truyen
Tùy Chỉnh
Đề cử
Độc Tài & Kiêu Hãnh

Độc Tài & Kiêu Hãnh

Chương 43: Điểm Cộng Của Sự Dịu Dàng - Tiểu Như, Tôi Muốn Có Được Em

NGÀY HÔM SAU

TRƯỜNG SKY

Thật là một nhiệm vụ cao cả nhỉ !

Lý Ân Tinh thầm cảm thán một câu sau khi đã làm theo quy ước với anh trai là đưa Huỳnh Tiểu Như đến trường. Thứ nhất, vì trường học của nó và bệnh viện của anh cùng đường. Thứ hai, đây là yêu cầu mà trước khi Young đi công tác đã giao phó cho anh. Thứ ba, anh lại càng không an tâm nếu để tài xế đưa con nhóc hậu đậu này đến trường khi không chắc chắn nó nghe lời. Thế là sáng ra ai đó phải làm nốt một công việc của bảo mẫu cho đến công việc của một người anh trai thật thụ. Ấy vậy mà từ lúc đi đến giờ nó vẫn còn ngủ li bì như chưa có chuyện gì.

Ahn thấy bất thường liền cho xe dừng lại cách cổng trường khá xa, quay sang nó cau mày lẩm bẩm:

- Có phải vì hôm qua mình ở phòng nó cả đêm, cho nên sáng ra nó mất ngủ không? Nhưng mà không đúng ! Không phải cả buổi tối hôm qua nó đều ngủ rất ngon không phải sao?

Rồi tháo nhẹ dây an toàn trên người của mình ra trước khi nghiêng người sang chỗ Huỳnh Tiểu Như dò xét. Nóng thật ! Con nhóc này lại bị cảm rồi sao? Thật là anh quá xao lãng với nó mà !

- Ahn !

Nó thều thào, mở đôi mắt mệt nhọc ra nhìn Lý Ân Tinh chỉ cách mình tầm 1 cen-ti-mét giật bắn người.

- Sao đến trường rồi, mà anh không gọi tôi dậy? Còn, như vậy nữa. Anh có biết, những lúc anh như vậy, sẽ khiến tôi rất khó xử hay không hả?

Khó xử sao? Anh thấy bình thường mà !

Ahn dù có chút đau lòng nhưng vẫn cười cười cho qua chuyện.

- Tiểu Như, em bị cảm rồi ! Hôm nay không cần phải đi học nữa, tôi sẽ đưa em về nhà !

- Nhưng mà Ahn, tôi không muốn mình phải bỏ học đâu. Dù sao đi nữa, tôi cũng đã đến trường rồi mà !

Nó phản đối, đưa mắt nhìn về phía xa ảo não.

- Tôi biết là anh muốn tốt cho tôi. Nhưng không phải anh đã từng nói. Nếu kết quả học tập của tôi không tốt, anh sẽ, không cho tôi về gặp ba mẹ hay sao? Còn nữa, anh là một kẻ rất sỉ diện. Anh có thật lòng muốn. Người bên cạnh mình, là một kẻ vô dụng không?

Đau ư? Phải ! Anh thật sự đau lòng khi nghe được những câu từ từ miệng nó. Đúng như những gì mà nó nói, anh hoàn toàn rất sỉ diện. Nhưng mà nó có biết, lý do mà anh nói như vậy với nó hay không đây?

“ Huỳnh Tiểu Như, em là đang giận dỗi với tôi sao? ”

- Nếu em biết như vậy thì rất tốt !

Anh đáp, rồi cho gương mặt mình áp sát gương mặt nó nhếch môi.

Tiểu Như cảm nhận được cổ mình đang nóng lên quay lại đối diện Lý Ân Tinh nheo mày.

Ahn nói tiếp:

- Như những gì em đã nói, tôi là một con người nói được là làm được. Dù tôi rất sỉ diện, nhưng mà, tôi cũng không tàn nhẫn đến nỗi không quan tâm đến sức khỏe người ở bên cạnh mình. Vì vậy, nếu muốn bản thân đạt được kết quả học tập thật tốt. Thì em nên nhớ em phải nghe lời của tôi. Đã rõ chưa?

Anh nhướng mày, hai cánh tay xiết chặt hai bên cánh tay nó khiến Tiểu Như ngoan ngoãn gật nhẹ đầu:

- Ahn, tôi sẽ theo anh về nhà mà. Với điều kiện, anh buông tôi ra, có được không? Nếu để mọi người nhìn thấy, họ sẽ..

- Được rồi !

Anh cắt lời, nhanh chóng buông hai bên cánh tay Tiểu Như ra, sau đó trở lại vị trí ngồi ban đầu, quay sang nó cười khẩy:

- Đại mèo ngốc, chúng ta về nhà thôi !

***

- Nè Nhã Hân, mày có để ý thấy Minh Minh của chúng ta hôm nay rất lạ không? Hình như nó, không muốn nói chuyện với tụi mình thì phải?

Giờ ra chơi, Lâm Tuyết Nhi nhanh nhảu kéo Nhã Hân đến sân bóng rổ xem vì ở đây có một chuyện rất lạ. Ban đầu cô có chút tò mò mới đi theo chỉ dẫn của Tuyết Nhi, nhưng khi đến đây thì Nhã Hân mới biết một điều rằng: Chuyện lạ mà Nhi nói đến không đâu khác chính là gương mặt ủ rũ khi ngồi một mình ở ghế đá của Minh Minh.

Hết nói, Nhã Hân quay sang người bên cạnh là Tuyết Nhi phàn nàn:

- Lâm Tuyết Nhi, mày đúng là rảnh rỗi đi soi mói chuyện người ta mà. Chỉ nhìn thôi cũng biết là nó đang buồn vì chuyện gì mà. Mau lên, để nó yên tĩnh suy nghĩ đi !

Nhã Hân nghiêm giọng nhắc nhở Lâm Tuyết Nhi rồi quay người bỏ đi. Nhưng đi được vài bước thì cô chợt khựng lại. Không đúng ! Nếu cứ để Minh Minh một mình ủ rũ như vậy có khi nào sẽ suy nghĩ dại dột không?

“ Thôi nào ! Mày nên suy nghĩ một cách tích cực đi chứ Bạch Nhã Hân ! Nếu so với Minh Minh thì mày còn thê thảm hơn nữa là. Nhưng mà không phải, mày vẫn sống khỏe mạnh hay sao? Bạch Nhã Hân, sẽ không có chuyện gì xảy ra với nó đâu ! ”

Tài thám tử của Tuyết Nhi tăng cao xoa xoa cằm đi vòng quanh Bạch Nhã Hân cảm thán:

- Chà ! Gương mặt trầm ngâm như vậy lại biểu hiện của việc gì đây ta? Nói xem, đang suy nghĩ đen tối gì ở trong đầu hả?

Nhi vừa nói vừa cười gian manh. Nhã Hân không tỏ ra nao núng gì nhìn Tuyết Nhi cười đểu giả:

- Haha, mày chết chắc rồi con !

Ý nghĩa câu nói này là sao chứ?

Tuyết Nhi đứng ngơ ra tại chỗ hồi lâu.

*Cộp*

*Cộp*

...

A~ Cô bắt đầu cảm thấy sống lưng mình thật lạnh rồi đó a. Hình như tiếng bước chân này đang ngày một ám khí hơn thì phải? Mà theo tâm tư cô mách bảo thì người ở sau lưng cô chính là: “ Min ”. Tên đại ôn thần trong truyền thuyết đây mà !

- Đồ giá đỗ, sách của tôi khi nào cô mới chịu trả đây? Hay là, trả tôi bằng một cách khác nhỉ?

***

BIỆT THỰ LÝ GIA

Một người đàn ông tốt !

Sau khi đưa nó trở về nhà xong thì Ahn lại lui cui trong bếp với công việc nấu cháo. Anh là một con người vô cùng sỉ diện đúng là như vậy. Nhưng mà, về mặt chăm sóc người khác thì phải nói là rất tận lòng. Tiểu Như thức dậy đã lâu đi vào bếp quan sát dáng vẻ Lý Ân Tinh đang tự tay đứng nấu cháo cho mình ăn xiêu lòng. Anh ta dù đáng ghét nhưng thật sự rất chu đáo.

*Cộp*

*Cộp*

...

Cười nhẹ, Tiểu Như chậm rãi bước về phía Lý Ân Tinh chạm tay vào một bên hông áo anh lên tiếng:

- Ahn !

Nó gọi. Anh vừa nghe thấy giọng nói của Tiểu Như liền trầm ngâm tắt bếp sau đó quay người lại nheo mày. Không phải anh đã bảo nó không được xuống giường hay sao chứ?

- Ừm. Tôi có làm phiền anh không? Vì đã, để một nhị thiếu gia kiêu ngạo phải xuống bếp. Hơn nữa, là vì một người bình thường như tôi !

Muốn buông anh ra dễ dàng như vậy à?

Lý Ân Tinh nhanh tay tóm lấy cánh tay nó trước khi Tiểu Như có ý định rụt ra.

Nó bất ngờ trợn to mắt.

- Nếu em biết mình là một kẻ bình thường, thì em cũng nên hiểu một điều này. Trước khi gặp em, tôi đã rất sỉ diện rồi. Đến khi gặp được em, tôi lại hoàn toàn sỉ diện hơn. Do đó, một tên sỉ diện sẽ không mong muốn rằng: Thành ý và công sức của anh ta sẽ không được một kẻ bình thường đón nhận. Điểm này, chắc là em hiểu rõ chứ?

Rõ chứ? Vì hiểu rõ nên nó cảm thấy sợ !

Tiểu Như chột dạ cúi mặt xuống lấp lửng:

- Tôi..

- Tôi biết là em hiểu những gì mà tôi nói !

Anh ngắt lời.

- Và tôi cũng biết, trong lòng em đang nghĩ gì mà !

Tâm tư của em giống như một bảng màu bị trộn lẫn vậy đúng chứ?

Ahn chủ động buông tay Tiểu Như ra di chuyển gần hơn đến chỗ cô bé ấy đang đứng. Nó hầu như không có cách để lùi thẳng về sau né tránh anh như thường ngày.

- Có phải em đang nghĩ, từ trước đến giờ những gì mà tôi đã làm với em đều là muốn lợi dụng em đúng không?

Ahn vừa hỏi vừa luồng tay qua sau gáy Huỳnh Tiểu Như, tay còn lại vẫn đinh ninh trong túi quần.

Princess không có ý gì khác lắc lắc đầu:

- Tôi không có ý đó ! Nhưng mà, rõ ràng anh là..

- Là anh họ của em sao?

Ahn tiếp tục cắt lời, môi cười nhếch:

- Nếu em cứ cương quyết giữ khư khư cái thành kiến vớ vẩn đó. Thì tôi nói cho em biết, người đau khổ nhất cũng chính là em thôi. Bởi vì, người đứng trước mặt em, mới là người thật lòng thích em em có biết hay không? Tôi có thể không quan tâm mọi thứ mà làm những việc em không thích. Thì em nghĩ xem, cái lý do đó rốt cuộc là gì?

- Ưm..

Tiểu Như đứng sững người sao cái chạm môi bất ngờ từ phía Lý Ân Tinh. Anh không như mọi khi muốn chiếm đoạt nó nữa mà dùng hành động rất tao nhã. Nhẹ nhàng, nhưng không cho nó có cơ hội dè chừng.

Tiểu Như, tôi muốn có được em !

truyện

Bình luận truyện Độc Tài & Kiêu Hãnh

Nhấn Shift + Enter để xuống hàng. Nhấn Enter để đăng câu trả lời.

Bình luận Facebook

T Miu's K
đăng bởi T Miu's K

Theo dõi

Danh sách chương