Tùy Chỉnh
Đề cử

Chương 56

Tô viên ngoại cảm thấy chuyện con chó thánh thượng ban cho không chừng là giả, nhưng dù vậy thì sao? Lão cũng chẳng thể nói Trương Bác Hưng nói xạo, càng không thể chạy tới trước mặt thánh thượng hỏi, “Hắc, hoàng thượng, ngài có từng ban một con chó cho thư sinh tên Phạm Trường An không?” Lại nói, biết đâu Trương Bác Hưng nói vụ chó này là để chửi xéo chó cậy gần nhà! Chẳng lẽ lão còn tự nhận để bị khinh bỉ?

Tô viên ngoại nhìn vẻ mặt thiếu đánh của Trương Bác Hưng ‘Ta thích thì ta nói vậy đó!’, thầm nghĩ: chuyện này coi như định rồi, phải đền, phải trả trốn không thoát đâu. Cũng may, Tô viên ngoại chưa nói gì thì Trương Bác Hưng đã vung tay lên kêu mọi người bắt đầu ăn uống.

Trên bàn ăn, mỗi người đều có một suy nghĩ riêng, trừ Trương Bác Hưng và Đỗ lão hán, ba người còn lại quả thật thấy một ngày mà cứ như một năm. Tô viên ngoại và Lưu thị khổ sở ăn xong bữa cơm, lập tức cáo từ chạy lấy người.

Kiệu dừng trước cửa nhà, Tô viên ngoại bước xuống, hai chân mềm nhũn suýt té, cơ hồ muốn khóc lên: nương hắn, lúc đầu cứ tưởng Đỗ lão hán là một tên nhà giàu mới nổi bình thường, nào ngờ lại có núi dựa lớn như vậy, núi dựa lớn không nói trong đó còn có một cái núi dựa hết sức vô lại.

Tô viên ngoại kể lại chuyện hắn đoạt đất của Đỗ lão hán cho Lưu thị nghe. Lưu thị cũng là người hiểu biết, vừa nghe đã biết chuyện không xong: Tả thừa tướng và Hữu thừa tướng đấu đá nhau từ lâu, giờ xui xẻo tới cỡ nào mới có thể không cẩn thận đụng phải người không nên đụng trong cả biển người! Lưu thị lập tức oán giận Tô viên ngoại vô tích sự, có mỗi việc mua đất cũng lo không xong.

Tô viên ngoại khóc ròng nói, “Lúc trước là chúng ta ép bán giờ người ta ép mua, không mua cũng không được! Khổ nỗi Đỗ lão hán có quá nhiều đất, mà tên Tuần phủ mặt cười dạ thú này lại cố tình muốn hố chúng ta, cả một cây cỏ dại cũng tính giá trên trời!”

Lưu thị vừa nghe mắt lập tức trợn trắng mắt, “Họa là do ngươi gây ra, trả thế nào ngươi tự giải quyết đi!”

Tô viên ngoại vừa tức và hối hận, chỉ nghĩ lấy tiền tiêu tai, lập tức gom tiền ngay trong đêm cho đủ, đưa tới nhà Đỗ lão hán.

Ở Đại Tề, để trốn thuế, lúc mua bán đất dân chúng thường dùng kế ước trắng. Lần này, Trương Bác Hưng kêu Đỗ lão hán tìm người bảo lãnh, dẫn Tô viên ngoại tới quan phủ lập khế ước đỏ, đóng quan ấn đầy đủ hết.

Tô viên ngoại cầm khế ước trong tay, đau lòng nhưng cũng an tâm, rốt cuộc giải quyết xong tổ tông Trương Bác Hưng kia rồi! Nhưng không hề biết rằng đây chỉ là mở đầu cho chuyện khủng khiếp hơn ở phía sau.

Đỗ lão hán vừa cầm khế ước đỏ ra khỏi cổng nha môn, số hương dân cũng bị Tô viên ngoại chiếm đất ở thôn An Bình đã lũ lượt kéo tới nha môn đánh trống kêu oan, kiện Tô viên ngoại và Lưu thị.

Trước có Trương Bác Hưng giết gà dọa khỉ, sau có dân chúng xúc động phẫn nộ, Huyện thái gia muốn làm rùa đen rụt đầu cũng không được, phải giải quyết theo luật gọi Tô viên ngoại và Lưu thị tới. Trên công đường, hai người bắt đầu đùn đẩy cho nhau. Huyện thái gia vốn cũng muốn kéo được ngày nào hay ngày ấy, kéo cho tới khi dân chúng mệt mỏi thì Tô viên ngoại bồi thường chút tiền coi như xong việc, nào ngờ lại phát sinh biến hóa.

Lưu thị phát hiện tình hình không ổn đã vội vàng phái người chạy về kinh thành cầu cứu Tần Viễn. Tần Viễn nhớ tình xưa lập tức phái tùy tùng tới Kiến Châu bảo vệ Lưu thị. đi"ễn.đƠàn.lê/q{uý,đôn Không may, tùy tùng kia đi theo Tần Viễn lâu ngang ngược thành thói, giải quyết vấn đề không được thỏa đáng cho lắm. Hắn tới từng nhà cho những thôn dân bị chiếm đất kia một số bạc xem như phí ‘bịt miệng’.

Tần Viễn vốn nghĩ bọn dân đen kia làm lớn chuyện lên cũng chỉ vì bạc, nào ngờ ngay trong ngày bọn họ đánh trống kêu oan, trong thôn cũng bắt đầu lan truyền một cái ca dao, hát về vụ chiếm đất này. Từng câu từng chữ đều rất sắc bén, lên án Tả thừa tướng quyền to một tay che trời, cho nên chỉ một hạ nhân tầm thường trong phủ cũng dám cáo mượn oai hùm, làm xằng làm bậy.

Bài ca dao này không biết nhờ cách nào mà truyền thẳng đến kinh thành, tình cờ bị thái tử nghe được, xem như truyện cười kể lại cho hoàng thượng nghe. Cùng ngày, hoàng thượng lại nhận được hai bản tấu chương, một của Trương Bác Hưng, nói chuyện thôn An Bình, ý tứ Tả thừa tướng lấy quyền đè người, không những đoạt đất còn đả thương tính mạng dân chúng, dân tình sôi trào sinh lòng bất mãn, nếu không nghiêm trị Lưu thị, e rằng không cách nào trấn an lòng dân. Một bản khác là của Hữu thừa tướng, liệt kê danh sách những người làm trong phủ Tả thừa tướng cậy thế chiếm đoạt tài sản, giết hại mạng người trong mấy năm qua, trong đó còn nhắc tới việc cô nương hàng xóm nhà Thúy Nhi bị Trương Nguyên Bảo hại chết.

Một đống việc chồng chất, thánh thượng muốn bỏ qua cũng không được. Đến khi Thục phi nghe tin muốn giữ mạng cho Lưu thị thì đã chậm. Thánh thượng ra lệnh phải trừng trị nghiêm khắc những kẻ gây ác, Lưu thị kia chưa kịp hưởng niềm vui làm địa chủ ngày nào đã phải nộp mạng.

Trước khi chết Tô viên ngoại nhớ tới Trương Bác Hưng mặt cười tâm hồ ly, bỗng ngộ ra tại sao Trương Bác Hưng cứ nhất quyết bắt lão phải mua đất của Đỗ lão hán: thật ra Trương Bác Hưng đã sớm biết lão sẽ chết chắc, nên thừa cơ mượn lý do hợp tình hợp lý hốt của lão một khoản lớn trước.

Tô viên ngoại lăn lộn nhiều năm, hiểu rõ đạo lý có vay có trả, nhưng việc bị hố một khoản bự trước khi chết lại là chuyện khác, khiến lão chết không cũng nhắm mắt.

Tả thừa tướng không hổ là Tả thừa tướng, phản ứng cực nhanh, lập tức trừng trị đám gia đinh phạm tội ngay trong ngày, rồi tự gởi lên một bản tấu chương xin tội, lấy cớ ‘quản người dưới không nghiêm’ biện minh cho tất cả. Thánh thượng thấy lão nói năng khẩn thiết, thái độ thành khẩn, bèn phất phất tay, lệnh Tả thừa tướng về nhà tự kiểm điểm.

Cùng lúc đó, Thục phi vốn đang tức giận vì nhũ mẫu tự dưng chết oan chết uổng, sau khi nghe Tần Viễn vào cung nói mới biết không chừng tất cả đều là cái bẫy do Phạm Tử Chính dựng nên, bèn nghiến răng nghiến lợi ghi hận Phạm phủ.

Tần Viễn bỗng nhớ vụ Cửu di nương, trước khi chết Trương Nguyên Bảo từng nói Đỗ Thu Nương cũng là người biết trước việc tương lai, nhất thời hận tới mức suýt nữa bóp nát ly trà trong tay.

Bên này, Phạm Trường An lại đang hạnh phúc vì vừa giải quyết xong vụ chiếm đất ở thôn an Bình, vừa thuận tiện giúp phụ thân hắn trừng trị Tả thừa tướng một lần. Mãi sau này Đỗ Thu Nương mới biết vì chuyện nhà nàng mà dẫn tới tranh chấp lớn như vậy.

Đêm tới, Phạm Trường An muốn thực hiện nghĩa vụ ‘tạo người’ thì Đỗ Thu Nương đá bay xuống giường. Phạm Trường An mím miệng bò lên nằm bên cạnh nàng, uất ức nói, “Không phải ta không muốn nói cho nàng mà là vì nhạc phụ đại nhân đã cấm không cho ta nói….”

“Chàng nghe lời phụ thân ta như vậy từ hồi nào thế?” Đỗ Thu Nương trợn mắt nói, “Hai người hợp lại bắt nạt ta, chuyện gì cũng gạt ta, phụ thân bị thương nặng như vậy ta cũng không biết. Giả sử phụ thân có gì không may, chàng nói phận nữ nhi như ta phải làm sao? Người khác không nói ta bất hiếu mới là lạ đó!”

Phạm Trường An thầm than: quả nhiên lời nương tử là lớn nhất, nhất định phải nghe! đigễn.đàn/lê,qufdư,aý,đô”ln Hắn thấy Đỗ Thu Nương trầm mặt, lòng cũng run rẩy theo, vội nói, “Kim Bảo nói phụ thân bị thương không nghiêm trọng, ta mới dám không nói với nàng đó! Vả lạ, mọi người trong thôn đều khen nàng hiếu thuận nhất thôn, làm gì có chuyện chê trách nàng chứ….”

Đỗ Thu Nương hừ một tiếng, không nói. Phạm Trường An lập tức cầm tay nàng tỉ tê, “Cũng may đã giải quyết xong hết rồi! Nàng đó, hai ta phải tranh thủ thân thiết đi, mấy này nữa nàng lại lấy cớ bận rộn bỏ rơi ta cho mà xem!”

“Chàng xó ý gì….” Đỗ Thu Nương ngạc nhiên hỏi Phạm Trường An, đột nhiên trong đầu nàng xẹt qua một ý tưởng, nhìn hắn với ánh mắt lấp lánh ý hỏi. Phạm Trường An lập tức gật đầu, “Ta đã phái người đi mời nhạc phụ nhạc mẫu tới kinh thành, chắc mấy ngày là đến thôi!”

“Thật sao?” Đỗ Thu Nương vui mừng hỏi lại, hưng phấn lẩm bẩm nào là phải sắp xếp chỗ ở, mua đồ dùng này nọ. Phạm Trường An ôm Đỗ Thu Nương vào lòng, liếm liếm vành tai nàng, cười nói, “Ta đã sắp xếp xong đâu vào đấy rồi, nàng không phải lo gì hết!”

“Trường An, chàng thật là tốt quá!” Đỗ Thu Nương ôm lấy Phạm Trường An thưởng cho một nụ hôn. Phạm Trường An thừa dịp xông lên, ăn một bữa ‘thịt ba chỉ’ no nê.

Ăn no rồi, Phạm Trường An híp mắt ngắm Đỗ Thu Nương, thầm nghĩ: muốn ăn thịt cũng phải có kỹ xảo mới được! Lão bà vui thì hắn mới được vui theo, cho nên người xưa thường nói, phu thê hòa thuận mọi việc tốt là hoàn toàn chính xác!

Đỗ Thu Nương mệt mỏi rã rời, tuy buồn ngủ nhưng vẫn nhớ phải sắp xếp cho Kim Ngân Đồng Bảo đi học, nhìn sang thì thấy Phạm Trường An đang bẻ ngón tay đếm cái gì đó.

“Chàng đếm cái gì vậy?” Đỗ Thu Nương hỏi.

Phạm Trường An hừ một tiếng, kiêu ngạo đầu uốn éo qua một bên, bĩu môi nói, “Hiện giờ trong lòng nàng ta bị rớt hạng xuống thứ mười một rồi….”

“Hả….” Đỗ Thu Nương nhớ ra, có một lần Phạm Trường An quấn lấy nàng hỏi trong lòng nàng hắn đứng vị thứ mấy. Nàng đã nói tính hết mọi người trong nhà hắn đứng chót nhất. Lúc ấy Phạm Trường An đã bẻ ngón tay tính, “Phụ thân, nhị nương, nhạc phụ, nhạc mẫu, Kim Ngân Đồng Bảo, Nhược Lan….” đếm hết mười ngón tay cũng chưa tới hắn. Phạm Trường An bèn chu môi kéo nàng thực hiện nghĩa vụ, ‘dạy dỗ’ nàng một phen.

Lúc này Đỗ Thu Nương thấy Phạm Trường An lại bẻ ngón tay tính, thì đã có dự cảm không lành. Phạm Trường An nghiêng đầu hỏi, “Thu Nương, nàng nói, ở trong lòng nàng, Trường An đứng vị thứ mấy?”

Đỗ Thu Nương buồn cười, nghĩ: tên ngốc này, lúc như hồ ly, lúc lại như hài tử. Nàng nhớ lại vụ bị ‘dạy dỗ’ lần trước, mặt đỏ lên: Trường An lại xài chiêu cũ muốn hố nàng đây mà…. Nàng sẽ không mắc mưu nữa đâu!

Đỗ Thu Nương vội giơ bàn tay lên, nghiêm túc nói, “Trong lòng Đỗ Thu Nương, Phạm Trường An là thứ nhất, tuyệt đối không thể thay thế được!”

Hai mắt Phạm Trường An lập tức sáng lên thấy rõ. Hắn nghiêng người hôn lên môi Đỗ Thu Nương, nỉ non, “Trong lòng Trường An, Thu Nương cũng đứng vị thứ nhất, không thể thay thế được!”

Nói xong, hai tay hắn lại bắt đầu không thành thật….

Bình luận truyện Cuộc Sống Hạnh Phúc Của Tiểu Nương Tử

Nhấn Shift + Enter để xuống hàng. Nhấn Enter để đăng câu trả lời.

Bình luận Facebook

Nam Cung Ngọc Thanh
đăng bởi Nam Cung Ngọc Thanh

Theo dõi