truyen
Tùy Chỉnh
Đề cử

Chương 2

"Pháp sư, Đệ Nhất Pháp Sư Lý Hạo Niên có nhà không nhì?"

Trước cổng cao rào tre, mái cổng lợp cây cói dạ, lá vàng lỗ chỗ thủng lấm tấm, người lão nông mình mặc áo bố sậm, đầu vấn khăn tròn vác chiếc cuốc trên vai, lão gọi một cái vang cả vào căn nhà gỗ, giọng nói ồm ồm nghe không thể lọt lỗ tai.

"Đến đây, đến đây!" Lý Hạo Niên đang từ trong nhà, chân mang đôi giày cao cổ, áo dệt từ vỏ cây tràm màu đậu phụ hớt hải chạy ra, tay đem cây quạt phẩy phẩy mấy cái.

"Lão bá sáng sớm mà đã có chuyện cần ta?" Y mở cánh cửa gỗ, nhẹ tay thỉnh lão nông vào dùng trà.

Bá Lý - phụ thân y trước kia chỉ là một lão pháp sư vô tên vô tuổi, nay Hạo Niên kế nghiệp cha, ở cái Mị thành này lại càng không ngóc đầu lên được. Mị thành - cả thành làm pháp sư thầy cúng, buôn bán đủ loại đồ dùng cho ma chay chôn cất, loại bùa nào cũng nhận, chỉ miễn là có tiền.

Lý Hạo Niên muốn ghi danh, hai năm nay lại càng phải chật vật khổ sở, y mang sự tích từ phủ Diêm Vương trở về kể cho cả thôn, ai nấy khiếp sợ, tôn y làm Đại Sư. Có tiếng thì mới kiếm được bát cơm. Kiếm được bát cơm thì mới đi lo trả nợ!

"Hè hè!" Lão nông đem giọng ho húng hắng húp lấy tách trà sương, thở dài thườn thượt nhìn y.

"Ta là nhờ Pháp sư viết cho tờ giấy sớ, ngày mai lên chùa cầu may. Nghe nói dạo này đất trời khí xấu, ta lo!"

Hạo Niên nghe xong câu này liền động hàng lông mày, con mắt đen láy mở to tròn nhìn ra ngoài trời. Quả nhiên ba hôm nay cứ hễ về chiều Mị thành lại nổi giông gió, sét đánh ầm ầm. Y nằm trong nhà nghe tiếng chim lợn kêu, kêu nhiều, kêu ra rả, chắc chắn lại sắp có người chết. Mây đen vận dữ cứ lơ lửng không yên. Nhân giới chỗ y ở đôi phần xa Thiên giới, quan trời cũng không quản hết vì thế mà Quỷ, Linh lẫn lộn chốn nhân gian cũng là điều bình thường. Dân chúng vẫn thường xuyên thờ phụng, nhang khói dầu đèn đâu có thiếu, vậy mà Quan Trấn vẫn chẳng chịu hiện hình. Nếu không bị Phụ Hoàng cấm gót, y muốn quay về Thiên Đình lôi vị thần đó xuống đây, giam lại phổ độ cái Mị thành này.

Hạo Niên nhìn lão nông quấn khăn bố, khẽ nhấp chén trà lên miệng hớp một ngụm, vô cùng nhã nhặn thanh tao gật đầu đồng ý.

"Hảo, để ta viết cho bá."

Hạo Niên lôi ra rương hòm, đặt lên bàn thanh mực tàu đen, tấm giấy sớ vàng ruộm được trải phẳng phiu to bằng cái mâm, sớ cầu may phải to, to mới linh nghiệm. Lão nông ngồi bên hông bàn chăm chú nhìn Hạo Niên. Hạo Niên chậm rãi mài mực, viết mấy chục hán tự loằng ngoằng, lão nông nhìn hoa cả mắt. Viết sớ cầu may y mới học được một năm nay, nhưng viết tấm nào liền được tấm đó, mà đến nay y mới dám viết có bốn tấm, thêm của lão nông đây mới là năm.

"Xong rồi!" Hạo Niên đem tờ sớ giương lên trước mặt, chữ đẹp cực kỳ, nhìn không hiểu nhưng hảo hảo nguyện lòng.

Cầu bình an, cầu sức khỏe, đuổi tà yêu quái. Phổ độ chúng sinh!

Lão nông nhìn đại pháp sư gật gù hài lòng, lôi ra ba đồng bạc vụn trả cho y, Hạo Niên vui vẻ mà nhận lấy.

"Chẹp chẹp!" Lão nông uống thêm một ngụm trà trầm ngâm cất giọng, tay đem tờ giấy sớ dắt vào trước ngực áo nhìn Hạo Niên.

"À mà Pháp sư đã nghe tin gì chưa, Nghĩa thành bên kia đang chiêu cầu Pháp sư, hảo hảo trả giá cao."

"Nghĩa thành, tại sao lại chiêu Pháp sư?"

"Vậy là ngài chưa nghe chuyện rồi."

Nghĩa thành nằm sát Mị thành, hai bên cách nhau có một ngày đường, hảo hảo thân hữu mà lại còn chung nhau cái nghĩa địa phía Tây Nam. Nếu Mị thành chuyên cúng bái bắt ma thì Nghĩa thành lại nổi tiếng về tài đúc áo quan. Áo quan kiểu nào cũng đúc được, chết non, chết trẻ, chết già, thân hình nhỏ con hay cao lớn...đều đúc được hết. Chiếc nào chiếc đấy đúc đều chằn chẵn, vuông vức đến thỏa con mắt. Chuyện bắt đầu từ hai năm trước, cũng là thời gian Hạo Niên bị giáng xuống Nhân giới. Nghĩa thành rất giàu có, nhà nào cũng sụ nụ vì thế mà thành gia cho nữ tử cũng phải môn đăng hộ đối mà cỗ bàn tổ chức cực kỳ linh đình.

Đầu tiên là phú bang Tôn Cẩn, nhà có cả một xưởng đúc quan tài to, nữ tử xinh đẹp yêu kiều, con gái được quan ngũ phẩm trốn kinh thành để ý, muốn đem kiệu rước về làm vợ ba. Đến đúng ngày, phía tân lang cho người mang sính lễ đến cổng, thỉnh hỏi con gái. Lão phú bang cười ha ha nhìn mười hai gánh rương, toàn châu báu ngọc ngà, thỏi vàng xếp chật cứng. Lão hài lòng gật đầu cho khuân vào chính gia, ngày mai hảo hảo đốt pháo rước kiệu.

"Pháp sư biết không? Tân nương hôm đấy đã mặc sẵn hỷ phục, đầu đội mũ phượng, mặt điểm phấn tô son. Nàng ngồi bên lan can lầu hai, tay đem khung thêu xe chỉ, thêu đôi uyên ương cành liễu. Đang mỉm cười hạnh phúc bỗng òa lên khóc nức nở. Nàng đem cây kim chọc rách ngón tay, máu nhỏ vào tấm khăn thêu, chân bước lên thành lầu, nhảy nhào xuống đất máu me chết tươi."

"Có chuyện đó thật sao?" Hạo Niên hơi sửng sốt nhìn lão nông không chớp mắt.

"Chưa hết đâu pháp sư! Vị cô nương này chết xong, đống rương hòm trong nhà cũng đột nhiên bật nắp, hàng trăm bọn chim chuột rắn rết cũng lủng lẳng bò ra, luồn lách khắp nhà. Lão bá Tôn sợ quá đột quỵ mà chết. Dân chúng đồn to đồn nhỏ nhà lão ăn ở thất đức. Một nhà thì không nói nhưng hai tháng sau lại đến nhà lão phú nông Yang, liên tiếp hai năm nay có hẳn tám người chết như vậy rồi, họ tin có yêu ma. Chuyện này cũng không vẻ vang gì, mọi người im lặng giữ miệng. Nhưng tháng sau nữ tử đài các của Trưởng thành Liên gia thành hôn với nam tử của Bá tước Ngô Quang. Lão cũng tín, căng bảng chiêu pháp sư bắt ma, trả hẳn một trăm lượng."

"Trả hẳn một trăm lượng?" Hạo Niên nghe đến tiền thưởng liền thẳng lưng ngồi dậy, trợn mắt nhìn lão bá.

"Khéo khi còn hơn. Nay Pháp sư ra thành, thể nào cũng thấy đoàn đoàn đám đám khoác túi sang Nghĩa thành ghi tên."

Hạo Niên nghe xong tin này liền đăm chiêu suy nghĩ, chắc bụng chiều nay nhất định phải ra thành một chuyến.

truyện

Bình luận truyện [Đam mỹ] Nguyện Một Đời Yêu Ngươi

Nhấn Shift + Enter để xuống hàng. Nhấn Enter để đăng câu trả lời.

Bình luận Facebook

Đồng Thoại
đăng bởi Đồng Thoại

Theo dõi