Tùy Chỉnh
Đề cử
Cửu Châu Đại Lục

Cửu Châu Đại Lục

Chương 1: Gia nhập quân đội, cuộc chiến ba nước

"Cao thủ, cấp ba”

Thấy công lực mình tăng đột biến thế nhưng thiếu niên mặt không chút thay đổi, thần sắc tự giễu, nắm chặt tay, cùng đau khổ bởi vì dùng lực quá mạnh làm móng tay đâm thật sâu vào trong lòng bàn tay, mang đến từng trận trận đau đớn trong tâm hồn... ”

Nếu như là trước đây Túy tửu có thực lực thế này thì hắn sẽ rất vui sướng, thế nhưng bây giờ y chỉ đau khổ cùng thù hận, bởi vì võ công của hắn thăng tiến nhờ cha hắn truyền thụ võ công trước khi qua đời. Ba ngày trước, gia đình Túy Tửu bị kẻ thù đánh lén tất cả mọi người, duy chỉ còn Tửu và người cha may mắn chạy thoát. Vì cha y trọng thương không thể qua khỏi cơn nguy kịch nên ông đã quyết định truyền thụ tất cả nội công của mình cho Tửu rồi chết.

"Cao Hưng Bá thù này ta nhất định trả."

Người giết gia đình Túy Tửu vốn dĩ là một cao thủ cấp sáu, hắn ta muốn cướp một vật gì đó từ cha cậu nên đã ra tay tàn nhẫn. Dù rằng trước đó hai người là bạn bè thân thiết.
Dù rằng rất muốn báo thù nhưng Túy Tửu vẫn biết tự lượng sức mình, hiện tại hắn sức cô thế cô, muốn giết một cao thủ cấp sáu là không thể, ngược lại có khả năng chỉ nộp mạng mà thôi. Suy nghĩ lúc lâu cuối cùng Túy Tửu quyết định sẽ đi tong quân. Hắn muốn được tôi luyện trong chém giết để tăng nhanh thực lực, một mặt để có thăng tiến công danh, khi ấy chỉ cần một tiếng nói của hắn cũng đủ giết kẻ thù mấy cái mạng. Nghĩ là làm hắn quyết định đi đăng ký ngay.

Ngày đến báo danh Túy Tửu làm quen được một người bạn là Lương Ngô, cậu ta hôm nay được xếp vào tiểu đội hai còn hắn vào tiểu đội mười lăm. Lương Ngô là con của một nhà nông dân nghèo, gia đình hắn là người dân tộc thiểu số, vì thế cơ thể hắn có làn da ngăm đen, tóc quăn và cơ thể cường trán khác với người kinh. Lương Ngô chất phác kể cho cậu nghe những hoài bão về việc thăng tiến trong tong quân và mong muốn một ngày làm nguyên soái hùng trán thiên hạ.

Chia tay với Lương Ngô, Tửu tập kết vào tiểu đội mười lăm, bây giờ y đang được nghe tiểu đội trưởng Nhu Bì giảng sơ lược về chiến tranh và cuộc sống quân đội.

"Hiện nay kẻ thù lớn nhất của Nam quốc chúng ta là Man quốc và Hồ quốc, năm nay man quốc xuất hiện Phi Hổ đại tướng quân song võ toàn tài làm quân ta bị thiệt nhiều lần, tuy nhiên triều đình đã điều động Triệu Hàn tướng quân làm cố vấn là một thiên tài quân sự, là cháu của tể tướng Triệu Cơ.Ta được quân hầu tin cậy giao làm tiểu đội trưởng, năm nay ta ba mươi ba tuổi, chinh chiến sa trường đã được tám năm.Ta biết các ngươi đều là lính mới nên ta sẽ dạy các ngươi cách sống sót tốt nhất trong chiến tranh bằng kinh nghiệm sương máu của ta đã trải qua."

Cứ thế Túy Tửu bắt đầu cuộc sống của một binh lính, hắn cùng mọi người học tập những cơ bản của quân lính trong quân đội, học làm theo các hiệu lệnh phất cờ của cấp trên. Sau một tuần được tập huấn kỹ càng của quân trưởng, hôm nay tiểu đội mười lăm được quân trưởng giao nhiệm vụ trông coi trận doanh.

Cách chỗ đóng quân một ngàn cây số chính là hoàng cung của Nam Quốc, lúc này trong thư phòng của hoàng đế vang lên giọng vị quân vương mắng chưởi nổi giận.

"Hai ngươi giải thích thế nào cho bổn quân đây?"

Hai vị đại tướng quân quỳ run rẩy, cả hai không dám cúi mặt lên.

"Chúng thần biết tội!"

"Ta không cần các ngươi biết tội, thứ ta cần là kế sách lui binh."

"Khải bẩm chúa công liên quân Man Hồ đã chuẩn bị từ trước lương thảo, binh lực và vũ khí, lại thêm tướng địch gian trá lợi dụng chúng thần khinh xuất, nên quân ta đại bại đẩy nước Nam chúng ta vào tình thế nguy cấp, hạ thần xin được dốc hết sức lực thề sống chết với quân địch sẽ khôi phục lại từ đầu."

"Hừ ta không chấp thuận ngươi lui ra đi, để ngươi thua nữa quốc gia này sẽ còn à?"

"Hạ thần cáo lui!"

Sau đó khuôn mặt quốc vương hoà hoãn lại hỏi vị quan bên cạnh:"Tể tướng có kế sách gì không?"

Vị quan này dung mạo oai nghiêm, vóc dáng hơi mập tuổi chừng năm mươi tuổi tư thái ung dung khom người rồi nói: " bẩm chúa thượng, việc đến nước này chỉ đành thay tướng."

"Tể tướng hẳn đã chọn được ai?"

"Thần thấy trong gia tộc họ trương có một vị thích hợp làm chủ soái."

Một vị quan y phục màu xanh khá giống phần đông y phục trong cung đứng ra siểm nịnh: "tể tướng đại nhân nói đúng, hiện nay không ai thích hợp bằng Vân Toản đại tướng quân họ Trương, lão tướng quân chinh chiến hiển hách quân sĩ người dân ai trên dưới ai cũng ngưỡng mộ, phong Vân Toản làm tướng thật hợp với chúng dân."

Nghe đến đây các quan đứng bên phải phe đối lập nhót tim, muốn ngăn cản nhưng không dám nói, quốc vương trầm ngâm chốc lát rồi cũng ậm ừ:

"Chọn tướng không thể vội vã, hôm nay đến đây mai bàn tiếp."

Trong mật cung nhà vua và tể tướng họp bí mật: "bệ hạ, tại sao người không phong tướng cho Trương Vân Toản?"

"Ta biết Vân Toản là tướng tài nhưng lo lắng nếu phong tướng thì gia tộc họ Trương mở rộng thế lực, ta khó kiểm soát đại cục, nếu Trương gia mạnh quá lại nắm quân đội trong tay ta e quyền lực của ta sẽ giảm sút nghiêm trọng, ta chỉ đề phòng phản trắc mà thôi.”

"Bệ hạ, việc cấp bách bây giờ là tiêu diệt liên quân Man Hồ, nếu để giặc đánh đến đây thì quốc gia lâm nguy, bệ hạ cũng lâm nguy, so với binh quyền Trương gia thì đáng sợ hơn ngàn vạn lần mong bệ hạ suy xét. Chỉ cần sau khi quân ta chiến thắng, bệ hạ tìm một cái cớ chèn ép Vân Toản cùng Trương gia là được, lúc ấy đoạt lại binh quyền có khó gì.”

Ngẫm nghĩ một lúc vua nước Nam gậc gù cười:

"Ha ha, Khanh nói có lý, vậy mọi sự sẽ nghe theo tể tướng."
Vị tể tướng quỳ xuống hô vang:
“Hoàng thượng anh minh.”

Một tuần sau Vân Toản được phong làm đại tướng quân nước Nam thống lĩnh toàn quân để chống giặt ngoại xâm. Lúc này tại doanh trại cố vấn quân đội là Triệu Hàn nhận được hai lời mời tham gia nghị luận của hai vị quan. Một là của Trương Vân Toản đại tướng quân mới nhậm chức, một vị là Sở Vân thám sát tướng, là tai mắt hoàng thượng để theo dõi chiến trận. Triệu Hàn nghĩ bụng:

"Vân Toản tuy là đại tướng quân nhưng Sở Vân là quan được chúa thượng yêu thích, được hoàng thượng giao giám sát Vân Toản nên ta chọn tham gia bên Sở Vân có lợi hơn.”

Vào trướng Sở Vân, Triệu hàn thấy tất cả các tướng đều ở đây, sau khi trò truyện mọi người chóc lác tất cả cùng uống rượu vui chơi.

Đối lập lúc này bên trướng Vân Toản không ai tham dự nghị sự mới nhậm chức của mình, Vân Toản tức giận mắng thầm: "hay cho Sở Vân".
Vân Toản bụng một cục tức nên hắn quyết định loại bỏ khối u nhọt này trong quân doanh. Hắn viết một công lệnh rồi cho người giao qua cho Sở Vân.

Một lát sau một tên lính đưa công lệnh của Vân Toản cho Sở Vân. Các tướng nóng ruột ngừng uống rượu chờ xem phản ứng của ông, Sở Vân vừa đọc vừa cười ha hả ha :

" Ta tưởng Vân Toản thế nào cũng chỉ là giọng điệu cũ rít lấy lệ."

Một tên tướng nịnh hót: "Vân Toản tuy là đại tướng quân không phải cũng bị giám sát đại nhân xem chừng đó sao, đại nhân ở đây thì ai dám trái ý ngài."

Sở Vân nghe mát dạ: "Nào uống."

Mọi người cùng uống duy chỉ có Triệu Hàn nghĩ bụng: "Tên Sở Vân này chẳng có tài cáng gì lại làm rối loạn kỹ cương trong quân đội, còn Vân Toản ta chưa biết thế nào, tốt hơn ta nên không dựa vào ai.” Nghĩ xong Triệu Hàn lấy cớ lui ra.
Sáng hôm sau các tướng đến nghị sự duy chỉ thiếu Sở Vân, lúc này Vân Toản nói:

"Giám quân đại nhân đâu, có lẽ đêm qua giám quân đại nhân suy nghĩ nhiều quá nên giờ chưa dậy chăng?"

"Đại nhân anh minh."
Vân Toàn giả vờ rầu rĩ: "oầy, không có giám quân đại nhân làm sao kiểm duyệt binh sĩ, làm sao nghị sự đây?"
Một tướng quân bối rối nói:"hay là...hay là để bị chức gọi giám sát đại nhân dậy".

Vân Toản xua tay: "cứ để đại nhân ngủ cho ngon chúng ta cứ chờ vậy."

Nghe phải chờ, biết chờ đến bao giờ nên sắc mặt ai cũng trầm xuống. đến trưa Sở Vân mới tỉnh dậy bước vào doanh trại. Vừa vào thấy các tướng hôm qua cùng uống rượu với mình đều ở đây nên Sở Vân nói: "mọi người đến đủ rồi sao?"

Sau đó hắn vỗ tay hô lên: " tốt, tốt lắm."

Các tướng lĩnh khác mặt mày tái mét, họ đã đợi đứng ở đây hơn bốn tiếng đồng hồ chỉ vì đợi lão Sở Vân này nhưng hắn được vua cưng chiều nên ai cũng không dám nói gì chỉ hận trong bụng mà thôi.

Bấy giờ Vân Toản mới lên tiếng:"giám quân đêm qua uốn quá chén chăng?"

Nghe đến đây Sở Vân kiêu ngạo:" tối qua muộn quá..., muộn quá..., hôm khác rủ tướng quân uống cùng."

"Hôm qua Sở giám quân có xem công lệnh của ta chưa?"

"Rồi!"
Sở Vân đáp tự nhiên.

Vân Toản lúc này khuông mặt nghiêm nghị vỗ tay mạnh xuống bàn quát:"điều một đi trễ nghị sự, điều hai uống rượu phá phách rối loạn kỹ cương, tội đáng chém đầu, người đâu bắt Sở Vân lại cho ta"
Lúc này hai tên lính gác chạy vào bắt Sở Vân lại, lão lúc này mới hoàn hồn la ó nhưng rất nhanh đã bị giải ra pháp trường.

Túy Tửu đang canh gác thì một tên lính thúc ngựa đến la to: " Sở giám quân uống rượu, đi trễ nghị sự rối loạn kỹ cương giờ ngọ hôm nay trảm tại chỗ, mọi người có thể đi xem nhưng phải kỹ cương trật tự."

Túy Tửu tò mò, từ nhỏ cậu đã chăm học binh pháp, bắn cung thượng thừa bách phát bách trúng, biết quân ta trước khi cậu nhập ngũ đã thua liên miên nên nghĩ có lẽ đây là chiêu của đại tướng quân mượn đầu Sở Vân để làm sĩ khí quân lính tăng lên.

" Ta phải đy xem mới được".

Cậu rũ Lương Ngô cùng đi, Lương Ngô là bạn tốt cậu quen khi cả hai đăng ký nhập ngũ. Lương Ngô thân hình to xác bụi bặm, da ngăm đen tóc xoăn, miệng hơi hô.

Vừa đến pháp trường đã thấy Sở Vân bị trói khuôn mặt hóc hác bơ phờ. Gần đến giờ ngọ thì một viên hoạn quan thúc ngựa chạy đến cầm bảo kiếm la to:

"Đại nhân khoan chém đầu, bệ hạ truyền lệnh thả Sở Vân".

Lão thấy mình đã được thoát nạn, Sở Vân đứng dậy nhìn Vân Toản hét lên "ngươi dám bắt ta, ngươi tiêu rồi. Ha ha ha lão phu xem thử ai dám đụng vào ta". mọi người xì xầm:" Vân Toản đại tướng quân dùng chiêu này làm sĩ khí ba quân tăng lên, chỉ chờ lệnh cứu của bệ hạ thì thả được Sở Vân ra, đúng là kế vẹn toàn.”
Túy Tửu nghĩ: "không lẽ không chém thật sao, nếu vậy thì đại tướng quân này cũng bình thường thôi."

Lúc này Vân Toản đứng dậy cầm kiếm chém đứt đầu con ngựa của tên hoạn quan, rồi nói:

"Xông vào quân đội,làm rối loạn kỹ cương tội chém đầu".

Nghe đến đây và thấy máu me tùm lum tên hoạn quan sợ quá tè cả ra quần, quỳ xuống khóc lóc van xin.

"Đại nhân tha mạng, nô tài chỉ làm theo lệnh bệ hạ."

"Nể tình ngươi phụng mệnh bệ hạ nên con ngựa này chết thay ngươi."

Sau đó Vân Toản quỳ trước thanh kiếm của vua nói: "chiến tướng sa trường có việc cũng không thể nghe vua, xin bệ hạ thứ tội. Sở Vân uốn rượu, phá phách làm trễ nghị sự tội chém đầu tại chỗ". Ông cầm kiếm đến thẳng chém bay đầu Sở Vân, tướng sĩ ba quân rét lạnh.
Đến cả tướng cưng của hoàng đế cũng dám giết thì bọn họ há có thể bị ông kiên kỵ sao. Giờ đây ai cũng tin rằng chỉ cần trái quân lệnh thì mạng của họ sẽ không còn, từ đây bất chi bất giác sĩ khí quân đội tăng lên một tầng thứ.

Tối hôm đó ông giao nhiệm vụ cho các tướng, tiểu đội Túy Tửu và Lương Ngô có nhiệm vụ phá kho lương giặc.
...

Lúc này hai tiểu đội họp ở chân núi, tiểu đội trưởng Nhu Bì nói:

"Kho lương thảo của địch nằm giữa khe núi, nơi này ba phía xung quanh là núi một mặt là nước dễ thủ khó tấn công, theo tin thám báo của chúng ta nhận được thì con hẻm núi này ngoằn nghèo hiểm trở lính canh không nhiều đây là lúc tấn công tốt nhất chỉ cần chúng ta đánh hết lính gác ở cửa, chúng ta xông vào sẽ phá được kho lương thảo của địch."

Mọi người gật gù đồng ý nhưng Túy Tửu vẫn nghi hoặc trầm ngâm.

"Được rồi mọi người xuất phát".

Lúc này Túy Tửu mới nói:"Khoan đã!"

Nhu Bì quát: "To gan, ngươi là ai mà hô to gọi nhỏ ở đây!"

Túy Tửu nghiêm nghị, không nịnh không kiêu nói: "Tôi nghĩ phe địch có gian trá."

Từ nhỏ Túy Tửu học binh pháp từ cha, gia đình có truyền thống binh pháp nên hắn phát hiện ra ngay có vấn đề.

Nhu Bì nhíu mày, nhưng vẫn nói:"Cậu nói thử xem."

"Kho lương quân địch có ba con đường, hai đường kia thì canh phòng nghiêm ngặt nhưng đường này thì lỏng lẻo, trong khi kho lương rất quan trọng trong chiến tranh, hơn thế đoạn đường này thế miệng hổ dễ mai phục nếu bị vây công chúng ta khó thoát."

Lúc này Nhu Bì cười mỉa mai nói:"Cậu cho là cậu giỏi hơn hai đội trưởng chúng ta sao?".

Mọi người cười ồ lên, nhìn nhìn Túy Tửu như thằng hề.
Nhu Bì hỏi:"Có ai ý kiến gì không, không ai dị nghị gì nữa thì xuất phát thôi."

Túy Tửu can ngăn thì Lương Ngô cũng bực bội gằng giọng:" nếu cậu sợ chết thì cứ ở đây, đừng làm nhục sĩ khí mọi người."

Xong rồi khinh thường cùng mọi người đi. Duy chỉ còn mình Túy Tửu ở lại bơ vơ, Tửu biết tình bạn của hắn và Lương Ngô đến đây chấm dứt.

Lúc này mọi người đang rình rập trước kho lương của địch, Lương Ngô nói:

"Làm gì có mai phục gì chứ, tên Túy Tửu này chỉ sợ chết mà thôi."

Nhu Bì hời hợt: "Kệ hắn ta đi, mọi người bắn tên giết bọn gác cổng rồi xong vào phá kho."

Vèo, vèo,vèo...

Năm tên địch lính gác trúng tên chết hết thì toàn đội xông vào phá kho. Khí thế hừng hừng, nhưng bất ngờ các kho lương không có lương thực. Bên trong các đóng rơm là quân phục kích của hai phe Man Hồ. Xem ra đúng như Tửu nói, mọi người đã bị trúng kế địch.

Bị đánh lén bất ngờ, cộng thêm quân địch đông và chuẩn bị từ trước, nên phía Nam quốc chết khá nhiều. Biết mình bị phục kích, hai đội trưởng la to: "Rút", "rút lui".

Tình hình đội phía bên nước nam bị bao vây toàn diện, khả năng lớn là toàn đội bị diệt.

Lúc này Nhu Bì bị chém đứt một tay, một tên lính thừa cơ muốn đâm Như Bì, nhìn thấy mũi lao đang hướng đến, Nhu Bì nghĩ mạng mình đến đây hết.

Bất ngờ một mũi tên từ phía sau lao đến trúng cổ tên địch, làm hắn chết tại chỗ, Nhu bì may mắn sống sót. Rồi một loạt các mũi tên lao ra đâm vào cổ rất nhiều kẻ địch cứu nhiều quân nước Nam.

Lương Ngô nhìn xa xa thì thấy người bắn tên không ai khác chính là Túy Tửu. Nhân cơ hội đó mọi người cùng nhau trốn thoát, Tửu bắn tên yểm trợ để mọi người thoát thân. Lúc mọi người cùng trốn vào trong rừng bây giờ số quân giảm hơn một nữa, tử thương vô số, nửa còn lại phần lớn là thương binh, Nhu Bì trọng thương khóc nhìn Túy Tửu:

"Ta vì không nghe lời cậu nên giờ đây nhiều anh em mất mạng, ta rất hối hận. Sau này tiểu đội mười lăm mong cậu lãnh đạo."

Nói tới đây Nhu Bì tắt thở chết, mọi người đau khổ muôn phần, nước mắt cũng lăng dài trên má mỗi chiến sĩ. Lương Ngô cũng cảm khái:

"Hãy bỏ qua cho tôi vì lúc trước đã không nghe lời cậu lại còn chế nhạo. Đội trưởng nhóm hai cũng đã hi sinh sau này nhóm hai chúng tôi cũng sẽ nghe cậu chỉ huy. Có ai không phục không? Nếu ai không phục thì Lương Ngô tôi là kẻ đầu tiên xử người đó."

Đùa gì chứ hiện nay số người cả hai đội còn ít hơn một đội ngày xưa, Túy Tửu đã thể hiện tài năng phán đoán với tài bắn cung kia ít nhất cũng là cao thủ cấp một. ngay cả Nhu Bì ngày xưa cũng chỉ có đạt phàm nhân cấp chín thôi, cả nhóm ai cũng sàn sàn phàm nhân cấp năm cấp sáu, Túy tửu không dẫn dắt thì ai làm được đây, vả lại cậu đã cứu mạng mọi người.

Thấy ai cũng ủng hộ, Túy Tửu không ngờ con đường thăng tiến của mình đến nhanh thế hắn cũng không từ chối.

"Các vị tôi sẽ tạm lấy vị trí tiểu đội trưởng, chúng ta phải báo thù cho mọi người, chỉ khi nào chúng ta phá tan kho lương của địch mọi người mới không hi sinh vô ích".

"Đúng, đúng phải báo thù"

"Thế bao giờ báo thù đây?"

Mọi người hỏi như vậy, mắt Túy Tửu loé sáng nhấn mạnh hai từ:

"Đêm nay."

"Đêm nay?"

Nghe thế mọi người thoáng sửng sốt.

Bình luận truyện Cửu Châu Đại Lục

Nhấn Shift + Enter để xuống hàng. Nhấn Enter để đăng câu trả lời.

Bình luận Facebook

Lão Tiên Sinh
đăng bởi Lão Tiên Sinh

Theo dõi