Tùy Chỉnh
Đề cử
Cứ Lạnh Lùng Đi ! Rồi Anh Sẽ Mất Em !

Cứ Lạnh Lùng Đi ! Rồi Anh Sẽ Mất Em !

Chương 68 : Vượt qua nguy hiểm & Cái tát từ người lạ

Khi
tất cả chìm vào trong giấc ngủ, Hoàng vội đứng dậy và chạy đi tìm Thiên Anh .
Khánh Anh thấy nhưng cô vờ đi như ko biết, anh hơi nhắm hờ mắt theo dõi khuôn
mặt Hoàng và bóng dáng thấp thỏm của Hoàng cho đến khi khuất sau màn mưa

-
Thiên Anh, em đâu
rồi – Hoàng chạy trong màn mưa lẩm bẩm liên tục 1 câu như thế, mưa càng to anh
càng thêm lo lắng, đường trên rừng bình thường đi đã khó mà giờ lại mưa, bùn
dưới đất bồi lên rất khó đi, nhưng cành cây vô tình cản đường Hoàng, những hạt
mưa lạnh lẽo tạt vào mặt anh ko thương tiếc.

Là ông trời muốn trừng phạt
nên trút mưa xuống cản đường hay ông đã
khóc thay cho số phận ai đó nhưng đã vô tình làm bản thân ai đó thêm não nề…


nghi ngờ thế nào anh cũng phải tìm cho ra Thiên Anh bằng được , anh sợ chỉ chút
hiểu lầm, nghi ngờ mà sẽ khiến người nào đó hối hận và day dứt cả đời

Mưa
ơi ! Thôi nhé đừng rơi nữa…

Hoàng
đang dần cảm thấy mất hết sức lực vì bị cơn mưa và thời tiết rút hết sạch, vừa
lạnh vừa ướt. Chiếc áo khoác mỏng ko còn tác dụng gì nữa, anh vẫn cố đi tiếp và
gọi thầm tên ai đó….đôi chân anh còn bước được là anh còn hy vọng…

Vách
núi có tử thần đang đợi nhưng Thiên Anh đã lắc đầu và quay đi, cô ko nghĩ mình
ngu dại đến nỗi chưa rửa sạch oan ức mà đã ra đi, cô đi bây giờ chẳng phải cô
chấp nhận sự thật ko đúng đó sao?

Phải
tỉnh táo lên, mạnh mẽ nữa, mày làm được mà Thiên Anh.


tự lầm bẩm rồi chợt cười nhạt, cả thân hình run lên từng đợt, ko khí ẩm thấp và
khó chịu, con tim ngột ngạt và bi thương. Cô có mạnh mẽ nổi ko đây…

-
Thiên Anh… -
Tiếng Hoàng vang lên, vừa lo lắng vừa sợ sệt khi thấy Thiên Anh đứng đó, rất
nguy hiểm, tận sâu trong đáy mắt anh vẫn cảm nhận được nỗi sợ hãi to lớn nhường
nào

-
Anh Hoàng…- Thiên
Anh hơi bất ngờ khi Hoàng xuất hiện, người anh ướt nhèm, dù có khoẻ mạnh đến
đâu mà rầm mưa vào tháng này thì cũng ko chịu nổi được lâu

-
Thiên Anh, em lại
đây đi, ở đó nguy hiểm lắm – Hoàng kêu lên, khuôn mặt anh tái nhợt đầy lo lắng

Anh
lo cho cô ư? Chẳng phải anh cũng nghi ngờ cô sao? Có ai tin cô đâu? Nhưng thôi,
dù sao anh vất vả vượt mưa đến đây thì anh vẫn còn quan tâm cô rồi. Nghĩ vậy
Thiên Anh hơi gật đầu

*Roẹt…roẹt…bùm…bùm…*

-
AAA…- Thiên Anh hét lên, tiếng sấm và những vệt sét dài đến quá bất ngờ ko báo
trước, những vệt sét đáng sợ như tách cả bầu trời thành nhiều mảnh. Bàn chân
Thiên Anh như ko còn vững vì giật mình, 1 hòn đá tách mặt đất và lăn xuống vách
núi khiến Thiên Anh trượt chân theo…

-
Thiên Anh, cẩn thận – Hoàng chạy đến và nắm lấy tay Thiên Anh, bàn tay cả hai
đều run lên. Một tay Thiên Anh bám lấy vách đá, một tay bị tay trái của Hoàng
nắm chặt, tay còn lại của Hoàng bám vào cành cây ngay đó…bây giờ, anh đang cầu
nguyện, anh cầu nguyện tử thần đừng mang cô ấy đi, anh đau lắm. Hạt mưa càng
rơi, lòng anh như chơi vơi, tìm đâu ra ánh nắng bây giờ

-
Anh Hoàng… – Thiên Anh chợt khóc khi thấy nước mắt Hoàng tuôn ra, dù mưa to đến
cỡ nào thì cô vẫn thấy những giọt nước mắt đang lăn dài trên má của Hoàng, giọt
lệ rơi mãi, rơi hoài

May
người Thiên Anh nhẹ nên Hoàng có thể trụ vững lâu nữa, nhưng ko vì thế mà anh
ko sợ được

-
Thiên Anh, em tìm điểm đặt chân rồi nhún lên được ko? Phía dưới có đá nhô ra
ko? – Hoàng vội nói. Tình yêu mà anh ấp ủ phải sống để được hạnh phúc, ko thể
ra đi khi tuổi xuân còn trẻ vậy được

-
Ko có đâu, anh buông em ra đi, em ko muốn cả hai đều chết ở đây đâu – Thiên Anh
vừa khóc vừa nói. Đúng vậy, thà cô đi một mình còn hơn lôi theo cả anh đi

-
Ko được, em nghĩ anh có thể bỏ em được sao? Em cố lên, cố lên mà – Hoàng như
gào lên đau đớn, bàn tay run lên vì lạnh

-
Lạnh lắm rồi, anh ko chịu nổi đâu, em nặng lắm, anh đừng làm khó bản thân mình
nữa, em bất cẩn, vô ý, ăn hại, em muốn đi 1 mình chứ ko muốn lôi cả anh theo,
em ko muốn mang tiếng, bỏ tay em ra đi, em ko cần anh cứu đâu, đừng thương hại
em, bỏ ra đi, em ghét anh – Thiên Anh cố lạnh lùng để anh nghĩ lại nhưng không,
anh ko thể…tâm trí anh, trong đầu anh giờ chỉ vang vọng mỗi tên cô, dù cô có
nói ghét anh như thế nào

-
Sao anh cứng đầu quá vậy? Anh bị điên à? Bỏ tay tôi ra đi – Thiên Anh quát lên,
cô nhắm mắt vào nhìn xuống dưới, có lẽ cô phải đi thôi

-
Thiên Anh…- Anh chỉ gọi tên cô, duy nhất 2 tiếng làm tim anh thắt lòng, anh
khóc…giọt nước mắt hoà tan với nước mưa, đau, đau lắm

-
Vì sao lại cứu em, bỏ em ra đi mà…- Thiên Anh nói nhỏ dần, hàng mi nặng trĩu
như muốn cụp xuống

-
Vì…anh yêu em…dù anh chết em vẫn phải sống – Hoàng cố hít thật sâu để lấy sức
kéo Thiên Anh lên. Mưa dần nhỏ hơn để lộ đôi mắt đỏ hoe của Hoàng, Thiên Anh
đau lòng cố giơ tay kia của mình lên lau nước mắt cho Hoàng..

-
Em cảm ơn và xin lỗi – Thiên Anh nói rồi buông tay, cô nhắm mắt vào và tưởng
tượng mình đang ở chốn nào đó rất xa, cô đã ngất đi, môi tím bặt, khuôn mặt ko
còn 1 giọt máu. Cô như mất hết sức sống

-
Thiên…Anh, em cố lên – Thấy Thiên Anh ngất, Hoàng hơi hoang mang và vì thế, anh
càng cố kéo cô lên hơn, và cuối cùng, anh đã đánh bại tử thần và mang cô về…anh đã làm được rồi, nguy hiểm ấy anh đã vượt qua

….

Đưa
Thiên Anh vào trong một cái hang vừa tìm được, Hoàng đặt cô xuống rồi đi tỉm
củi trong hang để nhóm lửa.

Đống
lửa cháy lên sau bao công sức của Hoàng . Chưa bao giờ anh thấy cô cần phải
sưởi ấm như bây giờ. Sưởi ấm cả thân thể lẫn tâm hồn bên trong.

Những
lốm đốm của đống lửa bay lên không trung, chưa bao giờ Hoàng phải tự mình nhóm
lửa như thế này lên anh có vẻ rất vụng về, khói bay khiến anh ho sặc sụa, anh
hơi tựa người vào tường rồi khẽ nhìn cô gái nằm bên cạnh, ánh mắt mệt mỏi sụp
xuống như ko muốn mở, đôi môi anh đào ngày nào giờ tái lại, khuôn mặt bơ phờ,
lạnh ngắt, trong giấc ngủ, anh vẫn cảm nhận được nỗi đau từ cô truyền sang anh,
và cô…cô có cảm nhận được nỗi đau của người bên cạnh

Hoàng
cúi đầu khe khẽ vuốt tóc Thiên Anh rồi mệt nhoài chìm vào giấc ngủ vội…



-
Hoàng đâu rồi –
Tuyết vừa tỉnh giấc, nhìn xung quanh ko thấy Hoàng đâu, cô liền hỏi

-
Cả Vy nữa, đi đâu
rồi – Minh cũng ngó nghiêng và ko thấy Vy đâu.

-
Ai kia…- Nam nhìn ra
ngoài hang và chỉ chỉ vào 1 người đang cầm ô đi đến cửa hang, đó là Vy, hình
như cô đang khóc

-
Vy…- Minh vội bật
dậy và chạy ra cửa hang đón Vy, nhìn cả thân hình ướt đẫm cho dù đã che ô của
Vy làm Minh ko khỏi đau lòng

-
Em sao vậy? Đi
đâu mà ướt thế này? – Minh lo lắng đến nỗi hét toáng lên. Cả Tuyết và Nam cùng chạy
ra

-
Em đi tìm Thiên
Anh, ko thấy nó đâu…hức hức – Vy ôm Minh và khóc

-
Thiên Anh…- Minh
nhẹ giọng, vì chuyện đó mà anh đã quên đi còn 1 người quan trọng đối với bọn
anh đã bỏ đi từ lúc ấy, anh tự trách mình…vô tâm

-
Ưm..- Vy mệt mỏi
ngã vào lòng Minh

-
Em tưởng em khoẻ
lắm sao? Lần thì nhảy xuống hồ lần thì rầm mưa, mùa nóng anh còn chấp nhận được
nhưng đây là mùa lạnh, em biết ko? Em uống thuốc gì mà ngốc vậy hả? Có gì nói
với anh, anh sẽ giúp, tự mình làm khổ mình, em đúng là….- Minh mắng yêu

-
Anh thôi đi, để
em yên – Vy cáu kỉnh gắt lên rồi từ từ
tự mình đi vào trong

-
Ôi, Vy, bạn tôi
sao thế này, mưa này mà rầm, bộ khoẻ ghê ha – Yun nhào tới nói mỉa mai

-
Tôi khoẻ lắm, cho
nên đừng nói gì nữa ko đừng trách tôi đá bay cô ra ngoài đấy – Vy tức giận nhìn
Yun như muốn ăn tươi nuốt sống nhỏ - đồ mặt dày – Vy nói tiếp


Yun có tức như nào cũng cố nhịn vì Khánh Anh và Minh đang ở đây

-
Hừ…

-
Còn đứng đó nữa,
ra chỗ khác đi, ngứa mắt – Vy tức

Yun
hậm hực nuốt cục tức vào trong rồi lỉnh lỉnh đi vào trong. Hai tay vo tròn
thành nắm đấm, mắt nhỏ như muốn rớt ra ngoài vì lườm Vy

………..

-
Muốn nói gì? –
Khánh Anh nhìn Thiên Anh lạnh lùng, gương mặt vô cảm ko 1 cái nháy mắt nào,
lạnh hơn cả băng

-
Thật sự thì em ko
có lấy chiếc vòng đó của anh, nếu em nói là đã có người hãm hại em, anh có tin
ko?

-
Cô muốn nói ai?
Giờ đổ lỗi cho ai? – Vẫn giọng điệu lạnh như băng ấy, lời nói của anh như gáo
nước lạnh tạt vào mặt cô giữa mùa đông giá rét, ko lạnh bên ngoài đâu, lạnh
trong tim ấy

-
Vương Thiên Anh,
chắc chắn cô ta hãm hại em – Thiên Anh khẳng định

*Chát…*

Một
cái tát ko báo trước giáng xuống mặt Thiên Anh đau đớn, tủi nhục

-
Anh…

-
Cô muốn lôi cô ta
ra làm bia đỡ đạn sao? Trơ trẽn – Khánh Anh lạnh lùng nhất có thể để ngăn lại
giọng điệu tức giận

-
Anh bênh cô ta
sao? Anh tát em…

-
Đúng vậy? Ko
những tát cô, tôi có thể giết chết cô

-
Được, vậy thì anh
giết em luôn đi, giết luôn đi – Thiên Anh đấm vào người Khánh Anh và nói như
khẩn khoản ra lệnh, tận trong đáy mắt đều đỏ rực màu máu, cô cố mạnh mẽ ko để
nước mắt chảy ra, để nó chảy ngược vào tim

-
Được, tôi cũng
đang thiếu việc làm đây – Nói rồi anh rút ra từ người 1 khẩu súng đen, khẩu
súng lạnh như tiền, súng ko có mắt , ko có trái tim nên ko thể ngăn việc mình
làm lại được

*Pằng…*

Viên
đạn vô tình bay thẳng vào mi tâm Thiên Anh, lạnh lẽo và dứt khoát….

Bây
giờ em mới nhận ra, nhận ra một điều, em đã đánh mất người em thương nhất, Em
đã đánh mất rồi. Đánh mất anh rồi ;((

-
AAAAAA

-
Thiên Anh, em sao
vậy? – Hoàng hốt hoảng khi Thiên Anh hét toáng lên, mồ hôi chảy ròng rã, cô đưa
tay lau 1 cách vụng về

-
Em ko sao – Thiên
Anh trả lời đơn giản, biết cô ko muốn nói nên anh cũng ko muốn hỏi, có lẽ để cô
nghỉ ngơi một mình thôi

Thế đấy, anh luôn xuất hiện trong giấc mơ của cô, vô tình và lặng lẽ, người ta thường nói, giấc mơ chỉ là giấc mơ và rất khó thành sự thật, cô cũng mong, giấc mơ ban nãy ko bao giờ thành sự thật

-
Em ở đây nha, anh
ra ngoài có chút việc?

Đang mưa thế này ra ngoài có
việc gì chứ? Nói xạo ko có chút thuyết phục để người khác tin gì cả?

-
Mưa vậy anh đừng
đi, ở đây với em đi – Thiên Anh nói nhỏ đủ để 2 người nghe tiếng

-
Em cứ nghỉ đi,
lúc nào hết mệt thì anh đưa đến chỗ cắm trại – Hoàng đứng ở cửa hang, nhìn lên
bầu trời ko ngớt mưa, những giọt mưa long lanh lạnh buốt như xoáy sâu vào tâm
can anh

-
Vâng – Thiên Anh
ngoan ngoãn như một chú mèo con, cô hơi dựa người vào tường, gục đầu vào hai
đầu gối rồi lim dim mắt

Qua một ngày, mưa ko ngớt, niềm đau ko ngơi

Như
một vòng tuần hoàn, tất cả trở về đúng quỹ đạo của nó, mặt trời lên cao, lười
biếng chiếu những ánh nắng thưa thớt xuống mặt đất. Hôm nay, trời ko lạnh như
bao hôm khác, ngược lại còn rất ấm.

Cơn
gió lạ thoáng qua cuốn theo những chiếc lá trên cây rơi lã chã xuống đất, cuốn
theo nỗi lòng của ai đó bay xa…

-
Em tự đi được ko?
Để anh cõng – Hoàng thấy Thiên Anh mệt mỏi đi ko cả vững, đường đi thì rất khó,
qua 1 ngày mưa gió, đường trơn trượt , bùn lầy, anh lên tiếng

-
Thôi, em đi được
mà – Thiên Anh cười

-
A.. – Thiên Anh
vấp vào khúc cây ngay đó, hai tay vô tình bám vào người Hoàng khiến cả hai đều
ngã

-
Em ko sao chứ?
Đau ko? – Hoàng quan tâm, nâng tay Thiên Anh lên

-
Em ko sao? Em vô
dụng anh nhỉ? Anh đừng quan tâm em quá, em lại hiểu lầm – Cô cố tình chêu anh

-
Anh ko quan tâm
em anh biết quan tâm ai – Hoàng lặng người

-
Thôi nào, cười
lên đi, em ko thích anh buồn – Thiên Anh cố tình cười lớn và đưa hai tay lên
véo má anh làm anh bật cười

……….

-
Hu hu, anh Hoàng
ơi, em bị đuổi ra khỏi nhà rồi, anh cho em sang ở cùng anh được ko? – Yun vờ
khóc nhưng chuyện nhỏ bị đuổi khỏi nhà là đúng, cái tội đi chơi mà bỏ bê công
việc khiến c.ty và cha nhỏ bị lung lay

-
Sao bị đuổi –
Hoàng bình tĩnh hỏi

-
Tại em….- Yun kể
nể

-
Ko được, mày cũng
có tiền mà, đủ để mua 1 căn biệt thự khác đấy, anh ko muốn ở chung cùng mày,
thế nhé – Hoàng vô tình rồi ngắt điện thoại, tiếng tút tút kéo dài liên tục
khiến Yun muốn điên lên

-
Anh em thế đấy –
Yun hét lên, hét vào trong đt



-
Khánh Anh, tao
nghĩ chuyện đó ko phải Thiên Anh làm đâu, mày nên tìm hiểu kĩ trước khi kết tội
em ấy, tao khuyên thật lòng

-
Tìm hiểu?

-
Ừ, nên đi xin lỗi
Thiên Anh đi

-
Ko thích…- Nói
rồi Khánh Anh đứng dậy bước vào trong phòng, để mình Hoàng ngồi đó

-
Hạo Khánh Anh,
mày có thế mất Thiên Anh mãi mãi đó, nếu mày cứ vậy thì tao cũng chẳng nhường
Thiên Anh cho mày nữa đâu, mày ko cho em ấy được hạnh phúc thì tao sẽ cho…-
Hoàng gắt lên rồi cũng đứng dậy đi ra ngoài

Nghe
Hoàng nói vậy. gương mặt lạnh tanh của Khánh Anh có thay đổi chút, có gì đó khó
chịu và ích kỉ

….

-
Thiên Anh ơi !
Thiên Anh – Tiếng Vy giòn tan gọi vọng vào trong

-
Mày gọi gì tao? –
Thiên Anh vác bộ mặt giận ra ngoài mở cổng

-
Vẫn giận tao à?
Tao tin mày ko lấy từ lúc mày chạy đi rồi mà – Vy lay lay tay Thiên Anh tỏ ý
hối lỗi, cô thật nông cạn khi vội hiểu lầm đứa bạn thân trí cốt của mình

-
Ko, tao ko giận
mày, ai ko tin tao tao cũng ko giận, tao chỉ giận tao ko biết giải thích ra sao
để mọi người tin thôi – Thiên Anh buồn bã, ánh mắt hờ hững

-
Thế sao hôm tao
hỏi mày lấy à còn ừ

-
Tao biết được mày
hỏi chuyện đó, tao tưởng mày hỏi tao lấy mũ của anh Khánh à thì tao chẳng ừ,
chưa kịp nói đã đi rồi

-
À ra thế

-
Chứ còn gì nữa,
nói tao gì thì nói chứ đừng ép tao vào việc trộm cắp, sống trên đời phải có
lương tâm tý chứ

-
Hứ…thôi đi, à mà
ai tặng hoa cho mày đây, đẹp thế, anh Khánh à? Hihi – Vy cười rồi lấy bó hoa to
đùng cạnh hòm thư xuống, bấy giờ Thiên Anh mới để ý bó hoa, cô muốn đó là bó
hoa do anh tặng nhưng thật ra thì ko phải

-
Tao ko biết, hôm
nào cũng tặng nhưng lại ko cho tao biết mặt

-
Vậy thì rình đi

-
Rình thì có rồi
nhưng toàn là người đưa thư gửi thôi, tao hỏi người đó thì lại “ người giao cho
tôi bảo giữ bí mật, tôi ko thể nói cho cô biết người đó là ai được?”

-
Vậy hả?

-
Ừ…

-
Bác trai ko có
nhà à? – Vy ngó nghiêng

-
Ừ, bố vừa chuyển
sang nhà anh Kỳ ở rồi, 2 tuần nữa là về Mỹ

-
Vậy hả? Giờ đi
chơi đi, coi như tao bù mày vì khoản ko tin mày, nha ! ,ok – Vy giơ tay phải
lên làm hiệu ok và nháy mắt ( cứ như là đang chụp ảnh ko bằng )

-
Tao thích điều
này – Thiên Anh cười, tạm quên hết muộn phiền để trải nghiệm cuộc sống 1 ngày
thật tươi đẹp cùng con bạn thân

-
Ưm…ngon quá…haha
– Vy vừa ăn cá viên chiên vừa nói. Mồm vẫn nhai nhồm nhoàm ko để ý những người
xung quanh đang trố to mắt và cau hết hàng lông mày lại nhìn cô. Cái mặt xinh
xắn đáng yêu vậy mà ăn uống “chán” ko kìa

-
Trông kìa…- Thiên
Anh cười và liên tục gọi thêm tiếp. Hai người cứ ăn uống đến no nê rồi mới đi
chơi

-
Ê mày, có đập
bóng kìa – Vy chỉ chỉ

-
Tao muốn chơi… -
Vy nói tiếp

-
Ừ đi…

-
Mày chết với bà…mày
chết với bà này…haha – Vy vừa đập bóng vừa cười khoái trí

-
Mày đập thế nào
nát máy người ta rồi về - Thiên Anh chêu

Vy
cứ đập điên cuồng, Thiên Anh là người liên tục chạy đi chạy lên mua xu cho Vy. Đến
lượt Thiên Anh chơi, Vy đi mua đồ ăn thì…

-
A – Cô gái có mái
tóc vàng óng cắt kiểu vic, đôi mắt sắc bởi đánh màu đen và kẻ mi đến nỗi đáng
sợ kêu lên khi va vào Vy và bị ngã xuống

-
Mày đi đứng cái
kiểu gì đó hả? – Cô gái đó tức lên quát vì bộ cánh đắt tiền chạm đất 1 cách vô
thức

-
Xin lỗi, tại tôi
ko nhìn thấy bạn

-
Mắt mù à, dơ hết
bộ đồ của tao mặc rồi, mày đền đi ko thì tao la lên đấy – Cô gái đó nhìn chằm
chằm Vy, một cái nhìn đe doạ

-
Có dơ đâu, hơi bị
ăn vạ rồi đấy – Vy cáu kỉnh

-
Bây giờ mày thích
thế nào? Tao ghét nhất là quần áo chạm đất đó? – Cô gái dùng giọng đanh đá cực
kì, nói như thách thức Vy

-
Thích bạn biến ra
khỏi đây – Vy bực bội nhưng cố nặn ra nụ cười “toả nắng” khiến cô gái tức run
người

-
Đền đi, mày biết
bộ đồ này mắc lắm ko – cô gái gắt, hai tay múa loạn xạ

-
Này, bỏ tay xuống
đi, rơi ví bây giờ, bộ đồ bạn đang mặc chắc là đồ thanh lý, mấy chục một bộ
đúng ko? Cần thiết tôi cho hẳn trăm này– Vy cười khinh miệt

-
Gì chứ? – cô gái
trừng mắt lườm Vy, bộ đồ cô ta mua phải tiền triệu, Vy nói vậy làm cô ta tức
lôn ruột

-
Ko lấy chứ gì? Ok
– Vy nói rồi ngang hiên nghoảnh mặt bước đi

-
Này, đứng lại –
Một giọng nam vang lên. Vy hơi quay đầu lại

-
Gọi tôi? – Vy chỉ
tay vào người mình “ ủa, sao tên này nhìn quen vậy ta” – Vy nghĩ trong đầu (
gặp hôm thi dance rồi thì chẳng quen )

-
Chứ còn ai nữa?
Lại đây và xin lỗi bạn gái tôi mau nên –
Hắn ta gắt vào mặt Vy khiến cô suýt ngã ngửa

-
Tôi chỉ xin lỗi
một lần thôi – Vy ngúng nguẩy định quay đầu đi

-
Cô kia? – Phong gắt

-
Cái gì?

-
Xin lỗi bạn gái
tôi mau

-
Ko đấy, thích
bênh nhau ở nơi công cộng à? Tôi ko xin lỗi đấy, thái độ đó tôi ko chấp là còn
may đó – Vy bực bội

*Bốp
*

-
Tên chết tiệt này – Vy quát lên khi nhận ngay cái tát vào mặt 1 cách vô ý thức
và bất ngờ, cô gái kia đứng cười khoái trí và toại nguyện

-
Đó là cái giá phải trả - nhỏ kia cười miệt thị rồi cùng tên kia đi

-
Hừ….- Vy xoa xoa má lằn 5 ngón tay thô bạo rồi cứ hướng 2 người đi mà chửi thề.
Người qua lại nhìn cô chỉ trỏ đều bị cô lườm cháy mặt. Cô đã giữ ý tứ lắm rồi,
ko muốn đánh nhau ở nơi công cộng thế mà hắn dám…nhận được “món quá” là cái tát
từ người lạ, Vy cảm thấy phẫn nộ vô cùng. Nếu hắn ta ko phải con trai, ko to
cao và khoẻ mạnh hơn cô thì đừng hòng thoát khỏi tay cô…

Vy
quay về chỗ Thiên Anh đang đập bóng rồi lại cùng Thiên Anh đi chơi những trò
khác, có lẽ cái tát của người lạ đó cô sẽ khắc sâu trong lòng mất. Cô ghét bị tát
và đặc biệt là bị con trai tát…

-
Lấy cháu hai trà
sữa mang về - Thiên Anh lên tiếng

-
Của cháu đây –
Nhân viên bán hàng đưa hai trà sữa cho Thiên Anh và nhận lấy tiền, Thiên Anh
đưa 1 hộp cho Vy rồi đi đường uống. Hai người vừa đi vừa nói chuyện rôm rả



Căn-tin

-
No quá – Vy xoa
xoa bụng mình rồi cười

Thiên
Anh và Vy nhìn nhau chằm chằm một cách hành sự rồi lăn ra cười vì đống chiến
trường của hai đứa

Ai
nghĩ đống đồ ăn này là giành cho hai người ăn đâu

-
AAA. Ăn mảnh, ăn
mà ko rủ anh với nhá – Minh từ đâu chạy đến lăng xăng nói dồn dập

-
Ăn mảnh đâu, hai
người này – Vy chỉ chỉ

-
Nhưng ko rủ anh
là tội – Minh vờ giận

-
Giờ anh muốn ăn
gì, gọi đi

-
Em gọi đi

-
Anh ăn gì?
Hamboger

-
Ko ăn cái ý

-
Pizza

-
Ko

-
Thế ăn gì? Sandwich nhé !

-
Anh ăn sandwich
bao giờ đâu

-
Bim Bim

-
Đồ trẻ con…- Minh
bĩu môi

Mặt
Vy đỏ bừng nhưng cố nhẫn nại xem Minh “nhờn” đến mức độ nào

-
Hay ăn xúc xích

-
Ko thích

….

Đến
giờ Vy ko chịu được nữa, cô liền bẻ bẻ cục tay, xoay xoay cổ và hùng hổ giơ tay
lên không trung…

-
Vậy thì….ăn đấm

-
A, ko ko, anh ko
ăn gì hết – Minh né cú đấm của Vy rồi chạy ra xa

-
Thôi, tính tiền
rồi còn lên lớp, haha – Thiên Anh vẫn chưa hết cười nhưng vẫn nói rồi ra trả
tiền

-
Kia rồi, Thiên Em
kìa, ra xin lỗi đi, nghe Vy nói rồi đấy, chắc hiểu lầm thôi – Nam đẩy đẩy
cánh tay Khánh Anh

Mấy
người đang bước xuống căn-tin thì tiếng trống báo hiệu vào lớp, Thiên Anh cũng
nhanh chóng chạy vào, chạy qua mặt Khánh Anh…vô tình hay cố ý?

Bình luận truyện Cứ Lạnh Lùng Đi ! Rồi Anh Sẽ Mất Em !

Nhấn Shift + Enter để xuống hàng. Nhấn Enter để đăng câu trả lời.

Bình luận Facebook

Vin Siêu Nhân
đăng bởi Vin Siêu Nhân

Theo dõi