Tùy Chỉnh
Đề cử
Duyên số gặp ma

Duyên số gặp ma

Chưa đươc chơi cầu cơ


Cầu cơ là một trò chơi với đời sống trong xã hội và khắp nơi trên thế giới. Vui sầu hay lo sợ lưu luyến với đường tâm linh thật hay không chỉ có người từng chơi và từng gặp chuyện bất ngờ. Tôi là người Việt sanh ở bên Lào thì cũng có chuyện cầu cơ không khác gì nơi khác, trong tuổi còn đi học vừa sắc vừa đẹp vừa muốn biết trong lòng bạn gái thì mới đụng chạm tới câu chuyện cầu cơ.

Tôi với hai bạn người Lào học chung lớp, muốn biết bí mật trong lòng bạn gái có gì không thì mới rủ nhau đi chơi cầu cơ ở nghĩa trang Việt Nam (luang pra bang) xa thành phố chừng hai cây số, người Lào đa số người ta thiêu và mang cốt vào chùa, người Việt mình mới có chuyện chôn cất. Nghĩa trang ở lề núi, xa mặt đường 40 thước là cái lều bằng tôn nền xi măng khoảng rộng cũng 25 thước vuông để tụng niệm khi chôn cất, đúng hôm rằm thì 3 người chúng tôi rủ nhau đến đó mà cầu cơ, dưới ánh trăng đêm rằm và những ngôi mộ bị cỏ bao vây mù mịt, hoàn cảnh đưa vào tình trạng lạnh và ngó vòng quanh không ngừng, là vì lần đầu tiên mà vào nghĩa trang chơi như vậy, rồi 3 người giúp nhau thắp nhang hoa nến, bắt đầu nói lời nguyền khấn theo ngôn ngữ của Lào. Lúc hai chiếc xe honda trên đường tới thì vui cười chọc ghẹo nhau, nhưng mà đến lúc cầu cơ thì mặt ai cũng giống như thiếu máu và im lìm.

Rồi đến lúc đọc câu huyền chú ba lần, ba ngón tay đang để trên chiếc ván hòm cắt thành hình trái tim, chợt choàng một cơn gió cụt từ đâu đến không ai hiểu được, cả 3 người ngỏng đầu lên ngó vòng quanh nghĩa trang dưới ánh trăng rằm mà lại không thấy một ngọn cỏ nào lung lay hết, rồi 3 người ngó mặt nhau, hình như cả 3 người đã quên hết chuyện đến nghĩa trang mà cầu cơ và quên ngó xuống tờ giấy cầu cơ luôn. Hai cây đèn cầy đỏ đưa ánh vàng hồng, giờ chỉ còn xanh lè trên bấc một chút mà không tắt và cơn gió cụt vẫn ạt ào tới, vòng quanh cỏ cây vẫn lặng im, 3 người ngó mặt nhau hình như đã thắm mùi sợ ma, da gà da cóc hay da ngỗng gì không hay với ánh màu xanh của hai cây đèn cầy vẫn không tắt, vừa ánh đèn cầy trà trộn ánh trăng và cơn gió cụt từ đâu tới. Cả 3 người chưa ai mở miệng nói năng gì một lời từ lúc khấn mời đến giờ thì bây giờ cả 3 người từ từ ngó xuống tờ giấy cầu cơ, cả 3 ngón tay vẫn còn trên con cơ đó mà chưa có ai được nói năng gì. Cả 3 người ngó xuống con cơ rồi ngẩng mặt lên cùng nhau, lúc đó tôi cảm thấy đầu tôi phồng lên như da con cóc và có cảm giác tóc trên đầu mình đã đứng sững từ bao giờ. Tôi ngó hai người bạn thì cũng thấy tóc trên đầu hai bạn đứng sững từ bao giờ nữa, 3 người ngó mặt nhau mà không ai dám ngó xuống tờ giấy cầu cơ mà cũng không dám rút tay về. Ở trên con cơ đó đã có thêm một ngón tay và thêm nửa cánh tay trắng bạch để trên đó từ bao giờ, trong lúc đó mùi vị sợ ma đã phủ ngập 6 cái lỗ mũi rồi, không ai nói ra lời nào cả. 3 người không có được hẹn nhau trước mà thoát ra cùng một câu: "Ồ!" Đứng cùng một lúc rồi chạy qua hai chiếc xe honda đậu ở ngoài nghĩa trang cùng nhau , 3 người chạy chừng hơn một cây số mới tới làng người, ai thấy cũng cười là cả 3 người mệt thở không ra hơi, mặt chẳng còn tí máu nào mà tóc thì đứng sững lên trời, một ông già ngồi trước nhà nói: "Xe đạp, xe honda hay xe hơi đừng có ngồi lúc sợ ma là vì chân hẫng đất nó chậm, chạy bằng chân giống các như con mới đúng là sợ ma", ông già ghẹo, rồi nghỉ ngơi một tiếng sau thì nhờ vả ông già dẫn đi lấy xe honda về. Từ đó đến giờ nói tới chuyện cầu cơ thì tôi chỉ mở miệng nói được một câu: Khà......

Bình luận truyện Duyên số gặp ma

Nhấn Shift + Enter để xuống hàng. Nhấn Enter để đăng câu trả lời.

Bình luận Facebook

mongtho
đăng bởi mongtho

Theo dõi