Tùy Chỉnh
Đề cử

Chương *Chap 99:

Ngày hôm sau tại phòng họp hội đồng quản trị tập đoàn Hắc Long

Hôm nay là một buổi họp trường kì của tháng diễn ra như thông lệ. Tất cả các cổ đông cùng với các trưởng chi nhánh đã có mặt đầy đủ nhưng Ngài Chủ Tịch cùng Phó Giám Đốc vẫn chưa đến.

Mọi người được dịp lời ra tiếng vào, lão John ngồi ở vị trí Phó Chủ Tịch mà mỉm cười tự đắc.

- Sao Chủ Tịch đến trể thế không biết?

- Tôi thấy dạo này Chủ Tịch không còn uy tín như xưa nữa!

- Tôi cũng thấy như anh! Kể cả Phó Giám Đốc cũng không làm tròn được bổn phận của mình.

- Ngài John đây tuy thân là Phó Chủ Tịch nhưng cũng đã có mặt từ rất sớm, tôi thấy rất hài lòng.

- Vâng. Tôi cũng nghĩ thế! Tình hình này mà kéo dài chắc cuộc họp cũng sẽ bị trì trệ.

Những người bị lão John thần phục đều đứng về phe lão. Sở dĩ họ bàn vậy cũng là một phần ông Vinlee quá tất bật. Nếu không phải vì ngày đêm lo hết chuyện này đến chuyện khác thì tin chắc chiếc ghế Chủ Tịch không ai có thể xứng đáng hơn ông.

Tên trợ lí của lão John cất giọng

- Nếu không muốn tiến độ công việc bị đình trệ, sao ta không nhờ Phó Chủ Tịch đây chủ trì cuộc họp nhỉ?

Các cổ đông lớn nhỏ nhìn nhau gật gù, xì xầm. Phần lớn họ đều tán thành cái ý kiến ấy. Lão John dương dương tự đắc đưa tay chỉnh lại vạt áo vest, ông cầm xấp hồ sơ đứng lên bước đến chiếc ghế ở giữa trung tâm

- Nếu mọi người không phiền, tôi có thể triển khai kế hoạch công việc của tháng sau giúp Ngài Chủ Tịch!

Ông ta đứng thẳng nhìn căn phòng họp hơn trăm người nở nụ cười đầy thiện cảm.

- Ai mượn? Ai sai? Ai biểu?

Một giọng nói cất lên khiến hết thảy mọi người đều phải nhìn ra phía cửa. Hắn tay đút túi quần hiên ngang bước vào trong con mắt ngỡ ngàng của vô số người ở đây. Trong bộ vest đen lịch lãm, hắn nhanh chóng trở thành tâm điểm.

Lão John á khẩu nhìn hắn mà sắp rớt hai con mắt ra ngoài. Ông không ngờ hắn lại xuất hiện ở đây trong thời gian sớm như thế. Trong khi bản thân chưa một lần đặt mông ngồi xuống ghế Chủ Tịch, nay sắp có dịp thì lại bị hắn phá đám hỏi thử có tức không cơ chứ.

Hắn nở nụ cười tự mãn nhìn lão ta khiến gương mặt lão muốn bóc khói. Hai tay siết chặt lại nhưng vẫn cố giữ bình tĩnh

- Sao cậu lại đến đây? Cậu lấy tư cách gì tham dự cuộc họp này?

- Tư cách là Phó Giám Đốc được không? - hắn đáp tỉnh bơ.

- Cái gì?

Hắn nhẹ nhàng lấy trong túi áo vest ra một tờ giấy rồi giơ lên cho mọi người cùng xem

- Tôi đã nhận được giấy ủy quyền cổ phần từ ba tôi! Sao? Còn ý kiến nữa không?

Đám đông lại một phen bàn tán, họ nhìn nhau xì xầm to nhỏ. Lão John giận đến tím mặt, chỉ tức là không thể đá hắn ra khỏi chỗ này.

- Được. Nếu vậy thì mời cậu ngồi!

- Ông là Chủ Tịch hay sao mà bày đặt mời này mời nọ? - hắn nhếch môi nở nụ cười nửa miệng đầy khiêu khích.

- Cậu.... cậu.... - lão John cứng họng.

- Shin à! Không được thất lễ!

Giọng ông Vinlee ôn nhu vang lên, ông từng bước tiến đến chiếc ghế quen thuộc đang bị ông John choáng chỗ. Hắn được nước nên xoáy thêm vài câu

- Còn đứng ở đó sao? Cái gì cũng biết chỉ có cái không biết điều!

Nghe đâu đó là những tiếng cười khúc khích từ dưới vọng lên. Ông John quê đến cực độ hậm hực trở về chỗ. Ông Vinlee chỉnh lại vạt áo rồi ngồi xuống cất tiếng dõng dạc ra dáng một lãnh đạo

- Xin lỗi mọi người tôi đến hơi trể! Ta bắt đầu cuộc họp thôi!

Hắn cũng nhẹ nhàng kéo ghế ngồi xuống đối diện với lão John. Đôi mắt ông ta nhìn hắn như muốn ăn tươi nuốt sống. Điều đó càng khiến hắn hả hê vô cùng, môi lại nở nụ cười đánh trúng vào ngòi lửa trong lòng ông John.

"Thằng ranh! Mầy hãy đợi đấy!" lão John rủa thầm.

- Kế hoạch tháng này do vị nào đảm nhận? Ta bắt đầu ngay được rồi đấy!

Ông John nhanh nhẹn cầm tập hồ sơ bước lên bục để bắt đầu phần kế hoạch bản thân chuẩn bị. Đèn phòng bị tắt, màn hình máy chiếu hiện lên những hình ảnh cũng như thông tin giúp mọi người tiện theo dõi.

Suốt bài báo cáo của ông John, hắn ngáp dài ngáp ngăn, tay thì không ngừng xoay cây bút (cái này chắc Gia Mẫn nhà ta dạy). Hắn nhìn ông John mà bất giác nở nụ cười, đôi mắt như chim ưng không hề rời khỏi ông ta một giây nào.

"Phụt"

Đèn được bật lên, bản kế hoạch kết thúc. Một tràng vỗ tay của mọi người khiến hắn tỉnh ngủ. Ông John cười tươi như đười ươi vì nghĩ kết quả đã khá mỹ mãn. Ông ta nói vào micro

- Sao? Có vị nào có ý kiến gì không?

Nhìn sơ qua hàng trăm cổ đông, không một cánh tay nào. Bỗng hắn đứng bật dậy khiến ai cũng bất ngờ

- Cậu ta định làm gì thế?

- Tôi không rõ lắm!

- Bản kế hoạch theo tôi thấy như thế là hoàn hảo lắm rồi!

Nghe được lời khen của mấy vị cổ đông, ông John lại cười thầm trong bụng. Ông nhất định phải làm hắn bẽ mặt

- Phó Giám Đốc có ý kiến gì sao?

Hắn quay xuống đám đông, nở nụ cười lãng tử vốn có

- Mọi người ở đây mất nhận thức hết rồi sao? Vấn đề sai sót lớn như thế mà cũng không nhận ra sao?

Mọi người nhìn nhau bất bình, thái độ kênh kiệu của hắn khiến họ không hài lòng chút nào. Ông Vinlee suốt buổi chỉ yên lặng, ông quyết định giao toàn bộ mọi việc lại cho hắn. Một vài vị cổ đông ở dưới lớn tiếng

- Cậu chỉ là con nít miệng còn hôi sữa mà dám phát ngôn bừa bãi ở đây à? Sai chỗ nào cậu nói thử tôi nghe xem!

Hắn giơ tay nhằm ổn định tình hình, nụ cười lại thoắt ẩn thoắt hiện trên môi. Ông John được dịp trả thù nên muốn hắn bị các vị cổ đông ở đây chất vấn càng nhiều càng tốt.

Hắn bước đến lấy cái micro của ông John rồi bắt đầu phần nhận xét của mình. Hắn nhìn anh nhận viên trực màn hình máy tính

- Anh làm ơn tua lại đoạn phim lúc nãy. Nó ở khoảng 45:08 ấy!

- Nè! Cậu định làm gì vậy hả? - ông John quát.

- Xuống dưới chờ coi phim hay đi cưng! - hắn nhếch môi rồi tiến lên chỗ bục.

Đèn phòng một lần nữa bị tắt, hắn bắt đầu phân tích từng chi tiết bất hợp lí ở trong bản kế hoạch mà ông John đã chuẩn bị. Mọi người lúc bấy giơ mới ứ ừ với độ tinh tế của hắn. Những điểm sai sót đó tuy rất nhỏ nhưng nếu suy xét kĩ lưỡng thì nó mang lại hậu quả rất khó lường. Rốt cuộc những cái sai nhỏ cộng lại thành cái sai chà bá, ông John cùng tên trợ lí tái méc mặt mày.

Cổ đông đã có cách nhìn khác về hắn

- Đúng là tuổi trẻ tài cao!

- Cậu ấy thật thông minh! Thế mà cũng phát hiện ra được.

- Không nhờ cậu ấy thì dự định lần này đổ bễ là cái chắc! Quả thật cậu ấy rất có khả năng.

Mọi người đồng loạt dành cho hắn một tràng pháo tay vô cùng lớn. Hắn đã gây được ấn tượng khá sâu sắc với cổ đông trong công ty.

Buổi họp kết thúc, hắn chạm mặt lão John và tên trợ lí ngay trước cửa phòng họp. Thái độ của ông ta cứ như là một con thú dữ đang bị thương ấy, hắn cười châm chọc

- Sống là phải biết đúng biết sai chứ không phải gặp ai............cũng sủa cũng táp!

Hắn lướt qua khỏi chỗ đó để lại một ngọn núi lửa dang bốc ngùn ngụt

- Mầy hãy đợi đó!!!!

...................................................

Bình luận truyện Cô Vợ Nữ Quái Của Thiếu Bang Chủ Trẻ Con

Nhấn Shift + Enter để xuống hàng. Nhấn Enter để đăng câu trả lời.

Bình luận Facebook

Kim Anh
đăng bởi Kim Anh

Theo dõi