Tùy Chỉnh
Đề cử
Cứ Lạnh Lùng Đi ! Rồi Anh Sẽ Mất Em !

Cứ Lạnh Lùng Đi ! Rồi Anh Sẽ Mất Em !

Chương 79 : Bữa tiệc không trọn vẹn

Cánh cừa màu đen huyền bí đã dần khép lại, thay vào đó là
cánh cửa màu vàng nhẹ của ánh nắng đã mở ra. Một ngày mới bắt đầu.

Trên con đường rộng thênh thang và vắng vẻ, có một bước chân
nhè nhẹ đang di chuyển, mái tóc bay bay trong ánh nắng, gương mặt thiếu nữ bất
giác thở dài mệt nhọc.

Quầng mắt lại thâm lên khi tối qua mất ngủ vì vừa học vừa
suy nghĩ.

Cô đã xin phép nghỉ học cả ngày.

Hôm nay là ngày sinh
nhật của Khánh Anh, một năm chỉ có duy nhất một lần, cô không thể không đi, bởi
vì cô với anh chưa chính thức chia tay. Tình cảm của cô dành cho anh vẫn vậy,
đậm sâu và bất diệt. Vậy nên cô đã nghĩ từ sáng đến chiều cô sẽ đến bên mộ của
Phong, thực hiện lời hứa năm xưa, đến tối cô sẽ về để đến dự sinh nhật của anh
cùng mọi người.

Đến cạnh bên mộ của Phong, nhìn thấy cậu mỉm cười, cô cũng
cười rồi đặt bó hoa hồng bạch xuống trước di ảnh của cậu và nói :

-
Hôm
nay, em sẽ đọc truyện cho anh nghe…

Và rồi, cô lôi từ trong ba lô của mình ra vài quyển truyện
rồi chọn lấy một quyển và bắt đầu đọc. Cô cứ đọc mãi, số truyện còn lại cũng
dần vơi hết. Mặt trời xuống đến chân núi, quá mệt mỏi, hai mắt nhíu lại vi nhìn
vào sách quá lâu. Bờ mi nặng trĩu như muốn cụp lại không biết bao giờ mới mở ra
được. Cô vẫn tiếp tục đọc, ánh nắng nhẹ phảng phất lên mái tóc cô, quấn quýt
lấy nó, cảm giác ấm áp như đang có ai đó sưởi ấm cơ thể mình. Kim giờ điểm đến
số 6. Hoàng hôn nhẹ nhàng buông xuống phủ lên mặt đất một tấm thảm đỏ vàng dìu
dịu và đưa cô vào giấc ngủ lúc nào không hay.

Cô tựa lưng vào gốc cây ngủ mệt nhọc. Hai chân co lại, vẫn
giữ quyển truyện đang đọc dở trên tay, mái tóc khẽ bay mỗi khi có gió luồn qua.

Điện thoại khẽ rung trong ba lô mà cô không hề hay biết. Đêm
dần buông, cái lạnh càng thêm thấu xương thịt, cô giật mình tỉnh giấc, vừa mở
mắt cô đã thấy ánh đèn điện phía dưới chân đồi thấp thoáng, bầu trời đen cùng
những vì sao lấp lánh. Những cơn gió khẽ rít, luồn qua tấm áo mỏng manh, chạm
vào da thịt, tê buốt.

Hình như đôi mắt cô rất mệt mỏi, không biết mình đã ngủ từ
lúc nào.

Nhìn sang ngôi mộ cạnh mình, cô khẽ cựa người dậy, tìm lấy
vài cây nến rồi thắp lên cho sáng. Ba ngôi mộ trước mắt đã được cô chăm chút
xong, cô thu dọn đồ rồi chuẩn bị đi về, có nỗi sợ hãi len lỏi trong lòng. Một
mình cô là con gái mà trời đã tối, phía sau lại là ba ngôi mộ của một gia đình,
cô thoáng rùng mình khi tiếng gió đùa giỡn như muốn chêu ngươi cô.

Cô bỏ điện thoại ra soi đèn mới để ý bây giờ là 7h30’. Trên màn hình hiển thị có 16 cuộc gọi nhỡ và
4 tin nhắn.

Tin nhắn gần nhất là tin nhắn của Hoàng vào lúc 7h15

“ Thiên Anh, em đâu rồi, sao em chưa đến dự sinh nhật thằng
Khánh, muộn 15’ rồi em biết không?”

Cô khẽ mỉm cười chua xót, cô quên béng mất sinh nhật của anh
rồi. Cô cười như khóc, nhắn tin lại cho Hoàng

“ Em xin lỗi, em quên mất, em đến ngay”

Cô bắt taxi về cho nhanh, mau chóng làm vscn, thay quần áo,
ngắm nghía lại mình rồi lại bắt taxi đến biệt thự Khánh Anh.

Hình như cô quên mất một thứ gì nữa. Ngồi trên taxi, cô thở
dài

“ Chết rồi, chưa lấy quà”

Rất nhanh chóng, cô ghé qua shop quần áo nổi tiếng, lấy
chiếc áo da mà mình đã đặt từ lâu, ở bên trong có thêu chữ “Song Anh Forever”
mà cô đã thuê người thêu để dành tặng riêng cho anh. Mong đây sẽ là món quà ý
nghĩa đối với anh.

Cô bỏ điện thoại ra. Thấy tin nhắn của Hoàng mà mắt cô ươn
ướt

“ Em trễ rồi”

Đúng! Cô đã trễ, 8h rồi, cô vẫn chưa có mặt tại nhà anh. Quá
trễ rồi, đối với anh 5 phút thôi cũng đủ để anh nổ tung lên, đằng này còn tận
60 phút. Chắc anh thất vọng lắm!

Biệt thự to lớn của anh đã xuất hiện trước mắt. Bàn ăn đã
được trang trí rất cầu kì, đẹp đẽ, bóng đèn cùng dây nhấp nháy đang hoạt động,
cô nhìn mà choáng ngợp vì tất cả, đây chắc là một party ngoài trời đẹp và sang
nhất trong những party cô đã gặp, đã nhìn trên tivi. Bỗng, không gian trùng
xuống. Cô mới để ý thấy không có một bóng người nào. Cô tưởng sinh nhật của anh
chắc hẳn phải rất đông chứ. Cô đến muộn một tiếng cũng chưa thể nào tàn tiệc
hết được mà mọi người về nhanh thế, trong khi đó bàn ăn vẫn còn nguyên vẹn.
Những ngọn nến rực cháy cô mới thấy giờ đã dập tắt bởi tác động của gió.

Trong không gian yên lặng ấy, Hoàng xuất hiện trước mắt cô,
thấy trên tay cô cầm một hộp quà, anh mỉm cười nhìn cô

-
Em
đã đi đâu? Không có ở nhà, gọi điện thì không nghe?

-
Em…mọi
người đâu hết rồi anh? – Cô cố ý lảng chủ đề. Cô không biết trả lời thế nào.
Chẳng lẽ cô nói đến thăm mộ của Phong cả ngày để quên sinh nhật của anh sao..

-
Anh
ở đây đợi em đến. Giờ đi thôi – Hoàng nói nhẹ rồi đi về phía chiếc ô tô đen đậu
cạnh đó

-
Đi
đâu anh? – Cô thắc mắc

-
Đến
bar.

-
Vậy
còn ở nhà. Em thấy chuẩn bị hết rồi mà.

-
Em đến trễ hơn một tiếng, không thấy em, nó
đuổi hết cả khách về rồi, chỉ để lại bọn anh thôi. Nó không tổ chức ở nhà nữa,
nhân viên đang đến để thu dọn. Còn giờ đến bar. Em không đi?

-
Dạ,
em có !

-
Vậy
đi thôi !



Quán bar đông thật. Tiếng nhạc sập sình làm cô có cảm giác
như ai đó hét to vào tai mình. Một cảm giác choáng ngợp, không có từ nào miêu
tả được. Hai tai cứ ù ù, tưởng chừng như nền và sàn đang rung chuyển.

Hoàng dắt Thiên Anh lên phòng 1 vip của bar. Vừa mở cửa ra,
tiếng hát của Minh và Nam
đã oang oang bên tai cả hai rồi. Thì ra hai người này đang song ca với nhau,
mặt cả hai đều có dấu hiệu của rượu hoành hành.

Tuyết với Vy đang ngồi nhai cao su, nhìn thấy Thiên Anh và
Hoàng đến đã lập tức nhảy bổ vào nói Thiên Anh

-
Mày
đi đâu giờ mới đến? Biết tụi này chờ lâu lắm không? – Vy

-
Sao
em không bắt máy, nhắn tin không trả lời? – Tuyết

-
Em...có
việc. Mà...anh Khánh đâu ạ.?

-
Kia
– Tuyết và Vy đồng thanh chỉ về phía tối nhất của phòng, cả hai cùng quên có
thêm một nhân vật không mời mà đến nữa, nhất thời nhân vật đó làm cho Thiên Anh
sửng sốt không nói lên lời.

-
Ơ.
Vừa còn tỉnh mà – Tuyết ngạc nhiên

Vừa thấy anh còn lải nhải thứ gì đó mà giờ đã gục mặt vào
người bên cạnh rồi

Cô thấy anh đã say mèm, không biết trời trăng mây đất là gì.
Điều đó cô không quan tâm bằng anh đang ngả người vào một cô gái khác cũng đang
say, nhìn cái tư thế đó không đơn giản chỉ là ôm.

Không cần cô nói ra thì ai cũng biết cô đang ghen. Nhìn vào
đôi nam nữ ấy, 10 người thì 9 người bảo họ là tình nhân còn 1 người kia còn
đang phân vân giữa tình nhân và bạn bè.

Đặt món quà trên tay xuống, Thiên Anh định xin phép ra ngoài
thì Hoàng cản lại

- Em đi đừng trách.

Hoàng tiến tới chỗ Khánh Anh, lay lay người anh

-
Khánh
Anh, dậy đê

Lay mãi mà anh không tỉnh dậy, cả người nóng bừng , tỏa ra
toàn mùi rượu, anh uống quá nhiều rồi.

Khánh Anh bị lay, đổi tư thế, đè lên người cô gái bên cạnh
khiến cô lờ mờ tỉnh dậy.

-
Anh
Hoàng à? – Cô gái đó nói, rồi đảo mắt xung quanh, thấy Thiên Anh đứng trước lối
đi vào, cô gái nheo mắt, lắc lắc đầu để tỉnh táo hơn

-
Vĩnh
Thiên Anh, cô ta đến đây làm gì? – Cô gái dụi mắt, ngồi phốc dậy

-
Sao
em không tự hỏi bản thân mình đến đây làm gì đi? – Hoàng cáu

-
Em
hỏi anh đâu? – Cô gái lườm

-
Thiên
Anh. Thiên Em vẫn là bạn gái của Khánh Anh. – Nam lên tiếng khi Minh đang hát

-
Tắt
nhạc đi bố kia, đau đầu quá – Hoàng hét vào tai Minh

-
Đây,
làm gì mà căng – Minh lù rù đi tắt nhạc. Tất cả trở lên yên ắng.

-
Nhưng
cô ta đã đến trễ, bổn phận của một người bạn gái là như thế sao? Vô trách nhiệm
mà. – Yun bực tức

-
Thiên
Anh có việc bận. Cuối cùng thì em ấy
cũng đến rồi đó – Hoàng nói

-

em, em có “bổn phận” gì mà đến đây? – Nam nhìn Yun nói. Càng ngày Nam
càng không ưa Yun, trong thời gian tình cảm của Thiên Anh và Khánh Anh đi
xuống, chính Yun đã gây phiền phức cho tập thể “mạng” sống trong biệt thự cùng
Khánh Anh vì cô ả suốt ngày bám lấy Khánh Anh khiến mọi người chán đến phát ngán.

Yêu gì mà gớm thế?

Bám gì mà ghê thế?

-
Em…bạn
gái…- Yun mới nói hai từ bạn gái đã đủ để toàn bộ ánh mắt ở đây làm cho suýt
ngất. Yun liền nói thêm hai từ - Nhưng cũ

“ Bạn gái…nhưng cũ”

-
Làm
gì mà mặt dày thế em? Anh đã bỏ qua em nhiều lần rồi, đã để em đến đây mà không
đuổi về là tốt lắm rồi, giờ em nói vậy thì thôi em…biến đi. Em ở đây chỉ làm ô
nhiễm thêm thôi. Cũ thì đã là cũ, em đừng làm quá, bây giờ em này ( chỉ vào Thiên
Anh ) mới chính thức là “vợ chưa cưới” của thằng Khánh, em đừng chen chúc làm
gì, mệt lắm em. – Minh lên tiếng, anh đã muốn nói mấy câu như này từ rất lâu mà
chưa có cơ hội, giờ thì nói luôn cho đỡ “tiếc”

-
Cái
cũ có thể đánh bóng thành mới nếu kiên trì, anh chưa nghe qua câu nói này ư? –
Yun lườm nguýt mà không để ai nhìn thấy được thái độ ấy của mình. Không ăn cước
ngay

-
Đánh
bóng như nào cũng không thế mới như lúc chưa mua được. Em ạ. Mà em đánh bóng
mấy năm trời rồi, mới chưa em? – Tuyết chen vào, nói với giọng khinh

-
Giờ
thì mày đã biết thế nào là hối hận chưa? Muốn biết thứ gì quan trọng, cứ thử
đánh mất nó – Hoàng cười

-
Bi
kịch lớn nhất của mày bây giờ mày biết không? Đó là yêu một người không yêu
mình. – Hoàng điền đạm nói tiếp. Anh
đang nói ai thế? Phải chăng anh đang tự nói chính bản thân anh,.chính anh cũng
đang yêu người không yêu mình cơ mà…

Tất cả cứ xông vào nói, giáo huấn Yun làm cho nhỏ không nói
thêm được gì, chỉ biết bực tức cắn răng chịu đựng.

-
Chúng
ta chuẩn bị về thôi. Thiên Em ra đỡ Khánh Anh đi – Nam lên tiếng

Thiên Anh gật đầu, ra cạnh Khánh Anh, toan đỡ người anh dậy
thì anh hất tay ra làm cô suýt ngã

-
Biến
đi – Anh lạnh lùng

-
Đấy,
“anh chị” thấy gì chưa? Anh Khánh sẽ chẳng chấp nhận một người bạn gái như cô
ta nữa đâu. – Yun nói với giọng hưng phấn, đầy chắc nịch. Cảm giác trong nhỏ
chỉ có thể tả bằng một từ duy nhất : Vui

-

thử đỡ xem, có khi nó đạp cô chết ngay tại chỗ đó – Nam bức xúc

-
Anh,
làm gì mà phải căng, không gì mà phải nóng. Ok. Em đỡ. Nếu anh ấy không hất em
ra thì mọi người về hết đi, để tự em đỡ anh ấy về, ok – Yun hất mặt nói

-
Ra
điều kiện đấy à? – Tuyết nói

-
Em
không? Em làm gì có ý đó, em chỉ muốn thử xem lời anh Nam có đúng
không thôi. Nếu anh Nam
sai thì em phải được gì đó chứ?

-
Rồi.
Ok. Đỡ đi – Nam
nói nhanh, muốn kết thúc mọi chuyện sớm để về ngủ. Ở đây nhì nhằng mãi có ích
lợi gì đâu.

………

Tất cả ra
ngoài với tâm trạng buồn bực.

-
Hừ.
Con nhỏ đó ngày càng tinh ranh, tức quá đê – Nam hậm hực đá cửa

-
Thằng
Khánh bị hâm trong khi say à? Sao lại không đá bay con nhỏ đó đi nhỉ? Lại còn yên để nó đỡ. – Minh

-
Thôi,
về đi, buôn làm gì nữa – Tuyết

-
Thiên
Anh, anh đưa em về - Hoàng

-
Không
cần đâu, em về cùng Vy đây – Thiên Anh cười

-

về cùng em, thôi bọn anh có việc gì làm thì làm đi, em với Thiên Anh về đây,
hôm nay mệt quá rồi – Vy nói

-
Ơ
– Minh há mồm, định nói thì bị Vy chặn họng

-
Gi
cái ờ?

-
À
không, em với Thiên Anh về đi, đi đường cẩn thận – Minh cười cười

Bữa tiệc hôm nay, diễn ra thật không trọn vẹn…

Cả đêm hôm ấy, Thiên Anh chằn chọc mãi không ngủ được. Hết
nghĩ đến Khánh Anh lại nghĩ đến Yun.

Nếu bây giờ cô đánh mất Anh thì tất cả cũng chỉ tại cô,
không thể trách người thứ ba được. Ai bảo cô tạo cơ hội cho người thứ ba làm
gì?

Cô giật mình nghĩ đến câu nói của Hoàng nói với Yun

“ Muốn biết thứ gì quan trọng, cứ thử đánh mất nó”

Cô đã đánh mất anh thật rồi sao?

Không đâu. Sẽ không bao giờ. Bởi vì sau câu chuyện hôm nay,
cô thấy anh còn quan đỗi quan trọng với mình.

Bình luận truyện Cứ Lạnh Lùng Đi ! Rồi Anh Sẽ Mất Em !

Nhấn Shift + Enter để xuống hàng. Nhấn Enter để đăng câu trả lời.

Bình luận Facebook

Vin Siêu Nhân
đăng bởi Vin Siêu Nhân

Theo dõi

Danh sách chương