Tùy Chỉnh
Đề cử

Chương *Chap 89:

Tại công viên

"Độp.......độp.......độp"

Những giọt nước mắt trong suốt rơi xuống đường, cô vẫn ngồi trên ghế đá và lòng vẫn không khỏi mong chờ.

"Anh ấy không đến.................. Mình không có vị trí nào trong tim của anh ấy!.......... Mình là đồ ngốc! Đúng là đồ ngốc!"

- Hức.....hức....

Những âm thanh nhỏ khẽ vang lên, những tiếng nấc của sự tuyệt vọng. Ailee của chúng ta đang khóc nhè đấy! Có lẽ sau một giờ đồng hồ chờ đợi đã quá đủ để nhận ra mình không là gì với người ta. Ailee ngồi đó bất động, lâu lâu hai vai cô lại run lên và nghe đâu đó là từng tiếng thút thít khe khẽ.

..................................................

"Bin....binnnn"

Lại là nạn kẹt xe, tiếng kèn xe vang lên làm ồn ào cả một đoạn đường. Không tài nào nhúc nhích nổi giữa cái chốn ấy, Minh Hạo tức giận đập tay lên vô lăng

- Khốn kiếp! Tại sao lại xảy ra tai nạn giao thông vào giờ này chứ? Tiến không được, lùi cũng không xong!

Hết cách, Minh Hạo leo xuống xe để chạy tới công viên, không xa lắm. Trong lòng anh bây giờ chỉ cầu mong là Ailee vẫn còn ở đấy. Minh Hạo cởi áo vest ngoài cầm trên tay rồi dốc hết sức lực để chạy. Trong lòng anh có một động lực nào đó thôi thúc anh không được dừng lại.

..........................................

Ailee càng nghĩ lại càng thấy ấm ức, tâm tư không khỏi dằn vặt. Đáng lí ra cô không nên tự mình bày ra trò chơi này để rồi tự mình trở thành người thua cuộc. Biết là bản thân mình ngốc nhưng cũng không ngờ là mình ngốc đến mức đó. Hễ nghĩ đến việc bị Minh Hạo phớt lờ thì nước mắt lại ứa ra không tự chủ. Từng giọt một chảy dài.

Nỗi thất vọng dồn nén phát lên thành tiếng nấc, Ailee đưa tay ôm mặt bật khóc như một đứa trẻ vừa để mất một món đồ chơi. Mình rốt cuộc chỉ là người chen vào chuyện tình cảm của người khác. Kì thực tâm dạ vẫn chưa sẵn sàng để bị thất tình. Vốn tính cách dễ bị tổn thương, Ailee càng nghĩ càng muốn trách bản thân mình.

- Hức.....hức......

- Hộc....hộc..... Có ai.....nói với em.... là.....em khóc..... xấu lắm chưa....hộc..hộc...

Giọng một chàng trai vang lên lẫn lộn với những tiếng thở mệt nhọc. Ailee bất giác thôi đưa tay ôm mặt xoay người lại nhìn. Gương mặt đầm đìa nước mắt trở nên lem luốc như một chú mèo con. Đôi mắt đỏ ửng bỗng mở to như thể không tin những gì đang nhìn thấy.

Là gương mặt anh tuấn mà cô đang chờ đợi, người con trai đã làm cô khóc từ nãy đến giờ. Minh Hạo khom người, hai tay chống gối thở lấy thở để. Bộ vest lịch lãm ban nãy trở nên xộc xệch vì những bước chạy gấp gáp. Vầng trán vẫn chưa thôi những giọt mồ hôi nhưng nụ cười híp mí ấy vẫn quyến rũ trong mọi hoàn cảnh.

Ailee ngạc nhiên đứng bật dậy khỏi ghế, gương mặt vẫn không khỏi ngơ ngẩn. Cô đơ người nhìn Minh Hạo, cứng miệng không thốt lên được lời nào. Minh Hạo mừng rỡ khôn xiết vì Ailee vẫn ở đây. Anh đã đỡ mệt nên đứng thẳng người, chậm rãi từng bước tiến đến gần Ailee.

Một tay cầm chiếc áo vest, tay còn lại bước đến gạt đi những giọt nước mắt còn vương trên gương mặt ngốc nghếch kia. Minh Hạo mỉm cười

- Nói đi! Ai đã bắt nạt Ailee của anh thế?

Câu nói pha chút đùa nghịch nhưng kì thực rất ngọt ngào. Nó khiến con tim của Ailee lại thúc lên từng hồi. Cảm xúc vỡ òa, Ailee nhào đến ôm chầm lấy Minh Hạo.

- Hức.....hức... Em.... cứ tưởng là .....anh sẽ không đến! - nước mắt lại chảy dài, Ailee ngoan ngoãn rúc vào ngực Minh Hạo. Bản thân vẫn chưa nhận thức được mọi chuyện đang diễn ra trước mặt.

Bỗng Minh Hạo mỉm cười trông vô thức. Con nhỏ osin ương bướng hay chu mỏ cãi lời anh đâu rồi nhỉ? Sao cứ khóc mãi thế. Minh Hạo dịu dàng vuất mái tóc của cô, bờ môi buông ra những câu nói thật nhỏ nhẹ

- Anh cũng không biết ma xui quỷ khiến thế nào lại chạy đến đây nữa......

Ailee lập tức thay đổi sắc mặt đẩy anh ra, giờ này mà còn đùa. Cô giận dỗi ngồi xuống ghế bỏ Minh Hạo đứng đó với nụ cười thích thú trên môi.

- Giận à? - Minh Hạo ngồi xuống bên cạnh.

*Im lặng*

- Anh xin lỗi mà!

*Im lặng*

- Thế anh quay lại buổi tiệc nhé!

*Không nói gì chỉ đưa tay ôm ngang hông*

- Biết ngay là mê mệt tui mà! Đẹp trai số khổ thế đấy! - Minh Hạo tự kỷ ngẩng mặt lên trời.

Ailee bật cười rồi lại ôm anh chặt hơn. Cô biết mình không phải mơ, là Minh Hạo bằng xương bằng thịt đang ngồi cạnh cô.

Bình luận truyện Cô Vợ Nữ Quái Của Thiếu Bang Chủ Trẻ Con

Nhấn Shift + Enter để xuống hàng. Nhấn Enter để đăng câu trả lời.

Bình luận Facebook

Kim Anh
đăng bởi Kim Anh

Theo dõi