Tùy Chỉnh
Đề cử

Chương 63


Chap 32: ADN

-Đằng phu nhân, bà cũng biết rồi đấy...Giai Băng hiện giờ...không phải là con gái tôi..._Ngưng một lát, Hạ lão gia đưa mắt dò xét biểu hiện của người đối diện mới nói tiếp_...mà cuộc hôn nhân này...cốt yếu là để làm vui lòng các cụ hai nhà Đằng-Hạ, người ngoài sao có thể xía vào được. Thế nên, tôi muốn hủy đám cưới lần trước, thay vào đó, chúng ta sẽ tổ chức một đám cưới khác hợp lệ.

-Ồ!_Sau khi nghe lời lẽ thuyết phục của người kia, Đằng phu nhân cảm thán lên một tiếng, miệng nở một nụ cười nhẹ ra chiều thích thú_Nhưng hình như...Giai Băng và hai người kia đều chưa xét nghiệm ADN, sao Hạ lão gia lại chắc chắn Giai Băng không phải là con gái mình đến vậy?

-Bà không nhắc thì tôi cũng quên mất_Chợt như nhớ ra điều gì đó, Hạ lão gia mở nhanh chóng mở tập tài liệu đặt kề cạnh chỗ mình, đẩy nó về phía Đằng phu nhanh, lòng chắc mẩm kế hoạch đã thành công trót lọt_Đây là kết quả xét nghiệm giữa tôi và Giai Băng, nó cho thấy, chúng tôi không hề có quan hệ máu mủ.

Thoáng chút hồ nghi nhìn xấp giấy trước mắt, Đằng phu nhân cầm lấy chúng, tỉ mẩn đưa mắt thăm thú trên từng hàng chữ, chốc chốc lại liếc nhìn gương mặt đắc chí của Hạ lão gia. Bà đến đây, quả thực không hiểu nổi ông ta đang nghĩ gì nữa...vất bỏ một đưa con nuôi những 18 năm một cách dễ dàng và gấp gáp như vậy...có quá đáng hay không. Còn nữa...sao bà thấy chuyện này kịch đến vậy, như thể đã được sắp đặt sẵn từng bước.

-Sao...Đằng phu nhân!_Ném ánh mắt long lanh như trời đêm nhìn người đối diện, Hạ lão gia hồi hộp chờ đợi đáp án.

-Tôi cứ nghĩ chuyện này là một trò đùa..._Đằng phu nhân nhấp một ngụm trà cho thanh giọng_...nhưng có lẽ không phải vậy. Tuy nhiên, Đằng gia chúng tôi không phải dòng tộc máu lạnh, không thể vô ý xúi con trai li dị với người mình đã cưới được, mong Hạ lão gia thông cảm.

-Nhưng...mong ước của hai cụ....

-Tôi vẫn chưa nói hết...Không thể li dị với Giai Băng, không có nghĩa con gái ông không có cơ hội. Nếu Đằng Dạ thực sự thích một trong ba cô con gái còn lại của ông, nhất định chúng ta sẽ bàn đến việc cưới hỏi. Ngược lại, sẽ không có người nào họ Hạ đặt chân vào Đằng gia_Vẫn nở nụ cười không thể hòa nhã hơn, Đằng phu nhân quyết đoán trả lời, đôi mắt bà đen thẫm lại tỏ rõ sự kiên quyết không thể sờn phai.

Chẳng phải bà yêu quý Giai Băng mà để cô ở lại, những việc bà đang làm...chỉ là bổn phận của "Chính thê" tiền bối đối với "Thánh thê" hiện tại. Có lẽ, theo suy đoán của bà...không ai thích hợp với vị trí đó hơn kẻ từng có ham muốn giết chết Đằng Hy như Giai Băng.

***
-Tùng tùng tùng!_Tiếng trống thúc giục báo hiệu giờ thi kết thúc vang lên từng hồi dài, kéo tiềm thức đang mộng mị mê mệt trong căn phòng Hội trưởng rộng lớn, cô độc của Đằng Dạ giật mình tỉnh giậy.

Đưa mắt mơ màng nhìn đồng hồ, anh vươn người khởi động các khớp rồi đứng giậy, túm lấy chiếc áo khoác vắt trên lưng ghế rồi bước ra khỏi phòng, sải chân dài đi đón Giai Băng.

Mong là...cô không thi tệ đến mức khiến anh không dám ló mặt ra ngoài.

Bỗng, trong dòng người đông nghịt, có ai lướt qua, vô tình chạm mạnh vào vai anh.

Khó chịu, Đằng Dạ nhíu mày nhìn lại người kia, nhưng họ đã đi khuất, chỉ để lại một chiếc huy hiệu khắc hình nanh sói màu trắng ngà.

Nhặt chiếc huy hiệu lên, đưa mắt nhìn kĩ từng đường nét của nó, khuôn mặt ngái ngủ dính đầy gèn mắt của Đằng Dạ trở nên lạnh lùng đến khó hiểu...và đôi mắt đen...thì như chất chứa một luồng xoáy vô tận, như mũi khoan găm vào sâu thẳm con tim người.

Chiếc huy hiệu này, đưa anh trở về quá khứ tối tăm-khi mà...anh nhìn thấy Đằng Hy nằm bên cạnh nó...cùng một vũng máu đỏ thẫm đầy chết chóc...

...và cả cái chết của mẹ anh...theo lời kể rùng rợn của cha nữa...

...nó giúp anh nhận ra...đám người đó...là kẻ thù truyền kiếp anh cần phải...giết...

Rất nhanh quay người, bám theo toán người khả nghi, Đằng Dạ cẩn trọng đi đến một nơi hoang vu nào đó trong trường. Anh từ một gốc nhỏ ẩn nấp, ném ánh nhìn gắt gao về nơi đám người kia hội tụ. Bất ngờ thay, trong số họ...có một chàng trai mà anh quen biết, thậm chí còn ghét cay ghét đắng.

Hắn khoác áo đồng phục của P&P, uy quyền nói gì đó với toán người kia, khiến bọn họ phải cúi gập người tuân lệnh rồi bỏ đi nhanh chóng ngay sau đó. Đến khi cái nơi hoang vu ấy chỉ còn trơ lại mình anh và tên đó, hắn mới hướng mắt về nơi anh ẩn nấp, cao giọng giễu cợt:

-Đằng huynh, hành động len lén như thế không hợp với anh đâu!

Biết mình chẳng thế trốn được nữa, Đằng Dạ miễn cưỡng từ trong chỗ náu ẩn bước ra, đáy mắt lóe lên tia thù hận sâu kính không rõ ràng. Đối với anh, dù người này có quan hệ gì với đám người đó, chỉ cần có tiếp xúc, đều trở thành kẻ thù của anh.

P/s: Kác tình yyêu dễ thương của ta, chút ta post típ nhé, thành thật xinh lỗi đã bỏ bê fic đi đào hố, tks nhìu, mog các bà ủng và cho ý kiến

Bình luận truyện Đồ ngốc! tôi là chồng của em!!

Nhấn Shift + Enter để xuống hàng. Nhấn Enter để đăng câu trả lời.

Bình luận Facebook

Admin
đăng bởi Admin

Theo dõi