Tùy Chỉnh
Đề cử

Chương 48: Nếu Anh Có Con Trai

Lý Thuần Nhất lạnh lùng nhìn cô ta một cái: “Chu Tử Chính từng đến tìm cô à?”

Phương Lâm nuốt nước miếng: “Phải.”

“Anh ta nói gì với cô?”

“Anh ta nói Lâm Dư Hi là người phụ nữ của anh ta, kêu tôi đừng có ý đồ gì với cô ấy nữa.”

“Trên tay cô còn có tài liệu gì?”

Phương Lâm giơ hai ngón tay lên thề: “Hết rồi, thật sự hết rồi, tôi không dám điều tra nữa. Trước kia không biết cô ta với chủ tịch Chu là thật, nếu biết, có ăn gan báo tôi cũng không dám làm.”

Ánh mắt của Lý Thuần Nhất chợt trầm xuống: “Gan báo? Tôi thấy cô ăn gan sư tử thì đúng hơn. Cô ở bên cạnh Vương Vận Kỳ gây sóng gió, mấy món nợ này tôi phải tính toán với cô thật kỹ từng món một.”

Ngón tay của Phương Lâm căng thẳng níu lấy góc áo: “Anh đừng hiểu lầm, những chuyện tôi làm đều là ý của Kỳ Kỳ.”

“Ba năm trước, bỏ thuốc vào rượu của tôi cũng là ý của Vương Vận Kỳ ư?”

Nét mặt của Phương Lâm biến đổi: “Tôi…… Tôi……”

“Tìm người vào tù đánh ba tôi, sau đó sắp xếp cho ba tôi được tạm tha, đây cũng là ý của cô ta?”

Giữa hai hàng chân mày của Phương Lâm đổ mồ hôi: “Chuyện này…… Tôi…… thật sự không biết.”

“Nếu không phải vì vụ kiện của Lâm Dư Hi để tôi điều tra được tên lâu la của đàn em cô, thì tôi thật sự còn không biết thì ra ba tôi bị người ta đánh đến bệnh tim tái phát là kiệt tác của cô. Bỏ thuốc để cho tôi và Vương Vận Kỳ lên giường, cũng là kiệt tác của tôi.” Gò má của Lý Thuần Nhất rung lên trong cơn phẫn nộ.

Phương Lâm hoảng hốt lo sợ: “Năm đó Kỳ Kỳ rất thích anh, nhưng anh không có hứng thú với cô ấy, chỉ luôn tốt với Lâm Dư Hi, Kỳ Kỳ mới đến hỏi tôi có cách gì có thể cướp đi trái tim của anh không. Tôi chỉ nói biện pháp thôi, là Kỳ Kỳ bỏ thuốc.”

“Vậy ba tôi thì sao?” Giọng nói của Lý Thuần Nhất nặng nề, dữ tợn.

Cả người Phương Lâm chợt rung lên, chân mềm nhũn ra, sắp đứng không vững nữa: “Kỳ Kỳ nói anh rất thương ba anh, muốn mượn ba anh để làm anh vui. Tôi…… Tôi…… thật sự không nghĩ đến bệnh tim của ông ấy sẽ tái phát.”

Lý Thuần Nhất cầm tách trà ném mạnh vào tường, loảng xoảng, mảnh vụn đầy đất.

Chân Phương Lâm nhũn ra, té xuống đất, bị dọa cho khóc lên.

Lý Thuần Nhất hừ lạnh: “Cô khóc à? Lúc trước tôi với cô ta ly thân, lúc tôi bị tạm dừng chức vụ, vẻ mặt của cô ra sao hả? Chắc chắn cô không ngờ tôi ly hôn với cô ta, mà vẫn có thể ngồi lên ghế tổng giám đốc phải không. Mà bây giờ sự sống chết của công ty ba cô chỉ là một quyết định của tôi thôi.”

Phương Lâm quỳ bò đến trước mặt anh, vừa khóc vừa nói: “Tổng giám đốc Lý, tôi sai thật rồi! Tôi có thể làm bất cứ chuyện gì để chuộc tội. Tôi…… tôi đi giải thích với Lâm Dư Hi……”

“Giải thích?” Đôi mày của Lý Thuần Nhất nhíu lại thành một ngọn núi.

~ ~ Tại sao? Thuần Nhất, tại sao? ~ ~

Hi Hi, lúc đó anh không thể trả lời em, vì anh cũng không biết tại sao mình lại uống đến say bí tỉ, mê man lên giường với Vương Vận Kỳ. Càng không biết thì ra bệnh tim của ba anh tái phát cũng là tai họa do cô ta gây ra. Bây giờ anh đã biết, nhưng em đã đến bên cạnh Chu Tử Chính mất rồi.

Lúc anh có thể trả lời em, nhưng em đã không còn quan tâm nữa.

Giải thích? Còn có tác dụng gì chứ?

Lý Thuần Nhất tức giận quát lên: “Cút!”

-----

Ăn sáng dưới ánh nắng long lanh, là một chuyện rất sảng khoái. Đặc biệt là bên cạnh còn có một người phụ nữ càng ngày càng quyến rũ. Vì quay phim, Lâm Dư Hi đã đi uốn tóc.

Chu Tử Chính hài lòng gật đầu: “Em uốn tóc đẹp lắm, cứ để vậy đi.”

“Lúc trước anh mới nói em để tóc thẳng đẹp mà.”

“Tóc thẳng thuần khiết, tóc xoăn quyến rũ, cá và tay gấu, anh đều muốn tất.”

Lâm Dư Hi chống cằm nhìn anh: “Vậy khi nào thì anh muốn nóng bỏng, gợi cảm, một tay không thể nào nắm hết được chứ?”

Chu Tử Chính bày ra vẻ vui mừng đầy mặt: “Em thích Role Play hả?” (Trò chơi nhập vai)

Lâm Dư Hi nghẹn lại, tức tối cúi đầu ăn sáng. Chấp nhận số phận đi, mày đấu không lại anh ấy đâu.

Chu Tử Chính bắt lấy tay cô, hỏi dồn: “Phải không?”

“Không phải!”

“Phụ nữ đều thích nói ngược.”

“Vậy thì ‘phải’.”

Chu Tử Chính mặt mày rạng rỡ: “Phụ nữ nói ‘phải’ thì chắc chắn là ‘phải’. Em muốn diễn nhân vật gì? Em đã là bác sĩ trung y rồi, hay là tối nay diễn y tá đi.”

“Tối nay em về nhà ba.”

“Cũng được, chỉ cần bác trai không chê chúng ta ồn thôi.”

Được rồi, mặt không dày bằng anh ấy, đầu óc cũng không ô uế bằng anh ấy, đạo hạnh không cao bằng anh ấy, cách đánh hay nhất cho trận chiến này là…… Gặp hố thì chạy ngay.

“Khụ khụ, đúng rồi, hôm nay em có hẹn với Gia Dung.”

“Em có ý hoặc vô ý nói tốt giúp Hạo Lâm mấy câu nhé. Lần trước cậu ấy bị phụ nữ bám vào người, chỉ là một lúc say rượu thôi, anh đã dạy cậu ấy phương pháp phòng tránh rồi.”

Lâm Dư Hi nhớ đến cảnh tượng trước kia thấy anh bị phụ nữ bám vào người ở quán bar, trêu chọc: “Kinh nghiệm của anh phong phú thật đấy.”

Ngược lại Chu Tử Chính nghiêm túc lên: “Cái này là thật nha, anh cũng đếm không xuể có bao nhiêu phụ nữ từng đeo bám anh nữa đó.”

“Vậy anh phòng tránh thế nào?”

“Thứ nhất, anh có gen tốt chung tình của ba anh, ông ấy một lòng một dạ với mẹ anh 30 năm rồi; thứ hai, anh có yêu cầu rất cao với phụ nữ về cả bên trong lẫn bên ngoài, mấy người phụ nữ khoe ngực làm dáng kia không thể bò qua ngưỡng cửa này. Thứ ba, mỗi lần anh uống rượu, nhất định sẽ có người ở bên cạnh canh chừng, muốn nhân lúc anh say rượu mà đánh lén, nhất định sẽ bị người ta đóng gói ném đi.” Chu Tử Chính nhìn Lâm Dư Hi, “Đáp án này, em hài lòng chứ?”

Khóe môi Lâm Dư Hi cong lên: “Cũng không tệ!”

“Vậy em có thể yên tâm với anh rồi chứ.”

“Em cũng chưa từng lo lắng mà.”

“Anh sẽ cố gắng để cho sau này em cũng sẽ không phải lo lắng nữa.”

Độ cong bên khóe môi Lâm Dư Hi càng sâu hơn.

Chu Tử Chính kề bên tai cô: “Thế nên, em thích anh role play nhân vật nào?”

“……”

Bác sĩ Lâm khiển trách: Lãng mạn với mục đích lên giường là giở trò lưu manh.

Chu Tử Chính tuyên bố: Chơi trò lãng mạn không có mục đích lên giường là bất lợi với sự sinh sôi của loài người.

-----

Lâm Dư Hi đến nhà Dương Gia Dung, vì ốm nghén, nên nét mặt của Dương Gia Dung không tốt lắm. Lâm Dư Hi bắt mạch cho cô ấy, kê một đơn thuốc.

Nhân lúc trời thu thoáng đãng, Lâm Dư Hi và Dương Gia Dung ngồi trên ban công tán gẫu.

“Vốn là muốn kết thúc với anh ấy tại đây, ai ngờ lại có con. Chia tay không thành, ngược lại biến thành kết hôn.”

Lâm Dư Hi nói: “Đây chính là duyên phận của chị với anh ấy.”

Dương Gia Dung cười bất đắc dĩ: “Chị và anh ấy ở bên nhau cũng đã 7 năm rồi, trong khoảng thời gian đó chia tay, hợp lại cũng hết mấy lần. Tuy chị là một MC còn có chút nổi tiếng, nhưng vẫn chêch lệch rất xa với nhà anh ấy. Nỗi thấp thỏm của chị, chắc là em cũng hiểu.”

“Điều quan trọng nhất vẫn là tình cảm của chị và anh ấy.”

Dương Gia Dung than nhẹ: “Cám dỗ bên anh ấy quá lớn. Hằng ngày đều bị những con ruồi kia xoay quanh, tình cảm có tốt đến đâu cũng sẽ có vết sẹo.”

“Lần này chỉ là anh ấy không cẩn thận say rượu thôi, người phụ nữ bám lên người anh ấy là một người mẫu mới vào nghề liều mạng để thăng tiến.”

Dương Gia Dung lắc đầu: “Đây không phải là lần đầu tiên anh ấy không cẩn thận, cũng sẽ không phải là lần cuối cùng. Thế nên, chị chịu kết hôn là có một điều kiện.”

“Là gì thế?”

“Tương lai, nếu ly hôn, quyền nuôi dưỡng đứa bé thuộc về chị.”

Lâm Dư Hi sửng sốt, chưa kết hôn thì đã nghĩ đến chuyện ly hôn rồi ư?

Dương Gia Dung cười gượng: “Em đừng ngạc nhiên, người nghĩ đến đường lui không chỉ có chị thôi đâu. Gia đình anh ấy muốn chị ký hợp đồng trước hôn nhân, nếu tương lai ly hôn, những gì chị có thể đem đi đều được liệt kê từng điều rõ ràng. Đây chính là hôn nhân của gia đình quyền quý!” Cô ấy vỗ vỗ mu bàn tay Lâm Dư Hi: “Nếu tương lai em với Vince kết hôn, luật sư của cậu ấy lấy ra mấy chục tờ hợp đồng trước hôn nhân, nói với em từng điều một, thì em cũng đừng bất ngờ.”

Trong lòng Lâm Dư Hi hiểu ra, cười nhạt: “Bây giờ sẽ không bất ngờ nữa rồi.”

“Xưa nay lợi ích của gia đình quyền quý không phải là chuyện của cá nhân, mà liên quan đến cả gia tộc. Vince còn đỡ, gia đình của cậu ấy rất đơn giản, không giống Hạo Lâm, người trong dòng họ đầy rẫy.” Trên mặt Dương Gia Dung hiện lên một nét buồn bã, dần dần lại tan biến đi, “Suy nghĩ lí trí một chút, thì trong lòng sẽ không khó chịu như vậy nữa.”

Chỉ là, xưa nay tình yêu thì không có lý trí! Mà phụ nữ, trời sinh chính là làm việc theo cảm tính.

Dương Gia Dung khẽ vuốt bụng: “Bất kể thế nào, chị đã có con. Sau này cứ cùng Hạo Lâm chậm rãi bước một bước lại một bước thôi!” Cô ấy nhìn Lâm Dư Hi, cười nói: “Nếu như anh ấy vẫn không biết đuổi ruồi như thế nào nữa, thì chị sẽ dắt theo con bỏ đi, cũng đâu phải nuôi không nổi.”

Lâm Dư Hi cũng cười: “Em kêu Vince giúp trông chừng anh ấy.”

Dương Gia Dung lắc đầu: “Tuy Vince và anh ấy là bạn thân, nhưng Hạo Lâm không giống vậy, Vince không thích đi chơi đêm, nhìn vẻ ngoài tuyệt đối không nghĩ ra cậu ấy là một người đàn ông thích trốn trong nhà. Vince và Hạo Lâm không tính là có chung hướng đi, cho nên, Vince không trông chừng anh ấy được đâu. Hơn nữa, Vince từng học ba năm ở trường quân đội bên Mỹ, khả năng tự kiềm chế của cậu ấy, Hạo Lâm theo không kịp.”

Dĩ nhiên Lâm Dư Hi rất rõ ràng, Chu Tử Chính không giống với những gã công tử thích vui chơi thâu đêm. Anh thích nhất là mỗi tối về nhà cùng cô ăn bữa cơm do cô nấu, sau đó cùng nhau ngả nghiêng xem ti vi; rảnh rỗi thì cùng nhau đi dạo, bơi lội. Nếu không phải anh ở ngay bên cạnh mình, Lâm Dư Hi cũng rất khó tin rằng chủ tịch Chu đã từng là anh chàng lăng nhăng ở giới giải trí lại là một người đàn ông thích trốn trong nhà như vậy.

Một sở thích khác của anh là một trò đua xe F1 trên mạng. Trong biệt thự có một phòng trò chơi, bên trong có một bộ mô hình xe đua F1. Gần như mỗi ngày anh đều chui vào xe đua chơi trò đua xe một lúc. Lần trước, từ người đứng thứ 11, anh chen lên top 10 của bảng xếp hạng người chơi trên toàn thế giới, anh vui đến nỗi cả người nhảy cẫng lên, hưng phấn ôm lấy cô xoay vòng vòng.

Được rồi, trong lòng người đàn ông này vẫn có một đứa bé cư ngụ ở đó.

Nhưng mà, anh chưa từng chìm đắm trong đó. Khả năng tự kiềm chế của anh cũng làm cho Lâm Dư Hi rất ngạc nhiên. Thì ra, anh đã từng học ở trường quân đội.

Đến đêm, sau khi ăn cơm tối, lúc hai người ngồi trên sô pha xem ti vi, Lâm Dư Hi hỏi: “Anh từng học ở trường quân đội hả?”

“Ừm, lúc trung học phổ thông bị ba đưa đi trường quân đội ở Mỹ, học hết ba năm.”

“Cuộc sống ở trong trường quân đội cực khổ lắm phải không!”

“Mấy thằng nhóc vào tuổi đó tinh lực tràn trề vô cùng, hơn nữa đều rất phản nghịch. Nhưng trong trường quân đội, tinh lực của em có dư thừa đi nữa cũng sẽ bị tiêu hao hết, có phản nghịch hơn nữa cũng phải phục tùng. Vừa vào đó không bao lâu, lúc anh mệt đến mức sắp chống đỡ không nổi, thầm oán trách ba anh thật lâu, thậm chí từng chạy trốn, sau này bị huấn luyện viên bắt về. Anh nhớ huấn luyện viên nói với anh: Nếu cậu muốn đi, thì quang minh chính đại mà xin cấp giấy, vì cậu yếu đuối, vì cậu chịu đựng không nổi, nên cậu muốn rời đi, chứ không phải làm một kẻ đào binh không ngóc đầu lên nổi thế này.”

“Về sau thì sao?”

“Về sau anh chống đỡ hết ba năm. Lần khảo nghiệm cuối cùng để tốt nghiệp là luyện tập diệt địch dã ngoại 5 ngày. Rốt cuộc ngày thứ tư anh bị kẻ địch bắt lại, lúc đó anh đã đói chừng hai ngày. Bên địch đặt một con gà quay ở trước mặt anh, bắt anh khai ra tình báo cơ mật. Đến bây giờ anh vẫn còn nhớ mùi thơm của con gà quay đó, khoảnh khắc đó thật sự rất khó nhịn mà.”

“Anh nhịn được ư?”

Chu Tử Chính kiêu ngạo nhướn mày: “Đương nhiên! Lần đó anh tốt nghiệp có một trăm người, chỉ có năm người nhịn được, anh là một trong số đó. Từ một kẻ đào binh lâm trận bỏ chạy, anh trở thành học viên xuất sắc nhất. Lúc làm lễ tốt nghiệp, huấn luyện viên đặc biệt đến tìm anh nói, anh là niềm vui lớn nhất của ông ấy trong ba năm nay. Sau đó, ba anh nói với anh, anh đã trưởng thành thành một người đàn ông thực thụ.”

Lâm Dư Hi cười nói: “Sau đó, anh cảm thấy tất cả đều đáng giá phải không.”

“Cho nên bây giờ em đã hiểu tại sao anh có thể kháng cự với cám dỗ rồi đó.” Chu Tử Chính nhéo nhéo cằm cô: “Vậy nên, sau này anh đưa con trai vào trường quân đội, em đừng đau lòng đấy.”

Lâm Dư Hi hứ một tiếng: “Con trai của anh liên quan gì đến em?”

Trên mặt Chu Tử Chính đầy vẻ khẳng định: “Anh chỉ biết nếu anh có con trai, thì em nhất định là mẹ của nó.”

Mặt Lâm Dư Hi nóng lên, trong lòng ấm áp.

Niềm hăng hái của Chu Tử Chính trỗi dậy, bắt đầu đi lật hình trước kia ra, tìm được không ít ảnh chụp lúc ở trường quân đội.

Lâm Dư Hi nhìn anh lính nhỏ trẻ tuổi đẹp trai trong hình, không nhịn được khen ngợi từ đáy lòng: “Đẹp trai quá!”

Chu Tử Chính lướt tới: “Trông có vẻ ngon miệng lắm phải không?”

Lâm Dư Hi liếc anh một cái: “Anh cũng đâu phải gà quay.”

“Vậy mà em lại so anh với gà quay? Được, anh bỏ đói em mấy bữa, xem em có nhìn anh chảy nước miếng hay không.”

Lâm Dư Hi cười híp mắt: “Được, chúng ta thử xem.”

Khóe miệng Chu Tử Chính giật giật: “Không được, khẩu vị của em nhỏ quá, phải nuôi cho lớn lên mới có thể đói được, nếu không sẽ không hiệu quả.” Lời còn chưa dứt, người đã nhào lên, đè Lâm Dư Hi xuống giường.

Khi anh thỏa mãn cơn nghiện của miệng với cơn nghiện của tay, lúc muốn tiếng thêm một bước nữa, Chu Tử Chính nghe thấy Lâm Dư Hi nhẹ nhàng thì thầm bên tai anh một câu: “Bà dì cả đến rồi.”

Chu Tử Chính bỗng chốc hóa đá. Lâm Dư Hi mút nhẹ vành tai của anh: “Chồng ơi, hình như em bắt đầu có khẩu vị rồi, anh có muốn nuôi nữa không?”

Mẹ nó, ăn món khai vị rồi, món chính lại bị bà dì cả chặn lại.

Lâm Dư Hi ôm lấy cổ anh, hôn lên môi anh cái chụt: “Để em xem xem anh có kháng cự với cám dỗ được hay không nhé.”

Chu Tử Chính nuốt nước miếng, khó khăn nhảy ra: “Anh, muốn, vào, phòng tắm.”

Lâm Dư Hi thả lỏng tay ra, nháy mắt quyến rũ với anh.

Chu Tử Chính cảm thấy thân dưới lại cứng thêm một chút: Quả nhiên là gần heo thì như heo mà, em bắt đầu trở nên xảo quyệt rồi đó. Hừ hừ, xem xem bà dì cả đi rồi thì anh xử lý em như thế nào nhé!

Bình luận truyện Em Chạy Không Thoát Tay Anh Đâu

Nhấn Shift + Enter để xuống hàng. Nhấn Enter để đăng câu trả lời.

Bình luận Facebook

bodiennn
đăng bởi bodiennn

Theo dõi