Tùy Chỉnh
Đề cử
Cửu Châu Đại Lục

Cửu Châu Đại Lục

Chương 39: Cổ Mộ Phủ Thần Thoại

Cả hai cấp tốc chậy thì gặp một nhóm người phía trước, trang phục họ mặc là của Yêu Thú Sơn. Lệnh Hồ Xung nói:“ là bọn người Yến Phụng“.

Tửu cấp tốc phóng đến, lúc này nhóm Yến Phụng có sáu người cùng nhìn qua hai người phóng đến. Vài người đang chuẩn bị tế pháp bảo vũ khí ra thì Yến Phụng nói:

“Là Lệnh Hồ Xung cùng tên đệ tử cấp thấp nổi tiếng Tửu Nhất kích”

Lúc này năm người kia mới thả lỏng chút mà đứng nhìn hai người phóng đến. Tửu Đặt Hồ Xung xuống cùng chào hỏi mọi người. Tửu hơi:“ Yến Phụng tỷ phía trước có chuyện gì vì sao lại có ánh sáng phát ra?”

Nhìn thấy Túy Tửuhiếu kỳ đặt câu hỏi, Yến Phụngbĩu môi nói:

“Có biết dãy núi ngăn cách giữa khu trung tâmvà các phíakhác không?”

“Nơi đó xảy ra chuyện gì?”

Túy Tửu có chút kinh ngạc hỏi.

“Có người phát hiện một cái mộ phủ ở Nơi trung tâm.”

“Mộ phủ? Của ai?”

Túy Tửu ngẩn ra, phát hiện mộ phủ không phải là chuyện quan trọng, điều quan trọng là mộ phủ đó của ai.

“Niên đại của cái mộ phủ kia quá xa xưa, nhưng mà nghe nói đây là mộ phủ của một cường giả có thể là thần thoại.”

Yến Phụng đảo mắt một vòng, thấp giọng nói.

“thần thoại.”

Hai chữ tưởng chừng như đơn giản, nhưng lại khiến cho Túy Tửusững sờ, sau đó hít một hơi thật sâu, trong mắt hiện lên vẻ khiếp sợ nhìn về phía Yến Phụng, nói:

“Sao có thể như vậy được?”

Số người có thể bước chân vào thần thoại ở tinh châutriều ít tới hiếm hoi, mà những cường giả này ai chẳng có thanh danh hiển hách, ngay cả lão tổ của Yêu thú sơn cũng chỉ mới tiên thiên mà thôi những người thần thoại đa số đều ẩn cư bế quan rất ít xuất hiện thế gian, tại sao đột nhiên lại mọc ra một cái mộ phủ của cường giả thần thoại?

“Việc đúng là khó tin nhưng lại là thật, chúng ta đã dò hỏi một số thế lực khác, được biết cường giả mọi người tham gia đều sẽ tiếntới đây”

Yến Phụng nói.

Túy Tửu hai mắt giật giật, sắc mặt hơi cứng lại, mộ phủ của cường giả thần thoại không phải là chuyện bình thường, di vật lưu ở trong đó đủ làm cho vô số người điên cuồng. Mộ phủ lúc trước cậu và Hồ Xung theo cậu suy đoán cũng chỉ là tiên thiên mà thôi.

“Túy Tửu tiểu đệ, nếu như ngươi có hứng thú thì cũng có thể đi xem, biết đâu cơ duyên tốt chiếm được truyền thừa của vị cường giả thần thoại kia, chậc chậc, tới lúc đó sẽ giống như cá chép vượt long môn.”

Yến Phụng mỉm cười nói.

“Chỉ sợ ta không có năng lực tranh đoạt trong Mộ phủ của cường giả thần thoại, thực lực của ta chỉ là nhóm yếu nhất cấm địa.”

Túy Tửu cười khổ lắc đầu.

“Được rồi, Túy Tửu tiểu đệ, chẳng phải ngươi đang muốn tìm vật tăng tuổi thọhay sao, ở trong mộ phủ hình như là có đấy...”

Yến Phụng làm như chợt nhớ ra điều này, trầm ngâm một chút, nói.

“Cái gì?”

“Cực ThọÂm Long Tiên.”

“Tê...”

Nghe thấy cái tên này, Túy Tửu nhịn không được hít một hơi, không hổ là Cổ Mộ Phủ, ngay cả kỳ vật chí thọ bực này cũng có, nếu như Tịnh Lâmcó được vật này thì có thể hoàn toàn giải quyết vấn đề tuổi thọ sắp hết, hơn nữa còn có khả năng chế xuất luyện thành ThọÂm Đan! nếu thế thì ông có thể sống thêm đến sáu bảy mươi năm.

Nhưng mà Cổ Mộ Phủ này thu hút quá nhiều cường giả, muốn ở nơi đó chiếm được “Cực ThọÂm Long Tiên” đương nhiên không phải là chuyện dễ.

“Đa tạ Yến Phụng tỷ.”

Túy Tửu thầm than một tiếng, quay sang nhìn Yến Phụng nói một tiếng cám ơn, cùng nàng nói chuyện thêm một lúc về tình hình Cổ Mộ Phủ. Thật ra nàng nói nãy giờ chính là muốn nói cho Lệnh Hồ Xung nghe mà thôi vì với khả năng am hiểu cấm chế như cậu ta thì việc vào cổ mộ sẽ dễ dàng hơn rất nhiều.

“thần thoại.”

“Đáng tiếc.”

Túy Tửu thở dài lắc đầu, hắn biết chỉ cần có thể chiếm được một số đồ trong mộ phủ sẽ mang lại lợi ích vô cùng lớn, nhưng số cường giả kéo tới hiện giờ người nào mà chẳng có thực lực vượt xa Luyện khí.

“Hắc, tiểu tử, đây chính là một lần kỳ ngộ, đừng có bỏ qua một cách lãng phí như vậy.”

Trong lúc Túy Tửu than thở thì tiếng của Chuột Tinhlại vang lên.

Túy Tửu bất đắc dĩ lắc đầu, chuyện này đâu có dễ nuốt như vậy.

“Cường giả thần thoại cho dù đã tọa hóa, Tiên khísẽ không biến mất, thời gian qua đi nó sẽ ngưng tụ lại một chỗ, chính thứ này đã hình thành nên tinh hoa một đời của cường giả thần thoại, người ta gọi nó là thần thoại Tâm.”

“Người bình thường mà có được thần thoại Tâm, chỉ cần thiên phú không quá thấp sẽ có tiềm lực để đột phá tới tiên thiên, còn đối với kẻ thiên phú hơn người, nếu có được loại tinh hoa này thì việc tiến vào thần thoại không phải là chuyện không thể.”

“Đối với ngươi, nó chính là kỳ vật.”

Túy Tửu di chuyển chậm lại một chút, trong lòng có chút rung động.

“Tuy rằng ta không dám khẳng định trong mộ phủ kia có thần thoại Tâm hay không, nhưng mà ngươi có thể thử một lần, hắc hắc, thuận tiện tìm xem trong Cổ Mộ Phủ có thứ gì có thể để ta đột phá lên yêu thú cấp haihay không.”

Câu nói cuối cùng đã bộc lộ ý đồ của chuột tinh, Túy Tửu chỉ có thể cười khổ một tiếng, hắn không quyết định ngay lập tức, Cổ Mộ Phủ tuy rằng có sức hấp dẫn cực lớn, nhưng mà mức độ phiêu lưu cũng không nhỏ.

Dường như biết Túy Tửu đang suy nghĩ điều gì, chuột tinh cũng im lặng, Túy Tửu thở dài một hơi, hỏi Hồ Xung.

“Huynh có muốn tham gia không?”

Cả nhóm Yến Phụng cũng ngưng trọng lắng nghe câu trả lời của Hồ Xung.

Thật ra cậu ta cũng rất phân vân, cậu ta lúc đầu tính tìm đến vài mộ phủ hẻo lánh rồi phá cấm chế tìm bảo vật. Nhưng mộ phủ Thần thoại quá quý hiếm, nếu cậu có thể lấy đượcthần thoại tâm thì vấn đề tu vi cậu cũng không còn lo lắng nữa mà có thể toàn tâm, toàn ý nghiên cứu trận pháp.

Đắn đo chóc lát Hồ Xung cắn răng gật đầu nói:“ Ta sẽ đi.”

Đám Yến Phụng thở phào nhẹ nhõm, Tửu cũng gật đầu nói:“ tôi sẽ theo cùng mọi người“.

Lúc này, ở bụi rậmchẳng biết từ lúc nào đã xuất hiện 4 người trẻ tuổi bất phàm, bốn người này đang cười cười, có vẻ khinh thường nhìn vào đám bọn Tửu, tay chân chỉ trỏ, trông có vẻ cợt nhả.

Túy Tửu đảo mắt nhìn bốn người này, sau đó hắn nhìn vào hai cái cây gỗ được thêu ở trước ngực của bọn họ.

Với ký hiệu này chỉ có thể là người của gia tộc Mộc gia. Trông bốn người tuổi cũng tầm gần ba mươi tuổi, có lẽ chính là những người chức cao vọng trọng trong tộc. Bốn gã này đều là trúc cơ trung kỳ. Một tên bước ra noí:

“ Xin chào, chúng ta là trưởng lão của gia tộc Mộc gia, chúng ta tình cờ đi ngang qua đây, chúng ta có thể cùng mọi người đồng hành được không?”

Yến Phụng cười duyên nói:“ có thêm người thì thêm an toàn, tiểu nữ đây cũng rất vui khi được đi cùng mấy vị”

Bốn tên nghe thế nở lỗ mũi, mặt hếch lên đi cùng.Túy Tửu nhìn thấy thế lắc đầu ngao ngán, bọn này cũng chảnh hay là tự kỹ quá chăng.

Tất cả mười một người cùng nhau đi thẳng một dường đến trung tâm, trên đường đi gắp linh thảo hay yêu thú thì mọi người cũng không ngần ngại thẳng tay thu hoạch. Tuy nhiên lúc chia ra thì Túy Tửu được rất it, cậu cũng không tham lam mà thật ra với thu hoạch như thế cậu không xem vào đâu.

****

Ngày hôm sau, khi trời còn tinh mơ, những tiếng động lớn từ bên ngoài rìa trung tâm cấm địa đã truyền vào, không ít đội ngũ đã thu dọn lều trại, lục tục tiến vào trong dãy núi trung tâm.

Có không ít người vội vã, làm như là tới chậm thì bảo bối trong đó sẽ bị người khác đoạt mất vậy, Túy Tửu nhìn thấy cảnh tượng này, không khỏi cảm thấy buồn cười.

“Đi thôi.”

Yến Phụng phất phất tay, căn dặn mọi người thu dọn lều trại, sau đó cũng không nói thêm gì nữa, xoay người bước vào trong dãy núi, đám người Mộc gia cũng nhanh chóng đuổi theo.

Đi vào trong rừng rậm, sắc trời dường như tối hơn không ít, một cỗ áp lực lập tức bao phủ lấy đoàn người, mỗi khi nghe thấy tiếng yêu thú gầm gào vọng ra, nụ cười trên khuôn mặt mọi người lại hơi cứng lại, ở loại địa phương như thế này nếu như không cẩn thận, thì cái mạng nhỏ có mất cũng chẳng có gì lạ.

Số lượng đội ngũ tiến vào trong dãy núi rất nhiều, chỉ tính riêng Túy Tửu quan sát được cũng đã hơn 10 đoàn, nhân số của họ có ít có nhiều, nhưng đoàn nào cũng cảnh giác, sau khi tiến vào trong dãy núi là lập tức tách nhau mà đi.

Đối với điều này, đám người Túy Tửu không quan tâm mấy, đám người Yến Phụng hiển nhiên là có chuẩn bị từ trước, trong tay đã có một tấm bản đồ cực kỳ chi tiết địa hình của vùng rừng rậm trung tâm, cho nên đỡ được rất nhiều thời gian và công sức dò đường, hành trình của họ cực kỳ xuôn xẻ, nhanh chóng tiến sâu vào trong dãy núi.

Khi đội ngũ tiến vào trong, những tiếng động ở phía sau cũng theo đó biến mất, sác mặt của đám người Yến Phụng cũng trở nên nghiêm túc và cảnh giác hơn nhiều, trong Cấm địa trung tâm này yêu thú hoành hành bá đạo, hơn nữa còn có những con yêu thú có thực lực rất mạnh, từ trước tới nay đã có không biết bao nhiêu người mất mạng trong tay chúng.

Túy Tửu đi bên cạnh Lệnh Hồ Xung, sắc mặt bình tĩnh mà ung dung, nhưng mà hắn từ khi vào cấm địa đến giờ vẫn luôn mặt áo giáp nên ngoài những người quen ra những người tông phái khác không biết mặt mũi cậu là ai.

“Ở phía trước có một đội ngũ không ít người, có mùi máu tươi nhưng không phải là máu của yêu thú.”

Một gã trong nhóm Yến Phụng có kinh nghiệm phong phú đi trước dò đường, thấp giọng nói.

“Đi thẳng.”

Yến Phụng khẽ gật đầu, không cảm thấy ngoài ý muốn, số lượng người tới vì Cổ Mộ Phủ rất lớn, giữa các đội ngũ luôn có sự cạnh tranh với nhau, chuyện một lời không hợp động thủ với nhau là bình thường.

Nhìn thấy Yến Phụng không có ý định chuyển sang đi con đường khác, mọi người gật đầu nhưng mà lại nắm chặt đao kiếm trong tay.

Đôi mắt Túy Tửu híp lại nhìn vào những phiến cây um tùm trước mặt, hắn cảm nhận được không ít khí tức của con người ở cách đây không xa, thậm chí ở đó còn có một cỗ khí tức khá lợi hại, chắc là trúc cơ Đại Viên Mãn.

Đối với cỗ khí tức mạnh mẽ này, Túy Tửu cũng chỉ có thể thầm than một tiếng, sực mê hoặc của Cổ Mộ Phủ đúng là không nhỏ, bây giờ mới chỉ tiến vào trung tâm cấm địa không lâu mà đã đụng phải một thế lực không kém sư huynh Đại Trí chút nào.

Khi Túy Tửu đang thầm than thì đội ngũ đã đi qua rừng cây, phía trước có một khu đất trống, trên đó có khoảng hơn 10 người.

Khi đội ngũ của Túy Tửu xuất hiện, hơn 10 người ở khu đất trống kia lập tức nắm chặt đao kiếm, ánh mắt bất thiện nhìn thẳng tới.

Trong nháy mắt, bầu không khí đã trở nên căng thẳng.

Túy Tửu đảo mắt nhìn đám người một vòng, sau đó tập trung vào trung niên nam tử đứng ỏ giữa, nam tử này có vóc người cường tráng, lưng hùm vai gấu, hai tay để trần, trên đó có những vết sẹo khủng khiếp, trên cơ thể tỏa ra một cỗ sát khí đáng sợ, nhìn qua đã biết hắn chính là một người đã lấy máu khá nhiều người khác.

“Trúc cơĐại Viên Mãn.”

Túy Tửu nhìn người này, hai mắt híp lại, đây chắc là thủ lĩnh của đội ngũ này, thực lực quả nhiên là không kém, hơn nữa căn cứ vào động tác của đám người này thì đương hiên họ cũng là một thế lực, không biết là gia tộc môn phái nào.

“ Tán Tu”

Đám người mộc gia khẽ nói

Thì ra họ là những tán tu ở tinh châu, không ngờ thực lực không thua kém bất cứ thế lực nào, quả nhiên vào cấm địa này đều ngọa hổ tàn long không thể khinh thường bất cứ ai.

“Đi.”

Yến Phụng bình thản nhìn đám người này, không nói gì thêm, phất phất tay, dẫn đầu đi thẳng.

Nhìn thấy đám người Túy Tửu không tránh không né mà lại đi thẳng, trong mắt đám người kia hiện lên sự độc ác, dùng sức nắm chặt thêm đao kiếm ở trong tay.

Khi hai đội ngũ này tới gần nhau, khoảng cách của đôi bên thu hẹp lại chỉ còn mấy trượng, bầu không khí càng lúc càng trở nên căng thẳng.

Dưới sự hướng dẫn của Yến Phụng, đám người Túy Tửu đi qua đám người kia, nhưng mà khi mọi người sắp qua hết, một bàn tay đột nhiên vươn ra đặt lên vai một nữ giới của nhóm Yến Phụng.

Hắc hắc, cô bé thật xinh đẹp, xuống đây vui đùa một lát có được không?”

Nghe thấy tiếng cười ẩn chứa sự cợt nhả, sắc mặt cô gái trở nên lạnh như băng, nàng không chút do dự, một đạo hàn mang lập tức từ trong tay áo bay ra.

Bình luận truyện Cửu Châu Đại Lục

Nhấn Shift + Enter để xuống hàng. Nhấn Enter để đăng câu trả lời.

Bình luận Facebook

Lão Tiên Sinh
đăng bởi Lão Tiên Sinh

Theo dõi