Tùy Chỉnh
Đề cử

Chương 140

Cả hai vừa tiến vào sảnh lớn đã có một "cô nhân viên" xing đẹp bưng hai ly rượu đến. Dĩ nhiên là sẽ tự tay đưa ly có độc cho Jiro.

Lui ra thật nhanh sau khi hoàn thành nhiệm vụ, Mỹ Nghi vừa quay lưng vừa báo cáo:

"Mục tiêu đã uống rượu!"

"Ok. Jane, phiền chị mang cho ông ta tờ giấy đó!"

Jane là thư kí của Ngài Vinlee, vốn được huấn luyện bài bản xứng đáng về cả Hắc Đạo lẫn kinh doanh. Trong bộ trang phục nhân viên giống Mỹ Nghi, cô nhẹ nhàng bước đến bên cạnh tên sói già Jiro vừa uống cạn ly rượu:

- Thưa có người gửi cái này cho Ngài!

Jiro khó hiểu nhận lấy mảnh giấy kia, ông ta ngớ người nhìn xung quanh không biết ai đã gửi thiệp cho mình.

"Phiền ông đến phòng 101 trên lầu có người cần gặp!"

Lão ta vò nát tờ giấy bỏ vào túi quần trong âm thầm, giả vờ nói với Lão John là mình muốn đi vệ sinh để nhanh chóng rời khỏi chỗ đó.

Đôi chân thoăn thoắt của ông ta nhanh nhẹn qua đám quan khách đông đúc nhẹ nhàng tiến lên lầu. Khóe miệng chợt cong lên một cái.

"Chị à! Mục tiêu đang lên đấy!" Zino nói.

"Được lắm! Đậu Đỏ chuẩn bị nhé!"

"Rõ"

Khẽ thôi dựa tường, cô nhóc khí thế đứng khoanh tay trước cửa phòng. Tiến bước chân từ xa vọng lại ngày một rõ. Cuối cùng lão Jiro cũng đứng trước mặt.

- Ranh con! Thì ra cô là người muốn gặp tôi à?

- Không việc gì tôi phải gặp ông cả! - Đậu Đỏ lắc đầu.

Jiro hai tay đút túi quần ung dung tự mãn cười:

- Thế sao lại gọi tôi lên đây?

- Là để thế này này!

Vừa dứt câu, cô nhóc cầm chiếc roi quen thuộc vung đến.

"Bộp"

Tiếng roi va chạm với nền nhà, Jiro phải lùi ra sau mấy bước:

- Cô....

Không để ông ta có thời gian nói nhiều, Đậu Đỏ vung roi tấn công tới tấp. Biết chiếc roi của đối thủ nguy hiểm, Jiro không bắt lại mà chỉ biết tránh né.

Đã là cao thủ thì làm sao Đậu Đỏ có thể bì được, rốt cuộc cô nhóc bị ăn một chưởng vào vai.

- A...

"Đậu Đỏ! Em có sao không?" nó nghe cô nhóc hét lên nên nóng ruột.

Cô khụy xuống đau đớn, tay cầm roi cũng không còn chút sức lực. Nhân cơ hội, Jiro xoay người đá văng chiếc roi đầy gai độc ra xa. Đậu Đỏ gượng dậy tấn công bằng tay không nhưng chưa được một quyền đã bị Jiro bắt tay lại và quăng mạnh cô nhóc vào tường.

Hơi thở khó nhọc, Bảo Hân ứa cả máu miệng. Jiro chậm rãi bức đến trưng cái bản mặt độc ác vốn có:

- Tao biết đây chỉ mới là bắt đầu!

Không cần phải dồn ông ta vào phòng mà tự ông ta sẽ đi tìm cái lũ đó để giết chúng. Ông ta tự xoay lưng để vặn nắm đấm cửa, bên trong là nó đang đứng gần chỗ cửa sổ, còn hắn đang ngồi nhắm rượu trên chiếc ghế gỗ. Thấy mục tiêu đã vào, hắn khẽ nở nụ cười cao ngạo bí hiểm chìa tay về chiếc ghế bên cạnh mình:

- Mời ngồi!

- Thì ra là mầy sao Trịnh Tuấn Anh! - Jiro đưa tay chỉnh sửa lại vạt áo. Muốn vờn với hắn nên đã ngồi xuống chiếc ghế cạnh hắn.

Ba người giống như là đang thương thuyết với nhau vậy. Hắn đưa tay vặn cái đồng hồ, miệng vẫn nở nụ cười đắc thắng.

Hệ thống bẫy được kích hoạt, từ trên trần nhà có một cái lồng sắt rớt xuống bao trùm lấy tên Jiro....................... và cả Shin.

Hắn đứng bật dậy hốt hoảng:

- Thôi tiêu đời rồi!

Lỗi kĩ thuật này là của Zibi chứ không ai khác, tình thế đảo ngược bị nhốt chung một chuồng với tên sói già mất rồi. Hoảng loạn cực độ, hắn vịn tay vào song sắt gào thét:

- Áaaa... Mầy hại tao rồi thằng chó Zibi! Huhu... Gia Mẫn! Cứu anh!

Nó thấp thỏm nhìn hắn mà không biết nên làm sao, ai ngờ hắn bỗng cười:

- Haha... Quên mất! Lúc nãy người đã uống cạn rượu độc đúng chứ? Sắp đến thời gian nó phá huy tác dụng rồi đấy!

Jiro hừ lạnh một tiếng rồi siết chặt bàn tay, sau đó lại mở tay ra, mang theo một làn nước phun sương mỏng.

- Tao vận công đẩy chất độc ra ngoài rồi đồ ngu! Hahaha.....

Jiro bỗng cười to như người điên. hắn lại một phen chết khiếp. Nó bình tĩnh bảo:

- Tôi là người lên kế hoạch giết ông! Vì vậy không được đụng đến Shin!

Ông ta bỏ mặc hắn qua một bên, cười thích thú:

- Thế sao? Hoàng Gia Mẫn, có ai nói cho cô biết là cô đag đùa với lửa chưa?

Ông ta một tay bẻ cong song sắt bước ra ngoài, hai mắt tự nhiên đỏ ngầu toàn gân máu trong rất đáng sợ. Nó vội nói vào bộ đàm:

- Zibi! Zino! Hai người lập tức triệu tập sát thủ đến đây!

"Ok"

- Haha.... Sao? Không thích đấu tay đôi với ta à? - gương mặt ông ta trông tà ác vô cùng, cứ như một kẻ bệnh hoạn đang phát bệnh vậy.

Trên trần nhà bỗng có vài tiếng nổ, theo sau đó là một đám người áo đen vây lấy Jiro. Hắn vội chạy đến kéo nó lùi ra sau để che chắn cho nó.

Jiro hung hãn như thú dữ một mình chấp cả đám sát thủ do mẹ nuôi của Nhất Phong huấn luyện. Ông ta đánh như sấm chớp, nhanh đến hoa cả mắt. Tưởng chừng không có ai bì nổi.

Bay lên không trung tung một cước, lập tức đầu của tên sát thủ lìa khỏi cổ. Nhào lộn một vòng, sát thủ tự nhiên gãy cổ mà chết. Cách ra đòn quả thật rất nhanh và tàn bạo, bộ áo vest của ông ta xộc xệch, mái tóc dài bù xù cả lên.

Nó và hắn cũng không ngờ khung cảnh trước mặt mình là thật, ông ta biến thành quỷ dữ rồi chăng? Tên Jiro hét lên điên dại khi đám sát thủ đang dần bị giết sạch. Bất kể họ dùng dao, dùng ám khí đều không thể xuyên người ông ta.

- Chẳng lẽ.... ông ta....

Nó bàng hoàng không nói nên lời, hai mắt hắn cũng mở trừng không dám chớp nhìn xác chết vương vãi trước mặt. Ông ta nhìn máu trên hai bàn tay mình mà tỏ ra thích thú:

- Máu..... Hahahaa...... Ta thích máu!

- Ông ta điên rồi!

Nó và hắn lùi dần về phía sau, ánh mắt của con dã thú đó bắt đầu hướng về phía hai người. Ông ta cứ như là bị tẩu hỏa nhập ma ấy, trong phút chốc nhìn không còn giống người nữa.

Một loài quỷ dữ khát máu! Đúng, chính là vậy! Với sức mạnh cộng với võ công thế kia thì làm sao nó và hắn có thể giết ông ta đây chứ?

Rượu độc không chết, dao đâm không thủng. Quả thật là đáng sợ!

Jiro đưa đôi mắt oán hận nhìn hai vợ chồng nó? Rồi sẽ ra sao? Liệu cả hai có bị chết dưới tay tên quái thú Jiro? Chap sau nhé!

....................hết chap 34.........

Bình luận truyện Cô Vợ Nữ Quái Của Thiếu Bang Chủ Trẻ Con

Nhấn Shift + Enter để xuống hàng. Nhấn Enter để đăng câu trả lời.

Bình luận Facebook

Kim Anh
đăng bởi Kim Anh

Theo dõi