Tùy Chỉnh
Đề cử

Chương 6

-Đồ ngốc!_Nhè ngay lúc tâm tình Giai Băng vô cùng tốt, một giọng nói lạnh lùng còn mang theo chút âm điệu ngái ngủ vang lên, thọc ngay vào tai cô ko thương tiếc.

Nhận ra giọng nói này có điểm rất quen thuộc, quen thuộc đến mức bị ám ảnh, Giai Băng bất thình lình mở to mắt, chiếu lên khuôn mặt lãnh đạm, bình thản như nước, lạnh như băng kia, khóe môi vô thức giật giật vài cái mãnh liệt:

-Là...là...

-Ko phải cô mua giường tân hôn sao? Đây là giường đơn đấy!_Bực bội quét mắt một lượt lên kiểu dáng trẻ con của chiếc giường, kẻ thù của cô lên tiếng hỏi_Mắt cô có vấn đề à?

Thiếu điều tức điên lên bóp cổ người khác, Giai Băng ngồi dậy, đứng lên, ghé sát mặt người đối diện, răng nghiến lên trèo trẹo:

-Này, anh bạn, anh ko thấy mình quá phiền sao?

-Gọi tôi là Đằng Dạ!_Hắn thờ ơ sửa chữa cách xưng hô.

-Được rồi! Cụ Đằng..._Đưa ngón tay day day thái dương làm bộ vô cùng mệt mỏi, Giai Băng nghĩ ngợi gì đó rồi trưng ra bộ mặt thương cảm quan tâm_Cụ có phải quá rảnh rỗi rồi ko? Sao cứ nhè chuyện của con mà xía vào hoài vậy? Cụ có biết lần trước con vì cụ mà bị đứt tay, bị cấm luyện võ suốt mấy ngày ko hả?

-Cô...vừa gọi tôi là gì?_Vẻ mặt Đằng Dạ lập tức mờ mịt như bị phủ xương, xám ngoét hơn nhọ dưới "mông" nồi.

-Nếu anh ko bớt xía vào chuyện của tôi, tôi sẽ gọi anh là cụ Đằng, hừ, tự do ngôn luận, anh ko có quyền ép tôi gọi anh là gì?_Lườm Đằng Dạ một cái thật sâu, thật cay, Giai Băng quay mặt nhìn mấy cô nhân viên từ lúc nào mắt đã biến dạng thành 2 trái tim đỏ thoi thói đập bùng bục như trống, than oán trong lòng một cái rồi khách sao nói_Tôi mua cái này, phiền cô ghi lại dùng.

-Cô mua giường đơn làm cái quái gì hả? Cụ Hạ_Ko chịu thua kém, Đằng Dạ cũng đổi cách xưng hô với Giai Băng, âm thanh trầm thấp nhưng rất có tính chất bức người.

-Cụ Đằng...cụ thực sự đã già rồi đấy! Làm ơn đi chỗ khác được ko?

-Tôi hỏi cô, cô mua giường đơn làm gì? Hay cô định để mình và chồng nằm xếp lên nhau cho ấm sao?_Vẫn gan lì cương quyết ko chịu đi, Đằng Dạ ranh ma suy đoán, khóe miềng cười tà mị_Xem ra...cô cũng là người có máu H.

-Cụ Đằng thân mến!..._Đưa 2 bàn tay nhỏ của mình vỗ lên hai má của Đằng Dạ một cái, Giai Băng thở dài bất lực, hết sức nhẫn nhịn khao khát muốn cho người này một tát mà nói_...chẳng nhẽ tôi mua phòng hao ko được sao? Lỡ như thằng chồng khốn khiếp đó nổi khùng đá tôi ra khỏi phòng, tôi còn có cái giường mà nằm chứ, anh thấy ko đúng sao?

-Cô đúng là lo xa quá nhỉ?_Hơi khựng người một lát, rất nhanh sau đó, Đằng Dạ cười mỉa một cái rồi gạt tay Giai Băng ra khỏi mặt mình, quay sang đám người phục vụ , chỉ tay về phía một chiếc giường đôi màu xám bạc rất sang trọng hướng đối diện_Phiền cô chuyển cái đó đến căn hộ của tôi giùm!

Những tưởng, sau đó, ai sẽ người một hướng, ta một nẻo. Nhưng Giai Băng chưa kịp quay người đi, đã bị Đằng Dạ lôi đến các quầy hàng khác chọn đồ cho căn hộ của hắn.

Tuy biết bản thân hoàn toàn ko chấp nhận việc bị một người xa lạ lôi đi chọn đồ, nhưng vì nể tình hắn là con trai 100% X-men đích thực, ko có đầu óc thẩm mĩ, nên Giai Băng cũng thuận lòng một chút nán lại, lâu lâu đóng góp ý kiến giúp hắn dẫu biết rồi nó cũng bị gạt bỏ sang một bên.

Mà lúc đi cùng hắn, cô cũng chọn được nhiều đồ dùng thích hợp để tân trang căn hộ mới của mình, cái này, cũng ko hẳn là thiệt thòi.

Một lúc, khi chân đã mỏi, sức lực đã suy kiệt, giọng nói cũng vì cãi nhau nhiều quá mà trở nên khàn khàn, GIai Băng quyết định nhỏ tiếng xin hắn đi Washington City rồi âm mưu đánh bài chuồn.

Hắt nước lên mặt từng đợt dữ dội, Giai Băng ngây ngốc nhìn khuôn mặt phờ phạc ko chút sức sống của mình trong gương, liền tá hỏa nhận ra một điều kì cục. Đó là...tại sao cô phải xin hắn đi Washington City để chuồn chứ? Sao ko quang minh chính đại mà đi, làm gì cứ như thể hắn là người thân của cô vậy chứ?

Đúng! Cô hoàn toàn mất trí rồi! Thật ngu ngốc! Cô ko có gì phải sợ cả, hắn là người qua đường, mắc mớ gì cô phải quan tâm đến suy nghĩ của hắn.

Chuẩn!

Hóa giải nỗi khó chịu trong người xong, Giai Băng điện thoại cho mẹ chồng hỏi bà đang ở đâu rồi lau bàn tay đầy nước lên chiếc khăn trắng cuộn ngay ngắn trên kệ, chuẩn bị ra ngoài thì nhìn thấy 3 người đàn ông lần lượt bước ra khỏi buồng vệ sinh chính cạnh đó.

Một ông già tóc đã bạc trắng và 2 người tầm tuổi một cha một con sững người nhìn cô, vài phút mặc niềm trôi qua họ mới động đây, tán loạn chạy ra khỏi phòng vệ sinh.

Hình như, 3 người đó là con trai thì phải?

Họ làm gì ở đây? Tại sao lại gào rú như chó sói thế?

Mang theo một mảng tâm tình bước ra ngoài toan xuống đại sảnh tìm mẹ chồng, Giai Băng nhìn thấy Đằng Dạ đang dựa người vào tường hướng mắt về phía phòng vệ sinh bên cạnh phòng cô vừa bước ra, và ngẫu nhiên, từ phòng đó, có rất nhiều phụ nữ bước ra.

Ế!

Giật nảy mình, Giai Băng quay người nhìn bảng chỉ dẫn, lòng nghẹn đắng ko thể thốt nên câu nào trước sự thật đau lòng: Cô vừa từ phòng vệ sinh nam bước ra!!

-Cô...đúng là đồ cực phẩm!!!_Đột ngột đứng sau lưng Giai Băng, Đằng Dạ thanh âm có vẻ ổn trọng, nhưng lại tản mát ra 1 tia giận dữ khó lí giải nổi

Bình luận truyện Đồ ngốc! tôi là chồng của em!!

Nhấn Shift + Enter để xuống hàng. Nhấn Enter để đăng câu trả lời.

Bình luận Facebook

Admin
đăng bởi Admin

Theo dõi