Tùy Chỉnh
Đề cử

Chương 13: "Hiểu Lầm-1"

-Chào các bạn,
tôi tên là Hạ Lan Hương hôm này tôi chính thức là thành viên của cái lớp
này_Lan Hương hóng hách nói

-Cái lớp này
là có nghĩa gì đây_cả lớp bàn tán vì câu nói thiếu văn hóa đó

-Thôi em vào
chỗ ngồi đi_mẹ nó nói

Lan Hương không
biết ngồi chỗ nào, đành ngồi bàn trên nó

-Ngày hôm
nay chúng ta sẽ có bài kiểm tra tập trung, các em đã ôn bài thật kỹ chưa nào_mẹ
nó dịu dàng hỏi

-Dạ rồi ạ_cả
lớp đồng thanh

Riêng nó chẳng
nói gì mà chĩ nhìn lỡ đãng ngoài cửa sổ vì nó không thích cho lắm người con gái
tên Lan Hương và cũng chẳng muốn có sự xuất hiện của cô ta

-Em không có
gì muốn nói với chị sao_Lan Hương quay xuống cười nhạo nó

Nó quay mặt
chỗ khác, lôi cái Ipad mẹ nó tặng sinh nhật năm ngoái ra chăm chú nhìn vào đó,
coi như không có sự hiện diện của Lan Hương khiến cô nàng tức điên

Giờ kiểm tra
cũng đến, cả lớp đem tất cả tài liệu và cặp sách ra ngoài, riêng Lan Hương cầm
theo một tờ giấy trắng bên trong có tài liệu về môn chuẩn bị thi.

Cả lớp ngồi
ngay ngắn và đã ổn định vị trí, cả lớp chăm chú làm bài đột nhiên cô giáo xuống
kiểm tra đột xuất, Lan Hương nhanh chóng đẩy tờ tài liệu đến gần chỗ nó, trong
khi đó nó đang ngủ không biết gì, cô giáo vỗ vai nó, đưa cho nó một tờ giấy
biên bản. Nó cương quyết không ký

-Em không có
quay cóp thưa cô_nó đứng dậy

-Thế cái này
là cái gì đây_cô giáo đưa tờ tài liệu lên

-Thưa cô em
không biết và tờ đó không phải là của em ạ, chắc có lẽ là ai đó đã hại em_nói đến
đây nó liếc nhìn Hương

-Em thật là
hư đốn, làm sao mà có thể như vậy được trong khi đó Lan Hương là học sinh ưu tú
của trường Nam Dương, còn em thì là học sinh yếu kém nhất trường_cô giáo tức giận
nói

-Phải đó,
làm sao chị có thể làm như vậy với em mình được_Lan Hương nói dối không chớp mắt

Hắn đang
nhìn nó, hắn rất bực bội vì nghĩ rằng nó làm mà không giám nhận, Mình Kiều thì
tức giận khi thấy Lan Hương tỏ thái độ như vậy. Phùng Hy thì mún bay sang tát
cho Hương mấy phát chết luôn >_<

-Em lên
phòng hiệu trưởng với tôi_cô giáo kéo tay nó, nó nhất quyết không đi

-A, hiệu trưởng,
em này quay cóp trong giờ thi mà lại không chịu nhận ạ_vừa đúng lúc ht đi xem
xét tình hình thi cử

-Có chuyện
đó thật sao_HT hỏi

-Dạ đương
nhiên là không thưa thầy_nó dõng dạc nói

-Em ấy đã
nói không cơ mà_Ht trách cô giáo

-Nhưng không
phải em ấy thì là ai ạ, Lan Hương là học sinh ưu tú thưa HT_cô giáo nói vì có vẻ
gét nó

-Tôi sẽ xem
xét lại, em đi theo thầy_HT nói

Nó ngoan
ngoãn bước đi trước sự hã hê của Lan Hương và ánh nhìn khinh thường từ hắn. Hắn
làm bài xong, ngồi chờ hết thời gian, ngẫm nghĩ một hồi lâu, dường như hắn hiểu
ra một điều gì đó, nét mặt rất tức giận, hắn liền nói nhỏ cho Minh Kiều và
Phùng Hy nghe, nét mặt của cả hai cũng khinh bỉ không kém. Không lẽ mọi người đều
hiểu lầm nó sao.

Nó và thầy
HT ngồi nói chuyện hồi lâu, nó bước ra nét mặt không mấy tươi vui cho lắm.
Không phải vì bị la mắng, hay là đuổi học. Thầy HT là dượng của nó là ba của
Phùng Hy nhưng rất yêu thương nó và biết rõ nó không phải là người như vậy. Nó
buồn vì sợ Minh Kiều và Phùng Hy hiểu lầm và đặc biệt là hắn. Nghĩ đến đây nó
chạy thật nhanh về lớp

Cả lớp đang
bàn tán và chỉ trỏ nó, Minh Kiều, Phùng Hy va hắn không thèm quan tâm đến nó,
ba người họ bây giờ đã nói chuyện cười đùa với Lan Hương

-Em gái sao
vậy, lại đây nói chuyện với tụi chị này, chị không quan tâm em là người như thế
nào đâu_Lan Hương cười đểu khi nói đến đây

Nó không đáp
trả, nhìn thái độ lũ bạn thân nhìn mình khinh bỉ thì nó buồn chán vô cùng, ngay
cả khi Phùng Hy là em họ mà cũng chẳng hiểu nó. Nằm dài ra bàn, nó nhớ về tuổi
thơ không vui và khoảng thời gian 14 – 15 tuổi huy hoàng của nó. Nước mắt nó lại
bất chợt trào ra.

“Mình thật sự
không đáng để tin sao, tại sao mình lại trở thành một con người như vậy vì những
người không đáng chứ, đổi lại mình đánh mất những người quan trọng sao, mày thật
ngốc mà Vãn Tình”_nó nghĩ trong đầu.

Không khí lớp
học ngập tràn những lời bàn tán, xì xào về nó. Nó đứng dậy trong khi vẫn còn là
giờ học, xách cặp ra về trước sự ngỡ ngàng của thầy cô và chúng bạn. Lan Hương
thì đang khoái chí vì đã lật đỗ được một đối thũ đáng gườm.

Hắn, Phùng
Hy và Mình Kiều chẳng thèm nhìn nó một lần.

End chap !!

(T/g: Coi bộ
tình hình căng thẳng lắm rồi đây

-Vãn Tình:
Bây giờ làm sao đây tác giả

T/g: Làm sao
ai biết làm sao, hỏi câu trên trời, tác giả dưới đất thì làm sao mà trả lời,
người từ sao hỏa xuống à

-Vãn Tình: ê
thấy hỏi, thấy nói chuyện đàng hoàng làm tới hã

T/g: Lên mặt
thế cơ à, cho mz bị hiểu lầm luôn, chảnh cờ-hó hã

-Vãn Tình:
cho Tình xin lỗi nha nha nha nha nha *nhỏ dần*

T/g: êcô dữ
bây… tìm ra cách chữa lỗi hơi lâu á, chờ nhá

-Vãn Tình: Tác giả ở ĐN mà ở chỗ nào Tình xuống đón lên giải oan cho Tình chứ

T/g: ĐN ở Việt Nam ý, chứ Thái Lan thì không có ĐN đâu

-Vãn Tình: @@! xĩu

**Phần ngoại
truyện cho các bạn giải trí xíu… Hỳ Hỳ**)

Bình luận truyện Đại Náo Học Đường-S.I.N.E

Nhấn Shift + Enter để xuống hàng. Nhấn Enter để đăng câu trả lời.

Bình luận Facebook

NT
đăng bởi NT

Theo dõi