Tùy Chỉnh
Đề cử
Cửu Châu Đại Lục

Cửu Châu Đại Lục

chương 73: Ly khai

Túy Tửu cùng A Tam hai người chém nhau một kiếm…

Choang….oang…oang..

Cú chém cực mạnh của cả hai khiến kình khí hai bên xung kích đẩy nhau ra. Cùng một lúc, Túy Tửu và A Tam mỗi ngưỡi bị chấn ngược ra sau.

Ầm… ầm

Tửu cùng gã A Tam va chạm vào vách đá.

“ Túy Tửu ngươi còn sống không thế?”

Chuột tinh thấy Tửu va vào vách đá, vết máu trên đá chảy xuống khiến nó vô cùng lo lắng.

Một lúc sau, Tửu truyền âm nói:” Ta không sao, chỉ bị gãy sương sường, gãy hai xương tay thôi, ta thành phế nhân rồi, ngươi xem tên kia chết chưa, ta bây giờ mở mắt cũng không nổi nữa rồi.”

Chuột tinh nhìn qua kia thấy gã A Tam vẫn còn thở, nhưng xem ra cũng không cử động được. Nó muốn nhân cơ hội này giết chết A Tam nhưng nó bây giờ cũng đã hết khí lực. Bao nhiêu sức mạnh nó đã truyền cho Túy Tửu hết rồi, nên nó thấy cũng vô dụng.

Không gian yên lặng một lúc lâu. Bấy giờ bên ngoài bọn A Nhị đang lùng sục khắp nơi, vì đã mất dấu nên chúng không có cách nào truy tung Bọn người A Tam.

“ Lão Nhị, Ngươi nói xem A Tam có giết được bọn kia không?”-Một gã trúc cơ trung kỳ trong nhóm lo lắng nói.

“Đồ Ngu, ngươi có thấy một kết đan mà thua trúc cơ chưa? Tất nhiên là Lão tam thắng rồi, ta chỉ lo là bây giờ lão đã lấy được những bảo vật nhưng lại bị Phế Tiên Đan phản phệ nên không về được!”- A Nhị bực tức mắng.

Cái chết của A Nhất và A Tam sau này trở thành thường nhân khiến hắn căm giận không thôi. Lần này hắn muốn ngũ mã phanh thây Túy Tửu mới hả được mối giận này. Hắn biết, sau này địa vị của hắn ở Vạn Bảo Lâu sẽ suy giảm đáng kể.

Bên ngoài thì bọn A Nhị chạy đông chạy tây cực khổ, nhưng bên trong động, bọn Túy Tửu và A Tam sáu mắt nhìn nhau. Cả Hai người một thú lúc này đều không thể cử động được nên chỉ biết trừng mắt nhau. Không gian yên ắng sau một hồi chiến đấu, bây giờ đến cả tiếng con kiến bò cũng nghe được âm thanh nó đi.

Chít…chít…chít

Tiếng chuột vang lên ở trong động. Bình thường chuột kêu thì chẳng ai thèm để ý nhưng trong tình huống này thì tất cả đều chú ý một con chuột cống từ một cái hang chuôi lên. Con chuột cống nhìn qua hai nhân loại đầy vết máu, nó không quan tâm nên định đi tiếp thì bỗng nó sáng mắt nhìn chắm chằm vào hắc chuột tinh. Chuột tinh cũng nhìn nó, chuột tinh tỏa ra uy áp của yêu thú khiến cho con chuột cống run sợ mà lập tức chạy trốn vào hang. Chuột tinh nghĩ thầm:” Hừ, chỉ là một con chuột tầm thường mà dám nhìn đại gia ta như vậy!”

Giống yêu thú là một loại vô cùng phân biệt chủng tộc, với chúng gặp loài mạnh thì run sợ, gặp loài yếu thì ngông nghênh, đây là tập tính ăn sâu vào trong máu của chúng rồi. Trong con mắt của yêu thú, chúng thấy động vật bình thường như là rác rưởi, tầm thường, nô lệ. Ngược lại, khi động vật bình thường gặp yêu thú, chúng sẽ cảm thấy yêu thú như thần linh. Đặc biệt là yêu thú cùng giống nòi, chunhgs sẽ càng tôn thờ kính sợ.

Một lúc sau, con chuột cống lại bò ra khỏi hang, theo sau nó là hàng trăm, hàng ngàn con chuột trong tộc của nó. Những con chuột này vây quanh chuột tinh quỳ lạy và kêu lên chin chít.

Chuột tinh kêu lại và giao tiếp bằng ngôn ngữ loài chuột với chúng. Một lúc sau chuột tinh truyền âm cho Tửu nói:” Túy Tửu ta có một tin vui và một tin buồn, ngươi muốn nghe tin nào trước?”

Túy Tửu bây giờ đau đớn toàn thân, nào có tâm tình tám chuyện phiếm nên chẳng suy nghĩ truyền âm nói:” Vui trước!”

Chuột tinh đắt ý nói:” Tin vui là bọn này đã tôn suy ta làm thủ lĩnh và chúng có thể khiên chúng ta thoát khỏi nơi đây bằng con đường bí mật do tộc bọn chúng đào từ mấy trăm năm nay.”

Nghe thế Tửu vui lắm nói:” Tốt, còn tin buồn”

Chuột tinh nói:” Tin buồn là tộc chuột này đã phát hiện bọn A Nhị quanh đây, có lẽ không lâu nữa chúng sẽ phát hiện ra hang động mà vào đây.”

Túy Tửu nghe thế cả kinh, nếu chúng mà tìm được nơi đây thì Túy Tửu chết chắc lkhoong cần nghi ngờ. Không do dự Tửu nói:” Mau kêu bọn chúng đưa chúng ta rời khỏi đây mau.”

Chuột tinh lập tức kêu cả ngàn con chuột cống cùng khiên nó và Tửu đi. Lập tức bọn chuột liền đưa cả hai vào sâu bên trong hang động.

Càng vào sâu bên trong, hang động càng hẹp, lúc này đã nữa tiếng trôi qua, cả hai đang được bọn chuột đưa vào hang chỉ rộng đủ một con chó chuôi vào. Qua nhiều khúc cua vòng vèo, thì lúc này hang động ngày càng rộng ra. Lúc này hang động rộng vô cùng, phía trước còn có con sông ngầm.

“ Túy Tửu, bọn chuột nói con sông này sẽ đưa chúng ta đến vùng đất yêu thú”

“ Vậy kêu chúng đưa chúng ta đi!”

Lúc này bọn chuột đưa cả hai lên một khúc gỗ to, rồi đẩy khúc gỗ trôi đi theo dòng sông. Trên bờ cả ngàn con chuột bái lạy chuột tinh đầy tôn kính. Vùng đất yêu thú đó là nơi của nhiều thần linh loài vật sinh sống, với những loài vật tầm thường nếu muốn vào đó e là muốn chết.

Lúc này Bọn A Nhị đã phát hiện ra hang động và tìm được A Tam.

A Tam lúc này đã nói được, hắn cầm tay A Nhị nói: “ Nhanh nhanh, bọn chúng ở sâu bên trong, phải mau trả thù cho A Nhất”

A Nhị lập tức cho một người ở lại chăm coi A Tam, còn lại đi sâu vào trong động. Đáng tiếc, Túy Tửu giờ đây đã trôi đi xa

Ở trung tâm của vùng đất yêu thú quanh năm hiếm thấy bóng người, nơi đây người tu tiên còn gọi là Ma Thú Sơn Mạch, nơi này tứ cấp và ngũ cấp ma thú khi có khi không, e ra chỉ có tiên thiên hoặc thần cấp cường giả mới có đủ đảm lược mà đi xuyên qua Ma Thú sơn mạch. Vào lúc này Túy Tửu cũng vừa tới khu vực trung tâm, rồi sau đó đi thẳng theo trục giữa của Ma Thú sơn mạch trực chỉ hướng bắc mà tiến tới. Hành động phi thường như vậy, e rằng ngay cả Kết Đan cường giả bình thường cũng không dám điên rồ đến thế.

Túy Tửu chỉ mặc một chiếc quần vải bố dài rách rưới, nửa thân trên để trần, đi chân đất, trên lưng mang theo trọng kiếm siêu to, bước thoăn thoắt giữa chốn không người qua lại này.

Hắc Chuột Tinh ở trên vai, dòm ngó tứ phía.

"Rắc, rắc..."

Túy Tửu dẫm lên thảm lá khô dày, gương mặt thờ ơ. Hành trang của hắn,bây giờ chỉ còn thanh trọng kiếm, áo giáp susanno cùng cái phù bảo thuốc nổ.

Lúc hắn trôi từ dòng sông ngầm vào thẳng vùng đất này, hắn thân thể rã rời, xương cốt gãy nát, hầu như cơ thể không động đậy được. Nhưng ở đây yêu khí vô cùng nồng đậm, Chuột tinh cơ thể đang cạn kiệt điên cuồng hấp thu yêu khí. Nhờ đó nó đã hồi phục nhanh chóng rồi cõng Tửu ẩn nấp vào khu rừng gần đó. Chuột tinh vô cùng thành thạo, nó không bỏ lỡ một giây mà đào hang ẩn nấp cho bọn hắn.

Nhưng như vậy cũng không có gì đáng nói nếu như chuột tinh không làm thêm những hành động thô bỉ khác. Nó lại ị cùng tè nhiều bãi trước hang, sau đó còn lấy phân của nó trây trết lên người cậu nhân lúc Tửu không cử động được. Đã thế nó còn tè luôn lên người Túy Tửu, cái mặc chuột tinh lúc đó xem ra rất hả hê. Túy Tửu khỏi cần nói, lúc đó như muốn nổi điên, nếu cơ thể hắn không tàn tật thì đã đập con chuột này lên bờ xuống ruộng rồi.

Lúc ấy chuột tinh chỉ rung đùi rồi nói:” Đồ ngu, Ngươi đúng là đại ngốc. Ở đây, yêu thú thính giác vô cùng nhạy bén, ta làm như thế là để ngụy trang, dùng phân với nước tiểu của ta mà lấn át đi cái mùi nhân loại của ngươi. Hừ, ở đây yêu thú vô cùng căm ghét nhân loại, nếu ta không làm thế thì ngươi đừng nói là tàn phế, mà dù lúc đỉnh phong cũng không thể sống sót nổi trong vòng một tiếng!”

Theo như chuột tinh, yêu thú ở đây rất quy củ, nếu chúng phát hiện ra mùi chuột tinh, nếu là loài thú cường đại, chúng khinh thường không thèm đi giết loài yêu thú cấp thấp. Yêu thú ở đây vô cùng phân biệt địa vị, quyền thế và chủng tộc. Chỉ cần không xâm phạm lãnh thổ của chúng thì chúng cũng chẳng thèm đi giết một yêu thú chuột tinh nho nhỏ.

Bình luận truyện Cửu Châu Đại Lục

Nhấn Shift + Enter để xuống hàng. Nhấn Enter để đăng câu trả lời.

Bình luận Facebook

Lão Tiên Sinh
đăng bởi Lão Tiên Sinh

Theo dõi