Tùy Chỉnh
Đề cử

Chương *Chap 110:

Tại nhà hàng nằm ven bờ biển

- Chị dâu kính mến! Chị sợ ngày mai chết không được ăn hay sao thế? - mẹ hắn chống cằm nhìn mớ thức ăn trên bàn.

Chẳng qua là mẹ Ailee gọi hơn 10 món ấy mà, vì thế nên cái bàn kín mít không còn một kẻ hở. Bốn người mà hăn hết cái đống này bảo đảm không bội thực cũng rối loạn tiêu hóa.

Cô ta nhẹ nhàng dùng đũa gắp thức ăn cho chồng mình rồi mỉm cười

- Dạo này thấy mọi người bận quá nên chị gọi mấy món này để tẩm bổ ấy mà!

Ba hắn và ông Vinlee bắt đầu bữa ăn. Mọi người vừa ăn vừa nói chuyện khá là vui vẻ.

Bỗng một tiếng hét của một người đàn ông vang lên

- TAO GIẾT MẦY! ĐỒ KHỐN KIẾP!

Tay ông ta giơ cao một cây dao sáng hoắc, dưới nền đất là một người phụ nữ đang hoảng sợ tột cùng. Mọi người trong quán trở nên hỗn loạn, ai cũng tránh xa khỏi chỗ ấy.

Khi cây dao chực đâm xuống, mẹ Ailee không chần chừ cầm lấy cây nĩa phóng về phía người đàn ông đó.

"Phập"

- Aaaaaa......

Tiếng người đàn ông đó rú lên đau đớn vì bị cây nĩa cắm xuyên qua bàn tay. Cây dao ông ta cầm rớt xuống đất. Bảo vệ lập tức ập vào giải ông ta ra ngoài.

Mọi người trong quán nhìn mẹ của Ailee trầm trồ khen ngợi, tất cả lại tiếp tục bữa ăn. Mẹ hắn tấm tắc

- Woa!!!! Kĩ năng phóng ám khí sau bao nhiêu năm cũng không thay đổi nhỉ?

- Chưa hết đâu! Ở nhà chị dâu của em còn ra tay ám sát không biết bao nhiêu là chuột, gián với thằn lằn nữa đấy! - ông Vinlee nói đùa.

- Anh lại chọc em nữa rồi! - cô ta chu mỏ quay sang hướng khác.

Ba mẹ hắn cũng phải bật cười, tội nghiệp đám sinh vật quá!

..............................................

*Tại chỗ của Ailee

Sau khi khỏi bệnh, cô vẫn bị Ren giam lỏng trong ngôi biệt thự ấy. Lúc nào cũng có cận vệ canh gác khiến ruồi còn bay không muốn lọt. Thôi thì chấp nhận số phận vậy. Mấy hôm nay Ailee sống hòa hợp với mọi người trong biệt thự như một vị khách, lúc nào cũng lon ton chạy tới chạy lui hết phá cái này đến cái kia.

Chỗ vết thương của Ren bị nhiễm trùng, hiện giờ anh ta đang rất yếu nên không thể đến chỗ bang hội để làm việc nữa. Rốt cuộc vẫn phải quanh quẩn ở nhà để dưỡng thương.

*Giờ cơm trưa

Ailee đang phụ mấy cô người hầu dọn cơm lên bàn, nói là phụ chứ thực ra không ăn vụng thì cũng làm đổ bễ chén dĩa. Mọi người lớn nhỏ trong nhà cũng đã quen mấy cảnh này, ai ai cũng khá có cảm tình với Ailee.

Bỗng quản gia bảo cô người hầu đứng gần đấy

- Lên gọi cậu chủ xuống đây dùng cơm!

Cô người hầu định chạy đi thì Ailee đã lăng xăng

- Ngài quản gia! Để tôi gọi giúp cho!

Vị quản gia già mỉm cười hiền hậu

- Miss Ailee! Phiền cô!

Ailee tung tăng chạy lên lầu, cuối cùng cũng đứng trước cửa phòng của Ren. Định gõ cửa thì nghe tiếng Ren đang nói chuyện điện thoại, sẵn tính nhiều chuyện nên cô nhóc đứng đó nghe ngóng

- Dạo này em vẫn khỏe chứ?

-................................

- Em đang ở Nhật à? Bộ có nhiệm vụ mới sao?

- .........................

- Thế à? Không lâu nữa chúng ta sẽ gặp lại nhau thôi!

-................................

- Anh rất mong gặp lại em đấy! Thực sự thì rất nhớ mùi hương của em!

-..............................

- Thôi! Mong gặp lại em sớm! Bye bye nhé!

Ren cúp máy, Ailee bĩu môi. Nói chuyện nghe mà muốn dựng cả lông gà lông vịt. Cô nhóc giả vờ dậm chân bịch bịch như mình đang chạy lên rồi đưa tay gõ cửa.

"Cốc.....cốc.....cốc"

"Cạch"

Ren mở cửa, anh ta mặc chiếc áo thun dài tay, gương mặt hơi tái đứng tựa vào vách

- Chuyện gì thế?

- Xuống ăn cơm!

Ren đưa tay đóng cửa rồi cùng Ailee đi xuống lầu. Cô nhóc vừa đi vừa nghĩ ngợi

"Cái bản mặt trông cô hồn cát đản thế kia mà cũng có người yêu cơ đấy! Cái gì mà nhớ mùi hương nghe mà phát ói...... Oẹ Oẹ...."

Cô nhóc trộm liếc Ren một cái rồi bĩu môi, nhất định sẽ cố gắng thoát khỏi đây để tìm cơ hội dạy dỗ anh một bài học. Hừ!

Bình luận truyện Cô Vợ Nữ Quái Của Thiếu Bang Chủ Trẻ Con

Nhấn Shift + Enter để xuống hàng. Nhấn Enter để đăng câu trả lời.

Bình luận Facebook

Kim Anh
đăng bởi Kim Anh

Theo dõi