Tùy Chỉnh
Đề cử
Đồ biến thái! Tránh xa tôi ra!

Đồ biến thái! Tránh xa tôi ra!

Quán Bar

Tối đó, Fuu bước vào trong quán Bar, chẳng biết Ayman bảo anh đến đây làm gì, nhưng với lời đe dọa ấy, không thể nào anh lại không đến được. Fuu ngó quanh khắp nơi, ánh đèn cứ lập lòe chớp nhóa liên tục cùng với tiếng nhạc giật lên tưng bừng, người người đung đưa người theo điệu nhạc. Anh ngồi lên chiếc ghế trước bàn pha chế, đưa mắt liếc nhìn xung quanh. Liệu Nigi có đây không nhỉ? Rồi anh chợt nhận ra, hình như mình bị lừa rồi, cô ấy chỉ mới 16, làm sao mà ở đây được chứ. Cảm thấy bản thân quá ngu ngốc, Fuu vẫy tay gọi một ly Whiskey. Chẳng bao lâu, ly rượu được đưa ra trước mặt anh cùng một lời chào đón nhiệt tình “Ấy chà đến rồi à?” Đưa mắt sang nhìn, Fuu thấy Ayman đang cười tươi trong bộ phục vụ. “Làm ở đây à? Kêu tôi đến làm gì?” “Hì, đừng kích động nha!”, nói rồi, Ayman chỉ tay hướng Fuu về phía bàn kia, có một cô gái phục vụ đang nở nụ cười thật tươi với những ông khách sang trọng ngồi chễm chệ trên chiếc ghế sofa. Fuu quá đỗi ngạc nhiên, là Nigi cơ mà, sao cô ấy lại ở đây được chứ. Anh liếc mắt giận dữ nhìn sang Ayman "Là cậu đưa cô ấy tới đây?" "Trúng phóc!" “Tại sao lại đưa cô ấy vào đây? Có biết là chỗ này nguy hiểm thế nào không hả?” “Có tôi luôn dõi theo cô ấy nên cậu đừng lo!” Ayman vui vẻ trấn an nỗi lo của Fuu. Tuy thế Fuu vẫn cảm thấy bực dọc, đưa ly rượu lên nhấp môi, đôi mắt không ngừng quan sát từng hành động của Nigi. Trông cô ấy vui vẻ như vậy, anh vừa thấy hạnh phúc, mà cũng vừa thấy đau lòng, khó chịu. Giá như, nụ cười đó là của anh thì hay biết mấy. Thấy Fuu say sưa ngắm Nigi, Ayman bật cười, anh trêu chọc “Càng nhìn càng đáng yêu nhỉ?” “Thì sao?” “Càng nhìn thì càng cảm thấy bản thân đen tối nha!” “Này, nói gì vậy hả?” Ayman phì cười vì cái ghen đột ngột bộc phát ra từ Fuu. Khuôn mặt Fuu đỏ lên khi biết mình bị chọc, anh im lặng, quay người tiếp tục uống ly rượu của mình. Mà phải thú thật là sao cô ta đáng yêu quá, hầu hết bao nhiêu ánh mắt của bọn đàn ông con trai đều sướng rơn nhìn Nigi bưng bê từng ly rượu và cười tươi với họ. Fuu cảm thấy trong lòng trở nên tức tối hẳn đi, anh tu một nốc hết ly rượu, đặt lên bàn một cái mạnh, liếc mắt về phía Ayman "Cho tôi thêm một ly nữa!"
Ayman vừa rót rượu ra ly, vừa hỏi "Fuu này, cậu có yêu cô ta không?" Fuu trở mặt, quay đầu sang chỗ khác "Nếu không, tôi đã không đến đây, để cậu lấy cô ấy luôn à?" Ayman đứng sát Fuu, hóm hỉnh hỏi "Tôi chỉ dọa thôi mà, sợ đến thế luôn cơ ấy!" Fuu lườm Ayman một cái thật đau, im lặng không nói gì. Gãi đầu cười, lúc này, Ayman trầm giọng xuống, nói một cách nghiêm túc "Thế sao lúc đó, cậu lại làm vậy với Nigi." "Làm gì?" "Cậu và Gin đã ôm hôn nhau đấy..." Vừa nhâm nhi từng chút rượu, Fuu vừa kể lại sự việc đêm ấy.

Bình luận truyện Đồ biến thái! Tránh xa tôi ra!

Nhấn Shift + Enter để xuống hàng. Nhấn Enter để đăng câu trả lời.

Bình luận Facebook

Băng Thiên Hàn
đăng bởi Băng Thiên Hàn

Theo dõi