Tùy Chỉnh
Đề cử
Cứ Lạnh Lùng Đi ! Rồi Anh Sẽ Mất Em !

Cứ Lạnh Lùng Đi ! Rồi Anh Sẽ Mất Em !

Chương 78 : Ngôi sao mang tên Triệu Ninh Phong

Trong căn phòng âm u lạnh
lẽo, mọi náo nhiệt thường ngày giờ đã thay bằng sự im lặng đến xé lòng. Những
cái tích tắc của kim đồng hồ qua thật nặng nề.

Tang lễ của Phong đã qua,
nhìn di ảnh của cậu ai cũng thấy xót xa, nụ cười tươi rói trên khuôn mặt ấy làm
bao con tim chết lặng, đặc biệt là Thiên Anh, cô không cười, không nói, không
ăn suốt mấy ngày, chỉ lặng lẽ ngồi bên cạnh quan của cậu, ở bên cậu đến phút
cuối, không biết cậu có cảm nhận được người ngồi cạnh mình đang đau như thế nào
không.

Mặc cho bao lời khuyên nhủ
của Vy và mọi người, cô vẫn chỉ im lặng lắc đầu hoặc gật đầu cho qua, gương mặt
xanh xao dần theo từng ngày, nước mắt cũng chẳng còn vì bao ngày qua cô đã phải
“rửa mặt bằng nước mắt” rồi.

Cứ tự trách bản thân, giá như
thời gian quay trở lại thì không bao giờ cô vô tình với một người quan tâm cô
như vậy? Nhưng trên đời này không bao giờ tồn tại hai chữ “Giá như”

Những cơn gió nhẹ thoảng qua,
khẽ nói nhẹ vào tai cô như tấm chân tình vô hình.

“ Đừng buồn vì tôi ra đi,
sống vui lên chứ! Ở thế giới bên kia nhớ phải hạnh phúc hơn tôi đấy nhé, yêu
em, mãi mãi yêu em!”

“Mong anh quay về, em hứa sẽ
không làm anh đau đâu mà. Là lỗi của em, tại em, là tại em” – cô nói nhẹ với
cơn gió

“ Lại còn nói vậy nữa, em
ngốc lắm, tôi đi rồi, đi mãi rồi, ở bên đây tôi vẫn tốt, em hãy lo cho tương
lai của mình ,chào em”

Nói rồi hình bóng Phong mờ
nhạt rồi dần dần biến mất trong màu đen huyền bí của màn đêm. Nụ cười và đôi
mắt biết cười dần chìm trong hư vô. Tất cả chỉ còn lại làn sương đêm heo hắt

Thì ra đã là nửa đêm, cô đang
mơ, nước mắt lại dần dần trực ra lấn chiếm khuôn mặt bé nhỏ đang run lên vì đau
kia, đôi môi đỏ bỗng mím chặt hơn, cố nín nước mắt mà cắn môi đến bật máu

Nằm bên cạnh, Vy cũng biết
được con bạn của mình đang đau đớn như nào. Tối nào hình bóng Phong cũng ám ảnh
trong tâm trí của Thiên Anh, Vy biết, nhưng Vy chẳng giúp được gì, cô nàng tự
thấy buồn hơn biết mấy…





Nam đang ngồi nghĩ ngợi một số chuyện bên cạnh hồ bơi,
không gian im ắng đã bị phá bởi tiếng bước chân dù là nhất nhỏ nhẹ, gần như
không gây ra một tiếng động gì. Nam
ngoảnh lại, thấy Khánh Anh đang bước tới, liền thở dài và hỏi

-
Mày chưa ngủ đi?
Chưa bình phục hẳn đâu ra đây làm gì?

-
Giờ mới có cơ hội
nói chuyện, tao muốn biết lý do…

Anh
chưa nói hết, Nam
đã trả lời luôn

-
Gần đích rồi thì
tự nhiên xe cậu ta bốc cháy, chưa biết vì sao.

-
Tự nhiên?

-


-
Làm gì có chuyện vô lý như thế?

-
Chắc là thằng
Khang làm

-
Chắc chắn rồi,
thằng đó có chết không?

-
Không, vẫn nhe
nhởn lắm, lúc ý nhìn mặt nó mà tức không làm gì được.

-
Thế sao không
giết luôn đi.

-
Được thế thì còn
gì bằng !!

……..

Thời
gian trôi qua thật nhanh, từ đêm định mệnh đó đến nay đã được một năm. Khi nỗi
đau mới nguôi ngoai phần nào. Thiên Anh chỉ cắm đầu vào học hành và chuẩn bị
cho mùa thi cử cuối năm và thi đại học. Cô chả bận tâm đến mọi thứ xung quanh,
chỉ học và học, đến nỗi mắt cứ thâm quầng lên vì cắm mặt vào ánh đèn học nhiều
quá.!

Một
năm qua, cô vẫn đi thăm mộ Phong đều đều vào những ngày cuối tuần. Cô mệt mỏi
thậm chí còn không cả liên lạc với Khánh Anh, gặp mặt cũng chỉ nói vài câu cho
qua rồi cô lại bận học.

Dần
dần hình bóng của Phong cũng không hiện lên trong giấc mơ của cô nữa, có lẽ cậu
đã từ biệt được trần gian rồi,.không còn vương vấn gì nữa, cậu mãn nguyện mà!


lẽ hình ảnh ấy in sâu đậm quá trong tâm trí cô, khi không còn hiện lên trong
giấc mơ của cô nữa, cô còn cảm thấy thiếu hụt thứ gì đó, thật quan trọng. Làm
giấc ngủ cô không được trọn vẹn.

Mất
đi rồi, cái gì cũng thấy thật tiếc biết mấy !

-
Thiên Anh, em ăn gì không? – Hoàng lặng đi đến cạnh Thiên Anh đang ngồi bệt đọc
sách ở thư viện. Anh nói không to nhưng cũng chẳng nhỏ đến nỗi cô không nghe
thấy, thế nhưng anh chả nhận được phản ứng nào từ cô cả.

Anh
lắc đầu, lại gần cô hơn và ngồi xuống, thở dài nói :

-
Em cứ mãi như vậy
đến bao giờ? Em có ổn không?

-
Giờ anh không học
ở trường này nữa mà anh vẫn đến đây thường xuyên vậy? Em phải học, sắp thi rồi,
em ổn mà – Cô trả lời, giọng ốm yếu, cô
chẳng ngước mắt lên nhìn anh, anh xót lắm

-
Anh đến thường
xuyên mới biết em học chăm như nào đấy.!Em như vậy mà ổn à? Nhìn lại em xem có
giống cây hoa không người chăm không? Em đau khổ , day dứt mãi làm gì? Tình cảm
của em với thằng Khánh giờ như nước lã rồi đấy? Em không quan tâm sao? – Anh
nói một tràng dài đầy bất mãn

-
Nhắc đến anh
Khánh em mới nhớ, hi. Anh gửi lời hỏi thăm của em đến anh Khánh hộ em. Giờ em
phải học đây, em muốn yên tĩnh. Được không ạ?

-
Được rồi, anh
không làm phiền. Em nhớ ăn uống cho đều đặn, giữ gìn sức khỏe vào. – Anh căn
dặn, nhìn cô với ánh mắt buồn hời hợi

Anh
nói rồi đứng dậy đi ra ngoài, đến cửa phòng thư viện, anh đứng lại một lúc,
nhìn lại bóng dáng nhỏ bé đang mê man đọc sách ấy mà chẳng biết có được chữ gì
vào đầu không.? Lòng anh lại chợt đau nhói.

Như
nhớ ra điều gì đó, anh dừng chân lại, không ngoảnh mặt vào trong, cất tiếng nói
:

-
Tối nay em hãy ra
hồ tây gặp Khánh Anh, chỗ cũ.


bất giác ngẩng mặt lên nhìn ra chỗ anh đứng và không nói gì, bóng anh khuất, cô
mới cúi đầu xuống, để quyển sách sang một bên, thở dài, đưa tay lên trán lau đi
giọt mồ hôi thẫm ướt.


ngồi im lặng suy nghĩ vẩn vơ

Đúng
như lời Hoàng nói, một năm nay tình cảm của cô và Khánh Anh dần nhạt như nước
lã thật rồi. Chẳng còn quan tâm nhau như ngày trước nữa. Tại cô cả. Tất cả đều
tại cô, cô luôn bỏ những buổi hẹn với anh, cô đã không còn bình thường như
trước.

Vì Phong, vì nỗi đau mất đi Phong cô chưa thể nào trở lại bình thường
được.


không nói ra, cô giữ im lặng nhưng cô vẫn còn yêu anh nhiều lắm.


lẽ tối nay, cô nên đi gặp anh!

Bóng
chiều tà, mặt trời đỏ ửng, những làn mây bồng bềnh nhưng đục ngầu, gió chiều thổi
vi vu.

Thiên
nhiên buông xuống thật đẹp! Và nụ cười người ấy hiện lên cũng thật đẹp.

Đấy
! Cô lại nhớ đến Phong rồi. Tuy không yêu cậu, cô chỉ coi cậu như một người bạn
bình thường nhưng có lẽ cậu cũng đã để lại rất nhiều kỉ niệm đẹp trong cô.


đã cất giữ thật sâu trong tim, không muốn mở ra để rồi lại đau thêm, nhưng nó
lại ùa về, một kỉ niệm thật đẹp giữa hai người.

Nhật
kí…ngày…tháng…năm

-
Làm gì mà ủ rũ
thế này? – Phong cười cười nhìn tôi hỏi. Lúc đó tôi đang buồn vì điểm thi rất
kém, chẳng hiểu vì sao tôi học ngày càng giảm sút. Học hành chểnh mảng, tôi cảm
thấy rất có lỗi với người nuôi nấng tôi.

-
Kì thi vừa rồi
điểm kém quá! Buồn thôi..- Tôi trả lời, gương mặt ủ rũ như hoa tàn

Cậu
nhéo má tôi, cười cười như một đứa trẻ, tiếng cười giòn tan

-
Ôi giời, điểm kém
thôi mà phải buồn thế à?

-
Buồn chứ, trò
ngoan như tôi mà điểm kém thì thật đáng buồn, ai như cậu mà – Tôi “tự sướng” và
“mỉa mai” cậu, tôi lẽ lười rồi bĩu môi trêu ngươi cậu

-
Cắt lưỡi giờ.
Muốn hết buồn không? – Cậu cười ranh ma hỏi tôi, tôi cứ ừ bừa, cậu làm ngay cậu
khiến tôi phải trố mắt lên nhìn

-
Buồn thì đi giải
quyết nỗi buồn đi. Ha ha

-
Đồ đểu này, thích
gì? – Tôi vênh váo

Cậu
lại cười, chưa trả lời tôi

-
Cậu khoe răng trắng
à? Tôi biết răng cậu trắng hơn tôi rồi không cần khoe để tôi tự ti đâu. – Tôi
khoanh tay quay mặt đi, cậu khéo người tôi lại và nói

-
Ha ha, thế muốn
tôi thích gì không? Hi

-
Muốn !

-
Tôi thích một
người

-
Ai?

-
Cậu cứ đứng trước
gương là thấy mặt người tôi thích…

Tôi
đã biết trước cậu thích tôi, nhưng lời nói này của cậu làm tôi đỏ bừng mặt. Không
dám nhìn thẳng vào mặt cậu, tôi xấu hổ
nói :

-
Cậu cứ đùa.

-
Thế hết buồn chưa?

-
Chưa!

-
Vậy đi chơi đi, tôi dẫn cậu đến một nơi thú vị lắm!

-
Nơi nào? Có hết buồn được không?

-
Hết chứ.! Từ bây giờ tôi sẽ đảm nhận nhiệm vụ làm “vệ sĩ” cho cậu nè, ai bắt
nạt cậu cứ gọi tôi, nếu cậu buồn tôi sẽ làm cho cậu vui mà nếu cậu vui tôi sẽ
làm cho cậu buồn…

-
Hả? Cái gì?

- À
nhầm, nếu cậu vui tôi sẽ làm cậu vui hơn. Ok !

-
Rồi. Ok !

Vậy đó, cậu ấy nói thật hài
hước làm tôi cười híp cả mắt vào. Rồi cậu dẫn tôi đi đến một khu vui chơi

Tôi đòi đu quay thì cậu bắt
tôi chơi đu quay dây văng khiến tôi chao đảo giữa không trung muốn ngất. Tôi
đòi đi tàu hỏa dành cho trẻ con thì cậu bắt tôi đi tàu lượn siêu tốc khiến tôi
cảm giác như đang văng xuống vực…Hầu như trò nguy hiểm nào cậu cũng lôi xuềnh xuệch tôi chơi cùng. Cuối cùng chơi nhà
ma 5D, khiến tôi giở khóc giở mếu vì lũ ma giả y như thật.Lũ ma giả ấy cứ liên
tục la hét, bấu víu lấy tôi, lôi tóc, lôi người tôi như đang muốn giết tôi vậy.
Lúc thoát được khỏi chỗ ma quái ấy, nhìn lại bản thân thấy mình thật thảm hại,
cậu thì cứ đứng cười như điên như dại khiến tôi càng tức. Đúng là tôi vui thì
cậu ấy làm cho tôi buồn @@

Chơi xong, cậu dẫn tôi đi ăn,
tôi và cậu thi ai ăn nhanh và nhiều hơn đến nỗi bụng không thể nào tải được bất
kì một thứ gì khác nữa, đến tối tôi vẫn lo và để Vy “đớp” cơm một mình.

À còn trước khi về, cậu còn
nói thêm với tôi

- Vào ngày này hằng năm, cậu
phải đi chơi với tôi nhé, không đi chơi được thì làm ơn cậu hãy đến cạnh tôi.

Câu nói của cậu ấy khá khó
hiểu, nhưng tôi cũng gật đầu.

- Nhớ nhé. Ngày 07 tháng 04…

Hôm nay thật là vui, tự nhiên
“vớ” được một người bạn như Phong thật là tuyệt vời. Kỉ niệm này tôi xin giữ
mãi…

Đọc từng trang nhật kí. Nỗi
buồn man mác lại tràn về. Khóe mắt cay cay rồi lấy tay gạt mạnh đi. Cô chẳng
dám khóc nữa, cô đành cất nhật kí đi rồi nấu bữa tối cùng Vy.

-
Tối nay đi chơi
đi, lâu lắm không tụ tập rồi – Vy cười

-
Không đâu, tối
nay tao có hẹn – Cô trả lời

-
Vậy thôi !! -_-

-
Để tối mai, tối
mai nhé! – Cô cười tươi khi nhìn vẻ mặt ảm đảm của Vy

-
Được rồi, ăn cơm
đi.

Những
tháng ngày qua, thấy Thiên Anh bớt thân thiện với mọi người, thậm chí cả với
mình, Vy rất buồn, nhiều lần định bày tỏ tâm sự trong lòng mình với cô nhưng
lại thôi. Vy biết lí do mà cô lại như vậy mà. Vy cũng thật xót thay cho cô.

Nhưng
cầu mong,. Sự việc xảy ra vừa rồi đừng làm thay đổi hẳn một tính cách của ai đó
mãi mãi…

-
Trông nhà nhé, tao đi lát tao về…

…..

Hồ
tây lộng gió, buổi tối nơi đây thật quyến rũ, đẹp tựa trong tranh, những dãy
phố nhỏ ngoằn ngèo, tiếng nói, tiếng cười hòa lẫn vào những màu lấp lánh của
đèn điện, đèn nhấp nháy và ảo ảnh phát ra từ trong quán bar.

Những
vì sao đã lên cao, người ta nói. Khi chết đi, linh hồn ai đó sẽ bay lên trời và
hóa thành một ngôi sao.

Thiên
Anh bước dọc theo bờ hồ, với chiếc quần jean và áo phông trơn đơn giản cùng
chiếc áo khoác đồng phục nhà trường, cô chẳng nổi bật gì so với thiên nhiên và
những người xung quanh.

Cô như
không khí, chẳng ai ngó nhìn, mái tóc khẽ bay trong gió, giương mặt bình thản
đi đến cạnh chỗ một chàng trai đang ngồi.

Anh
duỗi thẳng hai chân song song với nhau, hai tay khoanh trước ngực, đôi mắt nhắm
hờ như đang ngủ, trông anh mới đẹp làm sao, vẻ đẹp của anh cứ làm mấy cô gái
xung quanh điêu đứng, mấy chàng trai phải ghen tị vì người yêu mình cứ mải ngắm
nhìn anh mà chẳng thèm quan tâm đến mình bên cạnh.

Đâu
đó lại xảy ra những tiếng cãi vã om xòm của những đôi tình nhân..

Vừa
nãy, chẳng ai thèm ngó nhìn cô, nhưng khi cô ngồi xuống bên cạnh anh thì tất cả
cô gái cũng như chàng trai nào cũng phải nhìn cô với ánh mắt ngạc nhiên, hoặc
có khi còn dè chừng.

-
Thiên Anh! – Anh
hé mắt, gọi tên cô, trong cái lập lờ của đèn điện, anh cũng cảm thấy cô có vẻ
tiều tụy đi rất nhiều

-
Vâng, là em! Anh hẹn em ra đây à? Có chuyện gì không? – Cô
vào thẳng vấn đề chính

-
Ừ, mai là sinh
nhật của anh, em tham dự chứ!

Mai
là sinh nhật của anh, cô đã biết từ lâu, cô còn đi đặt quà sinh nhật cho anh
trước một tuần rồi cơ.

-
Để em xem, hình
như mai em có việc bận rồi, nếu đi được em sẽ đi – Cô cười, nụ cười làm anh
chán nản – Mà anh tổ chức tiệc vào buổi tối à? – Dứt lời, cô hỏi tiếp

-
Ừ, bắt đầu từ 7h
- Anh gật đầu, không nói gì thêm, cả hai rơi vào trạng thái yên lặng, không ai nói
với nhau câu nào

Mai
là ngày 07 tháng 04 rồi, như đã hứa, vào những ngày này cô sẽ đến cạnh cậu, dù
không được đi chơi nhưng cô sẽ ngồi bên cậu, kể chuyện cho cậu nghe.


Phong à? Anh là vì sao nào vậy? Anh ra dấu hiệu đi”

Ngồi
lặng thinh buồn bã. Cô ngước lên cao và thầm nghĩ, cô nghĩ bâng khuâng, chả tin
là dòng suy nghĩ của mình lại có thể đến tai Phong được, nhưng ai ngờ, có một
vì sao bỗng nhiên sáng lấp lánh và to dần, tất cả nhìn thấy đều trầm trồ lên
khen nó đẹp, còn riêng cô, cô ngỡ đó là Phong, cậu thấu được những gì cô nghĩ
đó!

-
Là cậu ta..! –
Anh nói ngắn gọn, cũng nhìn lên trời

-
Em cũng nghĩ thế!

Như
một phép màu kì diệu, ngôi sao cứ lấp lánh, nổi bật nhất trong tất cả cả ngôi
sao khác trên trời lúc bấy giờ. Ngôi sao đó tên Triệu Ninh Phong. Chính nó đã
chứng tỏ một điều. Ở thế giới bên kia, cậu vẫn luôn theo dõi cô từng ngày…

-
Muộn rồi, em cũng
nên về, anh cũng về đi – Cô đứng dậy, chuẩn bị về

-
Anh đưa em về

-
Thôi, em gửi xe
đạp ngoài kia rồi

-
Ừ, vậy em về đi…

Bình luận truyện Cứ Lạnh Lùng Đi ! Rồi Anh Sẽ Mất Em !

Nhấn Shift + Enter để xuống hàng. Nhấn Enter để đăng câu trả lời.

Bình luận Facebook

Vin Siêu Nhân
đăng bởi Vin Siêu Nhân

Theo dõi