Tùy Chỉnh
Đề cử
Cửu Châu Đại Lục

Cửu Châu Đại Lục

Chương 19: Tạp vụ

Hôm sau, Túy Tửubị gọi vào một tòa nhà chuyên môn an bài đệ tử mới nhập môn công tác, một hoàng y thanh niên khuôn mặt gian xảo, mặt mang vẻ khinh thường, đánh giá hắn từ trên xuống dưới một lần, cười nhạo nói:

- Ngươi chính là Túy Tửu từ vùng đất man di hèn mọnkia dựa vào may mắnmới trở thành đệ tử cho Tịnh Lâm sao?

Túy Tửu nhìn hắn một cái, trầm mặc không nói, thanh niên lông mày nhíu lại, cười lạnh nói:

- Tiểu tử, từ ngày mai bắt đầu mỗi ngày mặt trời vừa mọc lên đến nơi này của ta báo cáo, công tác của ngươi chính là nấu nước, không đủ mười vại lớn, sẽ không có cơm ăn, nếu như liên tục bảy ngày vẫn không hoàn thành, ta sẽ bẩm báo trưởng lão, đem ngươi trục xuất Yêu Thú Sơn. Đây là quần áo của ngươi, nhớ kỹ, đệ tử của chấp sự chỉ có thể mặc áo xám, chỉ có trở thành đệ tử chính thức, mới có thể phân phát quần áo màu sắc khác.

Nói xong, hắn bực mình đem một bộ quần áo cùng với thắt thẻ bài còn đang ở một bên, nhắm mắt dưỡng thần không hề để ý tới đối phương.

Túy Tửu cầm lấy quần áo, hỏi:

- Ta nghỉ ngơi ở đâu?

Thanh niên mắt cũng không mở, không chút để ý nói:- Đi hướng Bắc, tự nhiên sẽ nhìn đến một loạt phòng ốc, đem thẻ bài đưa cho đệ tử nơi đó, liền an bài phòng cho ngươi.

Túy Tửughi tạc trong lòng, xoay người hướng bắc đi đến, đợi hắn đi rồi, thanh niên mở to mắt, miệt thị lẩm bẩm:

- Lại có thể dựa vào tên phế vật Tịnh Lâm mới gia nhập vào đây, thật sự là đệ tử của một phế vật thì sau này cũng là phế vật.

Đi ở bên trong Yêu Thú Sơn, Túy Tửudọc theo đường đi nhìn thấy phần lớn đệ tử đều là mặc áo xám, một đám bộ dạng hấp tấp, sắc mặt lãnh đạm, có một số trong tay còn cầm công cụ lao động, vẻ mặt lộ chút mệt mỏi.

Vẫn hướng bắc đi được hồi lâu, rốt cục nhìn đến một loạt phòng ốc không lớn, ở đây áo xám đệ tử phải so với nơi khác nhiều hơn không ít, nhưng vẫn như cũ vẫn cứ làm việc của bọn họ, rất ít nói chuyện với nhau.

Sau khi đem thẻ bài giao cho hoàng y đệ tử phụ trách nơi đây, đối phương nói cũng chưa từng nói một câu, không kiên nhẫn chỉ một căn phòng.

Túy Tửucũng đã quen với biểu tình lãnh đạm của mọi người ở đây, đi đến phòng ở, đẩy cửa đi vào nhìn thấy, căn phòng không lớn, hai chiếc giường gỗ, một bàn, quét dọn rất sạch sẽ, mức độ mới cũ cùng trong nhà không sai biệt lắm.

Hắn chọn lấy một giường gỗ thoạt nhìn không người sử dụng, đem hành lý để lên, lúc này mới nằm ở trên giường trong lòng suy nghĩ rất nhiều, tuy rằng cuối cùng vào được Yêu Thú Sơn này, nhưng cũng không phải như hắn tưởng tượng như vậy có thể tu luyện tiên thuật, lúc trước nghe ý tứ của thanh niên hoàng y kia, công tác của mình là nấu nước.

Nghĩ đến đây, hắn than nhẹ một tiếng, sờ sờ cuốn bí kiếp chế tạo vũ khí của Thanh Hải ra đọc, quyển sáchnày là thứ hắn cực kỳ lưu ý, Túy Tửuđọc sách xong đến đọc cuốn kinh nghiệm sống cả đời của Tịnh Lâm, biết rất nhiều truyện xưa, trong đó bao gồm chuyện thất phu vô tội hoài bích có tội, những kinh nghiệm đối nhân xử thế. hắn thầm hạ quyết tâm, sau này phải làm một tu tiên đỉnh cao để cứu sống gia đình.

Không lâu sau, màn đêm buông xuống, một thiếu niên áo xám thân thể gầy yếu vẻ mặt mang thần sắc mệt mỏi, đẩy cửa phòng ra đi vào, sau khi hắn nhìn thấy TúyTửu ngẩn ra, đánh giá cẩn thận một phen, cũng không hề để ý tới trực tiếp nằm ở trên giường, ngủ say như chết.

Túy Tửu lấy thức ăn ra ăn, đây là thức ăn trong người tửu còn sót lại. Tên thiếu niên nhìn thấy thức ăn thì bụng sôi ùng ục nói:

“cho ta ăn với được không?”

Túy Tửulập tức đem ra mấy củ khoai lang ném tới trên giường đối phương, cười nói:

- Ta nơi này có rất nhiều, ngươi thích ăn thì ăn nhiều một chút.

Thiếu niên lập tức nắm lên, ăn ngấu nghiến nuốt vào trong bụng, sau đó vội vàng chạy đến bàn bên cạnh rót chén nước, uống một ngụm, thở dài:

- Con mẹ nó, tiểu gia ta hai ngày cũng chưa ăn gì, bạn hữu, cám ơn. Đúng rồi, ngươi tên gì?

Túy Tửunói tên ra, thiếu niên nghe xong, nhất thời ngạc nhiên, thất thanh nói:

- Ngươi là Thập Tamhả?

Nói đến đây, hắn cười nhẹ nói:

- Bạn hữu, ta gọi là Thập Tam.

Túy Tửulại đưa qua mấy củ khoai lang.

Thập Tamvội vàng tiếp nhận, sau ăn mấy khẩu ngượng ngùng nói:

-Túy Tửu, ngươi vẫn là chừa cho mình chút đi, ngươi mới tới đây, không biết con chồn tạp vụ ở đây trong lòng tâm địa gian xảo, chờ ngày mai ngươi làm việc sẽ biết rõ, con mẹ nó, hắn quả thực sẽ không nhìn những đệ tử của các chấp sự chúng ta như con người!

- Con chồn?

Túy Tửugiật mình, người thứ nhất hắn nghĩ đến chính là người thanh niên áo vàng lúc trước cười nhạo mình, cảm thấy hắn có vẻ phù hợp với danh hiệu này, nhưng trong lòng không biết rốt cuộc đối phương nói có đúng là hắn ta hay không.

- A? Ngươi chưa nhìn thấy hắn? Chính là thằng cha phụ trách an bài công tác đệ tử của chấp sự chúng ta, hắn cũng là đệ tử của một chấp sự, chẳng qua đã đạt được tư cách tu luyện tiên pháp, mặc áo vàng, vừa nhìn đã thấy không phải là người tốt gì, giống như một con chồn con, chúng ta thường ở đằng sau vụng trộm gọi hắn như vậy.

Thập Tamnuốt nước miếng, nghiến răng nghiến lợi giải thích.

Túy Tửuăn miếng khoai lang, nói:

- Ta biết người ngươi nói là ai, hôm nay ta nhìn thấy hắn rồi, hắn nói với ta từ ngày mai bắt đầu mỗi ngày gánh đầy mười vại nước, nếu không sẽ không có cơm ăn.

Thập Tamchết lặng người, nhìn chằm chằm Túy Tửumột hồi lâu, đột nhiên hỏi:

- Bạn thân, ngươi không phải trước kia cùng hắn có thù oán chứ?

Túy Tửulắc đầu, hỏi:

- Làm sao vậy?

Thập Tamdùng một ánh mắt đáng thương nhìn Túy Tửu, hỏi:

- Túy Tửu, có phải ngươi cho rằng cái vại lớn chứa nước mà hắn nói thì cũng lớn như cái vại dùng trong nhà chúng ta?

Nói xong, hắn còn dùng tay ra dấu một cái.

Túy Tửutrong lòng dâng lên dự cảm không tốt lành, gật gật đầu.

Thập Tamcười khổ, nói:

- Ngươi nhất định là đắc tội con chồn rồi, vại lớn mà hắn nói lớn xấp xỉ với phòng ở chúng ta. Ôi! Cả mười vại nước. Túy Tửu, ta không ăn khoai lang này nữa, ngươi giữ đi, ta ước chừng không sai thì có thể bốn năm ngày ngươi không có cơm ăn đấy. Ngươi mới tới, vài cái địa phương trong núi có quả dại đều bị người khác chiếm lấy, chỉ có người già mới có thể đi hái vài trái, ngày mai ta vẫn còn ăn quả dại của ta đi.

Nói xong, hắn đặt mấy củ khoai lang còn lại ở trên bàn, thở dài rồi lại nằm xuống giường ngủ đi.

Ngày thứ hai, trời còn chưa sáng, hắn liền từ trên giường bò dậy, Thập Tamcòn đang ngáy khò khò, Túy Tửuthay áo màu xám, vội vàng đi về phía phòng tạp vụ, phút chốc đã đi đến chỗ này, mặt trời dần dần từ hướng Đông xuất hiện, thanh niên áo vàng đẩy cửa phòng ra, liếc con mắt nhìn Túy Tửu, nói với giọng ái ái cổ quái:

- Coi như đúng giờ, đi vào lấy thùng nước đi rồi theo cửa Đông đi ra ngoài, ở giữa núi có con suối, tới đó gánh nước.

Nói xong, hắn không ở để ý tới Túy Tửuđang khoanh chân ngồi dưới đất, quay về mặt trời mọc chậm rãi thổ nạp, từng tia khí trắng nhàn nhạt từ mũi hắn tỏa ra, như hai con Bạch Long cuộn mình.

Túy Tửu mắt lộ vẻ hâm mộ, đi vào gian phòng nhìn một vòng, rốt cục ở một chỗ phía sau cửa thấy được mười cái vại nước khổng lồ kia, cười khổ một tiếng, hắn xách lên hai cái thùng nước đi về phía cửa Đông.

Đi đoạn đường rất xa, lúc này mới đi đến con suối mà đối phương nói, nơi đây phong cảnh rất xinh đẹp, tiếng nước vang lên ào ào, giống như âm thanh của tự nhiên tràn ngập lòng người.

không rảnh ngắm cảnh đẹp này, múc đầy thùng nước rồi vội vàng xách lên đi về phía trên núi.

Mãi cho đến hoàng hôn, hắn mới đổ đầy sáu vại, nếu không phải buổi trưa hắn có khoai lang và ít thức ăn lấp đầy bụng thì căn bản là không có sức lực tiến hành công việc còn lại. Mặc dù như thế, hiện tại hai chân tay của hắn đã tê mỏi, vừa cố sức liền đau đớn khó chịu.

Hắn do dự một lát rồi mang theo nửa thùng nước tìm được một chỗ không người, cẩn thận ở bốn phía quan sát một lát, sau khi xác định không có người, Túy Tửu ngồi xuống bắt đầu vận công hấp thu chân khí đan của hấp yêu lão ma. thời gian qua đi, lúc này chân khí đan nhỏ lại chỉ còn một phần ba. Túy Tửu thấy người khoan khoái cười thầm nói:

“ Lúc trước truyền nội công cho hai chị em bây giờ hấp thu lên được cao thủ đỉnh cấp, bây giờ ta đã là một siêu cao thủ rồi, đợi cơ thể thích ứng ta sẽ đột phá truyền kỳ.”

Sau khi đã hấp thu chân khí, bắp thịt hắn không còn đau nhức, tinh thần sảng khoái, sức mạnh tăng lên chưa bao giờ có lập tức tiếp tục công việc gánh nước.

Một ngày này, hắn đổ đầy mườivại.

Không lâu sau đó, Thập Tamđã trở lại, trên mặt vẫn là cái vẻ mặt mệt mỏi quá độ như cũ kia, hai người nói chuyện với nhau vài câu, Thập Tam do dự nửa ngày, ấp a ấp úng xin hai củ khoai lang, sau khi ăn xong liền nhào lên giường rồi ngủ say khò khò.

Thời gian rất nhanh trôi qua, trong nháy mắt Túy Tửu ở Yêu Thú Sơnđã được một tháng rồi.

Túy Tửuhiện tại đã biết, công việc của Thập Tamlà đốn củi, mỗi ngày phải chẻ đủ số lượng củi mới có thể ăn cơm, từ lúc hắn bắt đầu trở thành ký danh đệ tử Yêu Thú sơnthì vẫn luôn đốn củi, đã ba năm rồi, ba năm trước đây hắn vẫn thường ba bốn ngày mới có thể ăn một bữa cơm, toàn dựa vào uống nước lấp đầy bụng, hiện nay hắn đã rút ngắn thời gian lại, hai ngày đã có thể ăn một bữa cơm.

Theo lời hắn, đệ tử của chấp sự phải làm tạp vụ mười năm, làm đến mỗi ngày ba bữa cơm đều chẳng có, chỉ có đồng thời thỏa mãn hai cái yêu cầu này thì mới có thể được truyền thụ một ít tiên pháp trụ cột.

Nội môn đệ tử bất đồng với bọn họ, chúng đều có sư phụ là các trưởng lãovà không cần làm bất cứ tạp vụ gì, mỗi người có gian phòng riêng, công việc chủ yếu của bọn họ chính là tu luyện.

Một tháng nay,Túy Tửu mỗi ngày khi gánh nước đều mệt mỏi sau đó lại hấp thu ít chân khí cơ thể càng ngày càng cường tráng, cơ bắp tay chân nổi cuồn cuộn từ lúc bắt đầu sáu ngày mới gánh đầy mười vại, đến bây giờ chỉ cần sáu tiếnglà có thể làm được.

Thời gian rảnh Tửu tu luyện hấp tinh đại pháp cùng điều khiển mười sáu quân cờ, bây giờ cậu đã đại thành.

Qua một tháng này, hầu như tất cả đệ tử của chấp sự đều biết Túy Tửu, cả đám nhìn thấy hắn đều lộ ra vẻ mặt cao quý, ngôn ngữ châm chọc ác độc.

Túy Tửuđối với việc này đều là coi thường, hắn biết trong lòng mỗi người trong số những đệ tử này đều biến thái, khi hắn chưa tới thì những người này nằm ở tầng dưới cùng của môn phái, trên người thừa nhận đau khổ mệt mỏi không cách nào phát tiết, hiện tại hắn đến đây, chỉ là một tên đệ tử của chấp sự mới nhập môn cho nên hắn trở thành đối tượng để mọi người có thể bắt nạt. Thật đúng như câu ma cũ bắt nạt ma mới.

Trong lòng hắn cười lạnh lùng, biết rõ loại chuyện này không phải phản kháng là có thể giải quyết, bên trong môn phái quan niệm cường giả vi tôn, những đệ tử này nhập môn sớm hơn so với hắn, thân thể từng người đều rất cường tráng, thậm chí cũng có người còn học được một ít tiên pháp hoàng giai trung cấp., nếu như hắn phản kháng thì tuy không chịu thiệt nhưng nhờ cuốn kinh nghiệm của Tịnh Lâm nên cậu xem bọn chúng như mấy tên hề nhảy nhót mà thôi.

Tuy nhiên Tửucũng không phải cái loại người tính cách yếu đuối, hắn đã nhớ kĩ tất cả diện mạo những kẻ châm chọc ở trong lòng, chờ đợi sau này thực lực tăng cường sẽ trả thù từng tên.

Mang theo ý nghĩ như vậy, hắn liền giống như kẻ điếc người mù, mặc kệ người khác nói thế nào, vẫn như cũ chuyện ta ta làm, mỗi ngày ngoài việc gánh nước ra chính là lén lúc thấp thu chân khí của lão yêu sớm ngày lên truyền thuyết, và nghiên cứu chế tạo áo giáp, vũ khí của Thanh Hải.

Bình luận truyện Cửu Châu Đại Lục

Nhấn Shift + Enter để xuống hàng. Nhấn Enter để đăng câu trả lời.

Bình luận Facebook

Lão Tiên Sinh
đăng bởi Lão Tiên Sinh

Theo dõi