truyen full
Tùy Chỉnh
Đề cử

Chương 42:

Tim Đỗ Thu Nương như muốn vọt lên tới cổ họng. Ngay cả Trương Bác Hưng cũng kinh hãi, cau mày hỏi, “Sao đang yên đang lành thái tử lại tới Quốc Tử Giám? Ta đã nói để ta đưa Trường An tới dượng lại cứ không cho!”

“Tình hình cụ thể muội cũng không biết! Tướng công đã phái người đi hỏi thăm tin tức rồi!” Diêu thị vừa thở gấp vừa nói, “Sức khỏe phụ thân không được tốt, mẫu thân nói đừng để phụ thân biết!”

Đi học ngày đầu tiên đã gặp phải chuyện phiền phức như vậy! Đánh thái tử là tội khi quân phạm thượng, theo luật phải chém đầu!

“Ta tới Quốc Tử Giám hỏi thăm thử xem sao!” Trương Bác Hưng thở dài một tiếng, vội vàng chạy đi.

Mãi đến hoàng hôn, Trương Bác Hưng mới trở lại, biết được đầu đuôi câu chuyện từ miệng Từ Văn Nguyên.

Thì ra, hôm nay lúc Phạm Trường An đến lớp thì phu tử đang giảng về ‘quân tử chỉ nói cái nghĩa, không nói cái lợi’. Phu tử cho rằng tất cả lưu dân tràn vào kinh thành sau đợt thiên tai vừa rồi đều là bạo dân. Lúc đầu Phạm Trường An cũng ráng yên tĩnh lắng nghe, nhưng về sau thấy mấy thư sinh bên cạnh đều gật đầu đồng ý, thậm chí còn có người oán trách nói lưu dân đã gây ảnh hưởng nghiêm trọng đến cuộc sống bình thường của dân chúng trong kinh thành. Lúc này, Phạm Trường An không nhịn nổi nữa, lập tức đứng dậy chỉ ra những chỗ sai trong lập luận của phu tử.

Trong phòng có không dưới mười người, phu tử bị một thư sinh mới xuất hiện không rõ lai lịch phản bác ngay giữa lớp, cảm thấy rất sượng mặt, bắt đầu lý luận với Phạm Trường An. Hai người cứ bên đây một câu bên kia một câu. Về sau, những thư sinh còn lại cũng bắt đầu gia nhập ‘cuộc chiến’. Phạm Trường An không chút hoang mang, nói có sách mách có chứng đàng hoàng, một mình cãi nhau với cả đám người, vẫn khiến bọn họ không cứng họng.

Duy chỉ có một người là quyết tranh luận với Phạm Trường An tới cùng. Hai người nói ước chừng hơn một canh giờ, vẫn khó định thắng thua. Hai người đều trẻ tuổi phấn chấn bồng bột, nhất là người kia, giọng điệu rất phách lối, động miệng không xong bắt đầu quay sang động tay, từ tranh luận thăng cấp thành đấu võ.

Phạm Trường An tập võ nhiều năm nhưng luôn không dám sử dụng, sợ vô ý tổn thương người không có võ, nay khó khăn lắm mới được dịp đối phương ra tay trước, lại vừa nhìn đã biết là có võ công. Nên hắn thoải mái mà đánh, qua khoảng mười chiêu, Phạm Trường An dùng cùi chỏ đè đối phương nằm xuống đất, đặt mông ngồi lên ngực người ta, vỗ vỗ mặt người kia hỏi “Nói, có phục không?”

Lúc này, bỗng nhiên Từ Văn Nguyên xuất hiện trước cửa phòng học, nhìn Phạm Trường An với ánh mắt kinh dị.

Cho tới lúc bị giam, Phạm Trường An mới biết: xong đời, hắn đánh thái tử!

Đỗ Thu Nương nghe xong, chậm rãi thở phào một hơi, nói “Không sao đâu! Trường An sẽ nhanh trở lại thôi!” Nói xong, Đỗ Thu Nương mặc kệ ánh mắt kinh ngạc của Trương Bác Hưng, tự mình sa vào trong ký ức đời trước.

‘Phạm Tử Chính khẩu chiến quần nho ở Quốc Tử Giám!’ Đời trước nàng đã nghe đi nghe lại không biết bao nhiêu lần giai thoại này, có lẽ phần lớn quá trình là do người kể chuyện tự soạn, nhưng kết cục câu chuyện thì nàng vẫn nhớ rất rõ ràng.

Đây là khởi đầu cho con đường làm quan của Phạm Tử Chính, cũng chính nhờ trận khẩu chiến này mà Phạm Tử Chính mới đứng vững gót chân trong đám nho sinh.

Còn khúc đánh nhau với thái tử….. Đỗ Thu Nương vẫn luôn nghĩ đó là lời đồn đãi thêm thắt của dân chúng cho thêm phần gay cấn mà thôi, ai lại dám liều mạng đánh nhi tử của hoàng đế chứ?! Đến nay nàng mới biết kẻ ngu như vậy vẫn tồn tại trên đời, mà còn là tướng công của nàng!

Ngày hôm sau, Trương Bác Hưng lại nhận được tin, thái tử đã xin hoàng thượng tha cho Phạm Trường An, nói người không biết không có tội, hắn và Phạm Trường An chỉ là so võ công một chút cho vui thôi không phải đánh nhau thật. Chi tiết quá trình Trương Bác Hưng không rõ, chỉ biết cuối cùng Phạm Trường An đã được thả ra.

Đỗ Thu Nương thấy Phạm Trường An không chút tổn hại nào đứng trước mặt với vẻ tội nghiệp thì khuôn mặt nghiêm túc đã suýt bị phá vỡ. Ban đêm, lúc thực hiện nghĩa vụ tạo người, nàng vừa hung hăng véo tay hắn, vừa mắng, “Tên ngốc này, chàng không có mắt à? Cả thái tử cũng dám đánh!”

Phạm Trường An gào một tiếng, gãi gãi đầu biện minh, “Ta nghe nói trong Quốc Tử Giám, chỗ ngồi được xếp theo địa vị cao thấp, tự nhiên thái tử lại ngồi ở cuối lớp với ta, ta cứ nghĩ dù gì ta cũng là nhi tử của thừa tướng vậy thì người này hẳn là không có thân phận cao lắm…. Nào ngờ, hiếm được một lần cáo mượn oai hùm, lại đụng phải thái tử, xui xẻo quá!”

Đỗ Thu Nương nhìn bộ dáng ngây ngô nửa thật nửa đùa của Phạm Trường An, chỉ biết than: tên ngốc nhà nàng quả là được sao may mắn chiếu vào mới may mắn thoát chết. dniễn.đ;àn.l ;ê,qu;ý. đôn Để bảo đảm, nàng buộc hắn ngoài ‘tam tòng tứ đức’ phải tăng thêm một ‘đức’ nữa là ‘biết tự bảo vệ bản thân’, thành ra giới luật của Phạm Trường An từ ‘tam tòng tứ đức’ đã thành ‘tam tòng ngũ đức’.

Sau một trận náo loạn với thái tử, cuộc sống của Phạm Trường An bỗng trở nên bận rộn hẳn, chưa đi thi đã được cái chức ‘người hầu của thái tử’, mỗi ngày phải tới Quốc Tử Giám học không nói, còn có nhiệm vụ đi vòng vòng với thái tử.

Thái tử đang phụng mệnh hoàng thượng biên soạn cuốn ‘Sử ký Đại Tề’, ghi lại những dã sử từ thời thượng cổ tới nay, nhằm nhắc nhở giáo dục người đời sau. Ban đầu thái tử vốn chỉ muốn cho Phạm Trường An được mở mang tầm mắt, nào ngờ trong lúc nói chuyện với các quan viên biên soạn, mấy quan viên này đều khen Phạm Trường An là nhân tài hiếm có.... Thành ra đến tháng sau, Phạm Trường An Đã phụng chỉ gia nhập vào đội ngũ biên soạn ‘Sử ký Đại Tề’.

Phạm Trường An quyết tâm rèn sắt khi còn nóng, nhân cơ hội này vận dụng hết khả năng của bản thân, viết ra một tập thơ ca tên là ‘Phạm Tử Chính thi tập’. Trong đó có không dưới một trăm bài, nội dung là châm biếm những chỗ yếu kém hoặc tuyên truyền chủ trương quy định của triều đình, cho tới những những thói hư tật xấu của người đời, chuyện to chuyện nhỏ trong xóm làng đều có.

‘Phạm Tử Chính thi tập’ vừa ra đời đã khiến cả kinh thành xôn xao.

Mấy tháng nay, trong kinh thành không ai không nghe nói về ‘Phạm Tử Chính’, tất cả mọi người đều có hứng thú với vị trưởng tử chưa lộ mặt của Hữu thừa tướng.

Từ khi Phạm Trường An nổi danh, những người đến thăm Phạm Trọng Lương đang giả bộ ở nhà dưỡng bệnh đều khen Phạm Trường An nức nở, khiến Phạm Trọng Lương cũng được nở mày nở mặt theo.

Cuộc sống bình tĩnh của Phạm Trường An bắt đầu thay đổi, nhưng trước mặt Đỗ Thu Nương hắn vẫn như xưa. Một ngày kia, Phạm Trường An về nhà thật sớm, cầm một cuốn ‘Phạm Tử Chính thi tập’’ mới tinh lắc lắc trước mặt Đỗ Thu Nương như đang hiến vật quý, nói, “Thu Nương, Thu Nương, nàng xem này, đây là sách ta viết đó!”

Đỗ Thu Nương nhìn lướt qua bìa sách một cái rồi lại cắm đầu thêu thùa, chỉ nói một tiếng, “Ừ.”

Phạm Trường An thầm nghĩ: đây là chuyện tốt, sao nàng lại lạnh nhạt như vậy? Bèn đẩy nàng một cái nói, “Thu Nương nàng xem thử đi, hôm nay đã bán được rất nhiều cuốn đó!”

Đỗ Thu Nương ngừng tay, ngẩng đầu, nói “Ai da, ta biết rồi, chàng đang cản trở công việc của ta đó!”

Đỗ Thu Nương nhìn theo bóng lưng không cam lòng của Phạm Trường An, thầm cười trộm. Sách của hắn vừa được bán ra nàng đã mua ngay mười quyển về giấu làm của riêng, vả lại, đừng thấy công công nàng luôn tỏ vẻ lạnh nhạt mà lầm, thật ra còn ghê hơn nàng, mua luôn một trăm cuốn để dành, hễ có ai tới thăm, nói chuyện vài ba câu đã lôi sách ra tặng. Trường An giờ thành niềm tự hào lớn nhất của Phạm phủ, nhưng nàng không muốn hắn kiêu ngạo mà hỏng việc lớn, nên mới cố tình tỏ vẻ như vậy.

Đỗ Thu Nương nhìn Phạm Trường An ngày càng nổi danh, tự nàng bắt đầu ngồi không yên. Nếu Trường An là người thường, nàng tuyệt đối xứng đôi với hắn, nhưng Trường An đã là Phạm Tử Chính, tương lai sẽ là Phạm Tử Chính nổi tiếng khắp cả nước, nàng tuyệt đối không thể mãi chỉ là một thôn phụ được! Nàng phải làm một thiếu phụ hiền thục đoan trang, không có một chút sai lầm về lễ nghi.

Đỗ Thu Nương nghĩ đi nghĩ lại, thấy trong Phạm phủ, người vừa có lễ nghi nghiêm chỉnh lại có thể nhờ được, ngoài Diêu thị ra còn có thể là ai khác? bèn âm thầm nói nhỏ với Diêu thị, nhờ Diêu thị dạy nàng.

Đỗ Thu Nương vừa ngỏ lời, Diêu thị đã lập tức đồng ý không chút do dự.

Nhà họ Phạm là một gia tộc lớn, Lý thị từng nói với Diêu thị mấy lần, chê Đỗ Thu Nương xuất thân thấp hèn. diơ,ễn.đàn/lê/qmuý.đô=,n Giờ Phạm Trường An ngày càng có tiền đồ, Lý thị càng thấy Đỗ Thu Nương không xứng, âm thầm thay Phạm Trường An kiếm tiểu thiếp. Diêu thị cũng mấy lần muốn khuyên, nhưng không chen miệng được, nên khi nghe Đỗ Thu Nương nhờ, lập tức nói cho Lý thị biết. Nhờ vậy Lý thị mới thôi lo chuyện bao đồng.

Đứng ở góc độ của một nữ nhân, ai lại không hâm mộ tình cảm của Phạm Trường An và Đỗ Thu Nương?

Phạm Tử Chính ngày càng nổi tiếng, có biết bao nhiêu nhà hỏi thăm hắn có thê tử chưa, cũng không thiếu người muốn trở thành thị thiếp của hắn, nhưng Phạm Trường An đều dốc sức từ chối, cũng không cho Đỗ Thu Nương biết, chỉ càng đối xử với nàng tốt hơn trước.

Còn Đỗ Thu Nương, tuy yên ổn ở vị trí chính thê, nhưng không hề ỷ thế kiêu căng diễu võ giương oai cản đường nam nhân của mình, hơn nữa còn cố gắng để mình trở nên tốt hơn, ưu tú hơn.

Hai người chân tôn trọng lẫn nhau, chịu thay đổi bản thân vì người kia, tình cảm như vậy, ngay cả Lý thị cũng cảm thấy nếu tự tiện nạp thiếp cho Phạm Trường An, ngược lại sẽ càng phản tác dụng.

Diêu thị vốn xuất thân từ gia tộc lớn, từ nhỏ đã được học tập lễ nghi, chịu khổ không ít mới học thành, nay quyết tâm dốc hết sức dạy dỗ Đỗ Thu Nương nên rất nghiêm khắc, chỉ mỗi động tác ngồi không thôi Đỗ Thu Nương đã phải luyện mất ba ngày, ăn không ít roi của Diêu thị, nhưng nàng vẫn cắn răng kiên trì tới cùng.

Phạm Trường An thấy mấy vết thương trên người nàng, đau lòng nói, “Tập mấy thứ bỏ đi đó làm gì, trông nàng cực khổ như vậy ta rất đau lòng.…”

“Ta thích! Chàng nhìn đệ muội kìa, chỉ đi thôi cũng đẹp như trong tranh, ta đứng bên cạnh chẳng khác nào một tiểu nha hoàn, không chỉ vậy, còn lại loại nha hoàn kém nhất, chỉ được ở trong bếp nhóm lửa!” Đỗ Thu Nương nghiến răng nghĩ thầm: nếu không phải vì tên ngốc chàng, mắc gì ta phải chịu tội như vậy?!

Dù có bao nhiêu khó khăn Đỗ Thu Nương vẫn cố gắng kiên trì tới cùng. Sau một tháng tập luyện cường độ mạnh, cuối cùng Đỗ Thu Nương đã thay da đổi thịt, khác hẳn lúc mới tới Phạm phủ. Cả Lý thị thấy nàng cũng phải khen một tiếng: ngọc thô từ từ mài giũa cũng thành ngọc sáng được.

Hiệu quả tích lũy thật sự rất kinh người, Phạm Trường An cảm giác Đỗ Thu Nương như đang thay đổi từng ngày.

Một ngày kia, Phạm Trường An vào phòng thì thấy Đỗ Thu Nương đang mệt mỏi nằm nghỉ trên tháp nhỏ, chỉ một động tác nằm đơn giản như vậy thôi cũng đã lộ ra sự lười nhác tùy ý, trên môi treo nụ cười như có như không, chẳng khác gì một bức họa mỹ nhân khiến người ta không đành lòng phá hư.

Phạm Trường An nhất thời ngắm ngây người, thầm nghĩ: lễ nghi gì đó càng có thể thay đổi một nữ nhân hơn cả phu cương nhiều, nếu biết sớm thì hắn đã kiếm người dạy lễ nghi cho nàng rồi, đâu phải khổ cực củng cố phu cương như vậy. Nhìn xem, nàng dịu dàng, nhã nhặn, thoát tục biết bao nhiêu....

Phạm Trường An bất giác thả nhẹ bước chân, bước tới bên cạnh Đỗ Thu Nương, vươn tay vói vào trong áo nàng. Đỗ Thu Nương lập tức mở mắt lườm một cái, bắt lấy bàn tay không an phận của hắn, khàn khàn nói, “Phạm Trường An, hôm nay ta mệt sắp chết rồi, chàng còn dám lộn xộn coi chừng ta để bàn giặt phục vụ chàng đó!”

Hì, rốt cuộc vẫn là Đỗ Thu Nương chanh chua của hắn! Nhưng Thu Nương nguyện ý thay đổi vì hắn, nguyện ý trở nên tốt hơn, khiến hắn rất cảm động. Phạm Trường An mặc kệ uy hiếp của Đỗ Thu Nương, cúi người hôn lên môi nàng, rủ rỉ nói “Nương tử, ta muốn nàng!”

Tháng chín, Phạm Trường An lại tham gia một lần thi Hương nữa. Lần này, mọi chuyện diễn ra rất thuận lợi.

Thi xong, Phạm Trường An cũng không lo lắng về kết quả, an tâm chờ ngày có thành tích, vùi đầu vào việc biên soạn ‘Sử kí Đại Tề’.

Trong khoảng thời gian này đã xảy ra hai chuyện khiến Phạm Trường An không cách nào hiểu nổi.

Đầu tiên là hai ngày sau kì thi, ở Kiến Châu, nơi cách kinh thành cực xa bỗng phát sinh động đất khiến hàng trăm thiệt mạng. Vốn không phải vì việc gì quá khó hiểu, thiên tai vốn là chuyện không ai biết trước được, nhưng kỳ lạ là ở chỗ, đêm trước khi xảy ra động đất, Tả thừa tướng đã trình tấu chương cho hoàng thượng nói về vụ động đất đó. Hôm sau, động đất xảy ra, thời gian, địa điểm, số người chết hoàn toàn không khác gì những gì Tả thừa tướng đã viết trong tấu chương.

Việc thứ hai lại có liên quan đến hắn.

Hai việc này cũng khiến Đỗ Thu Nương mơ hồ có dự cảm chẳng lành.
truyện full

Bình luận truyện Cuộc Sống Hạnh Phúc Của Tiểu Nương Tử

Nhấn Shift + Enter để xuống hàng. Nhấn Enter để đăng câu trả lời.

Bình luận Facebook

Nam Cung Ngọc Thanh
đăng bởi Nam Cung Ngọc Thanh

Theo dõi