Tùy Chỉnh
Đề cử
Duyên số gặp ma

Duyên số gặp ma

Ma đạp

Dưới gốc cây me, làng Aphay dọc theo bờ sông và núi tháp vàng (Luang prabang) đã có chuyện chết chóc từ đời về xưa vẫn còn thành câu chuyện ngắn mà người già nhà gần cây me đó man man kể lại cho con cháu nghe. Mỗi một lần nào mà thấy linh hồn ma xuất hiện trên đường khuya và gốc cây me đó, hình dáng người mặc áo trắng quần trắng lai vãng ở gốc cây hay con đường đó ban đêm đã in vào trong lòng người sợ ma mấy chục năm trôi qua. Một bên đường là bìa núi, một bên là cây cối ngó âm u những chiều hay đêm hoang thưa, như nhắc nhủ gợn da gà da vịt hay da ngỗng gì viếng thăm không biết khi ngó về con đường đó. Bao nhiêu lời kể của hàng xóm láng giềng và bạn qua lại đã từng gặp gỡ những hình bóng ma đó từng trạm từng trạm trôi.

Một hôm, một người bạn cùng làng đáng tuổi là một người anh, nhà ở xa cây me chừng hơn 100 thước, anh này là người vui tính thích chọc ghẹo các em ít tuổi thích nói vui và nghịch ngợm thứ nhất, anh có một người bạn gái nhà ở bên phía kia cây me chừng 55 thước thì anh đi xe đạp, mỗi đêm về qua cây me đó, tôi hỏi:

- Anh từng thấy ma ở cây me đó không?

Anh trả lời tôi:

- Nếu anh thấy anh đạp đít ma cho coi!

Một bà già bán chuối nướng ngồi đó cười khích khích... và nói:

- Tối này rằm, con có thể gặp đó!

Đêm nay anh bạn cũng đi tán bạn gái đến nửa đêm về, trên đồi hơi dốc một chút nơi cây me ở đó thì thấy một bóng người áo trắng quần trắng đứng đó, anh bạn nghĩ: “Tạt xe đạp vào gần rồi đạp đít người áo trắng để chọc ghẹo rồi đạp xe lẹ về nhà.” Nhưng chẳng may người áo trắng đó là ma. Anh bạn tạt xe đạp lại gần nhấc một chân lên như con chó đứng đái chuẩn bị đạp. Xa nhau không tới hai thước, người áo quần trắng đó quay mặt lại, dưới ánh trăng rõ rệt, người đó không có miệng, mũi, mắt gì cả, mặt người thành một miếng thịt thôi. Anh bạn đó không khác gì bị sét đánh, bỏ cả chiếc xe đạp luôn và chạy, anh đã chạy qua cả nhà anh đến 500 thước còn chưa tỉnh, tóc tai đứng thẳng lên trời, không biết lúc đó anh nổi da gà hay da ngỗng, mấy người quen trong làng thấy vậy mới chạy theo và níu anh lại hỏi. Lúc đó anh trả lời ú ớ không thành tiếng người, người ta biết là bị ma dọa, mới đem anh vào chùa nửa đêm để gọi hồn vía lại, rồi đưa anh về nhà nghỉ ngơi. Sáng mai tôi nghe tin thì sang thăm anh, tóc anh cầm sợi nào rụng sợi đó, tôi mở lời hỏi vui:

- Đêm qua anh đạp đít ma chưa hay bị ma đạp?

Anh ngó mặt tôi lắc đầu nhẹ và kéo tấm chăn phủ đầu ngủ tiếp, chúc anh khỏe lẹ và tôi ra về.

Chúc bạn đọc vui vẻ với truyện.

Bình luận truyện Duyên số gặp ma

Nhấn Shift + Enter để xuống hàng. Nhấn Enter để đăng câu trả lời.

Bình luận Facebook

mongtho
đăng bởi mongtho

Theo dõi