Tùy Chỉnh
Đề cử
Đồ biến thái! Tránh xa tôi ra!

Đồ biến thái! Tránh xa tôi ra!

Nấu ăn

Gin hớn hở trổ tài nấu nướng của mình tại gian bếp bé tí trong căn trọ của Fuu. “Hôm nay ăn Sushi nhé!” Fuu vẫn im lặng, ngã người dựa trên tường, đôi mắt lạnh tanh. Mặc kệ cho sự vô tâm của Fuu, Gin vẫn tiếp tục làm cô xem như là công việc của mình. Vì là tiểu thư con nhà giàu ăn sung ở sướng bấy lâu, cô nào giỏi chuyện chuyện nấu nướng. Gin cứ tưởng là cô chỉ cần đọc qua sách hướng dẫn một cái là có thể làm liền chứ, trông nó cũng dễ mà, sao cô loay hoay mãi chẳng thấy ổn tí nào. Lỡ tay, cô kêu lên thất thanh “Ah!” khi đụng trúng nồi nước nóng đang nấu cà rốt cho nó mềm ra. “Ah....đau quá...”, Gin xoa xoa lấy ngón tay vừa bị bỏng của mình. Fuu thấy thế, liền bước lại hỏi “Sao vậy?” “Hì, không có sao đâu!”, Gin lè lưỡi cố giấu vết thương hòi nãy. Nhưng đó đâu giấu được Fuu “Đưa tay đây” “Ưm...chỉ, do bất cẩn một tí thôi...Gin không sao đâu!” Anh kéo tay Gin vào vòi nước lạnh, để giảm cái nóng do vết bỏng gây ra, rồi anh tìm một miếng băng cá nhân, dán vào ngón tay bị thương ấy. “Không biết nấu thì đừng cố gắng, qua bên kia ngồi đi”, Fuu nói, đoạn bắt tay vào tiếp tục công cuộc nấu ăn lúc nãy của Gin. Vẫn là khuôn mặt và lời nói lạnh lùng ấy, tuy thế Gin vẫn cảm thấy ấm áp lắm. Gin vòng tay từ phía sau tấm lưng mạnh mẽ của Fuu, ôm chầm lấy anh “Fuu chỉ Gin nấu với!” Biết sao giờ, anh đành ngậm ngùi đồng ý. Gin cười vui vẻ dưới sự hướng dẫn nhiệt tình của “đầu bếp nghiệp dư” Fuu.
“No quá! Ngon quá đi!” Gin ôm bụng kêu lên vui sướng khi lần đầu cùng Fuu nấu được bữa ăn sáng ngon đến thế. Còn anh, chỉ gật gù “Ngồi đây đi!” rồi nhanh chóng dọn chén bát trên bàn đi rửa. Tranh thủ lúc ấy, Gin lén lút lấy chiếc áo sơ mi trắng mà cô tặng cho Fuu hồi năm ngoái, nhân dịp sinh nhật anh, chậm rãi mặc vào. Ngay lúc Fuu vừa rửa xong đôi đũa cuối cùng, anh lau tay thì Gin bất thình lình xuất hiện bên cạnh với chiếc áo sơ mi trắng của anh. Gin ra vẻ đáng yêu “ Fuu này, thấy sao này?” Anh mở to đôi mắt nhìn chằm chằm vào cô. Đúng vậy, rất là đáng yêu, nếu như Nigi mặc chiếc áo này. Trong đầu anh, hình ảnh Nigi với hai bím tóc xõa bên vai khoác lên người chiếc áo sơ mi trắng to của anh với khuôn mặt ngây thơ lộ rõ đôi chân trần khiến anh mê đắm mãi thôi. Thấy Fuu cứ ngơ ngác nhìn mình, Gin tưởng là anh đã bị mê hoặc rồi chứ không hề biết tâm trí anh chỉ có hình ảnh của Nigi mà thôi. Cô liền nhẹ bước đến gần, cởi cúc áo đầu ra, để lộ bầu ngực căng tròn của mình, áp sát nó vào Fuu “ Anh này, em yêu anh!”

Bình luận truyện Đồ biến thái! Tránh xa tôi ra!

Nhấn Shift + Enter để xuống hàng. Nhấn Enter để đăng câu trả lời.

Bình luận Facebook

Băng Thiên Hàn
đăng bởi Băng Thiên Hàn

Theo dõi