Tùy Chỉnh
Đề cử
Cứ Lạnh Lùng Đi ! Rồi Anh Sẽ Mất Em !

Cứ Lạnh Lùng Đi ! Rồi Anh Sẽ Mất Em !

Chương 61

Tối…

-
Thiên Anh, quyết
định của con thế nào? – ông Trí vừa ăn vừa hỏi, Thiên Anh hơi cúi đầu vì câu
hỏi đó, cô thử liếc nhìn thái độ của Thiên Kỳ, anh dửng dưng như ko biết gì
nhưng thật ra anh cũng rất muốn biết quyết định của Thiên Anh. Thiên Kỳ ko muốn
Thiên Anh qua lại hay quen biết gì Khánh Anh bởi vì như thế anh sẽ khó mà trả
thù còn ko biết ông Trí suy nghĩ gì về vấn đề này, ông muốn tốt cho con trai
hay 1 lý do khác?

-
Con ko biết – giọng
Thiên Anh ỉu xìu rõ chán

-
Vấn đề này ko nên
nói nhiều đâu, nó con ko muốn thì cha cho con 1 cơ hội, nếu con đồng ý thì bố
nói cho biết cơ hội đó là gì?

-
Cơ hội sao???
Nhưng….- Thiên Anh lưỡng lự 1 lúc lâu mới gật đầu, cơ hội gì đây? Cô nghĩ chỉ
cần được quen Khánh Anh thì cơ hội nào cô cũng ko bỏ qua

-
Chắc Thiên Anh
cũng biết tên tuổi của thằng Kevin đó trong thế giới ngầm đúng chứ? – ông vào
vòng vo lúc

-
Con biết, nhưng
liên quan gì ạ?

-
Con cũng biết
biểu tượng của tổ chức Hắc Long là con bọ cạp đúng ko?

-
Dạ con biết –
Thiên Anh hơi hồi hộp chờ cái cơ hội của cha dành cho mình

-
Ta chỉ cần con
làm 1 chuyện thôi còn chuyện khác sẽ có người khác tính, Thiên Anh phiền con
lấy giúp ta sợi dây chuyền hình bọ cạp của hắn – Lúc này ông vào thẳng vấn đề
mà ông đang suy nghĩ nhưng vấn đề đó làm Thiên Anh hơi giật mình, cô biết chiếc
vòng đó quan trọng đối với anh như thế nào, lần trước anh đánh mất chiếc vòng
đó ko ít người ra đi vì anh…lần này….

-
Nhưng anh Khánh
luôn đeo bên mình, con ko thể…- Thiên Anh ko nói tiếp mà thay vào đó là cô quay
mặt ra chỗ khác, né tránh ánh nhìn của cha mình, Thiên Kỳ biết cô đang nghĩ gì,
cô lo cho Khánh Anh, phải ! Nhưng cô cũng lo cho cả anh hai và cha của mình

-
Nếu ko lấy được
thứ đó con có thể lấy chiếc nhẫn cũng hình con bọ cạp trên tay hắn, cái này lấy
chắc dễ hơn…- ông nghiêm mặt khiến Thiên Anh khó chối, cô lúng túng và buồn bực
ko biết trả lời sao? Cha là người đàn ông cô yêu thương nhất, nếu từ chối thì
là ko nghe lời, mà từ trước đến nay cô luôn là 1 đứa con vâng lời cha mẹ nhưng
lần này có lẽ khó, làm như vậy là cô có lỗi lớn với người cô yêu và có thể
người ấy sẽ là chỗ dựa cuối đời của cô. Phải lựa chọn sao đây? Phải trả lời sao
trong khi cô ko muốn mất 1 bên nào hết, khó quá..

-
Nếu con ko làm
thì sao ạ? – cô thử hỏi vặn lại cha mình

-
Thì đừng xem ta
là cha của con nữa, và cả Thiên Kỳ, con ko muốn giúp anh hai mình sao? Được
thôi nếu vậy thì con chuẩn bị sẵn….- ông chưa nói hết thì Thiên Anh bật khóc…

-
Con…

Thì
ra từ trước đến nay Thiên Anh luôn tưởng rằng cha luôn yêu thương mình hết
lòng, sẽ ko bao giờ đánh đổi hay ép buộc cô trong bất kì chuyện to nhỏ gì mà
giờ này…

-
Thiên Anh, từ bé
đến lớn con luôn ghét bọn côn đồ mà, đúng ko? Nghe cha lần này thôi, con với
thằng đó ko hợp đâu – ông nói tiếp

Sao
ông cứ phải nói ra những điều này, những điều làm tổn thương tâm hồn lẫn thể
xác 1 cô nhóc mới được hưởng hạnh phúc chưa được bao lâu. Ông có bao giờ nghĩ
về 2 hướng đâu., ông chỉ nghĩ về 1 hướng đó là hướng của ông thôi.

Thiên
Anh im lặng ko nói gì? Thật sự từ bé cô luôn có những suy nghĩ xấu về bọn côn
đồ và những bọn hai tay hai súng, chém giết nhau, cô tự nhủ ko bao giờ dây dưa
hay kết bạn với bọn chúng nhưng từ khi gặp được nhóm Tử Tuyết và Khánh Anh, cô
đã có ý nghĩ khác và cô biết họ sẽ là những người quan trọng ko thể thiếu trong
cuộc đời cô sau này.

Thấy
Thiên Anh im lặng, ông Trí lên tiếng

-
Im lặng là đồng
ý, cho con hạn 5 ngày. Thiên Kỳ đi ra ngoài cùng ta có chút việc – ông nói rồi
uống cạn ly rượu trên bàn ăn rồi đứng dậy, Thiên Kỳ lạnh lùng nhìn Thiên Anh 1
cái rồi đứng dậy theo lời cha. Thiên Anh lại 1 mình, cái cảm giác cô đơn trống
trải, đau khổ lại hiện về. Cô khóc, và cứ thế bao nhiêu nước mắt thi nhau rơi
xuống gương mặt hốc hác ấy, đôi mắt buồn thấm nước giờ rất thê thảm, cô gục mặt
xuống bàn ăn khóc cho đã, mong thời gian trôi qua thật nhanh. Cô cứ nghĩ cha
mình về, nhà cửa sẽ được ấm no hạnh phúc, cô sẽ được cha nuôi nấng và quan tâm
hơn nhưng sự thật thì họ vẫn quan trọng vấn đề trả thù và kinh tế hơn là cô.

-
Thiên Anh, mày
sao vậy? – tiếng Vy phát ra làm Thiên Anh giật mình ngẩng đầu lên và vuốt nước
mắt đọng trên khoé mắt

Khoảng
1 phút trước

-
Đường Vy à em, em
rảnh ko sang chơi với em gái anh, nó đang buồn đấy – tiếng Thiên Kỳ hơi trầm

-
Vậy ạ? Vâng em
sắp xếp xong mấy việc rồi em sang

-
Ừ, chào em

-
Chào anh

……

-
Sao đến đây giờ
này? – Thiên Anh vừa nói vừa dọn thức ăn trên bàn

-
Linh cảm của tao
cho thấy mày đang buồn – Vy cười để cố tạo ra ko gian thoáng hơn, cứ đà này thì
ngạt thở mất

-


-
Sao? Có chuyện
gì?

-
Ko có gì đâu

-
Sao lại ko, ko mà
khóc, nói đi mày ko nói đừng nhìn mặt tao – Vy giả bộ dỗi

-
Tao…khó nói lắm,
tao xin lỗi – Thiên Anh cố né tránh, cô bê mâm cơm vào rửa trước sự tò mò của
Vy

-
Thiên Anh – Vy hơi
quát – mày ko nói tao gọi anh Khánh Anh đến đây bắt mày nói đấy, mày chối ai
cũng được nhưng chắc ko chối được anh Khánh đâu nhỉ? – Vy nói tiếp

-
Đừng nhắc đến anh
Khánh Anh mà – Thiên Anh buồn bã, cô đang nghĩ có nên quên anh ko đây.

-
Sao vậy? Hai
người cãi nhau à? – Vy hơi bất ngờ trước thái độ của Thiên Anh

-
Ko phải !

- Thế thì là gì, mày đừng thử thách lòng kiên nhẫn của tao chứ? – Vy quát – nói
đi, ko nói thì tao đi hỏi anh Kỳ vậy – Vy nói nhẹ hơn nhưng lời nói này lại tác
động mạnh đến Thiên Anh

-
Tao nói…..bố tao.......-
Thiên Anh kể hết mọi chuyện cho Vy nghe, Vy chăm chú nghe thỉnh thoảng nghe
thấy cả tiếng thở dài buồn bã của Thiên Anh

-
Vậy mày tính sao?

-….-
Thiên Anh im lặng ko nói gì, chỉ khẽ lắc đầu

-
Buồn ngủ chưa? Đi ngủ đi, hôm nay tao ngủ cùng mày nhé !

-
Ừ. Cảm ơn mày lúc nào cũng ở bên tao – Thiên Anh khách sáo

-
Nghe chối quá rồi đấy, thôi lên ngủ đi, đừng bận tâm nhiều – Vy cười

…………..

Tại
1 nhà hàng lớn, tiếng nhạc du dương đi sâu vào lòng người, trời đổ cơn mưa, 1
cơn mưa ra riết như 1 nỗi lòng ai đó….

-
Tôi là Hữu Tuệ,
tôi muốn biết thông tin chính xác về bang Mãnh Long – Hữu Tuệ đeo 1 chiếc kính
dâm đen đậm chất giang hồ, tóc búi cao để rơi xuống vài sợi vàng choé.

-
Bao gồm những gì?
Cô có thể nói chi tiết ? – 1 người đàn ông hơn nhỏ khoảng 4 tuổi trầm ngâm lên
tiếng

-
Số người, địa bàn
hoạt động, thù với ai, thân với ai?

-
Dạ được, khi nào
có kết quả tôi sẽ báo cho cô

-
Được, đây là số
điện thoại của tôi, có gì anh cứ gọi vào đây

-
Dạ được, tôi xin
phép – Người đàn ông đó đứng lên, Hữu Tuệ cười và cúi đầu thay 1 lời chào và
gương mặt trở lên nghiêm nghị khi nhận được cuộc gọi đến từ tên đàn em của mình

-
Bà chủ và cậu chủ
có nhắc đến tên Thiên Bảo, lần này hai người sẽ dùng Thiên Bảo làm con mồi nhử
bên tổ chức Hắc Long…..và…..

-
Thôi đừng nói
nữa, khi nào rảnh gặp trực tiếp – Hữu Tuệ cúp máy


Mẹ và anh làm hại đến anh Bảo thì đừng trách đứa con gái này bất hiếu “ – Hữu
Tuệ nghĩ trong đầu và xuống gara lấy xe phi thẳng trong màn mưa dày đặc.

---------------

- Mày chưa ngủ sao? Đang nghe gì đấy ? - Vy hỏi Thiên Anh

- Ừ, nghe blog radio, nghe ko? - Thiên Anh bỏ 1 bên tai nghe ra đưa cho Vy, Vy nhận lấy và cũng nghe theo. hai người như chìm trong giọng nói âm ấm rồi đi sâu vào trong giấc ngủ

..........
Một thứ gì đó của quá khứ bất chợt tràn về...

- Anh yêu em. Nhưng anh có dám chết vì em không?

- Tại sao lại hỏi câu hỏi ngốc ngếch ấy.

- Em không biết, nhưng anh có dám chết vì em không? Đừng đánh trống lảng, trả lời đi.

- Nếu chúng ta gặp nạn. Và chỉ một người sống. Anh sẽ chết và em được sống, như thế đã coi là chết vì em chưa?

- Không, cái đó khó xảy ra lắm. Cái khác đi anh.

- Vậy nếu em bị người ta vây đánh. Anh sẽ lao vào đánh chúng nó, lôi em ra và bị chúng nó đánh chết. Như thế đã gọi là sẵn sàng chết vì em chưa?

- Không nghe, cái đó càng không. Lần nữa mà không nói được là em dỗi đó nghe chưa...

- Thế nếu em bắt anh nhảy xuống nước. Anh sẽ nhảy dù anh chả biết bơi. Như thế chắc em vừa lòng rồi chứ gì.

- Hi, vâng, thế thì được

- Còn em. Em có sẵn sàng chết vì anh không?

- Chết vì anh, không đâu. Em xinh như thế này, em phải sống chứ!

- Anh hiểu rồi.

Đó là những tin nhắn vào đêm 28 tết mà chúng tôi nói với nhau. Cười, ừ thì cười nhiều đấy. Nhưng lúc ấy tôi đã nghĩ rằng. Rốt cuộc em chẳng hề yêu tôi nhiều lắm. Em đâu có dám chết vì tôi. Em đã nói ra như vậy cơ mà. Còn tôi dám nói. Tôi dám nói tôi chết vì em. Nhưng rồi trong thâm tâm lại nghĩ. Nếu những điều kia thành sự thật, tôi có dám không. Tôi có dám chết như tôi đã nói không. Chắc không đâu. Vì thế tôi chẳng suy nghĩ gì nữa. Im lặng và ngủ.

Bình luận truyện Cứ Lạnh Lùng Đi ! Rồi Anh Sẽ Mất Em !

Nhấn Shift + Enter để xuống hàng. Nhấn Enter để đăng câu trả lời.

Bình luận Facebook

Vin Siêu Nhân
đăng bởi Vin Siêu Nhân

Theo dõi