Tùy Chỉnh
Đề cử
Cứ Lạnh Lùng Đi ! Rồi Anh Sẽ Mất Em !

Cứ Lạnh Lùng Đi ! Rồi Anh Sẽ Mất Em !

Chương 98 : Tình bạn hay tình yêu?

-
Dù sao hôm nay
cũng cảm ơn mọi người giúp tôi với Thiên Anh lành lại. – Khánh Anh nắm tay Thiên Anh nở cụ cười ấm áp, khẽ nói. Từ hai bàn tay
đang lạnh bỗng trở nên ấm lạ thường. Hạnh phúc là cái nắm tay như vậy sao?

-
Vậy nên…- Khánh
Anh nói tiếp. Cả lũ ồ ạt lên ra ý kiến

-
Vậy nên Khánh
Anh sẽ khao chúng ta một bữa ăn thịnh
soạn hả? – Nam
hí hửng

-
Hay đi du lịch? –
Hoàng chớp chớp mắt

-
Cả hai – Tuyết
tham lam nói

-
Không – Khánh
Anh nhíu mày nói, chịu thua lũ này toàn
thích ăn với chơi.

-
Không thì là gì?
– Đồng thanh toàn tập

-
Vậy nên…mọi
người đi ngủ sớm đi. – Khánh Anh cười nhạt nói. Sau câu nói ấy là cái ngã ngửa
của từng người.

-
Thế không nói còn
hơn – Nam bĩu môi nói thầm,
nghe được Nam
nói. Khánh Anh nhếch môi cười

-
Nam thích thông tắc hơn là ngủ sớm à?

Câu
nói hàm ý sự đe dọa của Khánh Anh làm Nam lạnh cả
người. Xua xua tay nói

-
Ô nâu…ngủ ngủ…ngủ
thôi….*oáp* muộn rồi mà

Khánh
Anh nhìn Nam bật cười thích thú. Hôm
nay quả thật rất vui đối với anh.

-
Thiên Anh với Vy anh đưa hai người về - Khánh Anh ra đề nghị

Cả
hai gật đầu rồi ra xe.

-
Anh định yêu cô ta đến khi nào? – Dòng tin nhắn lặng lẽ được gửi đến số máy của
Khánh Anh . Yun nhếch mép cười đầy đau đớn.

-
Khi nào…cô ấy chết. – Mãi một lúc sau, Khánh Anh mới nhắn tin trả lời lại nhỏ. Có ai biết
không, nếu cô gái ấy chết thì lúc ấy anh cũng chẳng còn tồn tại rồi. Đọc xong
tin nhắn, nhỏ cười thầm, vừa đau khổ vừa vui mừng đan xen.

*Cốc…cốc*

Tiếng
gõ cửa làm Châu San bừng tỉnh khi đang
suy nghĩ lung tung. Đã quá khuya rồi còn ai gõ cửa được chứ.

-
Ai đấy? – Cô lên
tiếng cảnh giác.

-
Tôi. Thiên
Anh - Yun khẽ nói. Khẽ nở nụ cười nhạt

-
Ơ thế vào đi, cừa
không khóa mà…tưởng về rồi chứ? – Cứ ngỡ là Thiên Anh kia nên Châu San le te nói, cho đến khi nhìn thấy Yun cô mới
gãi gãi đầu nói

-
Ô là bạn à?

-
Ừ, vẫn chưa ngủ
à? Chị có rảnh không nói chuyện với em lúc? – Yun cười điệu, ngồi xuống bên
cạnh giường Châu San

-
Có chuyện gì sao?
Mà đừng xưng hô chị-em, tôi thấy kì sao ấy, mình bằng tuổi mà – Châu San cười cười nói.

-
Dù sao chị cũng
là bạn gái của Hoàng, em là em gái Hoàng nên xưng hô vậy trước có gì kì đâu. –
Nhỏ cười, nụ cười ẩn chứa đầy mưu mô, khẽ nhìn Châu San và chẹp lưỡi thầm nghĩ “Cũng không tệ”

-
Thật ra…- Châu
San định nói “Thật ra tôi không phải bạn
gái của Hoàng” nhưng bị Yun cướp lời.

-
Chị quen Vĩnh
Thiên Anh?

Châu
San không nói gì chỉ gật. Nửa đêm rồi mà
muốn nói mấy chuyện này sao? Thật khó hiểu mà >< Châu San thầm nghĩ, vầng mắt cụp lại tỏ vẻ buồn ngủ.

-
Tại sao quen? –
Yun lạnh giọng


đây? Hỏi như kiểu đang điều tra vậy nè. Có chuyện gì không nữa…

-
À thì tôi du học
bên Pháp gặp cậu ấy. Chúng tôi rất thân, tôi cũng quí cậu ấy lắm. – Châu
San cười tươi.

-
Quí sao? – Yun hờ
hững cười lạnh nhưng không để nụ cười ấy lọt vào tầm mắt của Châu San , nhỏ khẽ
hỏi

-
Nếu Hoàng yêu cô
ta chị còn quí cô ta không?

Từng
lời, từng chữ nhỏ phun ra khiến Châu San
tỉnh luôn ngủ, ánh mắt tròn xoe nhìn Yun khó hiểu.

-
Ý bạn là sao? –
Châu San nhíu mày hỏi. Không gian lặng
như tờ, tiếng kim đồng hồ não nề tổi qua từng giây phút. Giọng nói nhỏ nhỏ đều
đặn vang lên

-
Cứ trả lời đi

-
Tôi không trả lời
đâu – Châu San mỉm cười, ánh mắt lộ rõ
sự khó hiểu nhưng không muốn hỏi nhiều.

-
Chiều mai rảnh
chứ? Đến địa chỉ này gặp em nhé. Nếu chị
không đến chị sẽ không hiểu rõ về anh Hoàng đâu - Yun khẽ cười, đặt lên tay Châu San tờ giấy nhỏ ghi địa chỉ quán cafe rồi bước ra
ngoài. Khẽ đưa tờ giấy lên quan sát, Châu San
nằm xuống giường, không ngừng nghĩ ngợi về Hoàng và hai người con gái
mang tên Thiên Anh ấy.

Câu hỏi của Yun cứ văng vẳng
bên tai cô “ Nếu Hoàng yêu cô ta….” Làm tâm trí cô như rối bời. Cô lại nhớ đến
ánh mắt lần đầu tiên Hoàng nhìn Thiên Anh
khi gặp cô nàng ở bên Pháp, ánh mắt tìm kiếm đâu đó một chút yêu thương,
một chút nhớ nhung. Rồi nhớ đến ánh mắt đen chêu chọc dành cho mình khi đụng
phải anh lần đầu tiên.

Hai ánh mắt hoàn toàn khác
nhau. Phải chăng…Hoàng và Thiên Anh từng
yêu nhau. Nhưng còn Khánh Anh , anh ấy là gì vậy? Có lẽ nào, tình yêu tay ba
giữa hai người bạn thân và một cô gái có thật sao. Châu San lắc nhẹ đầu cười giễu mình. Nếu vậy, Hoàng mà
yêu cô thì anh chỉ xem cô như người thay thế, thay thế chỗ ngồi của Thiên
Anh trong tim anh.

Không. Cô không muốn trở
thành một cái bóng của người khác đâu mà.

Nghĩ vậy thôi cũng đủ làm
nước mắt theo hàng rơi xuống. Trên gò má hồng lấm lem chút nước…mặn chát.

Cô yêu anh thật rồi. Nhưng
anh thì sao đây???

Sáng sớm. Khi tất cả mọi
người vẫn đang trong giấc ngủ, một mình Hoàng đứng phun nước ở ngoài khuôn
viên, thi thoảng những nụ cười bí ấn lại khẽ giật giật trên môi. Nhìn vào anh,
không ai biết anh đang nghĩ ngợi gì nữa.

-
Nay có chuyện gì
vui vậy? – Tiếng Khánh Anh lành lạnh
phát ra từ phía sau, anh cầm trên tay hai ly cafe, khẽ nhún người đưa cho Hoàng
một ly. Hoàng bỏ vòi nước xuống, nhận lấy rồi ra ghế ngồi cạnh Khánh Anh

-
Đoán đi? – Hoàng
khẽ cười, môi nhấm nháp một chút cafe

-
Về Dương Châu
San - Khánh Anh hơi cười, dựa lưng về phía sau. Tư thế rất
thoải mái.

-
Đúng là người
đứng đầu thế giới ngầm, gì cũng đoán ra. Mày thấy nhỏ đó thế nào? – Hoàng hí
hửng nói

-
Tao không bao
giờ đi nhận xét con gái – Khánh Anh nghiêng đầu nói, cười nửa miệng nhìn thái độ
của Hoàng

-
Thế hả? Vậy chiều
nay cho tao mượn Thiên Anh nhé !

-
Có chuyện gì? –
Anh nhíu mày hỏi.

-
Tán tỉnh – Hoàng
buông một câu đầy thách thức Khánh Anh

-
Mày dám? – Khánh
Anh hỏi lạnh lùng, ánh mắt ghì chặt lên
người Hoàng. Anh biết tình cảm của Hoàng dành cho Thiên Anh không đơn giản. Tình cảm ấy đến anh còn phải “ghen tức” nhưng
vì Hoàng là bạn thân của anh anh không làm gì, nếu Hoàng mà là người khác, anh
không chắc tính mạng của người ấy được an toàn. Còn cô gái tên Châu San , hiện
giờ Hoàng đang yêu cô gái đó, nhưng liệu thời gian này Hoàng đã quên Thiên
Anh chưa?

-
Dám chứ? – Hoàng
nhếch môi cười. Nụ cười nửa đùa nửa thật.

-
Vậy thì cứ việc
– Câu nói rất lạnh lùng đầy hàn khí,
xung quanh như bị câu nói ấy làm đóng băng vậy. Ánh mắt đầy băng giá nhìn chằm
chằm vào Hoàng như muốn phóng băng giết đối phương vậy.

-
Đùa chút mà nhìn
tao kinh vậy, tao muốn tỏ tình với Châu San
nhưng không biết nói như thế nào và hành động ra sao? Tao muốn Thiên Anh tư vấn và giúp đỡ. – Hoàng nói. Tảng băng kia
vẫn giữ nguyên thái độ lạnh lùng và nói

-
Giúp đỡ?

-
Ừ, kiểu vật thí
nghiệm ý – Hoàng cười chêu chọc

-
Tại sao không
phải cô gái nào khác? - Khánh Anh quá quan tâm đến vấn đề liên quan đến Thiên
Anh .

-
Bởi vì…với Thiên
Anh tao mới có cảm giác – Hoàng bất giác
cười lạnh nhạt, ánh mắt đầy đau khổ, tại sao…quên một người mình đã từng yêu
lại khó khăn đến như vậy?

-
Đồng ý cho mượn
rồi nhé! – Hoàng nở nụ cười tươi, Khánh Anh
chỉ lặng gật đầu mà không nói bất kì câu nào nữa. Nói xong, cảm thấy
không còn gì để nói nên Hoàng đã đứng dậy bước đi, trả lại không gian yên tĩnh
như không có sự tồn tại của con người. Một mình Khánh Anh ngồi lại với thiên nhiên xung quanh. Cảnh
thiên nhiên thật đẹp nhưng nụ cười của anh chợt ánh lên còn đẹp hơn gấp vạn.
Rất nhanh chóng, nụ cười ấy bị thu hồi lại như chưa bao giờ xuất hiện vậy.

……

Chiếc
xe BMW đậu ngay trước cổng nhà Thiên Anh , Hoàng khẽ cười rồi bỏ điện
thoại ra gọi cho ai đó.

-
Em xuống nhà đi.

-
Sao ạ? – Đang mải
mê ngủ nướng thì câu nói ấy làm Thiên Anh
như tá hỏa. Nhưng đầu tiên hỏi lại để kiểm soát xem mình có đang mơ hay
không?

-
Lại đang ngủ hả?
Anh lên phòng em nhé. – Hoàng cười chêu chọc

-
Dạ thôi để em
xuống – Cô tắt điện thoại , vứt nó sang một bên, bay xuống giường thay quần áo
và chải tóc gọn gàng, búi phồng lên trên đỉnh đầu và chạy thẳng xuống dưới nhà.

-
Anh đến sớm vậy?

-
Có nhiều việc mà.
– Hoàng cười.

-
Vậy đi thôi. –
Thiên Anh vui vẻ nói

Xe
lăn bánh, đầu tiên Hoàng đưa Thiên Anh
đến một công ty vàng bạc đá quý thuộc tập đoàn nhà anh.

Mới
bước vào, nhận ra sự có mặt của Hoàng, toàn bộ nhân viên cúi chào lịch thiệp

-
Thiếu gia

-
Nơi đây, em chưa
đến bao giờ - Thiên Anh chớp chớp mắt
nói.

-
Anh đến lần thứ
hai – Hoàng mỉm cười

-
Vậy sao? Em hơi
ngạc nhiên đó nha. Công ty nhà anh mà anh đến ít vậy – Thiên Anh ngạc nhiên cười

-
Không có việc cho
mình thì đến đây làm gì? – Hoàng cười nói, đi về phía cầu thang máy và lên tầng
30

-
Tầng này chỉ kinh
doanh nhẫn tình nhân hả anh?

-
Có lẽ thế - Hoàng
cười, dẫn Thiên Anh đến khu bày nhẫn đủ
kiểu, sáng lấp lánh và đẹp đến “đau mắt” Nhìn chúng thi nhau khoe vẻ đẹp của
mình mà Thiên Anh chỉ muốn ôm hết chúng
về.

-
Em chọn đi –
Hoàng mỉm cười nhìn Thiên Anh

-
Em được chọn sao?
– Thiên Anh mấp máy môi cười

-
Thì anh nhờ em
chọn hộ mà, anh chưa đi chọn nhẫn cho con gái bao giờ

-
Vậy anh đi theo
em – Thiên Anh cười tươi nói rồi kéo
Hoàng đi theo. Anh mỉm cười đi theo sau cô

-
Thiếu gia, thiếu
gia đưa bạn gái đi mua nhẫn hả? – Một cô nhân viên khẽ chào hỏi

-
Dạ? – Thiên
Anh trố mắt nhìn cô nhân viên đó nói,
ngượng ngùng nhìn Hoàng cười.

Hoàng
không nói gì với cô nhân viên mà hất mặt về phía Thiên Anh

-
Em chọn đi

Loay
hoay một lúc Thiên Anh chỉ vào chiếc
nhẫn kim cương đang lấp lánh phía dưới. Chiếc nhẫn hình đôi cánh thiên thần rất
đẹp, một bên là kim cương xanh, một bên là kim cương trắng rất đẹp, hai màu
xanh trắng hòa quện vào nhau tạo nên vẻ đẹp quí phái, xung quanh còn được đính
thêm hàng ngàn viên kim cương nhỏ nữa.

-
Tiểu thư đây có
con mắt thật tinh tường, chiếc nhẫn này là chiếc nhẫn đẹp nhất mà tôi cũng từng
thấy đấy, nhưng thật tiếc là nó rất đắt nên hiện giờ chưa ai dám mua – Cô nhân
viên nói.

-
Oa, em thấy nó
rất đẹp – Thiên Anh cầm chiếc nhẫn lên
ngắm ngía.

-
Em biết ai thiết
kế nó không? – Hoàng cười

-
Là ai ạ? – Thiên
Anh vẫn quyến luyến lấy chiếc nhẫn không
rời.

-
Là Khánh Anh đó – Hoàng cười nói và xoa xoa đầu cô như một
đứa con nít.

-
Có vẻ em rất
thích nó nhỉ? Vậy em chọn cái khác cho anh đi

-
Nhưng em thấy cái
này đẹp mà, anh mua đi. Chắc Châu San sẽ
thích lắm đấy – Thiên Anh không hiểu câu
nói của Hoàng cho lắm nên cô đã nói vậy. Cô không biết anh muốn nhường chiếc
nhẫn này cho cô, bởi cô thích, anh không có ý gì khác nữa, trong lòng anh thầm
nghĩ cô gái này thật ngốc.

-
Vậy hả? Em không
tiếc chứ? - Hoàng cười chêu chọc

-
Dạ không? – Cô
cười nói và thầm nghĩ, dù tiếc thì cũng có làm được gì đâu, chiếc nhẫn này đắt
vậy, với khả năng của cô thì mua sao
nổi…

-
Lần sau Khánh
Anh sẽ mua cho em chiếc đẹp hơn như vậy
– Như đọc được suy nghĩ của cô, anh xuề xòa nói.

-
Dạ, em đâu cần –
Cô cười hì hì.

-
Gói lại cho tôi
đi – Hoàng quay sang ra lệnh với nhân viên.

Rời khỏi công ty nhà anh, cô
hỏi

-
Tiếp theo là đi
đâu anh?

-
Đến quán cafe đi
– Hoàng ra ý kiến

-
Dạ được. Anh sẽ
tỏ tình ở đó hả? – Cô ngây ngô nhìn anh

-
Anh chưa nghĩ ra
đấy – Anh cười rồi kéo theo cô đi. Nhìn anh và cô như vậy, ai cũng nghĩ là tình
nhân ấy chứ.

Từ
trong quán, tiếng nhạc vang lên nghe thật lãng mạn, hai người từ từ bước vào.
Chọn bàn gần vườn và hồ phun nước nhất để không khí trong lành hơn.

-
Ài. Nhiệm vụ của
em là gì đây? – Thiên Anh khoanh tay
hỏi.

-
Anh cũng không
biết – Anh lắc đầu nói. – Anh muốn em chỉ bảo mà em hỏi vậy? – Anh cười

-
Trước tiên phải
gọi nước đã. Để xem nào – Cô cười, với lấy menu rồi đánh mắt với anh – Anh uống
gì đây?

-
Cho anh cafe
không đường

-
Chị ơi, lấy em
một cafe không đường, một cafe sữa capuchino – Thiên Anh vẫy tay gọi phục vụ.



Đang mải mê nói chuyện. Vừa
ngẩng mặt lên thì Yun thấy Hoàng và Thiên Anh
đi vào. Nhỏ khẽ cười đầy mưu mô “ ô, trùng hợp thật” , đánh mắt về phía
hai người và nói với Châu San

-
Chị nhìn em, họ
là ai?

Châu
San khẽ quay người lại. Nhìn thấy Hoàng
đang cười thật tươi với Thiên Anh , hai người đang nói chuyện gì mà vui vẻ đến
như vậy. Lòng Châu San chợt nhói lên cảm
xúc khó tả, cô gượng người quay đầu lại, không muốn nhìn nữa. Hiện tại…cô đang
ghen. Lẽ nào, những lời Yun nói là sự thật

-
Họ vẫn thường
“ngoại tình” như vậy đó ! – Yun nhếch mép nói bí hiểm, câu nói ấy động chạm đến
trái tim nhỏ bé của Châu San.

-
Chị có muốn ra
đấy ngồi chung không? – Yun ngỏ lời. Ảnh mắt đặt lên khuôn mặt xinh đẹp đã tĩnh
lại.

-
Không. Cứ để họ
thế tốt hơn mà. – Châu San cười buồn,
khe khẽ quay đầu lại. Bắt gặp cảnh chàng trai lén lấy từ sau ra một chiếc hộp
nhỏ xinh rồi đặt lên tay cô gái đang đưa ra rồi chàng trai nhìn cô gái đầy hi
vọng, cô gái từ từ hé mắt ra, bật cười nhận chiêc hộp nhỏ xinh kia đầy hạnh phúc

-
Chắc là nhẫn đấy?
– Yun cũng bất ngờ nhìn hai người họ, nói.

-
Ừ, nhẫn. – Châu
San mỉm cười chua chát. Tình yêu của
cô…trái tim của cô một lần nữa thất bại rồi. Lửa chưa cháy đã bị mưa dập tắt
rồi. Đau…lắm.

“Anh ở đâu, đến bên em được
không? Em lại yêu nhầm người rồi. Em không nên yêu anh ta, huhu” – Châu
San vừa nghĩ vừa cười đầy đau khổ, nước
mắt cứ chảy ngược vào trong tim đến nỗi máu khó có thể lưu thông được.

Lần đầu tiên Châu San biết yêu là năm cô học lớp 11, và người cô
yêu rất giống với Hoàng. Nhưng hình như Hoàng có vẻ đẹp hơn anh ta rất nhiều.

Rồi. Anh ta cũng làm cô đau
giống như cô nhìn Hoàng lúc này nè.

-
Thấy thế nào? –
Tiếng Yun cất lên khiến Châu San quay
trở lại thực tại

-
Đau – Cô chỉ
buông ra một từ. Trái tim bị bóp chặt không nói lên lời.

Không
còn lời nào diễn tả được tâm trạng của cô lúc này ngoài từ “đau” Hạnh phúc
đó…thật sự cô không thể có.

-
Có được anh ấy
không khó đâu, chị hãy nghe theo lời của em. Tối nay, em lại gặp chị, sân
thượng nhé – Nói rồi, Yun bỏ đi trước không nói thêm gì nữa. Châu San lặng người ngồi lại, gục mặt xuống bàn, không
biết làm gì hơn ngoài lặng lẽ khóc.

Mười
phút trước…

-
Anh nhầm rồi, ai
lại tặng nhẫn kiểu như thế, phải như này này, anh đưa tay lên đi, bắt đối
phương nhắm mắt lại nhớ. Giờ em là anh, anh là Châu San nhé. – Thiên Anh cười tươi đóng kịch với anh, cô cầm hộp quà
nhỏ khe khẽ nắm lấy tay dưới của anh, đặt hộp quà lên bàn tay ấy. Mỉm cười nói
– Làm bạn gái anh nhé.!

-
Sến quá ! – Hoàng
phán một câu làm Thiên Anh lườm anh cháy
tóc.

-
Thế anh có làm
theo không? – Cô nói như ra lệnh khiến anh gật đầu nghe theo răm rắp. – Này,
cầm lấy đi, bây giờ em là Châu San nhé.
– Cô đưa hộp quà cho anh, anh nhận lấy, hít thở thật sâu rồi đắm mình vào nhân
vật chính.

-
Đầu tiên, em hãy
nhắm mắt vào đi. – Hoàng cười nhìn cô gái trước mắt đang mở to mắt nhìn anh, cô
gái cười làm theo, hai mắt nhằm lại chờ đợi một bất ngờ. Làm theo kịch bản cô
đã nêu, anh từ từ bỏ hộp nhẫn nhỏ xinh ra, nắm lấy tay dưới của cô gái rồi đặt
lên đó chiếc hộp và mỉm cười đầy hi vọng.

Cảm
giác có gì đó đặt trên tay mình, cô gái khẽ mở mắt, bất ngờ cười đầy hạnh phúc
và hạnh phúc hơn sau đó là câu nói

-
Làm bạn gái anh
nha.!

-
Em đồng ý – Cô
gái cười cười gật đầu….rồi hạ màn

-
Rất hay phải
không? - Thiên Anh cười tươi, trả lại chiếc nhẫn cho anh.

-
Anh thấy sao ấy?
– Hoàng cười cười, uống thêm ngụm cafe

-
Anh chưa quen
thôi, anh cố lên nhé.! – Cô cười nhìn anh, khẽ nắm tay anh ủng hộ anh

-
Anh cảm ơn. – Anh
nói, ánh mắt nhìn cô khe khẽ cười….



Về
đến nhà. Hoàng cười rõ tươi khi nhìn thấy Châu San đang xem phim ở phòng khách.

-
Không đi chơi đâu
à? – Anh lên tiếng hỏi ngu ngơ

-
Tôi đi một mình
để lạc đường à? – Châu San đốp lại ngay.

-
Ý cô là muốn tôi
đưa đi đúng không? – Hoàng cười chêu

-
Nào muốn. – Cô
nói, không nhìn anh, chỉ chăm chăm vào màn hình tivi nhưng không thể nào tập
trung xem hết bộ phim được mà lúc nào tâm trí cũng treo lủng lẳng trên mây. Chờ
ai đó kéo xuống.

-
Vậy hả? Thế thì
thôi – Hoàng cười rồi định đi lên phòng.

-
Này… - Châu
San khẽ xoay người lên tiếng

-
Gì? – Anh khẽ
nhíu mày nhìn cô. Cô ngập ngừng nhìn anh hỏi

-
Nếu anh yêu một
cô gái thì anh sẽ yêu đến bao giờ ?


không thể ngờ mình đủ can đảm để hỏi câu này. Nhưng thật sự cô muốn biết lắm.

-
Đến bao giờ cô ấy chết. – Hoàng cười nói, rồi đi lên
phòng một mạch. Ở phía dưới. Châu San
tựa lưng vào ghế, khó nhọc nhắm mắt.

Hoàng
và Khánh Anh thật giống nhau. Khi nào cô
ấy chết…thì chính anh cũng sẽ chết.

Tối hôm đó. Châu San lên tầng thượng theo lời nói của Yun. Gió
tầng thượng thôi thật mát, nhưng không thể nào thổi được muộn phiền trong lòng
hai cô gái đứng đây. Yun đứng cạnh lan can nhìn xuống thế giới bên dưới đang
tấp nập xe cộ chạy qua.

Câu nói…”Đến bao giờ cô ấy chết” không chỉ hiện hữu trong đầu Yun
mà nó còn hiện hữu trong đầu Châu San.

-
Thấy thế nào khi
cô ta chết? – Yun lên tiếng hỏi Châu San

-
Cho tôi hỏi đã,
vì sao bạn muốn hại Thiên Anh ấy – Châu
San hỏi ngược. Đôi môi anh đào khẽ mấp
máy nụ cười nhạt nhẽo

-
Em muốn giúp chị
có được anh Hoàng một cách trọn vẹn nhất thôi. – Yun cười giả tạo đáp

-
Không đơn giản –
Châu San lắc đầu nói

-
Ý chị là sao? –
Yun nhíu mày nhìn người con gái đối diện mình một cách nghi hoặc. Chẳng lẽ cô
gái này khó dụ thế à?

-
Tự hiểu đi – Châu
San hừ lạnh nói. Cô biết mình đang nói
chuyện với một con cáo già đầy mưu mô.

Không
gian bỗng trờ lên lắng lại. Gió hiu hiu thổi làm mái tóc dài của Châu San nhẹ bay, quấn quýt lấy khuôn mặt xinh đẹp
đang chứa đầy nội tâm.

Sau
một lúc vờ suy nghĩ, Yun khẽ cười nửa miệng, nụ cười của ác quỷ

-
Chị biết không?
Khi yêu một người. Ai cũng sẽ làm tất cả để có người mình yêu đấy – Yun nói đầy
ẩn ý, Châu San cũng không quá ngu dốt để
không hiểu câu nói ấy.

-
Tại sao nói vậy với tôi. Tôi có liên quan?

-
Liên quan chứ?
Chị sẽ đánh mất anh Hoàng chỉ vì một con nhỏ đó đấy? Thấy sao? – Yun hất mặt
nói đầy kiêu ngạo lẫn thách thức tâm trí cô gái trước mặt

-
Thấy bình thường.
– Châu San nói và cười lạnh

-
Không bình thường
chút nào cả, em cho chị nốt tối nay suy nghĩ, nếu chị đồng ý thì hãy thực hiện
theo kế hoạch của em. Nhỏ đó phải chết thì chúng ta mới hạnh phúc được. – Yun
nở nụ cười độc đoán, nhìn sâu vào mắt Châu San
mà nói.

-
Giữa tôi, thì
tình bạn có trọng lượng hơn tình yêu. – Châu San nói xong rồi đi xuống. Yun nhìn bóng dáng nhỏ
khuất sau ánh đèn, khẽ nở nụ cười độc ác, hai tay nắm chặt lan can như muốn bóp
nạt mọi thứ.

Châu
San đi về phòng, tắt điện đi để lại ánh
sáng nhỏ hắt ra từ đèn ngủ. Cô nằm nghĩ rất nhiều.

Tình
bạn?

Tình
yêu?

Cái
nào hơn, cái nào kém, cô không thể nào xác định được. Nghĩ đến những lần bên
Thiên Anh , cô gái ấy thật sự rất tốt thì Châu San không thể nào muốn hại Thiên Anh được, còn đối với Hoàng…cô đã yêu Hoàng quá
nhiều. Cô phải làm sao đây khi luật chơi luôn là thế. Được cái này phải mất cái
kia…

Bình luận truyện Cứ Lạnh Lùng Đi ! Rồi Anh Sẽ Mất Em !

Nhấn Shift + Enter để xuống hàng. Nhấn Enter để đăng câu trả lời.

Bình luận Facebook

Vin Siêu Nhân
đăng bởi Vin Siêu Nhân

Theo dõi