Tùy Chỉnh
Đề cử

Chương 81

Ích Châu, năm năm sau.

Đỗ lão hán híp mắt ngồi trong phòng, sắc mặt hồng hào, tâm trạng vô cùng vui vẻ. Ai tới chơi cũng nói một tiếng chúc mừng. Đỗ lão hán thích chết!

Biết cái gì gọi là tam hỉ lâm môn không? Nay Đỗ lão hán lão có rồi đó!

Thứ nhất, mừng đến quý tử. Đỗ lão hán vốn tưởng cuộc đời này có sáu hài tử đã là phước lớn ông trời ban cho. Nào ngờ, tháng trước khám ra Lý thị có thai, còn là nhi tử. Ngày đó, Đỗ lão hán ngồi sững sờ bên giường cả buổi, lâu đến mức Lý thị tưởng rằng Đỗ lão hán sợ xấu hổ với mọi người, không cần đứa nhỏ này, thì Đỗ lão hán đột ngột vươn tay ôm lấy Lý thị, muốn nhấc bổng người lên. Dĩ nhiên, cuối cùng bởi vì vấn đề về thể lực, suy nghĩ này của Đỗ lão hán không thể trở thành hiện thực. Chuyện vui này đủ để Đỗ lão hán tự hào cho đến cuối đời: thấy không, lão tử càng già càng dẻo dai!

Vốn Đỗ lão hán định theo lệ đặt tên Kim Ngân Đồng Thiết, ba tên trước đã có, cuối cùng là Thiết Bảo nhưng nghĩ tới nghĩ lui vẫn cảm thấy cái tên Thiết Bảo này quả thật là bạc đãi hài tử chưa ra đời. dinễn.đàn;n.lê/q,ơuý,đm;ôn Đồng Bảo cũng đã không thích cái tên của nó lắm rồi, đến mức sau này Phạm Trường An phải giúp đặt một cái tên mới là ‘Đỗ Văn Sinh’ nghe hoành tráng như vậy mới chịu. Giờ đặt tên Thiết Bảo, mất công người ngoài nghe xong lại tưởng rằng lão không thích đứa nhỏ này nữa!

Đỗ lão hán suy nghĩ cả buổi trời vẫn không tìm được cái tên nào hay. Phạm Trường An biết chuyện, lập tức nhắc nhở, chẳng phải đây là hài tử xuất hiện khi lão đã già sao, vậy gọi Mặc Bảo đi! Vì vậy cái tên ‘Đỗ Mặc Bảo’ cứ như vậy hoa hoa lệ lệ ra đời!

Mai là ngày đầy tháng của Đỗ Mặc Bảo. Ngươi nói có đáng vui không?

Cái hỉ thứ hai là liên quan tới Đỗ Đồng Bảo.

Từ ngày vào kinh, cả nhà họ Đỗ chợt ngộ ra, để Đỗ Đồng Bảo ở trong một cái thôn An Bình nho nhỏ quả thật là đang làm mai một tài năng của nó. Tuy lúc trước ai cũng biết Đỗ Đồng Bảo thông minh, nhưng Đỗ lão hán tuyệt không nghĩ tới, Đỗ Đồng Bảo không phải là thông minh thường.

Tân hoàng lên ngôi, mở ân khoa. Tiểu tử Đỗ Đồng Bảo này lập tức như có thần nhập vào người, người khác khổ sở thi mấy chục năm chưa chắc đã đậu Cử nhân, hắn lại dễ dàng bắt lấy, còn giật luôn Giải Nguyên.

Đỗ Thu Nương thấy Đỗ Đồng Bảo có tiềm năng lấy luôn Trạng Nguyên, nhưng đậu Trạng Nguyên không ra làm quan không được. Nàng không muốn đệ đệ nàng mới mấy tuổi đầu đã phải suốt ngày lo cho dân cho nước, mới bàn với Đỗ lão hán, dừng lại chờ kỳ thi tới, để Đỗ Đồng Bảo được nhàn nhã vui vẻ thêm mấy năm nữa, sau này sẽ không phải tiếc thời niên thiếu không được vui chơi. Tiếc rằng, mấy năm qua Đỗ Đồng Bảo cũng không nhàn rỗi, làm thơ vẽ tranh đều tiến bộ chóng mặt, biến thành thần đồng có thể vừa vẽ tranh vừa làm thơ. Hôm qua yết bảng, Đỗ Đồng Bảo không phụ sự mong đợi của mọi người, thuận lợi trở thành Trạng Nguyên trẻ tuổi tiếp theo của Đại Tề.

Mấy người năm đó giễu cợt Đỗ lão hán nuôi hài tử giùm kẻ khác ở thôn An Bình, nay biết Trạng Nguyên Đỗ Đồng Bảo chính là Đỗ Đồng Bảo còm nhom đen thui hồi trước, đều hận tới mức đấm tường: đâu phải ai cũng may mắn có thể nhặt trúng một nhi tử thi đậu Trạng Nguyên chứ! Sớm biết vậy năm đó bọn họ đã nhận Đỗ Đồng Bảo về nhà nuôi rồi!

Nhà có hai Trạng Nguyên, một là nữ tế, một là nhi tử. Ngươi nói có đáng vui không?

Cái hỉ thứ ba là về ông thông gia của Đỗ lão hán, Phạm Trọng Lương.

Trong mắt Đỗ lão hán, Phạm Trọng Lương là lão già hay khoe chữ, có hơi gian trá vô sỉ, thậm chí lúc đánh bài cũng không thành thật, nhưng này đó vẫn không ảnh hưởng việc Đỗ lão hán xem ông thông gia là huynh đệ thân thiết. Vì vậy, Phạm Trọng Lương có việc vui Đỗ lão hán tất nhiên cũng vui lây.

Đỗ lão hán phủi phủi y phục, lại bẹp một cái lên mặt tiểu nhi tử, nhìn Lý thị vẫn đang ngủ say một cái rồi mới rón rén bước ra khỏi phòng.

Ngoài phòng, Đỗ Kim Bảo đã chờ đến nóng ruột, thấy Đỗ lão hán ra bèn nói, “Phụ thân, ngài nhanh lên một chút đi….”

“Gấp cái gì!” Đỗ lão hán liếc Đỗ Kim Bảo một cái, Đỗ Kim Bảo lập tức im miệng. Lúc này Đỗ lão hán mới nói nhỏ với ma ma canh cửa, “Một hồi phu nhân tỉnh dậy, nói cho phu nhân biết ta tới Phạm phủ một lát sẽ về ngay.” Đỗ lão hán thấy ma ma kia gật đầu nhận lệnh rồi mới yên tâm bước đi.

Đỗ Kim Bảo vui vẻ nói, “Vừa rồi đại tỷ cho người tới báo, Phạm nhị thiếu có nhi tử!”

“Nhi tử!” Đỗ lão hán vỗ tay cười nói, “Lão già kia cũng thật có phúc! Nhanh lấy rượu ngon theo, chúng ta đi tìm lão!”

“Hài nhi đã chuẩn bị hết rồi! Có mang theo Lão Tửu nổi tiếng của Thục Châu!” Đỗ Kim Bảo cười nói, “Rượu kia là dân chúng Thục châu tỏ lòng cảm kích Đỗ Ngân Bảo mới tặng cho hắn, còn dặn đi dặn lại không được uống trộm trên đường, giờ Phạm đại nhân được hưởng rồi!”

“Con nói vậy là sao?” Đỗ lão hán híp mắt đập một cái lên ót Đỗ Kim Bảo, rồi cười nói, “Tiểu tử này, con không hiểu được niềm vui của lão Phạm lớn tới mức nào đâu! Trước giờ lão Phạm luôn lo Phạm nhị thiếu bệnh tật quấn thân, khó có hài tử nối dòng. May trời cao có mắt để tỷ phu ngươi tìm được biện pháp trị bệnh cho nó, tháng trước có thể xuống giường đi lại, nay đã được tin sắp thành phụ thân, không vui sao được?”

“Người ta nói đó là ở hiền gặp lành!” Đỗ Kim Bảo cười, “Phụ thân xem, nhà chúng ta không phải cũng vậy sao!”

Nếu là lúc trước, nhất định Đỗ lão hán sẽ không bao giờ nghĩ tới lão cũng có ngày này, phải nói là vui mừng tới mức sắp xỉu.

Ngay cả Đỗ Kim Bảo cũng cảm thấy như đang sống trong mơ.

Mấy năm trước Đỗ Kim Bảo bắt đầu đi theo cữu cữu Lý Nhiên vào nam ra bắc buôn bán, nếm không ít đau khổ. Một năm kia, hắn dẫn đội buôn xuyên qua sa mạc tới nước láng giềng, nửa đường gặp phải bão cát, cả đội lạc trong sa mạc mênh mông không biết lối ra. dniễn.đà=,n/lê,qu"ý,đôƠn Hắn cứ nghĩ chết chắc rồi, không ngờ ngay lúc hắn sắp buông tha, thì đột nhiên có một nữ tử áo trắng dẫn theo đàn sói xuất hiện trước mặt hắn. Hình ảnh còn đọng lại trong tâm trí hắn cho tới bây giờ là cô nương kia dùng tiếng địch để điều khiển bầy sói, bới đám người bị chôn vùi trong đống cát ra.

Đỗ Kim Bảo cứ ngỡ hắn đã gặp gỡ thần tiên. Lúc cả đó cả sa mạc đã chìm vào hoàng hôn, kí ức cuối cùng của hắn dừng lại lúc hắn giật mảnh ngọc bội khắc chữ ‘Đỗ’ vẫn luôn mang bên hông ra đưa cho cô nương kia, nói, “Cô nương, sau này nếu cô nương có việc cần giúp, cứ tới Ích Châu tìm ta!” Tiếc rằng sau đó hắn đã ngất đi, khi tỉnh lại thì hắn và cả đoàn đã nằm ngoài tường thành của một thị trấn gần sa mạc, nào còn bóng dáng của nữ tử áo trắng kia nữa. Nhưng trong tay hắn vẫn nắm chặt một cục đá không quá tròn trịa, phía trên có khắc hình mặt trăng, chứng tỏ cô nương kia là có thật.

Đỗ Kim Bảo đã kể cho vô số người nghe về sự việc kỳ lạ này, nhưng không một ai tin. Những kí ức kia trở thành bí mật riêng hắn cho tới một ngày, vô tình nghe An lão tướng quân nói, có lẽ hắn đã gặp gỡ Lang nữ, cô nương được đàn sói nuôi lớn, không nhiễm khói bụi trần gian, đã cứu rất nhiều người bị bão cát vùi lấp trong sa mạc.

Tuy vậy, trong lòng Đỗ Kim Bảo, cô nương kia vẫn là tiên nữ.

Về sau, việc buôn bán của Đỗ Kim Bảo càng ngày càng thuận lợi, hầu như ở Đại tề không có chỗ nào là không có trà và tơ lụa nhà họ Đỗ. Đỗ Kim Bảo thầm nghĩ: hắn sẽ khiến cho khắp Đại tề đều có cửa hàng treo đầy hoa văn chữ ‘Đỗ’ giống như hoa văn đã khắc trên miếng ngọc bội hắn tặng cho tiên nữ, để nếu tiên nữ muốn tìm hắn cũng dễ dàng hơn!?

Đỗ Kim Bảo cười cười, vỗ vỗ mặt ngừng suy tưởng, vừa lúc đã tới Phạm phủ.

Phạm Trọng Lương vừa thấy vò rượu đã nhìn Đỗ lão hán với ánh mắt ghét bỏ, làm như chê ít, nhưng khi ngửi thấy mùi rượu, khóe miệng của lão đã xuất hiện nụ cười không dễ dàng phát hiện được, “Đỗ lão hán, không ở nhà trông hài tử tới tìm ta làm gì?”

“Ai rảnh tới gặp lão? Ta tới xem tôn tử của ta không được sao!” Đỗ lão hán liếc trả một cái, hồi lâu ngẫm lại thấy mấy lời này như đang gián tiếp mắng chửi người, lập tức đổi đề tài.

Phạm Trọng Lương và Đỗ lão hán uống rượu một hồi lại bắt đầu so bì nhau xem ai có phúc hơn. Hai người nói nói cười cười cạn chén, cuối cùng đã uống hết cả vò Lão Tửu trong một buổi chiều.

Lúc Đỗ Thu Nương đến thì hai lão tuy đã say mơ hồ, nhưng vẫn còn đang so bì.

“Đỗ lão đầu, ngươi nói ta phúc biết bao nhiêu! Lão Nhị nhà ta ngồi xe lăn ngần ấy năm vẫn có thể đi lại được, lão có biết tại sao không? Bởi vì phong thủy nhà họ Phạm ta tốt chứ sao nữa!”

“Bậy! Ta có phúc hơn lão nhiều! Lão xem, ta có năm nhi tử…. Trường An…. A, không, Trường An không phải nhi tử, Kim Ngân Đồng Thiết đó! Lão có không? Hắc hắc….”

“Ta có bốn tôn tử rồi, bốn nhi tử của lão còn chưa thành thân!” Phạm Trọng Lương trợn tròn mắt phản bác, phương diện này không thể để yếu thế được!

“Nếu bốn nhi tử của ta đều thành thân sinh tôn tử, cứ cho một đứa sinh hai, tổng cộng đã là tám! Ta lại có hai ngoại tôn, đến lúc đó, lão đừng hòng so với ta!” Đỗ lão hán vỗ bàn, giận nói.

Hai người say tới mức nói không rõ chữ, qua hai ba câu đã có dấu hiệu muốn động tay động chân, Đỗ Thu Nương sợ hết hồn, vội kêu Đỗ Kim Bảo tới khuyên. Đỗ Thu Nương đang muốn kéo Đỗ lão hán ra thì Đỗ lão hán đã đẩy tay nàng, nói với Phạm Trọng Lương, “Hắc hắc, lão Phạm, cái khác không nói, lão có giỏi thì sinh một đứa mập mạp nữa cho ta xem nào!”

Đỗ Thu Nương, Đỗ Kim Bảo, Phạm Trọng Lương “….”

Già rồi được quý tử, có cần khoe khoang tới mức đó không! Đỗ Thu Nương yên lặng quay mặt đi. Phụ thân, mất mặt quá!

Đỗ Thu Nương và Đỗ Kim Bảo vất vả lắm mới tách hai người ra được đưa về phòng nghỉ ngơi. Đỗ Thu Nương thở phào một hơi, hỏi thăm Đỗ Kim Bảo về chuyện Đỗ Ngân Bảo.

“Ngân Bảo có nói lúc nào về không?”

“Sợ là còn lâu!” Đỗ Kim Bảo chần chờ một lúc mới trả lời.

“An Nhiên vẫn chưa chịu?”

Nhắc tới đoạn nghiệt duyên giữa Đỗ Ngân Bảo và An Nhiên là Đỗ Thu Nương lại thấy đau đầu. Năm năm trước, Đỗ Ngân Bảo dẫn An Nhiên đi trốn, bỗng nhiên mất tích ba tháng, mọi người lao lực tìm mãi vẫn không thấy. Đến khi tất cả mọi người đều cho rằng Đỗ Kim Bảo và An Nhiên lành ít dữ nhiều thì hai người họ bỗng dưng xuất hiện. Lúc ấy, Đỗ Thu Nương thấy tình cảm giữa hai người càng ngày càng tốt, Đỗ Ngân Bảo cứ một mực đâm đầu vào, kinh hãi nghĩ: hai nam nhân sao có thể phát triển quan hệ như vậy! Về sau, Đỗ Thu Nương biết An Nhiên là nữ, lại thấy vui giùm cho Đỗ Ngân Bảo.

Tiếc rằng, chẳng mấy chốc chiến tranh nổ ra, An Nhiên dứt khoát đi đầu quân. Đỗ Thu Nương thật sự bội phục khí phách của An Nhiên, nhưng quân doanh vốn không hoan nghênh nữ tử, không biết An lão tướng quân đã nói gì đó, đương kim thánh thượng mới đồng ý thành lập đội quân nữ đầu tiên trong lịch sử Đại Tề. Trong trận đánh đầu tiên, An Nhiên đối mặt với tướng quân hung mãnh nhất Đại Chu, Gia Luật Sở, cuối cùng một trận thành danh, đánh thắng đối thủ một cách vẻ vang.

Khoảng thời gian đó, Đỗ Ngân Bảo luôn ăn không ngon ngủ không yên, cả ngày mất hồn mất vía. Đỗ Thu Nương sáng khuyên tối khuyên không biết bao nhiêu lần rằng một nữ tử mạnh mẽ như An Nhiên không phải Đỗ Ngân Bảo không xứng, mà đúng hơn là hai người không hợp. Lần nào Đỗ Ngân Bảo cũng cứng cổ cãi lại, khiến Đỗ Thu Nương tức tới mức muốn đâm hắn một nhát chết luôn cho rồi.

“Chưa thử thì làm sao biết không hợp?”

Đỗ Thu Nương thật muốn nói: không phải vấn đề thử hay không thử mà là ánh mắt An Nhiên nhìn Đỗ Ngân Bảo không chứa bao nhiêu yêu thương hết, cứ chờ đợi trong khổ sở như vậy chưa chắc nhận được kết quả tốt. Mấy lời này Đỗ Thu Nương còn chưa kịp nói ra miệng, Đỗ Ngân Bảo đã lén bỏ nhà đi ngay giữa đêm. Sau đó thế nào nàng không rõ, chỉ nghe nói Đỗ Ngân Bảo thành một thành viên trong đội quân nữ kia, là nam nhân duy nhất trong cả đội, còn là cận thân thị vệ duy nhất bên cạnh nữ tướng quân An Nhiên.

Cận thân thị vệ…. Đỗ Thu Nương vừa nghĩ tới cái danh phận mập mờ này thì chỉ có một mong muốn duy nhất Ngân Bảo nhà nàng có thể bình an sống tiếp. Bởi vì công phu của nữ tướng quân An Nhiên cao hơn Đỗ Ngân Bảo rất rất rất nhiều lần. Trong đội quân chỉ toàn nữ, Đỗ Ngân Bảo có thành kẻ ngoại tộc hay không thật khó biết được.

“Chắc là vẫn chưa....” Đỗ Kim Bảo lên tiếng, “Cũng năm năm rồi. Nếu An Nhiên thích Ngân Bảo nhà chúng ta thì đã đáp ứng từ sớm rồi! Chỉ có Ngân Bảo mới ngốc như vậy, nếu là đệ….” Trong đầu Đỗ Kim Bảo đột nhiên xẹt qua một hình bóng, nếu là hắn thì sao chứ, chẳng phải hắn cũng đã chờ năm năm rồi sao? Ít nhất Ngân Bảo đang chờ một người thấy được, còn hắn, chỉ là một bóng dáng hư ảo trong miệng mọi người.

Ngốc, đâu chỉ một mình Đỗ Ngân Bảo.

“Kệ nó đi! Ngân Bảo không ngốc, một ngày nào đó sẽ tự nghĩ thông thôi!” Đỗ Kim Bảo thầm thở dài, đổi đề tài, “Sao đệ không thấy tỷ phu?”

“Nhị vương gia vừa tới, hai người đang ở trong phòng đánh cờ đó!”

Sau chuyện năm đó, lúc Tề Nhạc lên ngôi tuy ngoài mặt vẫn như ban đầu, không động tới Tề Phong, nhưng đã giam lỏng hắn ở kinh thành. Từ đó Tề Phong cũng dần phai nhạt khát khao với ngôi vị hoàng đế, tự biến thành một vương gia nhàn tản. Không những vậy hắn còn rảnh rỗi sinh nông nổi suốt ngày chạy tới tìm Phạm Trường An đánh cờ, lần nào cũng đánh tới nửa đêm, thậm chí đến nỗi Phạm Trường An nói muốn ngủ, hắn vẫn không chịu thả người.

Nếu không do Tề Phong là người có thê có tử, Đỗ Thu Nương đã thật sự nghĩ rằng Tề Phong có tâm tư gì đó với Trường An nhà nàng. Thật lâu về sau, Đỗ Thu Nương mới nghe hoàng hậu nương nương nói lý do, Tề Phong đánh cuộc với hoàng thượng, xem tới khi nào thì phụ nhân đanh đá Đỗ Thu Nương sẽ hết chịu nổi đuổi Tề Phong ra cửa, và dùng biện pháp gì. din'ễn.đnlàn/lê,qm;uý,đ'ôn Hiển nhiên lúc này Đỗ Thu Nương vẫn không biết gì về chuyện ấy, chỉ nghĩ: ngươi không cho Trường An ngủ, vậy ta cũng sẽ không để ngươi được ngủ ngon! Nàng mời ‘sư tử Hà Đông’ nhà Tề Phong, công chúa Đại Chu tới Phạm phủ. Ngay lập tức, Tề Phong ngoan ngoãn theo thê tử về nhà, kế hoạch hùng hồn nói muốn ở Phạm phủ dăm bữa nửa tháng đã bị phá sản.

Tuy nhiên tìm Phạm Trường An đánh cờ vẫn là việc Tề Phong yêu thích nhất. Tất nhiên việc này đã ảnh hưởng vô cùng nghiêm trọng đến chất lượng và số lượng công tác ‘tạo người’ của phu thê Phạm Trường An. Đỗ Thu Nương thật muốn dán một dòng chữ to trước cổng: Cấm nhị vương gia và chó!

Đỗ Kim Bảo đột nhiên thấy sắc mặt Đỗ Thu Nương khẽ biến, làm như đang nhai cái gì đó. Đỗ Kim Bảo bỗng cảm giác lạnh cả người, vội đuổi theo Đỗ Thu Nương, bỗng nhiên nàng lại dừng bước đột ngột.

Đỗ Kim Bảo nhìn theo hướng Đỗ Thu Nương nhìn, thấy nhị vương gia Tề Phong và thừa tướng Phạm Tử Chính của Đại Tề đang núp trước cửa thư phòng của Phạm Trường An nhìn trộm vào trong.

Có cái gì hay ho mà nhìn dữ vậy…. Đỗ Thu Nương lặng lẽ bước tới gần nghe thử. Hai người kia dòm lén quá say mê vẫn không hề phát hiện.

Đỗ Thu Nương định đến gần chút nữa thì chợt nghe trong phòng truyền ra tiếng của Viên Viên. Nàng bỗng có dự cảm chẳng lành, lập tức nhìn vào trong xem thử, nhức nhối nghĩ: lại một cái bình sứ thanh hoa vỡ nữa rồi. Đây là cái bình nàng thích nhất mới ác chứ!

Trong phòng, tiểu nam hài hùng hùng hổ hổ chỉ tay vào bãi sứ vỡ nói, “Viên viên, muội lại đánh vỡ bình hoa của mẫu thân muội rồi! Lần này, ta tuyệt đối sẽ không giúp muội gánh tội nữa đâu!”

“Ta có nhờ huynh gánh tội giùm sao? Chuyện ta làm ta tự chịu trách nhiệm!” Tiểu cô nương trông cực kỳ ngoan ngoãn nói, đột nhiên phát hiện ra mình nói hớ bèn quát to, “Tề Tiểu Sơn đáng ghét! Ngươi đừng có vu oan giá họa cho ta!”

“Đã nói bao nhiêu lần ta tên Tề Trạch không phải Tề Tiểu Sơn!” Tề Trạch đảo mắt nghĩ thầm: nó lớn hơn Đoàn Đoàn những hai tuổi, mà dù có là một khắc đi nữa thì vẫn tính là ca ca, ngay cả Đoàn Đoàn thấy nó còn phải một một tiếng ca ca, Viên Viên này lại dám gọi thẳng tên nó!

Từ lúc có thể nhớ việc tới nay, ấn tượng đã ăn sâu vào đầu Tề Trạch đó là lần nào gặp Viên Viên cũng đều gặp chuyện chẳng lành. Chỉ là có gương mặt tròn tròn, hồng hồng đáng yêu thôi, có gì đặc biệt hơn người đâu…. Tề Tiểu Trạch hận hận nhìn khuôn mặt như búng ra sữa của Viên Viên nghĩ.

Hừ, rồi sẽ có một ngày nó bóp thử cái mặt đó, xem mềm đến mức nào! A, không đúng, vấn đề trước mắt cần phải giải quyết là cái bình hoa đã bể kia. Tề Trạch lập tức chỉ tay nói, “Muội đánh vỡ nghiên mực của phụ thân, cắt râu gia gia, thêu thêm lên túi tiền của mẫu thân muội cho phượng hoàng biến thành gà rừng….”

“Ngừng, ngừng….” Viên Viên thấy Tề Trạch thuộc làu những ‘tội ác’ của mình bèn vội vàng đưa tay che miệng Tề Trạch lại, khí thế bỗng giảm hẳn một nửa, chột dạ nhìn xung quanh một vòng mới nói nhỏ, “Đừng nói, đừng nói nữa…. Bỗng nhiên ta nhớ lại hết rồi….”

“Cuối cùng cũng nhớ ra rồi à?” Tề Trạch đắc ý hỏi lại.

Mặt Viên Viên đỏ lên, “Sao huynh lại nhỏ mọn vậy chứ!”

“Chuyện gì ta cũng gánh tội giúp muội hết còn dám nói ta nhỏ mọn?!” Tề Trạch xòe năm ngón tay ra đếm, “Phụ mẫu muội không mắng, nhưng lại báo cho phụ hoàng ta biết, lần nào cũng khiến cái mông của ta như sắp nở hoa đó! Muội cứ thử bị đánh mông đi, coi đau tới đâu cho biết!”

“Đau lắm sao” Viên Viên nuốt một ngụm nước bọt, nhìn cái mông to hơn hẳn mông mình của Tề Trạch, thận trọng hỏi, “Lúc mẫu thân ta tức giận, cũng nói sẽ đánh cho mông ca ca ta nở hoa luôn, đánh nhiều mông sẽ nở hoa thật sao?”

“Đương nhiên!” Tề Trạch đắc ý hù dọa Viên Viên, “Muội còn dám đổ tội cho ta nữa, ta sẽ méc với mẫu thân muội, để cái mông của muội cũng nở hoa luôn!”

“Vậy….” mắt Viên Viên đột nhiên sáng lên, “Huynh bị đánh nhiều lần rồi mau cho ta xem hoa đã nở tới chừng nào rồi?”

“…..”

“Viên Viên! Muội thật quá đáng! Nam nữ thụ thụ bất tương thân, muội lại đòi coi mông ta! Ta muốn đi nói cho mẫu thân muội biết! Không, ta sẽ méc phụ hoàng!” Tề Trạch lập tức đen mặt, xoay người tỏ vẻ muốn đi, nào ngờ đi được hai bước, quay người lại vẫn thấy Viên Viên đang ung dung ngồi trên ghế đung đưa chân.

“Muội không sợ mẫu thân muội à?” Tề Trạch thử bắt chước phụ hoàng nhướng mày lên hỏi, có điều sau khi thử mấy lần vẫn cảm thấy là lạ thế nào ấy nên không làm nữa.

“Sợ chứ!” Viên Viên híp mắt cười, cũng bắt đầu bẻ ngón tay tính, “Lần trước không biết là ai bị một con gián dọa sợ cứ ôm chặt ta vừa gào to vừa dậm chân liên tục, thiếu chút nữa là khóc thét lên!”

“Viên Viên!”

“Thêm nữa, không biết là ai đã dụ ta ra bờ sông xem cá, không ngờ lại chơi xấu đẩy ta xuống nước thiếu chút nữa chết đuối, bèn cầu xin ta thật lâu rằng đừng nói cho trưởng bối biết!”

“Viên Viên….”

“Không biết là ai đã trộm cuốn ‘Tề phú’ của Đoàn Đoàn về đọc lại không cẩn thận bỏ đâu mất. Đó là cuốn Đoàn Đoàn mọt sách quý nhất đó! Mấy ngày nay Đoàn Đoàn đang đi theo phụ thân học võ, không biết học giỏi chưa nữa!”

“Viên Viên tốt của ta….”

“Còn nữa….”

Tề Trạch đã sắp khóc tới nơi, chạy lại lắc lắc người Viên Viên, để Viên Viên đừng nói nữa. dikễn.đàư,n/lê,qu"Lý.đô<nTề Trạch thấy Viên Viên định đếm tiếp, bèn chạy tới cạnh cửa, nhanh tay nhanh chân nhặt hết mảnh sứ vỡ lên rồi quét dọn sạch sẽ, động tác rất liền mạch lưu loát có vẻ như đã làm quen. Sau đó Tề Trạch phủi phủi tay, chạy lại nắm tay Viên Viên nói, “Muội đừng kể nữa, chúng ta giảng hòa đi!”

“Vậy cái bình này?”

“Trong cung còn nhiều lắm, để ta về xin phụ hoàng cho Phạm thúc thúc một cái khác tốt hơn!”

“Tiểu Sơn ca ca, huynh thật là tốt!”

Trong phòng từ từ khôi phục tiếng vang, hai tiểu quỷ nói chuyện truyền ra câu nghe câu không.

Bốn người lớn ở ngoài cửa đã hóa đá.

“Khuê nữ nhà ngươi thật biết lợi dụng nhược điểm của người ta!” Tề Phong thở dài nói.

“Đưa đây!” Phạm Trường An nói, “Vừa rồi đã giao ước, khuê nữ ta thắng ngươi phải đưa ta mười lượng bạc.”

“Coi ngươi kìa, chỉ có mười lượng bạc, làm gì mà gấp dữ….” Tề Phong không cam lòng móc bạc ra, đang định giao cho Phạm Trường An, khóe mắt vô tình quét về phía sau, đột nhiên la lên một tiếng thất thanh.

Đỗ Thu Nương đang định nói, ‘Phạm Trường An, gan to quá ha, dám lấy khuê nữ của ta ra đánh cuộc!’ thì Viên Viên đã mở cửa chạy ào ra, giơ một túi tiền nhỏ lên, hưng phấn kêu to, “Nương, nương, nữ nhi lại tìm ra bạc phụ thân giấu trong bình hoa này! Lần này được nhiều lắm….”

Phạm Trường An xoay người một cách cứng nhắc, dưới ánh nắng vàng rực rỡ, Đỗ Thu Nương vẫn xinh đẹp như hồi thiếu nữ đang nhìn hắn với ánh mắt hình ‘lưỡi dao’. Dường như trên đỉnh đầu hắn có một đàn quạ bay qua kêu líu ríu. Phạm Trường An thong thả bước lại gần Đỗ Thu Nương, bày ra vẻ mặt uất ức kêu nhỏ, “Thu Nương….” Giọng hắn vừa dài với nhẹ nghe chẳng khác gì gió xuân vờn qua tai.

“Cái gì?” Đỗ Thu Nương cố giữ giọng nghiêm túc hỏi Phạm Trường An. Đột nhiên cơn buồn nôn xộc tới, nàng chịu không nổi, khom người nôn ra.

Mọi người sững sờ nhìn nhau. Hồi lâu sau, Phạm Trường An mới hỏi một cách thật thận trọng, “Thu Nương, nàng, nàng lại có?”

Chim khách gọi trước cửa, chuyện tốt sắp đến! Tứ hỉ lâm môn! Thêm một tôn tử nữa! Ngươi nói có đáng vui không?

Cuộc sống hạnh phúc của tiểu nương tử, lúc này mới bắt đầu….

Bình luận truyện Cuộc Sống Hạnh Phúc Của Tiểu Nương Tử

Nhấn Shift + Enter để xuống hàng. Nhấn Enter để đăng câu trả lời.

Bình luận Facebook

Nam Cung Ngọc Thanh
đăng bởi Nam Cung Ngọc Thanh

Theo dõi