Tùy Chỉnh
Đề cử

Chương 9

Sao ai cũng thấy hắn có ý tốt, nhưng Giai Băng lại nghe như hắn đang xỉa xói, chê bai cô nhỉ?

-Sao lại nhầm được chứ...tôi..._Ông chú trung niên ý chí sắt đá vẫn quyết ko lung lay nói, nhưng lúc sau lại bị ánh mắt sắc lạnh của Đằng Dạ lia đến liền cứng họ, câu từ chưa kịp nói đều rơi tủm xuống dạ dày, tan biến trong lớp acid đặc quánh.

-Vậy đây là danh thiếp luật sư của tôi, 3 người có thể nói chuyện với ông ta trước khi ra toà.

Nghe đến đây, 3 người kia mặt mày biến sắc liền bày lí do có việc rồi thoái lui, đám đông xem chuyện cũng dần tản.

Đến khi không còn bóng người nào lảng vảng ở WC, Đằng Dạ mới đẩy Giai Băng ra, rời đi.

Giai Băng bị đẩy bất ngờ có chút choáng váng, khó hiểu nhưng cũng nhanh chân đuổi theo, mà không, tháo chạy về đại sạch mới đúng.

Nhưng có lẽ, vì tâm tình cô giờ khá hỗn loạn, nên trong những bước chân hùng hồn như voi, cô cư nhiên bị mất trọng tâm, như kẻ say rượu ngồi khuỵ xuống đất.

Điều đầu tiên Giai Băng cảm nhận được từ chuỗi hành động chớp nhoáng do mình gây ra chính là nỗi đau tê tái lan toả như bệnh dịch từ cái bàn toạ đáng giá 1 tỉ của cô; điều thứ 2 chính là mùi tiền mới cứng trong ví cô sắp có dấu hiệu chảy sang túi tiền mấy ông bác sĩ phẫu thuật thẩm mĩ bàn toạ; điều cuối cùng để lại dư âm nhiều nhất trong cô chính là tiếng "rắc" the thé như muỗi kêu phát ra từ chân phải cô kèm theo cơn nhức nhói đau đến quặn lòng.

Ông trời ơi! Cô bị trật chân rồi! Trật rồi! Hãy vỗ tay ăn mừng cho những ngày thắng ăn giò heo sắp tới nào!

Cơ mà...

-Mẹ yêu ơi, con gái bé bỏng của mẹ đau chân quá!_Nhăn mặt mếu miệng lấy bàn tay chưa lành vết tích dao gọt táo nắn nắn cổ chân, Giai Băng rên rỉ, cố đứng dậy nhưng vô phương.

Khi người ta trôi dạt giữa dòng nước xiết chảy, sẽ có một cọng cây hùng dũng lòi ra cho người ta nắm lấy. Tuy giờ tình cảnh Giai Băng ko mấy cấp thiết như người sẩy chân chết đuối kia, nhưng cô lại có "cọng cây" cứu mạng.

"Cọng cây" ấy khoanh tay trước ngực, đầu hơi nghiêng tư lự nhìn cô ngẩng đầu giương mắt nhìn hắn, rồi cười nhẹ, nụ cười đúng chất người qua đường dành tặng cho anh em Cái Bang và hắn phán:

-Cô thực sự rất phiền phức, Hạ Giai Băng!

-Anh..._Giai Băng toan đốp trả nhưng đã kịp thời bị lí trí ngăn lại. Có "cọng cây khô" đang đứng trước mặt cô đấy, phải lợi dụng trước đã rồi muốn luộc, xào, chiên, nướng gì thì tùy, cô phải nhẫn đã. Nhờ sự dẫn lối chỉ đường của bộ não siêu thông minh (là cô cho thế), Giai Băng gượng cười, đưa bàn tay lành lặn còn lại về phía Đằng Dạ_Kéo tôi lên đi!

-Tôi được gì khi kéo cô lên_Đằng Dạ ko thay đổi tư thể lãnh đạm hỏi.

-Anh sẽ nhận được tình thương mến thương, lòng khâm phục và sự ngưỡng mộ dạt dào từ tôi!_Giai Băng đặt tay băng bó vào lòng ngực mình, nhắm mắt diễn cảm nói.

-Tôi ko cần!

-Vậy tiền, anh muốn bao nhiêu cứ nói, kể cả cướp ngân hàng tôi cũng đáp ứng!

-Tôi ko thiếu!

-Vậy...anh muốn gì tôi cũng cho anh chỉ cần nó ở trong phạm vi có thể._Giai Băng đau lòng dụ dỗ dẫu dù cô có hứa, cô cũng sẽ quỵt đẹp.

-Chấp nhận!_Đằng Dạ cười đểu một cái hết sức âm mưu đáp.

Xong! Giai Băng có cảm giác như trước cổ mình đang đeo bản "Bán thân" như trong phim.

Đợi Giai Băng ngộ "đạo" thì đã quá muộn, Đằng Dạ đã ra tay trước. Hắn ngồi xuống trước mặt cô, chớp nhoáng "tặng" cô một nụ hôn "chuồn chuồn đạp nước".

Như lần trước, nụ hôn đó mang theo tư vị...lẫn trong đó, có sự mất mát khôn trời thấu đất.

Một nụ hôn đổi lấy 1 cái kéo tay?

Cô nhất định sẽ tự tay chôn sống hắn! Chôn hắn!

Bình luận truyện Đồ ngốc! tôi là chồng của em!!

Nhấn Shift + Enter để xuống hàng. Nhấn Enter để đăng câu trả lời.

Bình luận Facebook

Admin
đăng bởi Admin

Theo dõi