truyen
Tùy Chỉnh
Đề cử

Chương 2: Dây tơ hồng.

Chương 2: Dây tơ hồng.
Từ ngày hấp thụ được linh khí của cây cổ thụ biến được thành hình người, trưởng lão miễn cưỡng bỏ qua chỏm đuôi cho nó học vượt lên cấp bậc hai,
Cha mẹ nó đội ơn nhiều lắm lắm, kính biếu một củ nhân sâm to bằng cả bắp tay.
Trưởng lão thở dài thườn thượt, dậy nó đúp từ hàng trăm năm này sang hàng trăm năm khác, lắc đầu không dám nhận !
-------
Ngày qua ngày,
Hoa đào nở rộ rồi nhả cánh buông , trông đợi từng đọt nụ tiếp theo chúm chím đầy cành.
Lục Xám rất vui vẻ với hình dáng con người của nó, từng ngón chân và ngón tay đều đã sử dụng linh hoạt lắm rồi,
Chỉ có điều nó rất không thích mặc quần áo, bởi vì mỗi khi mặc xong, chùm lông tròn xoe trên khóe mông lại bị ép xuống , nó cảm thấy vướng víu chết đi được.
Thế là mẹ nó nghĩ ra một cách, nơi mông đó chích ra cho nó một đoạn vừa đủ để thò chùm đuôi ra ngoài. Thế là nó vừa trong bộ dạng người lại vừa mang theo chùm lông đuôi, nhìn thực sự chẳng ra làm sao!
Bây giờ mỗi khi nó đi đến đâu, người ta không chỉ cười bình thường nữa, mà là cười đến muốn tắc thở luôn! .
Cha mẹ nó cũng lắc đầu ái ngại, tu vi của bản thân không đến nỗi gọi là kém cỏi, không hiểu vì sao Lục Xám lại ngốc nghếch như vậy!
Thậm chí đến em út nó là Muỗi tinh cũng đã có thể biến thành hình người hoàn chỉnh.
Động vật thành tinh có rất nhiều phép thuật, có thể biến từ đồ vật này thành đồ vật khác, có thể tàng hình, có thể trong nháy mắt bật cao lên vài trăm mét.
Những động vật có tu vi nhiều năm thậm chí có thể cưỡi mây gọi gió,
Nhưng nó thì sao?
Lục Xám mới chỉ học được mỗi một phép biến đổi đồ vật, mà đồ vật đó cũng chỉ có thể cầm cự trong vòng đúng một tiếng đồng hồ! .
Nhưng bảo nó buồn sao?
Không không không không!
Nó vì ngốc nên cũng không bao giờ biết buồn!
----------
Tương truyền giữa loài người và linh vật dường như không hề liên quan, nhưng thực ra vẫn có sự giao thoa qua lại. Bên cạnh gốc cây đào cổ thụ kia, chính là một chiếc miếu, những lời khẩn cầu của loài người đều vang vọng tới đây thông qua miếu này.
Nếu như sự việc không quá trọng đại, Xuân Đảo sẽ không can thiệp , còn nếu là những việc lớn, Trưởng Lão sẽ tụ họp lại toàn giới và gửi gắm một vài linh vật phù hợp xuống dưới nhân gian xử lý.
Linh vật được giao việc sẽ thông qua cánh cửa cầu vòng , xuyên qua mây gió của đất trời bước xuống nhân gian, sau khi xong liền sẽ trở về, xét theo mức độ mà được ban linh khí nhiều ít.
Đã có nhiều linh vật cứu rỗi nhân gian , cản trở bão lớn, tai ương, dịch bệnh được trở thành thượng linh, sống thọ với đất trời, so với tiên giới cũng không kém mấy phần hiển hách .
Cũng có nhiều linh vật lưu luyến nhân gian không muốn trở về , quá thời hạn cầm cự liền bị tan dần đi linh khí trong người, đến khi viên đan hoàn toàn biến mất sẽ trở thành bộ dáng phàm nhân mãi mãi, giống như người thường trải qua sinh lão bệnh tử.
-----------
Vài chục năm sau.
Lục Xám trong bản thể thỏ béo mập vẫn vô cùng yêu thích công việc xếp những cọng lông rụng của mình, ngay ngắn vào một chiếc hộp gỗ lớn. Lông thỏ rất quý lại rất mềm , sáu trăm năm qua cậu cũng đã dệt được thành rất nhiều tấm khăn để tặng cho những linh vật nhỏ xíu bị trụi hoặc là không có lông .
Thành thử ra dù rằng cậu rất ngốc , tu vi lại yếu kém, nhưng sự tốt bụng và nhiệt tình của cậu có thể bù đắp được phần nào điều đó.
Thế nên khi cậu tròn sáu trăm tuổi, vừa bước vào thời kỳ thành niên có thể “ phối giống” , cũng có một hai nhà nguyện ý giao linh vật giống cái đến bên cậu thử tìm hiểu.
Tuy đối phương kia hẳn là một con gấu tinh và một con hà mã tinh, khi biến hình còn thấy rõ vai u thịt bắp mắt kẻ sọc mũi hếch lên nhìn vô cùng xấu mã, nhưng thế cũng đã đủ khiến cho cha mẹ cậu cười sung sướng còn không hết ý!
Chỉ cần là cậu có chỗ mà kết giao cũng đã là tốt lắm!
Thế nhưng cậu còn chưa kịp gặp hai giống cái này thì Xuân Đảo đã có chuyện .
---------
Gốc đào cổ thụ phát ra ánh sáng bảy sắc cầu vòng, lấp lánh chiếu tới từng kẽ đá, như một lời truyền gọi . Tất cả các linh vật ở đây đều không hiếm lạ gì việc này, lập tức dời tới,
Khi đã đông đủ, Trưởng Lão bắt đầu cất giọng:
- Chín ngàn năm trước , một trong những Cố lão đã xây dựng nên Xuân Đảo- cố lão Cóc tinh khi du ngoạn nhân gian qua vùng nước Việt gặp nạn, được một người thường cứu giúp.
- Nay dòng tộc của vị ân nhân kia lập đền thờ truyền lời đến miếu thiêng khẩn xin chúng ta giúp đỡ, ta không thể nào làm ngơ.
Tất cả mọi người đều nhìn nhau, đoán xem lần này nhân gian sẽ là muốn khẩn xin điều gì.
Trưởng Lão nói tiếp:
- Trịnh Gia – hậu duệ của vị ân nhân kia - suốt mười đời nay đều là độc đinh, đến đời này cũng vậy, chỉ có duy nhất một người con trai nối dõi, tên là Trịnh Kỳ .
- Thế nhưng đến đời này lại tuyệt tử tuyệt tôn.
- “ Hạt giống “ của người tên Trịnh Kỳ này bị tật, người thường mang thai liền sảy, không cách nào giữ.
- Bình thường chuyện như vậy Xuân Đảo sẽ không đứng ra, nhưng đích thân Cố lão Cóc tinh trước khi lui vào hang ở ẩn đã dặn dò, có ân phải báo.
Một vị linh vật có địa vị liền hướng phía Trưởng Lão bày an:
- Trưởng lão yên tâm, chúng ta chỉ cần chọn ra một linh vật chưa kết giao gửi xuống nhân gian, sau khi giao phối thụ thai được liền trở về đây, nằm dưới gốc cây Đào cổ thụ để trứng thai hấp thu đủ linh khí liền có thể tạo hình người.
Nói thì nói như vậy, nhưng việc mang “ hạt giống” về trước đây thực chưa có tiền lệ. Hơn nữa sẽ không có linh vật nào chịu mang thai con của phàm nhân, bởi lẽ sau khi hoàn thành việc dù có được cấp thêm bao nhiêu linh khí , đến cuối cùng vẫn phải là xa đoạn máu mủ sinh thành , để lại trứng của mình dưới nhân gian.
Trong phút chốc , tất cả đều lặng đi, chỉ trừ có mỗi mình Lục Xám lắc lắc cái đuôi, lớn giọng:
- Cụ cố Cóc chịu ơn, vậy nói cụ Cố Cóc tới đó giao phối mang hạt giống kia về đây là được rồi?!
Mọi người trợn tròn mắt, Đại Miêu suýt nữa sặc máu mà chết, vội vàng quay sang phía Lục Xám , quát lớn:
- Lục Xám!
- Con nói cái gì vậy hả ?!
- Cụ cố Cóc đã rụng hết sạch cả răng!
Nó không hiểu:
- Rụng răng thì có liên quan gì đến việc giao phối?!
- ???!!!!!
Đại Miêu sắp bị nó chọc cho tức chết, vuốt mèo lập tức thò ra chỉ muốn đem nó cào cho vài phát.
Vị Trưởng lão lập tức xua tay:
- Đừng trách nó, Lục Xám vốn ngốc nghếch.
Nói xong, vị Trưởng lão phất tay, trên không trung lập tức xuất hiện một sợi chỉ đỏ:
- Để không phạm vào Thiên Quy, ta đã đến chỗ Nguyệt Lão xin sợi chỉ này, mở một đường duyên.
- Ta cũng là không nỡ để đứa nhỏ nào chịu thiệt. Nhưng có ơn phải báo, dẫu Xuân Đảo chỉ là loài linh yêu cũng không thể nào nuốt lời.
Lời này buông xuống, tất cả mọi linh vật giống cái đều không từ chối , nhất loạt hướng tay ra.
Lục Xám ngốc nghếch cũng chìa cổ tay, liền bị Đại Miêu đánh cho một chưởng:
- Ngươi là giống đực, đưa tay ra làm gì?!
Lục Xám tận sáu trăm tuổi còn chưa hiểu biết việc kia, đương nhiên chỉ suốt ngày ngồi đếm lông rụng với gặm cà rốt, làm sao rành mạch đây?. Ủy khuất muốn thu tay về.
Thế nhưng dường như không còn kịp nữa!
Ớ!!!!!!
Trưởng Lão vừa nhẩm chú, sợi chỉ đỏ tung bay lên cao, lượn qua một vòng liền quấn chặt lấy tay Lục Xám, Đại Miêu hốt hoảng chộp lấy Lục Xám kéo lại :
- Sai rồi! Sai rồi!
- Xin Trưởng Lão ….
AA!!!!!
Sợi tơ đỏ bất giác biến thành một sợi dải cuốn quanh, kéo phắt người Lục Xám ra khỏi tay Đại Miêu, ném thẳng tới chân Trưởng Lão.
Bịch!
A!
Nếu như là một kẻ tu vi cao hẳn là sẽ đậu xuống vô cùng nhẹ nhàng như mây như gió, nhưng cái tư thế vừa xoa mông vừa lổm ngổm bò dậy kia của Lục Xám khiến tất cả linh vật đều trợn mắt, một chữ cũng rặn không ra!
Trưởng Lão sống tới ngần ấy nghìn năm còn không tránh được hoảng hốt!
Vội vàng ra phép kéo lại dải lụa kia, xem xét xem có phải ngoằng nhầm người rồi không?!
- Vút!
Dải lụa bị thi phép không những không buông mà lại còn dài rộng hơn bện chặt lấy Lục Xám kéo thành cái kén đỏ rực.
Kéo thế nào cũng không được!
??!!!!
---------
Dưới nhân gian, bầu trời giữa hè nắng cháy rực người, Trịnh Kỳ đem chính mình ngủ gục trên bàn làm việc.
Trong mơ , Trịnh Kỳ thấy mình được thả vào một trời đầy những cánh đào bay hương thơm nhẹ, trên tay là một sợi chỉ đỏ rất dài , còn lẫn trong đó là hình ảnh bà anh quỳ dưới miếu đường mới xây khẽ vọng tiếng “ Trịnh Kỳ, con mau chọn một người “
Trịnh Kỳ nhíu đôi mắt lạnh nhạt lướt qua những cô gái đang chìa tay về phía anh. Nào thì e lệ, nào thì hiền thục, còn có cả những cô gái da ngăm khiêu khích.
Bỗng dưng lẫn trong hàng dài những cô gái đó, lại có một người thiếu niên.
Thiếu niên giương đôi mắt đen láy trong veo không nhiễm lấy một chút tạp trần, ngây dại khẽ chớp, khiến Trịnh Kỳ sửng sốt đứng tim, vung sợi chỉ đỏ ra….
-------
Vị thư ký cũng là em họ ngoại của Trịnh Kỳ - Nhất Dương - vừa bước vào phòng, thấy anh ngủ gục bên bàn làm việc, trên trán toát mồ hôi, còn lẩm bẩm cái gì trên miệng, vội vã lay người :
- Trịnh tổng!
- Trịnh tổng!
- Anh không sao chứ?!
Trịnh Kỳ giật mình tỉnh dậy, khi đôi mắt vừa hé mở, ánh sáng ngoài trời kia như đồng dạng xóa đi tất cả ký ức về giấc mơ ngắn ngủi khi nãy.
Nhất Dương làm việc cho Trịnh Kỳ ngót nghét bảy năm cũng chưa thấy Trịnh Kỳ ngủ ngục bao giờ, lo lắng lên tiếng:
- Có cần em gọi bác sĩ riêng tới không?

Trịnh Kỳ xoa xoa hai bên thái dương, ngẩng mặt lên. Chính anh cũng khó hiểu bản thân mình, rõ ràng cơ thể không có chút nào khó chịu cả, vì sao lại ngủ gật cho được?
Liền đổi chủ đề:
- Bên kia thế nào rồi?
Nhất Dương không giấu diếm, lại gọi thẳng tên Trịnh Kỳ:
- Anh Kỳ, cả hai bào thai lần này… đều không giữ được! .
Trịnh Kỳ nghe trong tim mình hẫng một nhịp đau đớn. Trên khóe mắt sắc lạnh như dao cứa ngày thường, một tia xót xa tràn ra.
============//==========

Bình luận truyện Đam Mỹ - Chín cách cầu sủng

Nhấn Shift + Enter để xuống hàng. Nhấn Enter để đăng câu trả lời.

Bình luận Facebook

khongngoc00
đăng bởi khongngoc00

Theo dõi