Tùy Chỉnh
Đề cử

Chương *Chap 74:

Tiền bối đã về!

.................................................

*Sáng chủ nhật tại biệt thự Hắc Long

Hắn đang dọn dẹp lại cái phòng ngủ bừa bộn như cái chuồng heo. Vợ con như thế đấy! Bắt người ta dọn phòng trong khi bản thân đang nằm dài xem tivi. Mà thôi, cãi lại chắc chỉ có nước dọn ra khỏi nhà. Tốt nhất nên im lặng và làm cho xong.

Hắn thu dọn lại cái mớ hỗn độn, lộn xộn và rất chi là bừa bộn trên bàn học của nó. Con gái con đứa, có cần quăng đồ lung tung thế không. Làm hắn phải sắp xếp lại nữa.

"Bộp"

Hình như có cái gì đó vừa rơi xuống sàn nhà thì phải. Là một sợi dây chuyền! Hắn cẩn thận nhặt lên xem, vợ hắn đâu có thích đeo trang sức đâu nhỉ? Sao trên bàn lại có mấy thứ này?

- Anh đừng tự ý động vào đồ của em có được không?

Giọng của nó vang lên ở phía cửa, hắn quay sang nhìn nó

- Anh xin lỗi!

Nó lấy lại sợi dây chuyền cất vào tủ rồi lạnh lùng đi ra khỏi cửa. Hắn trông theo, trong lòng buồn xoa. Có lẽ sợi dây đó quan trọng với nó lắm! Và người tặng nó sợi dây đó còn quan trọng hơn nhiều.

Hắn cười buồn ngồi phịch xuống giường, tự dưng sao thấy cả người nặng nề quá vậy nè? Hắn yêu nó thiệt rồi nhưng nó vẫn cứ thờ ơ với hắn. Hắn nghĩ đối với nó như vậy chắc là chuyện thường. Nay vì một sợi dây chuyền mà nó lại lạnh lùng như vậy. Chẳng lẽ trong mắt nó hắn còn thua cả một món đồ vô tri sao?

Càng nghĩ lại càng buồn, hắn mệt mỏi ngã ra giường. Nhìn lên trần nhà, trong đầu bận bịu suy nghĩ vu vơ. Lâu lâu lại nhăn nhó mặt mày như trẻ con ý.

Nó đứng bên ngoài dựa lưng vào cửa. Trong lòng cũng không ít áy náy. Có lẽ thái độ của nó lúc nãy cũng hơi quá đáng đối với hắn. Đáng lẽ ra là vợ chồng, nó nên cho hắn biết một phần về quá khứ của mình.

Chính nó cũng chẳng hiểu bản thân đang làm cái gì nữa. Sao chẳng thể bỏ được cái thái độ lạnh lùng đó vậy nè. Đôi khi nó muốn ân cần, ngọt ngào với hắn nhưng lại cảm thấy quá gượng gạo không tự nhiên.

Có lẽ nó không biết thể hiện tình cảm, không biết cách trở thành một cô gái dịu dàng. Ừ thì nó là nó, vẫn là một đứa lạnh lùng khô khan. Nó không biết trau chuốt cho bản thân một vẻ ngoài xinh đẹp, nó không hiền thục như Yuko. Nó chỉ làm những gì mình thích. Nó đã quen sống như vậy và không thể thay đổi vì bất cứ ai.

Có lẽ đó chỉ là tính cố chấp chứ không hẳn là không thay đổi được.

*2 ngày sau tại sân bay thành phố

Nó mặc áo thun tay dài, quần jean đơn giản đứng khoanh tay dựa lưng vào cái lan can gần đấy. Trông bộ dạng có vẻ đang chán nản vì chờ đợi. Cô Nhất Phi đứng bên cạnh, trông rất sốt sắng. Cô cười thích thú nhìn nó

- Gia Mẫn à! Không biết 2 năm nay anh ấy có đẹp trai ra không ha?

- Gặp rồi khắc biết.

- Không biết công việc làm ăn sao rồi, anh ấy gọi về nói là công ty đang trên đà phát triển.

- Có lẽ là ổn.

- Chị mong gặp lại anh ấy quá đi! Nhớ anh trai thiệt, thế em có nhớ anh ấy không?

- Cũng có chút chút.

Cô Nhất Phi chống hông, nhíu mày nhìn nó

- Nè! Em có thôi cái kiểu câu trả lời bốn chữ không hả? Em không trả lời nhiều thêm một chút được à? Cười lên một cái coi!

- Cũng tùy tâm trạng. - nó vẫn tiếp tục lạnh te ngắm dòng người qua lại.

Cô Nhất Phi bó tay nên không đôi co với nó nữa. Cô thật sự đâu biết nó còn hồi hộp hơn cả cô. Thật ra mà nói thì nó mong gặp lại tiền bối lắm! Bỗng cô Nhất Phi reo lên

- Anh Nhất Phong!

Rồi cô co giò chạy đến ôm lấy cổ người đàn ông mặc vest đen đeo kính mát ấy một cách xúc động. Nó nhìn theo, vẫn là người con trai ấy, gương mặt vẫn đẹp trai như ngày nào. Nay khoát thêm áo vest càng điển trai hơn. Phía sau anh ta còn có vài người cận vệ áo đen khác nữa. Chắc hẳn vẫn là hắc đạo như ngày nào nhỉ?

Nó mỉm cười, một nụ cười đúng nghĩa nhìn anh. Nhất Phong thấy nó, cảm xúc trong anh thật khó tả. Có lẽ anh chờ đợi hai năm nay cũng chỉ mong đến ngày này. Nó cao hơn trước, đẹp hơn trước và còn ra dáng người lớn hơn trước. Hình ảnh nó trong tâm trí anh vẫn không hề khác nhau là mấy.

Anh chậm rãi tiến đến bên cạnh nó, anh ao ước được ôm cái cơ thể bé nhỏ đó vào lòng đã lâu lắm rồi. Nhưng anh đâu hề hay biết là nó vốn chỉ xem anh như anh trai của mình.

- Tiền bối! Anh đã về!

Nó ngước đôi mắt to tròn nhìn anh. Nhất Phong dang tay ôm nhẹ nó vào lòng

- Nhớ em lắm đấy nhóc con à!

Nó từ từ rời khỏi người anh, cả hai mặt đối mặt

- Công việc anh vẫn ổn chứ?

- Nói chung là không có gì đáng lo ngại cả. - anh nhún vai.

Cô Nhất Phi bước đến câu tay anh

- Chúng ta đến nhà hàng ăn gì nhé!

Nhất Phong giao hành lí lại cho đám cận vệ rồi cùng hai cô gái lên xe. Thực sự gặp lại nó anh vui không gì để tả.

......................................

Bình luận truyện Cô Vợ Nữ Quái Của Thiếu Bang Chủ Trẻ Con

Nhấn Shift + Enter để xuống hàng. Nhấn Enter để đăng câu trả lời.

Bình luận Facebook

Kim Anh
đăng bởi Kim Anh

Theo dõi