Tùy Chỉnh
Đề cử
Cứ Lạnh Lùng Đi ! Rồi Anh Sẽ Mất Em !

Cứ Lạnh Lùng Đi ! Rồi Anh Sẽ Mất Em !

Chương 65 : Cuộc thi 2...và...thích Hoang Tưởng

Kết thúc phần dự thi dance hoành
tráng của trường Moon là đến trường Light, chắc phần thi tiếp theo của Light sẽ
làm cho sân khấu nóng lên đây. Trong cái giá lạnh tiết trời tháng 4 thế nhưng
những người có mặt ở đây đều đã nóng ran người.

-
Vy? Em ko khoẻ à?
Sao mặt em xanh vậy? – Tuyết nhìn Vy lo lắng, trong ánh đèn, đôi môi của Vy run
lên từng đợt, ít ai để ý đến cô và chỉ theo dõi lên sân khấu, đến giờ Tuyết mới
nhận ra sự khác biệt của Vy.

-
Em ko sao? Em chỉ
hơi lạnh thôi mà – Vy nói rồi cười trừ, đó là 1 câu nói dối, sức khoẻ của cô
vẫn bị ảnh hưởng vì trận tắm hồ hôm bữa, trong người nóng ran nhưng lại cảm
thấy rất lạnh

-
Có thật ko sao
ko? Có gì nói với chị đấy nhé, đừng có giấu – Tuyết ngờ vực

-
Hi, em ko sao
thật mà, chị cứ lo thừa



Một
lần nữa, đèn điện trên sân khấu tắt hết trả lại 1 màu tối âm u với những làn
khói trắng nhân tạo, bất giác làn gió thoáng qua khiến tất cả khẽ rùng mình,
ánh trăng vàng soi xuống khẽ tôn lên vóc dáng cân đối, chuẩn ko cần chỉnh của 4
người đang lên sân khấu từ thang máy phía dưới sàn. Mới vậy thôi, những tiếng
hò hét đã bắt đầu vang lên dữ dội. Nhạc đã bật lên, những ngọn lữa giữa sân
khấu phập phồng, những gương mặt đang được mong chờ từng giây phụt đã hiện lên
mỗi lúc một rõ, ánh đèn rực rỡ cùng khói trắng tạo nên 1 bức tranh huyền ảo
tuyệt đẹp và đẹp nhất khi có 4 chàng trai.

-
Ôi bố mẹ ơi? 4
anh đẹp trai quá , chết mất – Nữ sinh trường Light đều có suy nghĩ như vậy

-
Anh Khánh, tình yêu lớn của emmmmmmm…….

-
Ko ngờ trường
Light có người đẹp trai như vậy đó, một vẻ đẹp thiên thần – Nữ sinh trường Moon
than lên tỏ vẻ ngưỡng mộ và say nắng mặc dù đang là buổi tối

-
Lần đầu tiên tao
được gặp người đẹp trai như mấy anh này đấy, mấy boy trường mình chắc thua xa,
tao muốn chuyển trườnggggggggggg – nữ sinh trường Moon tiếp tục công việc khen
ngợi

-
Lần này trường
mình thua cũng mãn nguyện – n.s trường Moon

4
vẻ đẹp khác nhau liên tục di chuyển trên sân khấu khiến bao con tim ở dưới như
bùng nổ và ngây ngất. Bình thường nhìn họ đã quyến rũ ko chịu được rồi hôm nay
lại thêm phần make-up nhẹ khiến cả 4 đều đẹp hơn bao giờ hết, quyến rũ và thu
hút

“Khánh
Anh, ngay từ đầu em ko nên bỏ anh, lần này em quyết sẽ ko bỏ anh 1 lần nữa đâu,
anh phải là của em nếu ko thì anh sẽ ko là của ai” – 1 suy nghĩ bỗng nảy lên
trong đầu Yun cùng với nụ cười ma mị.

-
Đây là cuộc thi
văn nghệ nam giữa hai trường mà cứ như liveshow ý chị nhỉ? – Vy vừa chăm chú
xem vừa hỏi Tuyết

-
Công nhận, chúng
nó đẹp mà, có lợi ghê – Tuyết nói đùa

-
Thiên Anh chả
biết đến chưa nhỉ? Nó ko xem thì chắc tiếc cả đời mất

-
Đến rồi đó

-
Sao chị biết?

-
Ừ, chị nhìn thấy
nó rồi nhưng ở xa lắm, chắc ko mang đt, gọi ko thấy trả lời

-
Để em thử gọi

-
Tất cả cùng cho
phần dự thi của trường Light 1 tràng vỗ tay nào……- Tiếng Mc vang lên bất ngờ và
to khiến Vy giật mình suýt rơi điện thoại, tiếng nhạc to vậy rồi mà bà này vẫn
hét to hơn cả nhạc. Mc là giáo viên thanh nhạc trường Moon, chắc cũng đang thầm
like vẻ đẹp của 4 tên này mà ko dám thổ lộ vì sợ mất thể diện đây mà ( -_-)

Khánh
Anh vẫn thế, anh lên sân khấu mà vẫn đem nguyên tảng băng bên người mà ko chịu
bỏ ra, gương mặt lạnh tanh đầy kiêu ngạo, mỗi điệu nhảy của anh, mỗi lần anh
nghiêng là nhịp tim ai đó cũng nghiêng theo. Anh là vậy, anh đã cướp đi trái
tim của hàng trăm cô gái mà anh ko bao giờ trả lại. Trái lại với Khánh Anh là
Nam và Hoàng, 2 người diện mặt cười suốt cả bài nhảy, chỉ đến những đoạn nhạc
chậm và trầm thì 2 người mới nghiêm mặt kiểu lạnh lùng nhưng chưa được bao lâu
thì lại…khoe răng…

Minh
thì khác, anh ko cười cũng chẳng tỏ vẻ lạnh lùng , đơn giản vì ánh mắt anh đang
dõi theo một người, 1 người mà anh cảm thấy có j đó ko ổn, anh muốn nhảy xuống
sân khấu ngay lập tức khi thấy bóng dáng nhỏ bé đó vừa chăm chú xem vừa co ro
vì lạnh. Minh muốn ôm người ấy vào lòng, dùng chính hơi ấm của mình để sưởi ấm
cho người ấy !! Sao ko mặc áo ấm vào cơ chứ? Đồ ngốc? Minh vừa nghĩ vừa nhảy,
mặc dù nghĩ ngợi nhiều như vậy nhưng anh vẫn nhảy rất đều với 3 người còn lại
và rất chính xác. Hình như, Khánh Anh nhận ra sự khác biệt của Minh và đoán
được những suy nghĩ trong đầu của cậu, với hành động đặt tay lên vai Minh như 1
lời nói, may Minh cũng hiểu ra ý anh và tiếp túc chăm chú nhảy hơn, hành động
đó của Khánh Anh ko nằm trong động tác nào của bài nhảy cả nhưng nó tạo ra 1
thứ j đó lạ lắm khiến tất cả rầm rồ lên


lạnh lùng thế đấy nhưng ánh mắt của Khánh Anh như đang hướng đi đâu đó, tìm
kiếm 1 bóng hình nào đó mà trong 5 ngày qua luôn bị tránh né, ko lí do…

-
Tầm này phòng y
tế trường mình còn mở ko chị? – Vy nghiêng đầu hỏi Tuyết, vì tiếng nhạc to nên
Vy nói như hét

-
Còn đấy

-
Vậy em xuống đó 1
lúc nha chị, hihi – Vy nói rồi lượn luôn
ko đợi Tuyết dò hỏi j thêm

Cuộc
thi diễn ra trong tiếng hò hét và đèn plast, máy quay là nhiều nhất thì phải.
Trước khi công bố kết quả và những người có mặt bình chọn thì đại diện cho 2
trường sẽ biểu diễn 1 phần phụ đó là hát. Chính vì năng khiếu hát của Minh cao
nhất đội nên anh sẽ đảm nhiệm vai trò này, phía bên trường Moon sẽ là 1 anh
chàng tên Phong đảm nhiệm…..

………

-
Vy, em có sao ko?
Em sốt còn ko chịu mặc ấm vào, có biết anh lo cho em thế nào ko hả? – Minh vừa
chạy vào phòng y tế vừa nói, ko cần biết ai đang có mặt trong đó

-
Anh bị điên à mà
lắm mồm thế - Vy quát trong khi đang được truyền nước, ai bảo nói cô lắm mồm
giờ cô nói lại

-
Hừ, đồ đầu đất
này, em quát to như vậy chắc ko sao rồi, may quá – Minh cười tít mắt

-
Sao anh biết em ở
đây mà xuống – Vy hỏi

-
Nó nói – Minh chỉ
tay vào Tuyết đứng phía sau đang rủ rỉ trò chuyện cùng Nam.

-
Thiên Anh cũng
vừa ở đây, trùng hợp ghê, nó cũng đau đầu xuống đây xin thuốc, nó vừa ra ngoài
xong, chả biết có quay lại ko? – Vy kể lể, đúng là chuyên gia “lắm mồm” mà, ko
j là ko phun ra được, đến những chuyện cỏn con cũng bị nàng lôi ra bàn bạc

Nghe đến cái tên này,. Khánh
Anh bỗng nhíu mày, qua gương mặt lạnh lùng che giấu bao cảm xúc ấy, ko ai là ko
thể thấy anh đang có j đó khó chịu, nếu ko thấy là ko nhìn anh mà thôi.

Ko chỉ Khánh Anh có cảm giác
j đó mà còn 1 người cũng vậy đó là Hoàng, cũng lâu lắm Hoàng và Thiên Anh ko
thân với nhau như trước rồi..

*A*

-
Lại là cô sao? Lần này cô tự đâm vào tôi đó nhé ! – Tiếng chàng trai đó vang
bên tai Thiên Anh

Tự
đâm vào người khác và ngã ra đất khiến Thiên Anh có 1 phen xấu hổ kinh khủng,
Thiên Anh khẽ lấy tay xoa xoa đầu gối rồi nhanh chóng đứng lên và định
bước đi

-
Này, đâm vào tôi
đó, xin lỗi đi – tên đó cười đểu và ra đề nghị

-
Vừa nãy cậu va
vào tôi đó, xin lỗi chưa? – Thiên Anh hỏi vặn lại, gì đâu mà lại gặp tên ám quẻ
này, chưa quen mà nói chả chút lịch sự nào của người Việt cả

-
Ơ – tên đó như
cứng họng ko nói thêm được j

Thiên
Anh ko buồn nói thêm j nữa và đi luôn, trước khi đi cô vẫn nghe văng vẳng bên
tai một câu nói – tôi tên Phong, tôi muốn làm quen với cô….

Yêu
từ cái nhìn đầu tiên là tình yêu như nào nhỉ??? Hay đơn giản chỉ là say nắng 1
chút thôi, cảm giác thích thích chứ chưa đến nỗi yêu…

Anh
chàng tên Phong nhìn theo dáng Thiên Anh và hơi lắc đầu, có duyên át sẽ gặp lại…

Thiên
Anh đi về phía cổng và nhanh chóng muốn về vì sợ đụng mặt ai đó. Cô biết anh
vẫn còn đang ở đâu đây trong trường và chưa về.

Càng
về đêm nhiệt độ càng hạ xuống thấp,
sương bắt đầu rơi…

-
Thiên Anh

Từ
phía sau, có tiếng gọi, giọng nói ấy, một giọng nói lạnh tanh ko chút cảm xúc
và cô có thể nhận ngay ra đó là ai

Trời
ạ? Sao lại đụng vào lúc này chứ? Phải đối diện sao đây?

Thiên
Anh cố tính giả vờ ko nghe thấy mà bước tiếp

-
Ngu ngốc – cái
giọng lạnh lùng ấy lại cất lên khiến tim Thiên Anh hơi nhói lên, đôi chân như
chùn bước

-
Em nghĩ sao khi
cứ mãi tránh mặt tôi? Lý do j? - Khánh
Anh nói tiếp, anh mở lòng mà cô cứ mãi trốn tránh, điều đó làm anh cực kì khó
chịu

-
Em đâu có… –
Thiên Anh hơi quay đầu, lẩy bẩy nói

-
Ngày mai, 2h
chiều, chỗ cũ, ko đến đừng trách – Khánh Anh lạnh lùng, trong giọng nói mang
ngữ khí đe doạ

Khánh
Anh ko nói thêm j nữa, anh lạnh lùng bỏ đi, mọi thứ xung quanh như đóng thành
băng, lạnh ngắt.

Đợi
khi bóng anh khuất, cô mới lặng lẽ bước đi, trên má rơi 1 giọt nước mắt nóng
hổi. Một bài toán trắc nghiệm có 2 đáp án, chọn đáp án này thì sợ đáp án kia
đúng và ngược lại….

Đang
đi bộ trên vỉa hè thì Thiên Anh liên tục được nhận những lời mời nhiệt tình từ các bác xe ôm
khiến cô như choáng váng….choáng váng vì xe ôm là tất nhiên phải đi xe máy……ôi…cô
sợ…

….

-
Hữu Tuệ, làm bạn
gái anh nhé ! - đó là 1 lời tỏ tình thật
lãng mạn bên bó hoa hồng thơm dịu, quá vui, quá hạnh phúc, Hữu Tuệ reo lên sung
sướng và gật đầu lia lịa, Thiên Kỳ trao cho cô bó hoa trên tay và đặt lên trán
cô 1 nụ hôn phớt lờ…

-
Anh Kỳ, em yêu
anh – cô nàng ôm chầm lấy anh

-
Anh cũng vậy, anh
hối hận khi tỏ tình với em muộn như vậy

-
Ko sao đâu ạ?

-
Thành phố về đêm
đẹp em nhỉ? Em muốn đi chơi chứ?

-
Em muốn….

-
Đi nào…..

Thiên
Kỳ cười tươi rồi nhanh chóng chạy ra mở cửa ô tô cho Hữu Tuệ lên

Băng
qua bao nhiêu dãy phố, đến những bờ hồ đẹp tuyệt vời, ánh trăng trên trời như
chiếu sáng hạnh phúc của đôi tình nhân, hôm nay, bầu trời rất nhiều sao, nhiều
đến nỗi nhìn lên còn hoa mắt, Hữu Tuệ ngửa mặt lên trời và nói

-
Em yêu anh nhiều
hơn chúng….

Thiên
Kỳ cũng nhìn lên trời và cười, nụ cười hạnh phúc hơn bao giờ hết. Sau 1 hồi
ngắm sao, 4 con mắt vô tình chạm nhau….và…từ từ….1cm…1mm…và……

-
Hữu Tuệ, dậy đi
học đi, trễ rồi – Yun vào tận trong phòng Hữu Tuệ gọi cô dậy…

Thì
ra đó chỉ là 1 giấc mơ, nếu giấc mơ nào cũng hạnh phúc như vậy thì ko bao giờ
cô muốn thức dậy nữa.

-
Mày gọi đúng lúc
lắm đấy – Hữu Tuệ liếc xéo Yun

-
Mày đang mê gì
đúng ko? Nhìn mặt là biết ngay mà – Yun chêu nhưng ai ngờ nói trúng tim đen
luôn

-
Hừ…mày chỉ biết
suy đoán lung tung…

-
Hi hi, đúng rồi
chứ gì? Lại được anh nào tỏ tình hả? – Yun chêu chọc

-
Con điên – Hữu
Tuệ buông 1 câu xanh rờn rồi đi thay quần áo

….

Tại
căn-tin

-
Tao cứ thấy tao
bị đẹp trai làm sao ý? Haizz, rõ khổ - Nam than

-
Tao khổ hơn, vừa
bị đẹp trai lại bị tài năng nữa chứ - Hoàng

-
Thế đã là j? Tao
vừa bị đẹp trai, vừa bị tài năng, vừa bị ga lăng…..- Minh chưa nói dứt câu xong
thì Vy nhảy bổ vào…- Vừa bị hoang tưởng nữa

Vy nói xong là tràng cười lăn lộn của Thiên
Anh và Tuyết

“Thiên Anh, em cứ như thế
phải hơn ko?” Khánh Anh nghĩ thầm trong lòng và bất giác mỉm cười

- Còn định hoang tưởng nữa à,
gọi thức ăn đi – Minh định lên tiếng thì Vy giơ tay lên làm động tác đấm, anh
chàng nhăn nhó chấp nhận thua…bà chằn này

- Bây giờ mấy người thích hoang tưởng quá nhỉ? Thằng nào nhìn trông cũng như là....- Tuyết cười đầy ẩn ý

- Là gì? - Nam và Hoàng đồng thanh, Minh đi lấy thức ăn rồi ko thì ông này mồm to nhất

- Là khỉ đó - Vy hếch mặt lên

- Lai tinh tinh - Thiên Anh đệm

- Ha ha, 2 em của chị có khác - Tuyết cười rồi đập tay với cả 2.

……..

Bình luận truyện Cứ Lạnh Lùng Đi ! Rồi Anh Sẽ Mất Em !

Nhấn Shift + Enter để xuống hàng. Nhấn Enter để đăng câu trả lời.

Bình luận Facebook

Vin Siêu Nhân
đăng bởi Vin Siêu Nhân

Theo dõi