Tùy Chỉnh
Đề cử
Đồ biến thái! Tránh xa tôi ra!

Đồ biến thái! Tránh xa tôi ra!

Góc cũ

*Xin lỗi độc giả nha! Sáng giờ bận học với đi làm nên quên đăng chương mới :P Hay để bù cho mấy bạn chờ đợi thì tác giả hôm nay đăng hai chương một lúc nha >< Cảm ơn các bạn đã luôn ủng hộ!"

Nigi thở dài. Đến học anh ta còn trốn cô được, thế thì cô gặp anh bằng cách nào đây. Nigi bước chân trong vô thức, rồi, cô đứng trước cửa thư viện. Cũng đã lâu rồi, từ ngày mà cô gặp Fuu trong đây, cô cũng chưa quay lại lần nào. Chần chừ một lát, Nigi mở cửa thư viện, bước chân vào. Cô đi đến góc cũ của mình, nơi chứa đựng những quyển sách cổ từng rất thu hút cô. Chẳng biết tình cờ hay được sắp đặt, chính tại nơi này, Nigi thấy Fuu đang nằm ngã mình trên sàn, quyển sách úp che đi khuôn mặt. Nigi khẽ bước lại gần, lấy ngón tay chạm chạm vào cánh tay anh. Không động đậy hay phản ứng lại, anh ta ngủ rồi chăng. Cô nhẹ nhàng giở cuốn sách trên mặt anh lên. Quả thật là, ngủ rồi. Nigi nhẹ nhõm cả người, cuối cùng thì, cô cũng tìm được anh rồi. Nigi đưa mắt nhìn khuôn mặt bảnh bao đang say trong giấc ngủ. Đôi mắt thâm quầng trông có vẻ mệt mỏi lắm, đỏ chút hoe hoe đỏ nữa, không lẽ, anh ta khóc à. Say sưa ngắm nhìn và suy nghĩ, Nigi lỡ để vài tia sáng chiếu vào đôi mắt Fuu, khiến anh nheo nheo mắt, tỉnh giấc. “Ah!” Nigi thốt lên khi thấy Fuu liếc mắt nhìn sang chỗ cô ngồi bên cạnh anh, vô tình buông tay khiến cuốn sách rơi thẳng vào mặt anh. Fuu nằm im đó, không nói gì, không nhúc nhích. Nigi bàng hoàng lật đật giở cuốn sách lên “Ấy chết! Xin..Xin lỗi anh...tôi lỡ tay...” Fuu chống tay ngồi lại, dựa lưng vào kệ sách, vẫn không nói gì. Lo lắng, Nigi hỏi “Anh...không sao chứ...?” Lúc này, Fuu mới đưa mắt lên nhìn Nigi, ánh mắt lạnh băng, “Cô muốn giết tôi lắm à?” “Không có!” “Sao cô lại đến đây?” “Tôi vô tình đến đây, thì thấy anh...” Nghe vậy, Fuu im lặng hồi, rồi đứng dậy “Vậy thôi để tôi đi”
Cũng đã mấy ngày rồi Nigi mới tìm được Fuu. Gặp được anh rồi, chưa nói được lời xin lỗi hôm trước, cô quyết định không để anh biến đi đâu nữa, liền kéo tay anh lại “Này, khoan đã!” Fuu khựng lại, đoạn quay sang nhìn Nigi “ Tôi...chuyện hôm bữa...tôi...tôi xin lỗi nha...” Nghe nhắc lại nỗi đau hôm trước, lòng Fuu quặng thắt lại “Xin lỗi, vụ gì?” Nigi bắt đầu mắt long lanh “Xin lỗi, vì đã bỏ anh lại, xin lỗi, vì...” “Vì sao?”. Nigi không hiểu sao, tự dưng cô không thể nói tiếp được. Còn một lí do nữa cô muốn xin lỗi, bỗng dưng lại khiến cô cảm thấy khó lòng mà nói ra được. Nhìn khuôn mặt băn khoăn của Nigi, Fuu thật sự rất muốn được ôm vào lòng, nhưng mà, anh cố nén lại. Cô ấy có yêu anh đâu. Fuu giật tay lại, tiếp tục bước đi. Thấy bàn tay anh vội vụt mất, Nigi liền chạy nhanh tới, níu lại, nắm cổ tay anh thật chặt bằng cả hai tay “Này! Đừng có giận mãi thế! Tôi xin lỗi rồi mà! Này, nghe tôi nói không đó! Tôi...xin lỗi mà... Thật sự ngày hôm đó, tôi cũng khó xử lắm!” Bên tai vang vẳng mãi tiếng nài nỉ tha thiết của Nigi, Fuu cắn môi, đột ngột chồm xuống ép Nigi vào một góc tường. “Thế nếu không giận em nữa thì anh phải làm thế nào?” Câu hỏi của Fuu khiến Nigi im thin thít. . Cô có thể cảm nhận được thân nhiệt của cơ thể đang nóng dần lên, mặt mày thì sắp đỏ bừng rồi. Bối rối, Nigi trả lời “Thì...đừng trốn tôi nữa...cũng... đừng cúp tiết nữa... “ “Nhớ tôi đến thế sao?” “Tôi không...” Nigi lập tức ngừng lại, cô cũng không biết tại sao, nhưng, nói không cũng không phải là không đúng, mà nói đúng thì... Còn Fuu, nghe được chữ “Không” của cô, liền nhướn mày “Tất nhiên rồi, cô bận nhớ thằng Shita gì đó mà.” Nhắc đến Shita, Nigi liền phủ định “Không hề! Tôi với cậu ta chẳng còn quan hệ gì cả!” “Vậy à? Thế mà hôm đó ai lo lắng chạy theo hắn bỏ lại tôi thế?” “Tôi...” Bị đánh trúng tim đen, Nigi chả biết phải giải thích sao.

Bình luận truyện Đồ biến thái! Tránh xa tôi ra!

Nhấn Shift + Enter để xuống hàng. Nhấn Enter để đăng câu trả lời.

Bình luận Facebook

Băng Thiên Hàn
đăng bởi Băng Thiên Hàn

Theo dõi