Tùy Chỉnh
Đề cử
Đồ biến thái! Tránh xa tôi ra!

Đồ biến thái! Tránh xa tôi ra!

Thức giấc

Một vài tia nắng xuyên qua khe cửa lấp lóe trên đôi mi Nigi khiến cô phải lim dim mở mắt mình. Cô đưa mắt nhìn lên cái đồng hồ treo đối diện giường “Nah, vẫn còn sớm mà!” Cô vươn vai, rồi quay người ôm lấy cái gối ôm bên cạnh mình. Mà, hình như có cái gì đó là lạ. Cái cảm giác bông bông xốp xốp quen thuộc thường ngày đâu rồi. Tuy đôi mắt đã nhắm tịt nhưng cô vẫn hình dung được, bàn tay cô đang sờ một cái gì đó, mềm mềm mịn mịn, nhưng cũng cứng cứng nữa, cái này hơi quen quen, không phải là quá lạ. “Mình mơ à...” Nghĩ vậy, cô siết chặt vòng tay ôm ghì cái gối ôm ấy vào lòng. Sao mà hôm nay cái gối ôm nó to ra thế. Cô vẫn giữ đầu sát rạt cái gối ôm, quay qua quay lại, sao mà nó hết mềm mà lại hơi cứng thế này. “Này, sáng sớm đã muốn động tay động chân rồi à?” Ơ, gối ôm còn biết nói nè, mà giọng nói này quen quá, hình như là... của Fuu mà. Tại sao cô lại cảm thấy nhớ người đáng ghét đó, cô nhe răng cắn thật mạnh vào cái gối ôm trước mặt mình. “AHHHHH...” Có cánh tay ráng đẩy cô ra “CÔ TÍNH GIẾT TÔI À!!!!!?” Lúc này, Nigi mới dần mở đôi mắt mơ màng của mình, rồi cô bất ngờ há hốc miệng khi thấy trước mắt mình, nằm kế bên mình, chính là Fuu bằng da bằng thịt đây mà. Anh cắn răng đau đớn, tay xoa xoa lấy vết cắn trên ngực do Nigi gây ra “Răng cô làm từ sắt à...Đau chết được...”
Quá đỗi bất ngờ, rồi cô chợt nhận ra, hình như, anh không mặc đồ, nhìn lại bản thân cô, hoàn toàn lộ thiên “Đồ... ĐỒ BIẾN THÁIIIIII!” Tay chân Nigi quơ lung tung để tìm cách đá đạp Fuu. Bị động thủ bất ngờ, Fuu đành theo phản xạ tự nhiên, tìm đường né, rồi tranh thủ sơ hở, nhào người đè Nigi xuống. “Anh...” “Bộ lạ lắm à?” Fuu nói với một mặt tỉnh bơ trong khi Nigi thì mặt mày đỏ bừng cả lên “Tại...tại sao anh lại ở đây...?” “À, cô phải cảm ơn tôi đi, đêm qua ai uống say xỉn đi đứng không nổi rồi ngủ gục luôn tại quán Bar ấy. Không có tôi thì ai đưa cô về?” Lúc này cô mới sực nhớ ra chuyện tối qua, bao nhiêu hình ảnh quay về trong phút chốc. Cô đã ngượng lại càng thêm ngượng, nhưng với tính bướng bỉnh ấy, cô phồng má lên tiếng “ Thì Ayman!” “Lại Ayman” Nghe người con gái mình yêu nhắc tên người con trai khác, chắc chắn là Fuu hậm hực trong lòng rồi. “Uh huh! Chứ ai mướn anh đưa về.” Fuu nghe, đôi mắt bỗng chuyển nên lạnh nhạt pha chút giận dữ. Anh quay người ngồi sang chỗ khác, đưa bờ lưng mạnh mẽ về phía cô “Ừ, vậy coi như tôi làm chuyện bao đồng.” Hình như bị giận mất rồi, Nigi thấy hơi có lỗi, dù gì thì... Cô ngồi dậy, kéo tấm chăn che lại bộ ngực trần của mình, nhẹ giọng “Cảm... cảm ơn... Nhưng mà...” “Nhưng mà sao?” Vẫn là giọng nói lạnh lùng của Fuu. “...Mà... Anh đưa về là được rồi, ai... ai mướn anh... làm chuyện này vậy...” “Chuyện gì?” Fuu quay đầu với khuôn mặt băng giá để cố che giấu bản chất đang mê mẩn cái dáng vẻ vừa đáng yêu vừa quyến rũ của Nigi. Nigi đỏ bừng hai má thấy rõ “Thì... anh biết rồi còn hỏi ah!!!” Fuu chỉ ngón tay vào cô “Ý là, chuyện cô không mặc đồ ấy à?” Ngượng, Nigi chỉ gật gật đầu rồi cúi luôn. Cố nhịn cười, Fuu tiếp tục “ Do cô chứ có phải do tôi đâu?” “Do tôi?” Nigi bất ngờ với câu trả lời ấy, liền ngẩng mặt lên nhìn Fuu. “Không nhớ gì à?” Cô lắc lắc đầu “Không?” “Thì cô là người chủ động ngồi lên người tôi, còn tự cởi đồ mình ra, rồi quyến rũ tôi nữa, nên, tự hiểu” Nigi mắt mở to hơn bao giờ hết, cô có nghe nhầm không, chính cô đã làm chuyện đó ư? “Anh... nói dối!” “Nghĩ lại xem hôm qua ai say?” Nói rồi, Fuu quay mặt đi chỗ khác, phì cười. Có lẽ cô nàng bé bỏng tin sái cổ chuyện ai bịa đặt rồi. Sự thật là đêm qua chẳng có gì xảy ra hết, dù trông cô ngủ rất đáng yêu, nhưng anh vẫn thích hơn cái cảm giác được nhìn khuôn mặt cùng tiếng rên bối rối của cô hơn. “Mà, đêm qua sướng lắm! Cô trình độ cao!” Anh vừa nói, vừa giơ ngón cái lên ra hiệu nút Thích khiến cô rối loạn đầu óc cả lên. Quá ư là mất mặt, cô lấy chăn trùm kín đầu, miệng thì cứ lẩm bẩm “Không...không thể nào...” Tưởng tượng đến cảnh mà Fuu nói ấy khiến cô nổi cả da gà lên, sao mà có thể được chứ.
Chợt, Fuu choàng tay ôm lấy Nigi vào lòng, da thịt hai người chạm sát vào nhau khiến cả hai đều có chút bối rối. “Dễ tin vậy?” Câu nói của Fuu khiến Nigi sửng sốt người nhận ra, hóa ra là nãy giờ anh gạt cô ư “Anh...” Tức đến mức không nói được gì, Nigi đấm đấm nắm tay vào người Fuu “Đồ...biến thái...đáng ghét...” Anh nắm lấy cổ tay cô, đưa mặt gần sát mặt cô “Đồ ngốc của anh.” Rồi, anh đặt lên môi cô một nụ hôn, thật sâu, thật ngọt ngào. Fuu ôm chặt Nigi hơn để cảm nhận cơ thể quyến rũ của cô. Anh cũng không quên sờ soạng âu yếm lấy từng đường cong cơ thể khiến Nigi chỉ biết nhắm tịt mắt lại.

Bình luận truyện Đồ biến thái! Tránh xa tôi ra!

Nhấn Shift + Enter để xuống hàng. Nhấn Enter để đăng câu trả lời.

Bình luận Facebook

Băng Thiên Hàn
đăng bởi Băng Thiên Hàn

Theo dõi