Tùy Chỉnh
Đề cử
Cửu Châu Đại Lục

Cửu Châu Đại Lục

Chương 54: Trở về

Hường Hường đứng khoanh tay nhìn vụ nổ, sau đó nàng nhìn qua chuột tinh và Quang dư, cả hai vẫn chưa chết như cũng đã trọng thương. Hường Hường nghiến răng nói:

" Giết sư muội ta, ta sẽ giết con chuột này trước!"

Nàng phóng đến nắm đầu chuột tinh xách lên, tay cầm con dao chuẩn bị đâm thì Tửu lê lếch bịt một con mắt lại, con mắt cấy ghép tỏa ra một luồn dị lực đẩy tan các tiên khí xung quanh cơ thể Hường Hường đi khiến cô đột ngột bị mất đi năng lực.

" Chính là lúc này!"- Túy Tửu hét to

Quang Dư liều mạng bay đến vung một chảo, kèm theo chuột tinh cố vẫy ra cắn ngay tay nàng ta một cái"

Do bị mất năng lực nhưng Hường Hường không phải hạng nghiệp dư nhanh chóng kích hoạt bùa phòng thủ. Còn chuột tinh do ở quá gần nên nàng bị cắn đau buôn chuột tinh ra.

Ầm mmmmmm

Nàng bị một chảo của QUang Dư đập mạnh vào tường. Nhưng nhờ kích hoạt bùa nên Hường Hường không sao. Cảm thấy cơ thể vô lực nên cô đành cắn răn bỏ qua cho hai người mà kích hoạt pháp bảo phóng bay đi mất.

Quang Dư chạy đến dìu Túy Tửu cùng chuột Tinh đem cả hai phóng nhanh ra ngoài.

__________

Bên ngoài cấm địa những môn phái vừa và nhỏ đang ngồi tụ họp giao hảo với nhau, Thời gian cấm địa sắp đóng lại nên đây là thời gian hồi hợp nhất, quyết định thu hoạch của những môn phái đó, gia tộc đó.

Lúc này các trưởng môn ban phái lớn đã từ xa bay đến đông đủ chuẩn bị đón đệ tử của mình. Đông Sy đang cùng trưởng môn Kiếm Đao Ổ là Chính Khí cả hai cười đùa vô cùng vui vẻ:

" Đông Sy huynh nghe nói năm nay huynh có ba đệ tử giỏi, ta nghĩ Điểu Nguyệt Tông chắc thua huynh rồi!"

Nghe Chính Khí tân bốc Đông Sy cười nói:" Đâu có, đâu có, nghe nói lứa đệ tử năm nay của huynh cũng khá lắm a!"

Chính khí lắc đầu nói:" Lưa đệ tử của tôi đều dạng sợ chết, không có mạnh mẽ như môn phái của huynh"

Lúc này nhiều người Ồ lên" mở rồi, không gian mở rồi!"

Lần lược nhiều người ngồi trên ghế khoản có hơn trăm cái đáp xuống, khiến cho mọi người trố mắt ra chính là phần đông những người này lại thuộc những người các gia tộc, và những môn phái nhỏ, càng là môn phái lớn càng ít người trở về. Điểu Nguyệt Tông năm người, Yêu Thú Sơn ba người, Kiếm đao Ổ không người, bát quái môn một người, Ám Tông không người, Thiên Thần Bảo hai người, Phong Hỏa Cốc bốn người. Đáng chú ý là những người này đều là những người phần lớn là không được trọng thị.

Thật ra đây là chủ yếu những người sợ chết, hoặc nghi ngờ trong mộ phủ có nguy hiểm nên không vào mà ở bên ngoài lăn lộn truy tìm bảo vật, vì thế những ban phái nhỏ kèm những gia tộc lại trở về nhiều hơn cả, những ai mạnh mạnh tự tin vào chính mình phần lớn đều phơi thây ở động phủ.

Đông Sy cùng nhiều trưởng môn khác đều chờ đợi nhưng không có một ai trở về nữa thì ông gân xanh nổi lên, ba đệ tử yêu quý không một ai trở về, cả môn phái giờ này chỉ có ba đệ tử, đứng đầu là Quang Dư sau đó là Túy Tửu cuối cùng là một đệ tử vô danh tiểu tốt Hoài Nam. Đông Sy mở một kết giới cách âm rồi nói:

" Hãy nói cho ta biết có chuyện gì?"

Hoài Nam nhìn thấy trưởng môn tựa như con thú sắp bùng nổ thì run cầm cập nói:" Dạ đệ Tử vì sợ chết nên lúc vào đã trốn một góc chờ ngày trở ra, chuyện bên ngoài đệ tử không hề hay biết."

Quang Dư nhìn trưởng môn kể lại toàn bộ sự thật về mộ phủ và cả sự phản bội của Đại Trí. Túy Tửu cũng phụ họa những tình tiết thiếu sót.

Sau khi kể xong Đông Sy diệu lại nói:" Đều do ta, ta vốn đã biết thân phận của Đại Trí nhưng cứ nghĩ ta dùng tình cảm sẽ cảm hóa được hắn nhưng đáng tiếc, uổn cho một thiên tài. Linh Đan được làm đệ tử của một tiền bối Thần thoại là phúc cho môn phái ta chuyện này ta sẽ báo cáo cho các lão tổ, còn Liễu Hà và những người khác e rằng họ chính là những người làm đá lót đường cho những người tu tiên khác."

Sau khi kiểm tra các tuối trữ vật cả hai thì Đôn Sy nói:" Ta tạm thời thu giữ túi trữ vật các ngươi điều tra."

Dù rằng có rất nhiều đồ vật không muốn đưa nhưng trước một lão quái kết đan và ông ta có cả yêu thú ngửi mùi, nếu giấu túi trữ vật ông sẽ biết ngay vì thế Túy Tửu không dám vọng động mà giao tất cả, Dù sao chuyện này liên hệ rất lớn nếu có ai đổ lỗi cho hắn thì có trăm cái mạng chết cũng không hết.

Đông Sy sau khi thu xong nói:" Các ngươi yên tâm sau này sẽ được đền bù xứng đáng, môn phái không phụ các ngươi"

Nói xong ông phất mọi người bay đi, ông không còn hứng thú nhắc đến vụ cá cược.

Nhiều môn phái không còn đệ tử trở về thì không biết chuyện gì phải đi hỏi các môn phái khác. Có lẽ Túy Tửu không biết rằng sau này cả toàn tu tiên giới Tinh châu đều biết đến tên của hắn, một trong bốn người rời khỏi được động phủ (đáng lẽ năm mà gã Năm Nổ bị Hường Hường giết nên còn bốn). Và Yêu Thú Sơn có một đệ tử của một thần thoại thì dù ông ta có liên quan hay không mọi người cũng không dám gây hấn Yêu Thú Sơn. Đó là thời gian dài sau này. Còn bây giờ Túy Tửu cùng Đông Sy và hai người Quang Dư đứng trên lưng Đại bàng bay về môn phái.

Các môn phái khác thì bắt đầu điều tra nguyên nhân, nhưng có lẽ đau khổ nhất vẫn là Kiếm Đao Ổ và Ám Tông hơn trăm đệ tử tham gia nhưng không một ai trở về, đây là tràn thảm nhất thám hiểm cấm địa trong lịch sử Tinh châu.

Gió thổi vù vù bên tai Túy Tửu nhớ chỉ mới tháng trước hắn còn luyện khí mà giờ đây đã là trúc cơ, nghĩ đến bao huynh đệ tài cao hơn hắn rất nhiều nhưng trở về chỉ còn hai người, một người vô danh yếu nhất lại còn sống trở về khiến cho Túy Tửu hiểu hơn về con đường tu tiên đầy gian khổ, đôi khi nó không chỉ dựa vào sức mạnh mà còn vào mưu trí và may mắn nữa.....

Đến sơn môn cả ba được đưa vào phòng tu luyện đặt biệt dành cho những chấp sự. Hoài Nam sung sướng nhanh chóng tu luyện, Tửu nhíu mày, cậu nghĩ đây rõ ràng là giam lỏng đúng hơn vì bên ngoài có người canh gác, lâu lâu đều liếc mắt để ý đến ba người bọn họ. Quang Dư là người thông minh cũng không vọng động mà ngồi xuống thổ nạp. Tửu cũng tranh thủ, có lẽ tông phái cũng chưa tin lời ba người cho lắm, dù sao vụ Đại Trí là nội gián là một ví dụ đi.

Tại một mật thất nơi nghị sự của các cấp cao, nơi đây phía trên có bốn người ngồi, một nữ, một nam và hai ông già râu ria rậm rạp. Phía dưới là hàng loạt những người trưởng lão và có cả trưởng môn. Sau khi nghe xong Đông Sy trình bày, tất cả các trưởng lão nhao nhao thảo luận.

Cô gái trẻ đẹp ngồi phía trên nói:" ba sư huynh nghĩ sao?"

Người già nhất râu tóc trắng xóa nói:" có thể lắm, lúc trước khi còn là trúc cơ do công lực không đủ phá mở kết giới đó, không ngờ sóng sau xô sóng trước lớp trẻ bây giờ có thể mở được. Việc thực hư cụ thể phải nhờ đến tam sư đệ dùng pháp bảo mới biết được"

Người già thứ hai râu ria cũng rậm rạp nhưng màu đen, lão ta vung một chiếc gương lớn bay ra giữa đại sảnh sau đó kết ấn, chiếc gương to bắt đầu chiếu cảnh mọi người tham gia thí luyện, từ lúc chém giết nhau đến lúc gặp mộ phủ Thần thoại, lúc gặp giun mãn. Duy đêná lúc người thanh niên (Nghi vấn là thần thoại) xuất hiện thì chiếc gương cảnh đó bị nhòe đi không thể thấy rõ hình dáng, duy chỉ có những đệ tử khác thì vẫn rõ như thường. cuộc chiến các đệ tử môn phái bắt đầu và từ từ chiếc gương phản chiếu hết mọi việc. Xem xong các trưởng lão và Đông Sy im ra nghe bốn người kia đang ngẫm nghĩ. Bốn người này chính là bốn lão tổ tiên thiên mà không ai trong bọ họ dám bất kính.

Lão tổ thanh niên cười nói:" chiếc gương bị mờ chứng tỏ kẻ đó một là Tiên Thiên có nội lục cực mạnh hoặt là một thần thoại, duy tên đệ Tử Túy Tửu đột biến từ khi bị yêu thú thời gian ăn thịt đến thoát ra, khoảnh khắt ấy tính so sơ bằng một năm rồi, trong một năm từ luyện khí đỉnh đến đến trúc cơ thì cũng không có gì lạ lắm, ta thích cậu nhóc Quang Dư, rất có tiềm năng, có lẽ ta sẽ nhận hắn làm ký danh đệ tử xem sao!"

Nghe được đích thân lão tổ nhận làm đệ tử mà mấy trưởng lão ở bên dưới rung động, dù chỉ là ký danh thôi nhưng tiền đồ bất hạng lượng a. Ai cũng thầm nhủ sau này quan hệ tốt với Dư chút.

Cô gái lão Tổ nói:" Duy vụ chuột tinh tiến hóa và vụ ghép mắt thật khó hiểu, ba sư huynh có ý kiến gì không?"

Người râu trắng nói:" Nói đến chuột mà tiến hóa trong sử sách có nhắt đến một loài đó là loài chuột cổ, có từ thời cực kỳ xa xưa, có lẽ con chuột này vô tình kích hoạt cũng nên, đáng tiếc con chuột này cấp bậc quá thấp, dù tiến hóa cũng chẳng giúp gì"

Người râu đen vuốt vuốt hàm râu nói:" Cái khúc ghép mắt có lẽ may mắn ngẫu nhiên thôi, theo ta biết người bị mù ở nhân giới cũng từng có một đại phu ghép mắt sáng lại được, nên chuyện này cũng không có gì lạ"

cả bốn cứ thế thao luận huyên thuyên và kiểm tra túi trữ vật của ba người bị tịch thu, có lẽ đối với cấp bậc của Tửu thì những món trong đó cậu phải xuýt xoa nhưng với bốn lão quái đây chỉ là đồ bình thường. Nhưng mấy người trưởng lão trông thấy nhiều bảo vật có ích cho họ mà xuýt xoa không thôi.

Bốn người bảo Đông Sy dẫn Quang Dư cùng Túy Tửu đến tham gia hội nghị, lần này thì các trưởng lão biết cả hai chắc chắn sẽ được ban thưởng hậu hĩnh. Nghĩ đến mà mấy trưởng lão hâm mộ không thôi.

Tửu đang ngồi thiền hấp nạp tiên khí từ từ, nơi này tiên khí dày đặt hơn chỗ lúc trước phía sau khu dành cho đệ tử lĩnh việc nhiều. Đang thổ nạp thì Đông Sy bước vào nhìn Quang Dư nói:" Ngươi đi theo ta"

Quang Dư đi theo trưởng môn, Túy Tửu nhìn thấy thì biết rằng hắn cũng sẽ đến lược nhanh thôi. Khi liếc qua gã Hoài Nam thì tên này ngây thơ không biết gì vẫn cứ vô tư hấp nạp tiên khí. Tửu cười nghĩ thầm" Đôi khi nhát gan cũng là một loại thực lực đi."

Nửa tiếng sau trưởng môn xuất hiện trước mặt Tửu nói:" Ngươi đi theo ta"

Tửu biết chuyện mình đã đến nên vội đi theo sau, cả hai bay qua nhiều dãy núi nơi cư ngụ của mấy trưởng lão, rồi đến một ngọn núi cấm, đây là nơi cấm bất cứ người không phận sự bước vào, nếu vi phạm sẽ giết không tha bất kể là ai. Đông Sy dẫn cậu xuyên xuống một đường hầm trong lòng núi, sau khi đi vòng vèo phức tạp như mê cung thì cuối cùng cậu cũng thấy đại sảnh phía trước, một nơi sáng lóa, linh thiên đầy oai nghiêm, những con thú kỳ lạ được trạm khắc quanh cấc cây cột, vách đá, giữa phòng có rất nhiều trưởng lão đang đứng. Tất cả nhìn tửu mà đôi mắt không giấu nổi sự hâm mộ đố kỵ kèm chúc mừng. Phía trên thì có sáu chiếc ghế nhưng hai cái thì trống chỉ có bốn người ngồi, hai ông lão một thanh niên và một cô gái xinh đẹp.

Đông Sy khom người:" bái kiến các lão tổ"

Nhìn thấy cử chỉ của trưởng môn thì Tửu biết hôm nay cậu đã gặp ai nên vội cuối xuống nói theo:" vãn bối Túy Tửu tham kiến bốn vị lão tổ"

Thấy Túy Tửu lanh lợi cả bốn rất hài lòng, người già nhất râu trắng nói:" Ngươi đã lập công lớn cho môn phái khi mang rất nhiều pháp bảo, thuốc quý, linh đan diệu dược, kèm theo sự cố gắng không làm nhục sư môn khi tham gia thí luyện, vì các vật phẩm cũng rất trọng yếu cho các trưởng lão cấp bậc kết đan dùng thì sẽ có ích hơn. Nên môn phái giữ lại những vật đó nhưng sẽ đền bù xứng đáng cho ngươi. Túy Tửu nghe đây..."

Tửu quỳ một chân xuống hai tay chắp lại như báo hiệu cậu đã sẵn sàng lắng nghe:

" Do đệ tử Túy Tửu có nhiều công lớn nay tặng một pháp bảo phòng ngự viễn cổ, một thanh kiếm viễn cổ, mười tinh hạch yêu thú cấp ba, một trăm linh thạch cấp cao, một ngàn linh thạch cấp trung, một vạn linh thạch cấp thấp kèm theo ba viên kết đan hoàn, cộng với ba điều kiện theo yêu cầu."

Túy Tửu nghe đọc xong hô lớn: " Vãn bối tạ ơn các lão tổ"

Sau đó một túi trữ vật bay đến nên Tửu vội chụp nhanh lấy, lão râu trắng nói tiếp:" Hãy đưa ra ba yêu cầu đi"

Tửu mừng quá nói luôn:" Xin các Lão tổ giúp sư phụ vãn bối là Tịnh Lâm kéo dài tuổi thọ hoặt có thể đột phá kết đan, tuổi thọ của sư phụ đã gần hết."

" Quả là một người có tình có nghĩa, chúng ta đồng ý sẽ giúp hắn đột phá kết đan"- Lão tổ nói-" tiếp điều thứ hai đi"

" Vãn bối có một người yêu mất tích tên Quách Ngọc Trâm, mong Lão tổ giúp vãn bối tìm ra tung tích"

Nghe đến đây các trưởng lão bàn tán xôn xao vì cái yêu cầu quá lãng phí. Không phải muốn được yêu cầu Lão tổ là được đâu, họ có muốn sợ cả đời cũng không có mà tên ngu này lại yêu cầu đi tìm tung tích một người MÀ LẠI LÀ NGƯỜI YÊU NỮA CHỨ, con trai tam thê tứ thiếp là chuyện thường thế mà lại phung phí nên ai cũng tiếc rẻ.

Bình luận truyện Cửu Châu Đại Lục

Nhấn Shift + Enter để xuống hàng. Nhấn Enter để đăng câu trả lời.

Bình luận Facebook

Lão Tiên Sinh
đăng bởi Lão Tiên Sinh

Theo dõi