Tùy Chỉnh
Đề cử
Cứ Lạnh Lùng Đi ! Rồi Anh Sẽ Mất Em !

Cứ Lạnh Lùng Đi ! Rồi Anh Sẽ Mất Em !

Chương 89 : Có tật mới giật linh tinh

Vẫn tiếp tục công việc tìm ra
người con gái đó. Anh vẫn lang thang khắp mỏi nẻo đường, những phòng trọ từ cao
cấp đến thấp hèn. Chưa bao giờ anh thấy bản thân mình lại nực cười như vậy, hết
chặn đường người này hỏi rồi chặn đường người kia hỏi về cô gái ấy.

Hơn là cô mất tích không
bằng.~~

Nhưng anh vẫn chưa tìm được
cô.



Chiếc ô tô phân khối lớn của
Hoàng đang lăn bánh chầm chậm trên con đường dẫn đến trường đại học Star World.
Ngôi trường đại học nổi tiếng toàn thế giới và anh cũng chẳng nghĩ Thiên Anh đang
học ở đó.

-
Chết rồi lại muộn
học. – Vừa giơ tay lên xem đồng hồ, Thiên Anh vừa nhanh chóng chạy thật lực để
cho kịp giờ vào lớp, mồ hôi chảy ra khiến toàn thân cô mệt mỏi dã dời.


thức đêm nhiều nên mỗi sáng cô đều dậy muộn hơn so với mọi lần, nhìn thân hình
gầy gò đi bao nhiêu.

Kít…

Bánh
xe ma sát với mặt đường tạo nên một âm thanh đáng sợ. Nhận ra bóng dáng quen
thuộc ấy đang hấp tấp vội vã chạy. Hoàng đơ người một lúc rồi nhảy xuống xe
theo phản xạ có điều kiện.

-
Thiên Anh. – Anh
gọi trong hi vọng, hi vọng đó là anh. Nhưng không một tiếng trả lời lại, cô gái
ấy càng chạy nhanh hơn, vội vàng hơn. Anh chạy theo nhưng không kịp

*Rầm…*

- A

Tiếng kêu của một cô gái khác
vang lên, lúc bấy giờ Hoàng mới nhận ra mình va vào một cô gái.

Một cô gái xinh đẹp theo nét
đẹp cổ truyền của Trung Hoa. Mái tóc dài xõa xuống. Đôi mắt nâu nâu to tròn,
khuôn mặt trái xoan mĩ miều.

Anh vẫn nhìn theo bóng dáng
kia mà chẳng thèm quan tâm đến người con gái ngã trước mặt. Cô tự đứng dậy phủi
bụi trên quần áo và khó chịu nói

-
Mất lịch sự.

Nghe
cô nói, anh cứ nghệch mặt ra, hơi nghiêng đầu nhìn cô, nhíu mày nói lại.

-
Tiếng tây tiếng
tàu, tôi không hiểu gì đâu mà nói.! – Anh cười cười. Tại cô nói tiếng Trung Hoa
nên anh chả hiểu lắm. Từ bé anh chưa tiếp xúc với thứ tiếng này bao giờ, nói
bằng tiếng Pháp, tiếng Mĩ anh mới hiểu được


gái thầm nghĩ “ Thì ra là người Việt Nam,
sao dạo này mình có duyên với người Việt Nam thế nhỉ?”

-
Tôi nói là…mất
lịch sự.! Đã trễ học rồi mà còn bị tên vô ý tứ như anh va vào, ngày gì mà đen
đủi quá vậy trời.! – Cô than vãn, trình độ nói tiếng Việt của cô lại được nâng
cao. Đã trễ rồi, cổng trường cũng đóng, cô ở ngoài luôn, không cần học nữa.

-
Này, cô nói ai
mất lịch sự, cô đi không nhìn đường để tôi đâm vào đó thôi – Hoàng cáu tiết
nhìn cô

-
Tôi nói thế thôi
mà cáu tiết à? Ha ha, hay là thật, người ta thường nói có tật mới giật linh
tinh, anh đúng là mất lịch sự. Anh mới không nhìn đường đó thôi, mắt anh để đâu
vậy? – Cô trừng mắt lườm

-
Mắt để dưới lông
mày chứ còn câu nữa, hỏi ngu. – Anh đốp lại. Lâu lắm anh mới có cảm giác lạ lạ
như này, chêu người thật là thích.

-
Anh nói con nhà
người ta ngu anh là đồ vô giáo dục. – Cô tức đến mắt nổ đom đóm

-
À mà này. – Như
nghĩ ra điều gì đó, anh kêu cô bằng giọng khác vừa nãy

-
Gì?

-
Cô là người Trung
Quốc à? – Anh hỏi với vẻ mặt ngạc nhiên

-
Đúng vậy – Cô gật
đầu

-
Ơ nhưng sao cô
nói tiếng Việt thạo thế? – Anh ngu ngơ
hỏi

-
Mẹ tôi là người
gốc Việt, tôi là con lai mà. – Cô mỉm cười nói, giọng nói có vẻ hiền hơn ban
nãy rất nhiều

-
A thì ra là vậy,
mà tôi nhìn cô chẳng giống con lai gì cả? Người đanh đá như cô mà lai người
Việt thì thật là mất mặt người Việt chúng tôi quá.! – Anh đá đểu

Ban
đầu, cô nhìn anh tí nữa ngất ra đấy vì sự đẹp trai đến mức hoàn hảo của anh,
thêm vào đó là cái vẻ mặt có gì đó lo
lắng đẹp đến hút hồn, thế mà tiếp xúc mới biết anh chẳng đáng yêu tẹo nào mà
còn đáng ghét từ trên xuống dưới từ trong ra ngoài…trừ cái mặt ><

Hám
trai đến thế đấy nhưng cô sẽ chính thức loại cái người đứng trước mặt mình khỏi
danh sách trai đẹp toàn thế giới. Cô chẳng thèm đoái hoài gì nữa nên nói tạm

-
Nói với người hâm
phải âm thầm chịu đựng, nên tôi sẽ chịu lần này, lần sau đừng để tôi thấy mặt.
Hừ…- Cô nói rồi bỏ đi luôn, không quên dẫm lên chân anh một cái, để cho anh kêu
trong đau khổ còn cô thì cười ha hả.

-
Hừ…cô giỏi lắm! –
Anh tức tối nhìn xuống đôi giầy có một vết bẩn in hình đế dép của cô gái kia mà
lòng sôi sùng sục tưởng chừng có thể nấu chín cả người.

Anh
bực tức lên xe, lau giầy rồi phóng xe về…phía cuối con đường.



Quán
bar đông vui náo nhiệt, cánh cửa cảm ứng lại mở ra, anh bước vào trong với
gương mặt lạnh lùng nhưng ai đâu biết ẩn chứa bên trong là gương mặt ưu tư đến
phát điên.

Vẫn
chưa tìm được cô, anh nhớ cô vô cùng da diết, giá như hôm đó anh không lạnh
lùng thì đâu đánh rơi một thứ đáng quý như cô vậy.

Đúng
là…

Muốn
biết thứ gì quan trọng thì hãy thử đánh mất nó.

Đôi
chân dài tiến về phòng vip SA, anh mong một ngày được đưa cô đến đây để vui
chơi, đưa cô đến với tất cả bar mà anh đặt tên SAL.

Anh
chưa nói với ai vì sao anh đặt tên bar như vậy, chỉ mình anh biết nó có ý nghĩa
như thế nào nhưng anh cũng chắc chắn những người thân thiết xung quanh anh cũng
hiểu được ba từ viết tắt ấy là…

SONG
ANH LOVE

-
Tôi muốn uống
cocktail giống hệt hôm qua.! – Anh ra lệnh cho quản lý Endy, cô ta thoáng cười
rồi vâng vâng dạ dạ đi ra bên ngoài

-
Mok, pha chế cho
tôi 1 ly cocktail sling màu xanh dương
giống hệt tối hôm qua cậu làm đi. – Cô đến quầy pha chế, ra lệnh cho người mang
cái tên Mok

-
Cocktail sling
xanh tối hôm qua mang vào phòng ông chủ đó hả.? – Mok hỏi

-
Đúng vậy, làm
nhanh nên – Cô thúc giục

-
Dạ thưa quản lý.
– Mok cười rồi bắt tay vào pha chế.

-
Cẩn thận vào, ông
chủ uống đấy.! – Endy dặn dò

Một
lúc xong, Mok khéo léo nốt phần trang trí rồi trao lại ly cocktail đó cho Endy.
Cô lạnh lùng bê lấy rồi mang vào phòng vip SA cho ông chủ.

Khánh
Anh đưa lên miệng thưởng thức, mùi rượu có vẻ cay hơn xông đến mũi anh, vừa
nhấp nháp, sắc mặt anh thay đổi hẳn.

Choang…

Tiếng
vỡ vụn rơi xuống đất, những mảnh vụn của ly thủy tinh lấp lánh trên sàn nhà,
dung dịch màu xanh loang nổ đáng sợ.

Không
cần nói cũng biết anh đáp thẳng ly cocktail đó xuống một cách vô tình

-
Không giống vị
đó, pha lại.! – Anh nhức mắt nhìn cô quản lý của mình. Endy run sợ rồi xin phép
ra ngoài

Vẻ
mặt căm phẫn nhìn Mok

-
Này, cậu làm ăn
cái kiểu gì đó hả? Tôi bảo pha chế giống hệt vị tối qua cơ mà, cậu không nhớ à?
– Endy quát

-
À, nếu giống hệt
thì tôi không làm được thưa cô. Hôm qua gấp quá nên tôi có nhờ Lệ Băng làm hộ,
chắc ly cocktail ông chủ uống và thích đó là do cô ấy pha chế. – Mok nói

-
Vậy thì cô ta đâu
rồi, gọi đến pha chế nhanh nên. – Endy tức, ánh mắt trở nên đáng sợ và có chút
ganh ghét nổi lên

-
Giờ này cô ấy vẫn
chưa đi làm. Theo lịch thì cô ấy làm đêm.

Nghe
Mok nói xong, sắc mặc và thái độ của Endy thay đổi như tắc kè hoa. Bây giờ mới
có 12h trưa, 9h tối Thiên Anh mới đi làm, sao cho kịp pha chế đây?

Suy
nghĩ một hồi lâu, cô bặm môi đi vào phòng vip SA

- Dạ thưa ông chủ, tạm thời nguyên liệu pha chế đã hết, ông chủ đợi tối được
không ạ? Tôi đã cho người đi mua bổ sung rồi. – Endy vừa nói vừa run sợ, sợ
Khánh Anh không nghe mà tức điên hất cả bàn ăn vào mặt cô thì die.

-
Thôi được rồi, cô
lui đi – Anh hất hất tay, lúc cô vừa định quay mặt đi thì màn hình điện thoại
của anh sáng trưng, hiện thị cuộc gọi đến. Cô thoáng giật mình khi thấy màn
hình của anh là hình của người con gái đó.

-
Lệ Băng ư? – Cô
lẩm bẩm trong miệng. Vẫn đứng đó và không đi ra.

-
Đi ra ngoài – Anh
nói như quát trước khi trượt điện thoại để nghe. Cô giật mình lủi thủi chạy ra
ngoài. Trong đầu không ngừng nghĩ mình có nhìn nhầm không? Hay chỉ là giống
nhau thôi, chứ một đứa thấp hèn đi làm thêm ở quán bar sao đủ trình độ được
“ngồi” trên màn hình điện thoại của ông chủ chứ?



Yun
bước từ siêu thị ra, một gã thanh niên lôi nhỏ lại một góc khuất và cười đểu.
Bị túm tay bất ngờ, đồ đạc trên tay bị nhỏ đáp luôn xuống đất một cách vô tâm.
Nhỏ hất tay mình để thoát khỏi vòng tay bạo lực của tên con trai hống hách kia.

-
Này, tôi quen anh
sao? – Yun hét lên tức giận nhìn tên đó bằng ánh mắt giết người

-
Quen đấy, rất
quen là đằng khác – Hắn cười ranh mãnh
khiến cho Yun sôi sùng sục vì khó chịu

-
Chả liên quan.
Điên hết cỡ - Yun nói rồi định bỏ đi, ngỡ là gặp tên điên nào đó “thấy sang bắt
quàng làm họ” nhưng chưa đi được trọn vẹn một bước thì chân nhỏ đã khựng lại vì
lời nói phát ra từ miệng tên kia

-
Cái thai của em
liên quan đấy.!


hơi lui người lại, hất hằm khó chịu nhìn tên kia và phán

-
Anh bị điên à?
Hay anh nhận nhầm người, tôi chả quen anh, tôi chưa gặp anh lần nào đâu nhé.!
Đừng làm tôi tức lên, anh không sống yên đâu. – Yun quắc mắt lạnh lùng

-
Nếu tôi không
sống yên thì em cũng chẳng sống yên với thằng Kevin được. – Hắn lại cười ranh mãnh, nụ cười khả ố nhất từ
trước đến nay mà Yun được “thưởng thức”. Đôi tay hắn bỗng giơ lên, toan vuốt ve
Yun, nhận thức được việc làm đó, Yun né người đến tránh cái va chạm dơ bẩn đó

-
Kĩ thuật trên
giường của em thật quyến rũ đàn ông đấy nha. – Hắn nói, đôi mắt nhìn Yun đầy
gian xảo khiến nhỏ bất ngờ lùi về sau hai bước. Ánh mắt trở nên âm u lạ thường,
thân thể như đông cứng lại vì biết rằng đó chính là lời uy hiếp dành cho cô. Cô
nghi ngờ hỏi

-
Rốt cuộc anh là
ai?

-
Là cha của đứa bé
đó, cha ruột…- Hắn chỉ vào bụng Yun, nhấn mạnh hai từ sau cùng… “cha ruột”

-
Anh nói bậy gì
thế, có tin tôi cắt lưỡi của anh không? – Yun tức giận lườm hắn.

-
Tôi tin, tôi tin,
nhưng em cũng phải tin lời tôi nói chứ - Hắn khươ khươ tay nói

-
Căn cứ đâu? Anh
dựa vào gì mà nói đó là con anh? – Yun bất giác sợ hãi, nhìn vào hắn đầy nghi
hoặc

-
Đó, xem xong, em
hãy liên lạc với tôi bằng số điện thoại này, nếu em không liên lạc, tôi sẽ đến
tìm Kevin, ok – Hắn nói rồi bỏ đi cùng nụ cười hài lòng trên khuôn mặt. Để lại
sau lưng một khuôn mặt tái mét lại như tờ giấy trắng. Đôi mắt sâu hoắm đáng sợ
nhìn vào USB trên tay…

Thì
ra cảnh quay có sắp đặt.

Mau
chóng lấy xe rồi phóng thẳng vào nhà, nhỏ chạy vội lên nhà, bật laptop rồi cắm
USB vào. Quên không hỏi cái cần thiết xem ở mục nào, mất một ít thời gian để
nhỏ tìm thấy cái cần xem.

Cảnh
quay hơn 20 phút, mới xem được 10 giây đầu, mắt của Yun trợn nên vì ngạc nhiên
đến kinh hãi, nhỏ đưa hai tay lên bịt miệng để tránh phát ra tiếng thốt.

Hốt
hoảng và lo lắng, nhỏ nhìn vào tờ giấy nhỏ ghi số điện thoại của tên vừa nãy mà
nghiến răng chịu đựng. Cả người run lên vì lo lắng, vội rút USB ra rồi dẫm nát
nó, xóa hết, xóa toàn bộ dữ liệu trong đó.

-
Tôi có thể gặp
anh chứ? 8h tối nay, anh cứ đợi ở chỗ cũ siêu thị đó, rồi tôi ra – Cô gọi điện
cho tên đó, nói nhanh rồi cúp máy luôn không đợi câu trả lời.

Ánh
mắt xám xịt nhìn lên trần nhà, hai tay xoa bụng cười nhạt.



-
Tuyết ơi, tối nay
đi ăn đi – Nam
ra yêu cầu, hai mắt long lanh như cún con

-
Ăn ở đâu? – Tuyết
hỏi, hai tay gõ phím thoăn thoắt, đôi mắt vẫn dán chặt lên màn hình máy tính

-
Nhà hàng butffe
gần siêu thị đó. Nha nha, đang thèm…- Nam cười nói

-
Được rồi, đợi làm
nốt cái này, 8h xong thì đi – Tuyết nói

-
Ok, 8h nhé.! – Nam nói rồi
chạy lon ton ra ngoài.

Tích
tắc…tích tắc.

Đồng
hồ điểm 8h tròn, Nam
đã có mặt tại trận, cười nhăn nhở. Cả cơ thể anh phi nhanh như cơn lốc đến chỗ
Tuyết, xoay xoay vài vòng rồi đáp đất, những cú bay ngoạn mục trên truyền hình thì
người ta thường đáp đất bằng hai chân trong tư thế hiên ngang hùng dũng nhưng
Nam thì hoàn toàn ngược lại, chân chổng lên trời và đáp đất bằng mông. Sau cú
ngã long trời lở đất, anh đau đớn xoa xoa mông nhăn nhó đứng dậy. Thúc giục
Tuyết bằng giọng năn nỉ

-
Tuyết ơi, đi
thôi, đói quá rồi, bụng réo rồi này…

-
Rồi…đi.

Vừa
còn cười ha hả vì cú ngã đẹp mắt của Nam, cô ho nhẹ vài tiếng rồi lên
giọng tựa như bà chủ khi nhân viên nịnh hót

Nam cười mãn nguyện rồi kéo Tuyết chạy ra xe.

Chiếc
xe lăn bánh rời khỏi gara, trên con đường rộng thênh thang, ánh đèn đường chiếu
vàng. Chiếc xe màu cam kiểu dáng thể thao nổi bật giữa dòng người về đêm tấp
nập.

- Ô
ai kia mà trông quen quen, ô ô – Nam vừa lái xe vừa vi vu ngắm cảnh,
nhưng cảnh đẹp trước mặt hiện lên lại bị một thân hình che lấp. Làm gì mà lộ
liễu vậy trời.

Với
con mắt tinh anh được rèn rũa khá lâu của mình, Tuyết cười khi nhận ra đó là
Yun. Cô nàng với chiếc váy xòe chữ A nổi bật màu trắng sữa. Trông không khác gì
thiên thần, đây có thể gọi là “thiên thần gẫy cánh”

-
Vương Thiên Anh,
Thiên Anh, chuẩn con nhỏ đó rồi – Tuyết hò hét trong xe y như chưa bao giờ được
gọi tên Thiên Anh lần nào, cứ như gặp “oppa” của mình ngoài đời không bằng. Đi
cùng Nam lên chẳng cần giữ
hình tượng, cô đập túi bụi vào xe rồi kéo tóc Nam kêu anh dừng xe lại.

Kít….

Xe
dừng hẳn với lực ma sát mạnh khiến Tuyết suýt chút nữa thì đập đầu về phía
trước. Cô cằn nhằn

-
Ai cho mày dừng
lại. Đi tiếp đi – Tuyết gõ đầu Nam
một cái rõ đau, anh kêu oái oái rồi trừng mắt dọa nát.

-
Muốn chết à? Vừa kêu dừng xe lại xong. Ông tát cho phát
giờ?

-
Ai bảo dừng xe
lại bao giờ, dừng thì phải báo một tiếng chứ cứ thế mà kít tí nữa vỡ mặt – Tuyết
hăm he

-
Ơ nhưng mà…hình
như nhỏ Thiên Anh đứng chờ ai hay sao ý, nhìn cái mắt ngu ngu chưa kìa? – Nam đập tay vào
vô lăng cười ha hả như phải bệnh.

*Choang…rầm…*

Chiếc
điện thoại trên tay Tuyết rơi xuống mang theo tiếng kêu xoang xoảng, lúc bấy
giờ Nam
mới nhận thức được điệu cười của mình rất ư là “dễ thương”. Nó có sức tàn phá
ghê gớm khiến Tuyết run tay đánh rơi cả điện thoại

-
Quan tâm làm gì?
Đi ăn không? – Tuyết nhặt điện thoại lên, phủi phủi bụi. Nhìn Nam bằng nửa con mắt.

Bụng
đang biểu tình ầm lên rồi mà còn thích lằng nhằng mãi.

Quán
ăn xuất hiện trước mắt rồi, thế nhưng Tuyết bỗng giựt tóc Nam làm anh kêu
như được mùa

-
A A A làm cái gì
vậy này? Trời đất ơi…đau chết má…

-
Dừng lại dừng lại
đê…dừng xe lại…- Tuyết hét vào tai Nam,
được thưởng thức điệu hét có nghệ thuật, tai của Nam như đóng băng ngàn năm, giờ bị
gió thổi vào vừa ù vừa lạnh. Tưởng chừng ngất nhưng may nội công thâm hậu nên
anh vẫn vững vàng cho dừng xe được.

-
Con ranh này dám
hẹn với trai kìa.! – Tuyết tức tối nhìn về hướng Yun đứng, bên cạnh nhỏ là một
người con trai, hắn ta thì trông nghênh ngang còn Yun thì có vẻ e dè, nén nút

-
Thằng cha này hâm
à? Tránh ra anh coi phát – Bị Nam che mắt mất
tầm nhìn, Tuyết véo má véo mũi anh bắt anh tránh ra. Thấy Tuyết định leo xuống
xe, Nam
kéo lại và hỏi

-
Này, làm gì thế?

-
Rình chứ còn làm
gì nữa, đã yêu Khánh Anh nhà mình rồi còn lẳng lơ là không được, nếu nhỏ “ngoại
tình” thật thì Khánh Anh nhà mình đuổi thẳng cổ, không phải sướng hơn sao? –
Tuyết nhìn Nam
giáo huấn

-
Không hiểu cho lắm.! – Nam ngu ngơ
nghệch cái mặt ra, nhìn vậy Tuyết chỉ muốn đấm cho phát cho tỉnh. Chứ cứ ngơ
ngơ như vậy ai mà chịu nổi

-
Óc lợn à mà không
hiểu? Lái xe đến bên đó đi rồi rình. – Tuyết thay đổi thái độ, cười tinh nghịch
với Nam, Nam bặm môi rồi
lái xe đến gần đó.

-
Trời đất ơi, đã
đói rồi bà còn cứ ám.! – Nam cảm thán, đứng cạnh Tuyết rình trộm kiểu vợ rình
chồng ngoại tình mà sốt ruột kêu, bụng biểu tình dữ dội, chỉ một lát nữa thôi
biểu tình kết thúc, cuộc kháng chiến nội tạng sẽ nổi lên làm tan nát dạ dày Nam
luôn.

-
Mày nói nhiều bà
đập cho chết giờ? Im đi, bỏ máy quay ra, à mà thôi ghi âm là đủ. – Tuyết giục.
Trong khi Nam
hí hoáy bỏ điện thoại ra thì Yun và người con trai kia đã đi chỗ khác.

-
Ở đây nguy hiểm,
đi chỗ khác kín hơn để nói chuyện – Yun nói…

-
Ơ kìa nó đi rồi
kìa, mau đuổi theo chứ. – Tuyết kéo kéo tay Nam, anh vừa móc túi quần ra đánh
rơi luôn cả chìa khóa xe, vừa chạy đến xe, leo lên xe rồi mới nhận ra chìa khóa
không còn. Anh nhìn Tuyết cười hì hì tránh tội rồi chạy đi tìm chìa khóa

-
Thằng kia, nó
chạy đâu mất tiêu rồi. – Tuyết ngó theo bóng chiếc xe đó chạy về phía trước mà
nóng lòng nói

-
Chạy rồi thì
thôi, giờ đi ăn đi, đói quá rồi. Xin người giời đấy. – Nam chắp tay
như cún con trông rất đáng yêu, nhưng trong trường hợp này thì đáng thương mới
phải, tí nữa thì bị Tuyết đá bay thẳng vào nhà hàng luôn rồi.

-
Không ăn uống
nữa, về.- Tuyết chốt lại một câu mà mặt Nam méo xệch “lòng đau như cắt,
nước mắt đầm đìa”

….

Đến
một khu trung tâm thương mại lớn của thành phố, tiếng nước chảy từ vòi phun
nước cỡ lớn hòa vào tiếng gió vi vu, đượm buồn. Hai thứ tiếng khác nhau quện
vào như tiếng nhạc không lời, hiu hắt đến lạ thường.

Bước
qua cánh cửa tròn xoay vòng là một nhà hàng sang trọng đầy đủ tiện nghi, ánh
đèn trắng sáng soi rọi, trên những khe tường là những chiếc đèn vàng nhỏ được
thắp sáng, lung linh huyền ảo. Không gian ấm cúng khác hẳn với không gian thô
ráp, lạnh lẽo bên ngoài.

-
Này, sao trong
điện thoại anh lắm ảnh gái thế, bộ chúng nó hấp dẫn thế hả? – Vy cáu tiết, tay
lướt lướt trên điện thoại của Minh không ngừng.

-
Đâu, anh tải về
đâu, nó tự có trong máy. – Minh cười cười

-
Thế thì anh lại
phải dùng đen trắng rồi, dùng thứ đó mới không tải ảnh linh tinh về ngắm được,
ngắm cho đã mắt thì phải xóa đi chứ, sao cứ để em thấy là sao? Bực mình. Ăn
cũng không ngon. – Vy vứt trả Minh điện thoại, cầm đôi đũa chọc chọc vào món cá
hấp trên bàn kiểu “giận cá chém thớt”

Ánh
mắt Minh ánh lên một tia cười, chống cằm nhìn vẻ mặt giận dữ mà đáng yêu của
Vy, anh cứ thế cười như trúng tà.

-
Quay sang kia mà
nhìn gái kìa…- Vy hất mặt sang bên phải phía cô ngồi, Minh cười cười rồi cũng
quay theo để chêu ngươi Vy, ai ngờ bắt gặp Yun cũng ngồi bên đó, anh cười khều
khều tay Vy

-
Ngắm nhỏ Thiên
Anh đó hả? Chán mắt rồi.

-
Thiên Anh nào?

Nhắc
đến tên Thiên Anh, Vy chợt buồn, chợt nhớ đến cô bạn thân của mình, lâu lắm rồi
cô chưa được ngồi cạnh cô bạn thân đó cùng cười cùng khóc.

Thời
gian trôi nhanh nên, hết 4 năm nhanh nên mà…

Vy
quay mặt ra phía Minh chỉ, mắt trợn tròn lên khi nhìn thấy Yun ngồi đối diện
với người con trai khác. Trông mặt mũi tên kia có đẹp gì đâu chứ mà nhỏ vẫn “ngoại
tình” được nhỉ.

-
Không quan tâm
đâu. – Vy nói rồi quay mặt về bàn ăn của mình, chẳng thèm đoái hoài gì đến nhỏ,
nhìn mặt nhỏ là cô không thể chịu được rồi, chỉ cần nhìn thêm lúc lâu hẳn là có
chiến tranh thế giới thứ n bùng nổ.

-
Tôi muốn hỏi anh,
tôi với anh làm như vậy lúc nào? Sao tôi không nhớ, à không, sao tôi không
biết? Anh sắp đặt đúng không? Anh ghép hình đúng không? – Yun nghi ngờ hỏi tên
đối diện, hắn trưng mắt ngạc nhiên nhìn Yun, cười khanh khách

-
Công nghệ tiên
tiến thì tiên tiến thật nhưng ghép hình mặt em vào đoạn băng đó quả thật phải
rất công phu, tôi lại không có cái công phu đó, em từng ghép à mà em biết, hay
chỉ cho tôi phần mềm ghép đó xem nào.?

-
Hừ…tôi chưa từng
gặp anh và biết anh, không thể nào như thế với anh được, anh đừng tưởng lừa tôi
dễ dàng – Cô quắc mắt với hắn.

Đáng
ghét, đáng ghét thật, không đâu tự nhiên vớ phải tên thần kinh này, sóng gió
còn dài mới yên bình với tình yêu này hay sao đây???

-
Nếu không tin,
khi nào sinh đứa bé ra, em hãy cho nó xét nghiệm ADN nhé, ok. – Hắn nói gọn,
đầy xúc tích, nghe vậy, Yun thoáng rùng mình, nhìn vẻ mặt tự tin thấy ớn của
hắn, nhỏ không khỏi lo lắng bàng hoàng và tạm thời tin hắn.

-
Anh cần tiền chứ
gì? Anh cần bao nhiêu tôi sẽ cấp cho anh.

-
Không, tôi không
cần tiền, thứ tôi cần là em cơ. – Anh ta giở trò chêu chọc, nụ cười phảng phất
có cứ như không khiến Yun khó chịu

-
Làm ơn hãy nghiêm
túc giùm tôi được không? Anh cần bao nhiêu?

Nhỏ
cố gắng kìm chế cơn tức giận trong lòng, nghĩ đến hạnh phúc, nghĩ đến tương
lai, nghĩ đến Khánh Anh, nhỏ đã cố tạo ra nguồn nước lạnh trong lòng để đánh
bại cơn nóng bừng trong cổ họng. Nếu không kịp thời ngăn cản được cơn nóng dữ
dội ấy, nhỏ sẽ điên lên mất.

-
100 tỉ? – Hắn nói
gọn với sự tham vọng giàu sang hiện rõ lên mặt

-
Cái gì? Anh định
giết người à? – Cố kiềm chế nên cô hét nho nhỏ, đủ để hắn biết cô đang tức
giận.

Máu
trong người sôi sùng sục, ở cấp độ nguy hiểm. Ánh mắt rực lửa như muốn thiêu
đốt thân hình trước mặt mình.

Kiềm
chế…kiềm chế…muốn tốt đẹp thì phải kiềm chế…

Quân
tử báo thù nghìn năm chưa muộn…

-
Sao? Ít so với em
à? Vậy thì 150 tỉ? Ok – Hắn cười ma mị

-
Tôi lấy đâu ra
được số tiền khủng lồ đấy, làm ơn tha cho tôi đi, được không? Tôi sẽ không quên
ơn anh đâu, vả lại tôi và anh không có thù oán gì cơ mà. – Nhỏ xuống giọng cầu
xin, niềm kiêu hãnh bấy lâu bị nhỏ gạt phăng sang một bên.

-
Tôi biết địa chỉ
của cô đấy, đừng để tôi đến tận nơi hỏi cưới.! – Hắn đe dọa bằng chiêu thức “ngọt
ngào”

-
Hừ…nói với anh
cũng bằng thừa…anh hãy để cho tôi một thời gian, khi nào đủ tiền tôi sẽ gọi
điện cho anh, và lúc đó xin anh hãy biến ra khỏi cuộc đời của tôi. – Yun lạnh
nhạt nói

-
Rồi, ok.

-
Ô ô ô, Vương
Thiên Anh, đi chơi với bạn trai cơ đấy, ô ô ô

Từ
phía sau, tiếng vỗ tay đôm đốp như muốn
xé tim Yun ra thành trăm mảnh, nhỏ giật mình ngoái đầu lại. Vy và Minh đứng đó,
một người lạnh tanh nhìn nhỏ, một người hớn hở nhìn nhỏ, hai vẻ mặt trái ngược
nhau làm cho nhỏ lạnh sương sống, da gà nổi lên từng mảng. Trong đầu không khỏi
lo lắng, sợ sệt. Không biết hai người này nghe được những gì rồi.

-
Hai người…sao hai
người ở đây…- Yun nói lắp, nghe thấy tội

-
Ô đây là nhà
riêng của bạn ở mà chúng tôi không ở đây được, ở đây mới biết có người như thế
đấy…ha ha – Vy nói lửng, tặng cho nhỏ một nụ cười khuyến mại làm nhỏ càng sợ
hãi hơn.

Yun
sợ tái mét mặt, đứng dậy bỏ đi. Nếu chỉ có Vy thì nhỏ sẽ không ngại ngần gì mà
khiêu chiến luôn, giầy có, túi xách có, tội gì không ném thẳng vào mặt Vy,
nhưng bên cạnh Vy lại có “vệ sĩ” thế kia, nhỏ thật không dám làm gì.

Vy
cười cười nhìn Minh, tên kia cũng bỏ đi từ lúc nào không hay. Nụ cười dứt. Vy
và Minh cũng rời khỏi nhà hàng.

-
Em nghe thấy
chuyện gì à mà nói như thật thế? – Minh hiếu kì hỏi

-
Làm gì nghe thấy
gì đâu? Em thử dọa nhỏ thôi mà. Hihi – Cô cười vui vẻ - Ôi, nhìn cái mẹt xanh
mét của nhỏ mà buồn cười vậy chài…- Vy bật cười sung sướng… rồi lại trầm ngâm
nói - Ờ mà sao nhỏ lại sợ xanh mặt thế nhỉ? Em có làm gì đâu? Hay là có tật
giật mới linh tinh nhỉ?

-
Đúng là…- Minh
nhìn Vy lắc đầu cười.

….

~~~ Thả *tim* cho truyện nhé ~~~

Bình luận truyện Cứ Lạnh Lùng Đi ! Rồi Anh Sẽ Mất Em !

Nhấn Shift + Enter để xuống hàng. Nhấn Enter để đăng câu trả lời.

Bình luận Facebook

Vin Siêu Nhân
đăng bởi Vin Siêu Nhân

Theo dõi

Danh sách chương