Tùy Chỉnh
Đề cử
Cứ Lạnh Lùng Đi ! Rồi Anh Sẽ Mất Em !

Cứ Lạnh Lùng Đi ! Rồi Anh Sẽ Mất Em !

Chương 51 : Đụng đến Hàn Tử Tuyết ? Cái giả phải trả

Buổi tối hôm ấy, cái se lạnh vẫn bám rít lấy cơ thể từng người. Từng đợt gió mạnh thôi qua như tiếng kêu gọi tha thiết và ai oán.

3 người. 3 phong cách khác nhau.

Khánh Anh - Nhất Nam - Tử Tuyết song hành bước vào trong quán bar Vinzy, nơi hội tụ những dân play chính hiệu và đẳng cấp và là nơi chỉ có những người có tên tuổi trong giang hồ hoặc đi cùng những người có tên tuổi trong giang hồ mới được vào đây và đặc biệt là buổi tối hôm nay. Kỉ niệm 10 năm thành lập ra quán bar nổi tiếng này

Miêu tả chút

Tử Tuyết : cô nàng cá tính trong trang phục bụi bặm nhưng vô cùng thu hút. mái tóc cột cao để mái chéo và có nhiều highlight khác màu , đôi khuyên tai to bản hình tròn, áo lưới đen và khoác bên ngoài 1 chiếc áo da đen cộc tay, 1 đôi găng tay đinh tán đen nốt, quần trơn bóng đi cùng đôi bốt kim loại đế kiêu kì lên đến vài chục triệu. Cô phá cách trong cả cử chỉ lẫn lời nói, giọng nói lạnh như băng nhưng thu hút, body chuẩn ko cần chỉnh làm lũ xói trong bar chết mê chết mệt

Khánh Anh : Mái tóc anh được chải chuốt hơn mọi ngày và vuốt ngược lên để lộ màu tóc xanh tím dưới mái, 1 chiếc khuyên tai hình bọ cạp, 1 chiêc vòng cổ hình bọ cạp và chiếc nhẫn to bản hình bọ cạp nốt, tất cả làm anh trở lên nổi bật hơn thế nữa là áo khoác nam phối màu đen trắng và đôi giầy da màu đen từ trên xuống dưới

Nhất Nam : có vẻ anh thích " chơi trội " hơn bởi vì gam màu của anh luôn trộn đủ mọi màu nhưng ko quá rực rỡ và bóng bảy. Anh chọn cho mình 1 đôi giày lười bằng da có khoá đen, đôi găng tay đen đinh tán, quần jean xanh rêu mài rách từ trên xuống dưới rách đến tơi tả và xung quanh những chỗ rách đó được gắn thêm mấy viên đá làm cho anh thêm nổi bật. Anh chỉ mặc duy nhất áo thun trơn màu đỏ hơi khoét cổ để lộ lên 1 body 6 múi rắn chắc.

Ba người bước vào là hàng loạt cái nhìn ngưỡng mộ xen lẫn thèm thuồng nhưng ko thể khẳng định rằng trong số những cái nhìn đó ko có cái nhìn ghen tức và đố kị

Tối nay là 1 tối đặc biệt, vì là kỉ niệm 10 năm thành lập ra bar này lên hôm nay mọi thứ được miễn phí hoàn toàn 100% và đặc biệt hơn là sự có mặt của bá chủ thế giới ngầm kỳ trước.

Ai cũng phá cách trong đêm nay đến kinh ngạc, những phong cách bụi bặm, sexy nhất có thể đều tập trung lại ở nơi đây

DJ bật to là những điệu nhảy điên cuồng càng sôi động hơn, những thằng đàn ông 1 tay ôm vài em ăn mặc thiếu vải xém chút nữa là lộ hết.

Trở về phong cách lạnh lùng, đó là tính cách vốn có của Tử Tuyết khi ở những nơi như thế này. Còn Nhất Nam, anh vẫn vui vẻ tuơi cười mặc dù bị Tử Tuyết lườm khá là nhiều.

- Phải anh Nam ko đây, lâu lắm ko gặp anh em ko cả nhận ra - 1 nhỏ ve vãn, 1 tay cầm ly rượu đang uống dở 1 tay kéo áo của Nam

- Ừ...cô là...? - Nam đáp trả

- Em là ai anh cũng biết nên em ko muốn nói, mình lên nhảy 1 điệu chứ hả? - nhỏ cười tươi, hai má ửng hồng dấu hiệu của việc bị rượu hoành hành trong cơ thể, giọng nói của nhỏ lè nhè đang say nhưng nhỏ đủ tỉnh táo để nhận ra người con trai trước mặt mình thật sự rất quyến rũ, từ đầu đến cuối. Thấy nhỏ đó gần được Nam nên mấy nhỏ khác đứng ngoài cũng thấy ghen tỵ và có chút tiếc nuối, nhưng điều đó chỉ xảy ra trong chốc lại thì những cái tiếc nuối đó chuyển thành may mắn

Rầm...keng...keng

Nhỏ đó ngã xuống ko kịp trở tay và thân hình nóng bỏng của nhỏ va vào mấy cái bàn tròn ở phía sau làm mấy ly rượu và đĩa hoa quả trên bàn rơi xuống kêu tiếng chói tai

Hậu quả cho việc ve vãn " Hoa đã có chủ "

Nhỏ đó hứng chọn cú đạp thần tốc của Tuyết, gương mặt Tuyết lạnh lùng nhìn Nam rồi quét sang nhỏ, gương mặt đáng sợ đến chết chóc, ánh mắt chứa cả 1 núi băng khó di rời

- Lần sau ăn mặc hẳn hoi đi rồi cưa trai - Tuyết lạnh lùng nhìn nhỏ kia đang méo mó giữa cảnh tượng này, mặt nhỏ tái mét ko còn giọt máu, ko chỉ nhỏ tái mặt mà mấy nhỏ bên ngoài khao khát được gần Nam cũng như Khánh Anh cũng đang sợ chết khiếp, họ ko để ý rằng 2 chàng trai đặc biệt là Nam có "1 vệ sĩ nữ "hùng hổ như thế

Tử Tuyết ghét cái kiểu ăn mặc hở hang khoe khoang ấy. Người ta muốn che ko được đây còn phô trương ra

Tuyết ko nói j nữa chỉ lặng lẽ quay lưng đi, gương mặt vô cảm khiến Nam rùng mình, anh chỉ cười trừ ko dám lên tiếng ko thì sợ cô cho đăng ký 1 vé miễn phí ở nghĩa trang luôn

Mấy nhỏ đứng bên ngoài cứ nhìn trằm trằm vào Tuyết với ánh mắt khó hiểu xen lẫn chướng mắt. Còn những tên đàn ông như bày xói đang ham muốn 1 chú cừu non chưa có chủ. Đây là 1 cô gái có khuôn mặt thiên thần ai nhìn cũng thấy ngưỡng mộ bởi cái đẹp sắc sảo quyến rũ mà ko ai muốn cũng có được nhưng ngược lại với khuôn mặt thiên thần ấy là 1 nhân cách ác quỷ có thể trỗi dậy trong cô bất cứ lúc nào, nếu cô ra tay mà phải dùng đến vũ khí là lúc đó tất cả đối với cô sẽ chỉ còn là mờ nhạt, lúc đó suy nghĩ trong đầu cô chỉ vẻn vẹn 1 từ " chết "

- Này cô gái trẻ ! - 1 người đàn ông có dấu hiệu của lứa tuổi đã quá già và chính xác ông ta chính là người cầm quyền lớn nhất và là bá chủ của thế giới ngầm kỳ trước. Trước khi có sự xuất hiện của Khánh Anh, ông là 1 người cầm đầu mà hễ ai thấy cũng phải cúi chào, ai cũng tôn trọng và mỗi khi nhắc đến tên ông là m.ng phải nể phục và sợ sệt. Kỳ này là Khánh Anh cầm đầu, vì anh còn quá trẻ nên m.ng ko coi anh là 1 người có năng lực và hiểu biết như những người già dặn như ông nên có 1 số bang luôn tỏ ra khiêu khích và ko sợ tổ chức Hắc Long cũng như bang Thiên Long nhưng ngay sau đó họ đã bị tài năng và bộ óc thiên tài của K.A đánh gục. Nếu giang hồ mà ko có chém giết thì còn gọi j là giang hồ và đã gọi là giang hồ rồi thì ít nhất kể cả bang đó có lớn mạnh thế nào nhưng cũng sẽ có bang khác muốn chống lại và bây giờ điều đó quá rõ ràng thể hiện qua những việc làm, hành động dù cho là ko đối mặt thẳng nhưng cũng cho thấy bang Mãnh Long và cả Bạch Long đang muốn chống lại người cầm đầu. Đơn giản vì hai bên có mối thù sâu nặng, 1 là vì cá nhân, 1 là vì cả dòng họ và vinh dự cho người mẹ là xã hội đen làm mưa gió bên Italy

- Chào ông - Tuyết lạnh lùng đưa bàn tay ra tỏ ý muốn bắt tay, trong giang hồ ko phân biệt lứa tuổi với nhau, chỉ phân biệt cấp trên cấp dưới lên việc ăn nói và xưng hô sẽ dễ dàng hơn

- Đây có phải Hàn Tử Tuyết ko vậy? Cả đây nữa? Cậu là Lý Nhất Nam? - ông cười lớn. Nụ cười ko có j là bỡn cợt hay chêu đùa nhưng ông cười như vậy dễ khiến người khác hiểu rằng ông đang coi thường 2 nhân vật kia

- Đúng vậy? - Nam và Tuyết đồng thanh

- Còn 1 người nữa? À....Kevin...cậu ta đâu rồi ? - ông nhắc đến cái tên này làm khối người rụng rời chân tay

- Cậu ấy có chút việc, vừa vào xong lại ra ngoài luôn - Tuyết lên tiếng, giọng nói ko cảm xúc, ông chỉ mỉm cười gật đầu

- Cha...cha quen con nhỏ này sao? - Nhỏ ve vãn Nam vừa rồi bị Tuyết đánh giờ chạy đến bên cạnh người đàn ông lớn tuổi kia nói như mếu

- Đúng vậy? Vài năm về trước Tử Tuyết là hậu duệ của ta - ông nói rồi cười tự hào, chính ông cũng ko thể tự hào hơn khi năm xưa Tử Tuyết lại là hậu duệ bảo vệ ông, đến giờ ông vẫn có chút tiếc nuối khi để Tử Tuyết làm người " tự do ". Ko phải ông muốn bắt ép j Tuyết nhưng để mất 1 nhân tài , 1 hậu duệ như Tuyết chẳng phải quá tiếc sao?

- Hậu duệ của cha? - nhỏ nói có j đó mừng mừng và nhỏ đâu biết bây giờ cha nhỏ còn phải nể Tử Tuyết nữa là , nhỏ nói tiếp - Thế thì cha phải xử cô ta rồi, nhỏ vừa đánh oan con gái của cha nè !

- Đánh? Bao giờ - ông nói có chút ngạc nhiên và hơi nghiêng đầu nhìn Tuyết

- Vừa xong, nhỏ đó còn làm mất hình tượng của con - nhỏ đó mách nẻo, gương mặt sáng đến rực rỡ vì ngỡ là sẽ trả thù được Tuyết

- Hình tượng? Ồ, khá hay cho câu nói này, hình tượng của cô là cách ăn mặc hở hang, giọng điệu ve vãn đàn ông đến ngọt sớt và cái cách mách nẻo như này sao? Hình tượng mới nhé ! - Tuyết khinh khỉnh

- Mày...- nhỏ đó hơi cứng họng nhưng lại nói tiếp - mày có biết cha tao là ai ko, năm xưa ông ấy là chủ nhân của mày thì phải, mày là hậu duệ của ông ấy à đâu hậu duệ khác j 1 con chó bảo vệ chủ nhỉ, thế mà giờ mày dám cắn cô chủ của mày thế à?

Nghe câu nói ấy mà mặt Tuyết tối sầm lại nhưng gương mặt vẫn lạnh lùng chỉ có điều rằng nó khác hẳn cái lạnh lùng thường ngày mà thay vào đó là cái lạnh lùng lạnh đến thấu xương và lạnh đến nỗi âm phủ còn nóng hơn. Nam định nói j đó nhưng bị ánh mắt của Tuyết cản lại

- Tôi chưa nghe rõ, cho cô nói lại ! - Tuyết nhìn nhỏ đó và liếc sang cha nhỏ, ông ta đứng im ko nói j chỉ biết rằng con của ông sắp có chuyện sảy ra vì giờ ông làm j có cái quyền quản lý Tuyết nữa chứ và cái chức bá chủ thế giời ngầm của ông cũng chỉ là quá khứ mà thôi. Nhỏ đó định kênh mặt lên nói lại thì ông mới lên tiếng

- Hải Chi, ko nói nữa

Hình như lời nói của ông ko có tác dụng, nhỏ đó vẫn tiếp tục muốn chế giễu Tuyết và luôn coi cha mình là 1 chỗ dựa vững chắc ko sợ ai hết

- Tao nói mày là 1 con chó của cha tao...- Nhỏ tên Hải Chi chưa nói xong câu tiếp theo thì bị cái tát của Tuyết làm giọng nhỏ cứng đơ, người hơi run lên và má đỏ chót in hằn rõ rệt màu máu đỏ tươi vì Tuyết đeo găng tay có cả đinh tán ở phía dưới nữa, hứng chọn cái tát này chẳng khác j bị gai xiên vào từng mớ thịt, vừa đau vừa rát

- Trời lạnh lắm đó, tôi khuyên cô về mặc thêm quần áo vào đi, nổi hết gai ốc rồi kia - Tuyết mỉm cười lạnh lẽo

- CHa...người để nhỏ đó đánh con gái mình thế sao? - Hải Chi bực bội 1 tay ôm má 1 tay víu áo cha mình, ông hơi lắc đầu và nhìn Tuyết

- Tử Tuyết, cô...- ông chưa nói dứt câu thì Hải Chi bực bội chen vào

- A, thì ra nhỏ tên là Tuyết, về con phải đặt con cún nhà mình tên vậy mới được - nhỏ khinh khỉnh vô đối và cuối cùng kết thúc câu nói đó là 1 tiếng hét oai oái đến xé lòng và tiếng rên rỉ đến khô khốc

Phải? Tuyết vừa rút con dao phía sau lưng mình ra và soẹt lên má nhỏ hai đường khá dài, có thể nói rằng khá sâu nữa. Quả này ko để lại sẹo nhỏ đó ko phải là người mà là yêu quái

Hải Chi ôm hai má vật vã khóc và cứ trách cứ cha mình ko bảo vệ con và nhìn Tuyết với ánh mắt cay nghiệt

- Mở mồm ra nói câu nữa? - Tuyết nhìn chằm chằm vào con dao dính máu rồi hơi giơ lên khiến nhỏ Chi suýt té ngửa, máu trên mặt cứ giàn giụa đến đau đớn, nhỏ ko chịu được nữa đành câm miệng và yêu cầu cha đưa đến viện ngay lập tức. Đó là cái giá phải trả cho việc xúc phạm đến Hàn Tử Tuyết

Mở đầu của buổi tối hôm nay có thể nói nhân vật chính là Hàn Tử Tuyết và nhỏ õng ẹo Hải Chi, Tuyết đã cho m.ng thấy bản chất thật sự trong con người của cô, ko muốn nói nhiều mà hành động luôn, tuyệt đối ko tha thứ cho những lời nói xỉ bám và chế nhạo. Tuyết là cô gái duy nhất khiến cái thế giới ngầm này phải hỗn loạn và khâm phục

Thế này thì các cô gái trong đây phải cách xa Nam 10 mét...à đâu trăm mét vẫn sợ bị " đánh ghen "

Thế là hai cha con nhà kia mất luôn 1 buổi tối ăn chơi ở cái nơi xa đoạ này vì cô con gái nóng vội và khinh thường người khác

Nam và Tuyết ngồi cạnh 1 cái bàn tròn to rộng ở phía góc khuất nhưng náo nhiệt nhất của bar, hai người thỉnh thoảng mới nói và chủ yếu quan sát mọi thứ diễn ra ở đây. Ko có j đặc biệt cả? Một buổi tối chán phèo...Tuyết nghĩ vậy.

...

Bên ngoài. Một đám khác bước vào, nhìn tên nào cũng bụi bặm đến đáng sợ đặc biệt là tên cầm đầu. Mái tóc bạch kim luôn là tâm điểm cho cái gương mặt ấy và gương mặt ấy lại rất đẹp nhưng có j đó kiêu kì và rất cáo...già. Ko ai khác đó chính là Vương Khang - thủ lĩnh của bang Mãnh Long

- Kia là...- Nam nhìn Vương Khang với ánh mắt cháy đen thui

- Vũ Vương Khang - Tuyết nói và cũng chĩa ánh mắt lạnh lùng về nơi ấy và ánh mắt ấy chuyển 1 mạch sang người vừa đi qua cánh cửa chính của quán bar. Một chàng trai cao ráo, gương mặt lạnh với 1 vết sẹo ko hề nhỏ, anh luôn giữ lại vết sẹo ấy để so sánh với vết sẹo anh muốn gây ra cho kẻ thù, vết sẹo kinh khủng đi cùng anh theo năm tháng, dù căm ghét vết sẹo ấy nhường nào nhưng anh vẫn chưa muốn phẫu thuật lại nó...và đó chính là Thiên Kỳ

- Cuối cùng cũng lộ diện rồi - Tuyết cười nửa miệng

- Tối nay chén luôn đi - Nam cũng nhìn vào hai con người đó

- Tối nay sao? Chắc ko được, tối nay là kỉ niệm 10 năm của cái bar này mà, chén luôn hôm nay thì đồng nghĩa với phá luôn cái bar này, tội. - Tuyết nhếch mép. Cô có nghĩ đến cái bar này hỏng hóc hoặc tan nát ra sao đâu, chẳng qua hôm nay cô ko muốn ra tay nhiều

- Ya...- Tuyết chống tay xuống bàn và kêu lên, 1 tay ôm bụng, mặt hơi biến sắc nhưng ngay sau đó cô lấy lại vẻ mặt lạnh lùng như thường ngay

- Sao..sao vậy? Lại đau nữa sao? - Nam lo lắng đỡ tay cô

- Ko sao đâu, vài tuần nữa mới lành hẳn

- Vậy thôi, để lúc nào hẳn thì quyết 1 trận cũng được chứ đang đánh mà lại thế này thì chết chắc

- Ừ...

Tình hình sau ca phẫu thuật ghép tuỷ của Tuyết vẫn còn để lại chút biến chứng vì nhóm máu của cô khá khác biệt, hầu như ko có tuỷ phù hợp nên cứ mỗi lần làm việc hoặc bay nhảy quá sức thì cô vẫn thường đau và tức ngực.

- Khánh Anh đi lâu vậy? - Tuyết nhìn đồng hồ trên màn hình điện thoại. Bây giờ là 12h tròn và cũng là khoảnh khắc thăng hoa nhất của những vũ công trên sàn và những tay DJ chuyên nghiệp đến từ mọi quốc gia khác.

- Đây rồi - K.Anh đã đứng trước mặt hai người từ lúc nào. Chắc tại ánh đèn mập mờ quá lên 2 người kia ko nhận ra kịp

- Đi đâu vậy? - Nam và Tuyết đồng thanh ( ăn ý nhau thế cơ mà )

- Giải quyết 1 số việc thôi - K.Anh ngồi xuống. gác 1 chân lên thành ghế và 1 chân duỗi thẳng có vẻ mệt mỏi

- Sao ko giao cho bọn trong tổ chức ý - Nam kêu

- Nó quan trọng - K.A trả lời

- Quan trọng? Chuyện j vậy? - tuyết

- Thái Vương Liên, bà ta cho chuyển 3 lô vũ khí hạng cao cấp đến Việt Nam, mai là đến nơi - K.Anh vào thẳng vấn đề

- Thái Vương Liên, cái tên này nghe quen quen - Nam hơi ngỡ ngàng

- Phải mẹ của tên Vương Khang đó ko? - Tuyết chêm vào

- Ừ - K.Anh gật đầu - số lượng vũ khí lần này khá lớn, họ sắp công bố khiêu chiến thẳng với tổ chức Hắc Long và Thiên Long rồi - Anh nói tiếp

- Coi bộ lần này mất ngủ mấy ngày rồi - Nam thở hắt, ko phải anh lo lắng hay sợ sệt j cả mà anh đang thấy sung sức

- Lần này lại phải ra trận rồi - Tuyết cười nhẹ

- Ra trận j, vẫn chưa khoẻ hẳn cơ mà, ở nhà đi, việc này để đàn ông lo - Nam mắng yêu

- Đàn ông? hơ...ý anh là đàn bà ko có khả năng vào mấy việc này sao? - Tuyết véo tay Nam làm anh đau đến méo mặt

- Đâu...đâu có, ý anh là em đang chưa khoẻ ấy - Nam dùng sức mình dứt tay Tuyết ra khỏi tay mình vì cô cấu đau quá

- Nói tóm lại lần này phải cẩn thận hơn tuyệt đối đừng để chúng có cơ hội đạp đổ HL và TL - K.Anh cắt quãng 2 người kia định cãi nhau

- Ừ, cũng phải chuẩn bị đi chứ ! - Tuyết

- Có nên nói với Minh và Hoàng về vụ này ko? - Nam hỏi

- Chắc ko - K.Anh

- Nhưng tao thấy thằng Minh nó rành mấy việc vũ khí này lắm mà, thằng Hoàng thì thông thạo tiếng Italy mà đàn em của bà ta hầu như toàn người Italy, nhỡ may họ nói j thằng Hoàng có thể hiểu được - Nam nói mà 2 mắt có j đó gian gian

- CŨng đúng đấy, cho 2 người họ biết đi nhưng mà....- Tuyết ngưng lại

- Mà sao? - K.Anh hỏi

- Lần này sẽ rất nguy hiểm, nếu Minh mà xảy ra chuyện j thì Đường Vy....- Tuyết im lặng

- Hay thôi vậy. - Nam

- Tính sau - Khánh Anh

- Mà lần này mày nên để ý mấy thứ " trang sức " bọ cạp của mày vào đấy, mất là ko xong đâu, nhất là nhẫn đó - Nam dặn

- Rồi - K.Anh hơi nhíu mày

- Ừ, giờ chơi 1 lúc rồi về đi - Tuyết đứng lên rồi bắt đầu đi về phía đông người.

.........

Nói là chơi 1 lúc nhưng mãi đến hơn 4h sáng cả 3 mới đặt chân về đến nhà.

Bình luận truyện Cứ Lạnh Lùng Đi ! Rồi Anh Sẽ Mất Em !

Nhấn Shift + Enter để xuống hàng. Nhấn Enter để đăng câu trả lời.

Bình luận Facebook

Vin Siêu Nhân
đăng bởi Vin Siêu Nhân

Theo dõi