Tùy Chỉnh
Đề cử
Đồ biến thái! Tránh xa tôi ra!

Đồ biến thái! Tránh xa tôi ra!

Thầm lặng

Hốt hoảng, cô chưa kịp hét lên thì tên đó đã đè sát cô vào góc tường. “Dừng ...dừng lại đi...”, cô van xin nhưng hắn không dừng việc luồn tay xuống chiếc váy ngắn ấy. Cô tưởng đã có thể thoát khỏi sự việc này rồi, ai dè hết tên này đến tên kia. Cô ráng chống đối thì bỗng có một cánh tay khác nắm lấy tay của tên sàm sỡ giơ lên “Mày mà không dừng lại, tao sẽ đánh cho mày nát bét đó tên kia!” Nigi nhìn qua, đôi mắt của người đó dữ tợn như một con dã thú sẵn sàng nuốt chửng lấy tên sàm sỡ đó nếu nó không ngoan ngoãn nghe lời. “Lại là anh ta à...”, Nigi nghĩ, có phần hơi sợ khi nhìn thấy Fuu với vẻ mặt đó. Xem ra lời nói của Fuu như mệnh lệnh vậy, tên cao to ấy bỏ đi ngay.
“Cảm...cảm ơn...”, Nigi ngập ngừng lên tiếng, mắt không dám nhìn thẳng vào mặt Fuu đang lạnh lùng dần. Có thêm người vào tàu, người người chen nhau đông đúc. Fuu đứng ngay trước mặt cô, che chắn cho đoàn người ấy sẽ đứng sát gần cô. “Anh không cần phải làm vậy đâu! Anh đi đi!” Nigi vốn đã rất giận Fuu, nên cô không ngần ngại mà đuổi anh đi. “Tốt nhất cô nên im đi! Không là tôi sẽ ăn thịt cô tại đây đó.”, một lời đe dọa khiến Nigi nín thinh. Tên này quả thật là có ma lực mà, lời nói như mệnh lệnh của chúa tể vậy, chẳng hiểu vì nguyên do nào mà khiến người ta chẳng thể làm trái lại được. Nigi cúi mặt, có phần ngại, có phần sợ, có phần tức, không nói thêm câu nào. Còn Fuu, anh đưa mắt nhìn cô gái bé nhỏ trước mặt mình. Hai người đối diện nhau im lặng như thế mãi cho đến khi tàu đến trạm, mỗi người mỗi ngã rẽ.

Bình luận truyện Đồ biến thái! Tránh xa tôi ra!

Nhấn Shift + Enter để xuống hàng. Nhấn Enter để đăng câu trả lời.

Bình luận Facebook

Băng Thiên Hàn
đăng bởi Băng Thiên Hàn

Theo dõi