Đồ ngốc! Đứng lại cho anh!!! / Chương 14

A A A B

Chương 14


Tối, màn đêm dần bao trùm cả khu biệt thự sang trọng. Tiểu Mi nằm gục trên giường, khẽ rúc mặt vào trong chăn. Đã hơn 7h tối rồi, anh vẫn chưa về…Bóng tối…có ai đó nói rằng ngồi trong bóng tối sẽ cảm thấy an tĩnh và dễ suy nghĩ hơn.

Có tiếng xe ở gara. Tiểu Mi vội nhắm mắt lại vờ như đang ngủ.



Cạch!

Cánh cửa bật ra, một làn gió lạnh thoảng vào, một dáng người nhỏ bé đang nằm cuộn tròn trong căn. Hạo Kì ôm chầm lấy cô từ phía sau. Anh hôn lên tóc cô, hít nhẹ mùi tử đinh hương thoang thoảng.

Anh nhớ em, hôm nay thật dài.

……………

Em ốm sao, sao trông em mệt mỏi vậy!????????

Tại sao anh lại yêu em, Hạo Kì. Em không quá giỏi giang, cũng chẳng quá xinh đẹp, từ nhỏ tới lớn em chưa làm được gì cho anh, sao lại yêu em?

Ai nói anh yêu em nào, anh đâu có nói là anh yêu em bao giờ đâu.- Hạo Kì nháy mắt cười tinh nghịch

Hạo Kì, hôm nay em………………- Cô định nói là hôm nay gặp mẹ anh và nghe câu chuyện của bà, nhưng lời ra đến miệng lại nuốt vào.

Sao vậy!?????????

Em…em…muốn tổ chức đám cưới!??????

Đám cưới!??? Không phải hôm qua em còn kịch liệt phản đối sao? Sao hôm nay lại…..- Hạo Kì ngỡ ngàng

Em muốn tổ chức đám cưới! Càng sớm càng tốt.- Tiểu Mi quả quyết



Em yêu anh đến thế sao?!!!!!- Hạo Kì nhìn cô cười tà mị.

Đồ……… tự kỉ, xấu xí!?????

Tự kỉ, xấu xí mà có người đang nhìn không chớp mắt đấy.

Xì rõ là………………..

Dễ thương phải hông?- Hạo Kì cong môi.

Không “ đồ mặt thộn”- Tiểu Mi tạt ngay cho Hạo Kì một gáo nước lạnh.

Hạo Kì nghiêm nét mặt lại, anh siết chặt bàn tay nhỏ của cô, giọng anh trầm khàn.

Tiểu Mi, dạo này em coi thường anh quá rồi nha!???????

Ơ…Sao? Aaa em sai rồi, em không như thế nữa!- Tiểu Mi la toáng lên chạỵ rầm rập ra khỏi phòng với vận tốc tên lửa.

Chỉ còn Hạo Kì ở lại đó đang ôm bụng cười sặc sụa.

***

Sau bữa cơm tối, Hạo Kì vào phòng sách làm việc! Lúc vào học ở học viện Venus cũng chính là ngày anh vào làm ở tập đoàn,với chức danh tổng giám đốc tập đoàn Venus. Hôm nay cũng vậy, còn 1 đống giấy tờ công văn chưa kí. Đang mải tập trung anh không hay biết có một dáng người nhỏ bé lặng yên mê đắm nhìn mình qua cánh cửa mở hờ…

Tiểu Mi đang định vào tìm người nói chuyện, hỏi xem anh có chuyện gì cần mình giúp không. Mới đẩy nhẹ cửa vào đã bắt gặp một Vương Hạo Kì hoàn toàn “ xa lạ” mà chưa bao giờ cô thấy trước đó. Anh đeo kính gọng đen, ánh mắt sắc bén, thần thái nghiêm túc lại dường như có vẻ thêm phần trầm ngâm tư lự khác hẳn với vẻ ngông nghênh, cường quyền,hay dịu dàng đùa cợt thường ngày…

Đột nhiên chân không thể bước qua ngưỡng cửa ngay trước mắt, cảm thấy người con trai hoàn mỹ kia thật xa vời…Bước chân vô thức lùi lại, một bước, hai bước, ba bước…cô xoay hẳn người đi như chạy ra hoa viên.

Nằm xoài trên chiếc bàn đá lạnh buốt, ngẩng mặt lên nhìn bầu trời đêm đen tuyền như tấm thảm nhung phủ trùm cả thế giới cảm giác ngột ngạt đến khó thở…

Bản chất con người mâu thuẫn là thế, rõ ràng là yêu một người đến phát điên, nhưng lại sợ hãi khi phải đối diện với khó khăn phía trước. Muốn hiểu rõ một con người, nhưng lại hoang mang khi thấy một phần con người thật của họ. Không biết phía trước sẽ dẫn tới đâu, lại cứ cố chấp bước tiếp vào vùng tối ấy chỉ với chút hi vọng tìm chút ánh sáng le lói phía cuối con đường…

Tiểu Mi mông lung nhìn lên không trung, bàn tay với lên như muốn bắt lấy ngôi sao nhỏ trên cao. Hạnh phúc cũng thế, ở ngay trước mắt tưởng chừng như đưa tay là có thể chạm vào, nhưng thứ nắm được chỉ là không khí, vô hình lạnh lẽo.

***

Sáng hôm sau ở cửa tiệm áo cưới.

Ngọc Bích,cô bạn của Tiểu Mi đang chọn lựa kĩ lưỡng từng chiếc váy cưới một, bộ nào cũng thật kiêu sa mỹ miều.

Cậu nghĩ sao Ngọc Bích? Tớ thấy chiếc váy này rất hợp thời và cũng không quá giản dị rắc rối.

Mình cũng thấy vậy, giản dị nhưng rất kiêu xa, nó cũng rất hợp với màu da trắng hồng của cậu.

Một lúc sau

Cô và anh cùng bước ra, thật sự quá đẹp, đẹp đến nỗi không tính từ nào có thể tả được. Đẹp đến nhân viên bán hàng cùng tất cả mọi người có mặt trong cửa hàng đều tròn mắt ngạc nhiên.

Một đôi nam thanh nữ tú.

Giống hệt kim đồng ngọc nữ.

Sao trên đời lại có những người đẹp như vậy nhỉ?

Anh! Em cũng muốn được như cô ấy

………

Xinh nhỉ?

Uhm… chồng cũng đẹp lắm- cô ngại ngùng đỏ mặt.

Thiệt không đó!??? Chồng biết mà, chồng mặc cái gì cũng đều đẹp cả.

Anh mặc một chiếc áo sơ mi trắng có cách điệu bằng những đường gấp trên vạt và tay áo đầy nghệ thuật. Chiếc cà vạt màu đen được may liền với cổ áo. Đôi chân dài ( 1m86 chứ có ít đâu) khiến cho dáng quần mặc càng đẹp kết hợp với đôi giày da bóng loáng, với cái áo vest đen dài. Nhìn Hạo Kì chẳng khác nào một hoàng tử vừa bước ra từ trong thế giới cổ tích.

Còn cô, đang ngượng nghịu trong bộ váy cưới màu trắng tinh khôi, một vẻ đẹp rạng ngời, đẹp đến mức trong tiệm áo cưới ai cũng phải khen rằng cô là một người con gái hoàn mĩ. Một cặp đôi hoàn hảo.

***

Tiểu Mi ngồi bên cửa sổ tay mân mê từng cánh hoa tử đinh hương nhỏ, sao mùi hương của nó lúc nào cũng thật dễ chịu vậy nhỉ?

Tiểu Mi em ở đâu vậy!- Tiếng Hạo Kì vọng lên từ lầu 1.

Em xuống ngay đây!- Tiểu Mi luống cuống tuột khỏi cửa sổ, bỗng dưng tay cô va phải chậu tử đinh hương.

“ Á!!!”, chậu hoa vỡ nát, mảnh chậu vỡ cứa vào tay cô, giọt máu đỏ tươi rơi trên cánh hoa…

Điềm báo…- Tiểu Mi sợ hãi run bần bật, quên cả máu đang chảy.

TIỂU MI! Em làm đang làm gì hả.- Hạo Kì chạy lên lầu tìm cô miệng gắt ầm lên vì thấy cô chưa xuống, bắt gặp cảnh tượng này, anh lao đến nắm chặt bàn tay đang chảy máu không ngừng.

Anh….Tiểu Kì….Tiểu Kì dập nát rồi làm sao đây…Em…Chính em đã đẩy rớt nó…Hưc…em..hưc…

…………………

Anh nhanh chóng kéo cô vào phòng tắm ngâm bàn tay bị thương vào nước nóng, anh nhìn cô lo lắng.

Vỡ rồi thì thôi, em mua chậu khác cho anh là được! Nín đi, ngoan!- anh mỉm cười dịu dàng, xoa xoa mái tóc mềm trấn an cô.

Sau khi rửa sạch vết thương Hạo Kì sang phòng sách lấy hộp sơ cứu, lúc vào lại phòng anh thấy Tiểu Mi đang ngồi lặng yên bên mép đệm, cúi gục đầu nhìn vết thương rớm máu, nhìn cô như thế bỗng nhiên lòng anh dấy lên một nỗi sợ hãi vô hình, thân ảnh nhỏ bé ngay trước mặt anh sao chơi vơi, mơ hồ….

Anh tiến lại khuỵ chân ngồi xuống, băng bó vết thương cẩn thận xong đẩy hộp sơ cứu sang bên, anh ngước lên nhìn cô.

Tiểu Mi, nhìn anh này!

…..- cô chầm chậm ngẩng nhìn anh.

Ngày mai, chỉ ngày mai thôi, chúng ta sẽ kết hôn, mà sao…Em đang nghĩ gì vậy.

…..Em cũng không biết nữa! Em sợ, sợ lắm, chưa bao giờ em cảm thấy sợ như lúc này…hu hu…em xin lỗi anh, xin..hưc…lỗi…Hạo Kì…

Thôi, thôi nào nín đi, có thế thôi mà cũng khóc, nè mai làm cô dâu rồi đó, khóc nhiều, mắt sưng húp lên, người ta không biết lại tưởng anh bắt nạt em.

.

.

.

Anh à, tối nay em nằm cạnh anh được không!???- Càng về sau cô càng lí nhí không nói lên lời

Em nói gì cơ, anh nghe không rõ.

Em nói là…tối nay, em nằm cạnh anh được không?

Anh nghe không rõ, em nói lại đi……..

Anh không nghe thì thôi, em đi đây.

Tiểu Mi hậm hực bỏ về phòng, thì bị anh kéo lại,ôm chặt lấy cô.





Hạo Kì, nói yêu em đi, anh chưa nói yêu em bao giờ.

Ngày mai, tại lễ đường anh sẽ nói!!!



Ngoài trời tối đen như mực, cơn gió đêm rít qua từng khe cửa, đám đất cát bị gió thổi bay tứ tung, cây Tử đinh hương lăn lóc một góc lan can và mấy mảnh sứ vỡ đập vào nhau canh cách. Giọt máu đã khô trên nền đá như nhuốm đỏ cả trời bi thương…Đau thương đến chết…4 từ đủ hình dung cho ngày mai và tương lại sắp tới?
Đọc tiếp: Đồ ngốc! Đứng lại cho anh!!! – Chương 15

Prev Next

Bình luận

Bạn còn lại 250 ký tự
luie dương

luie dương

truyện này ở đay copp một đoạn từ chuyện shock tình vào đấy à??

Gửi lúc 1:19 PM 01/09/2013

ready4

ready4

bà cố nội đứa nào viết truyên dở tệ quá hà

Gửi lúc 9:01 PM 08/08/2013

Bình luận facebook