Tùy Chỉnh
Đề cử

Chương 59: Chương 53.2

Lâm Dư Hi nhớ rõ ràng lúc ngủ giữa cô với anh có một lớp chăn ngăn lại, ngủ một giấc tỉnh dậy, thì cô bị người ta ôm vào lòng, tay của anh chui vào áo ngủ của cô, tóm lấy phần mềm mại trước ngực cô, thỉnh thoảng còn bóp vài cái.

Quả nhiên là sói mà!

Lâm Dư Hi kéo tay anh ra, ở trên an toàn rồi, nhưng bên dưới lại thất thủ.

“A!” Lâm Dư Hi khẽ kêu, “Chu Tử Chính!”

“Vợ.” Chu Tử Chính nửa mơ nửa tỉnh nỉ non, cơ thể dính vào chặt hơn. Lâm Dư Hi cảm nhận được độ cứng làm người ta sợ hãi ở sau lưng, cô càng muốn giãy ra thì anh ôm càng chặt.

“Vợ à, đừng nhúc nhích nữa. Nhúc nhích nữa, thì anh thật sự nhịn không nổi nữa đâu..”

Cả người Lâm Dư Hi bỗng chốc cứng lại. Sau đó, Chu Tử Chính lại tùy ý giở trò, muốn làm gì thì làm.

“Anh sờ đủ chưa?”

“Chưa.”

“……Tôi muốn đi vệ sinh.” Mượn cớ tiểu tiện để trốn.

“Ừm, đúng là em hơi ướt rồi.” Cùi chỏ đập vào ngực anh, “Ui da……”

Lâm Dư Hi chạy vào nhà vệ sinh, có một khoảnh khắc kia, mặc dù trong đầu cô trống rỗng, nhưng cơ thể của cô lại rất muốn anh tiếp tục.

Cô rửa mặt, nhìn mình ở trong gương. Về mặt lý trí, cô biết rõ người ở bên cạnh cô bây giờ là Chu Tử Chính, nhưng ký ức của cô vẫn dừng lại trước từng cảnh tượng ngọt ngào với Lý Thuần Nhất. Lúc cô thân mật ở bên Chu Tử Chính, trong lòng cô lại sinh ra nỗi áy náy với Lý Thuần Nhất. Không làm rõ chuyện của cô với Lý Thuần Nhất, thì cô vẫn không thể nào buông bỏ gút mắc trong lòng được.

Cho nên, cô chỉ có thể chạy trốn.

-----

Xuống lầu, Lâm Chi Hiên đang ăn sáng trong phòng ăn.

“Ba, chào buổi sáng.”

“Chào buổi sáng, ngủ ngon không?”

“Ngủ ngon lắm ạ.”

“Còn đau đầu không?”

“Lúc sáng thức dậy có một chút, qua một lúc thì đỡ rồi.”

“Chiều hôm nay đến bệnh viện kiểm tra máu bầm trong não một chút, xem xem có biến hóa gì không.”

“Ừm.” Lâm Dư Hi do dự một lúc vẫn hỏi ra: “Ba, chiếc đồng hồ của ông nội, con đã đưa cho Lý Thuần Nhất, sau đó con có lấy về không?”

“Không. Cậu ta kết hôn rất đột ngột, sau khi cậu ta kết hôn thì con chưa từng tìm cậu ta, cậu ta cũng không có tìm con.”

“Vậy đồng hồ của ông nội……”

“Con muốn lấy nó về hả?”

Lâm Dư Hi gật đầu: “Những thứ khác con có thể không cần, nhưng đồng hồ của ông nội thì con muốn lấy về.”

“Cũng tốt, dù sao cái đó cũng là đồ vật quan trọng trong nhà.”

Gặp lại anh ta một lần, lấy đồng hồ về, chấm dứt một đoạn tình cảm đã qua.

Lúc Chu Tử Chính muốn xuống lầu, Lâm Dư Hi vội đi lên dìu anh: “Sau này đừng tự mình lên lầu nữa, ngoài cái chân, vết thương trên xương sườn của anh vẫn chưa lành hẳn đâu.”

“Vậy em xuống lầu ở chung với anh đi, nếu không anh ngủ không được lại phải bò lên giường của em nữa.”

Lâm Dư Hi âm thầm nhéo anh một cái: “Ba tôi ở đây, anh đừng nói chuyện ba hoa như thế.”

“Em yên tâm, anh càng ba hoa thì ba càng vui đó.”

“Nói bậy.”

Chu Tử Chính kề sát vào tai cô: “Ông ấy muốn bế cháu ngoại mà.”

Mặt Lâm Dư Hi đỏ lên.

Lâm Chi Hiên nhìn Chu Tử Chính nói: “Sao lại lên lầu rồi?”

“Đã quen ôm Hello Kitty ngủ, mà Hi Hi không chịu nhường cho con, con chỉ có thể đi lên trộm thôi, kết quả bị Hi Hi bắt được, phạt con ở trên lầu úp mặt vào tường suy nghĩ về lỗi sai của mình ạ.”

Chu Tử Chính mỉm cười đứng lên: “Một tháng sau là phải thi rồi, ba phải đi thư viện đọc sách. Hai đứa cứ từ từ bàn bạc chuyện chia búp bê như thế nào nhé.”

“Ba, ba yên tâm, với trạng thái như bây giờ, con đánh không lại cô ấy, chỉ có thể mặc cho cô ấy bắt nạt thôi.”

Lâm Chi Hiên cười ha ha, biết điều rời đi.

Người giúp việc đem bữa sáng lên, là cháo thịt nạc trứng bắc thảo và bánh củ cải.

Chu Tử Chính ăn một miếng bánh củ cải, lắc đầu: “Vẫn là bánh củ cải em làm ngon hơn.”

“Vậy mấy ngày nữa tôi làm một ít.”

“Không được, vết thương trên cánh tay của em vẫn chưa khỏi hẳn, phải nghỉ ngơi cho tốt, không được làm việc gì hết.”

Chỉ là, có một chuyện cô rất muốn làm. Lâm Dư Hi húp một hớp cháo: “Tôi muốn đi gặp Lý Thuần Nhất, hỏi anh ta lấy lại một vài thứ.”

“Lấy cái gì?”

“Đồng hồ của ông nội tôi. Tôi đã hỏi ba rồi, thì ra tôi vẫn chưa lấy về. Chiếc đồng hồ đó là của ông nội để lại, tôi muốn lấy nó về.”“Anh kêu cậu Trạch đi lấy là được rồi.”

Tay của Lâm Dư Hi dừng lại một chút: “Tôi muốn nói chuyện với anh ta một chút.”

Giọng điệu của Chu Tử Chính trầm xuống: “Giữa em với anh ta không có gì để nói cả.”

“Nhưng bây giờ tôi chỉ nhớ tôi và anh ta vẫn đang ở bên nhau. Không làm rõ ràng chuyện giữa tôi với anh ta, tôi không thể nào với anh……”

Chu Tử Chính nắm tay cô: “Sau khi anh ta ly hôn với Vương Vận Kỳ, vẫn luôn có ý với em. Nếu anh ta biết em chỉ nhớ anh ta, mà quên mất anh, anh ta sẽ thế nào?”

Chân mày Lâm Dư Hi chau lại: “Tôi chỉ muốn kết thúc chuyện giữa tôi với anh ta thôi.”

“Không được.”

“Nhưng, bây giờ tôi và anh ở bên nhau, thì luôn có một loại cảm giác phản bội anh ta.”

Tay của Chu Tử Chính có chút run rẩy: “Hi, người phản bội là anh ta. Chuyện của anh ta, Tiểu Ngải có thể từ từ kể cho em nghe, biết được chuyện của bốn năm trước, thì em tuyệt đối không thể nào có cảm giác phản bội gì đó với anh ta nữa.”

“Vince……”

“Em từng nói với anh, cho dù không có anh, thì em cũng sẽ không có chuyện gương vỡ lại lành với anh ta, bởi vì trong cuộc đời em không cần một kẻ đào ngũ trong tình yêu. Bốn năm trước, Lý Thuần Nhất chính là một kẻ đào ngũ vứt em sang một bên, không quan tâm không hỏi han. Tin tưởng anh, anh ta không đáng để em đi kết thúc gì cả, bởi vì bốn năm trước em với anh ta đã cắt đứt rạch ròi từ sớm rồi.”

Cổ họng của Lâm Dư Hi nghẹn lại, trong mắt từ từ nổi lên nỗi đau không thể đèn nén.

Ánh mắt của Chu Tử Chính rùn lên. Mẹ nó, ông trời ơi ông đang chơi trò gì vậy? Vết thương lòng của cô ấy vừa mới khỏi, thì ông lại làm cho cô ấy quên hết mọi đau thương mà Lý Thuần Nhất mang đến. Ông muốn làm cho cô ấy đau một lần nữa ư? Hay là cho Lý Thuần Nhất một cơ hội đến giành lại? Loại đào binh như Lý Thuần Nhất, cũng xứng sao?

Chu Tử Chính đối mặt với Lâm Dư Hi, kéo cô qua ngồi lên đùi anh, rồi ôm chặt cô: “Tin tưởng anh, anh ta không xứng đáng đâu.”

Nước mắt của Lâm Dư Hi lăn xuống: “Tôi…… chỉ nhớ anh ta nói trong điện thoại sau khi anh ta về thì chúng tôi sẽ đi chụp hình cưới.”

Trái cổ của Chu Tử Chính trượt lên trượt xuống, tay của anh siết chặt lại, từ từ giơ lên lau đi nước mắt của cô: “Đi theo anh, anh có thứ này muốn cho em.”

Chu Tử Chính chống gậy, Lâm Dư Hi dìu anh đi vào căn phòng ở tầng dưới. Đi vào phòng, Chu Tử Chính khóa cửa phòng lại, kéo cô ngồi xuống giường.

Lâm Dư Hi hỏi: “Anh muốn cho tôi cái gì?”

“Anh.”

Không đợi Lâm Dư Hi phản ứng lại, Chu Tử Chính đã đè cô ngã xuống giường, bờ môi hôn thật sâu.

Chu Tử Chính đè cánh tay giãy giụa của cô xuống: “Hi, não của em không nhớ được anh, nhưng cơ thể của em chắc chắn sẽ không quên anh. Cho anh vào đi!”

Lâm Dư Hi ngây dại. Để cơ thể cảm nhận? Tay của cô ngừng giãy giụa, để mặc cho Chu Tử Chính cởi đồ của cô, mặc cho bờ môi nóng bỏng của anh rơi trên da thịt của cô.

Chu Tử Chính lật người nằm lên giường, kéo Lâm Dư Hi ngồi lên người anh: “Chân trái của anh không dùng sức được, em ở trên đi.” Sau đó đỡ lấy hông của cô, đè cô xuống, thật vững vàng, thật mạnh.

Một loại kích thích quen thuộc, mãnh liệt xuyên qua cơ thể của Lâm Dư Hi, từ trong miệng cô tràn ra một tiếng kêu không kiềm nén được.

“Có nhớ anh không?”

Lâm Dư Hi vẫn chưa có cơ hội trả lời, Chu Tử Chính đã tóm lấy hông của cô, bắt đầu tấn công mạnh mẽ. Lần này không còn ôn tồn tiến hành theo chất lượng nữa, mà là mưa to gió lớn bất thình lình ập tới. Anh muốn dùng tình yêu và dục vọng nguyên thủy nhất, nóng bỏng nhất để kích thích ký ức của cơ thể cô dành cho anh.

“Anh là ai?”

Lâm Dư Hi bị anh đưa đẩy đến mất hết phương hướng, bật thốt theo bản năng: “Ông xã!”

Lâm Dư Hi co rút mãnh liệt làm cho anh suýt chút nữa không kiềm được. Anh kéo cô lên, rời khỏi cơ thể cô, lại chống người ngồi dậy, anh ôm cô vào lòng, hôn lên môi cô nồng cháy, môi lưỡi quấn quýt muốn kéo ra những hồi ức bị chôn giấu sâu trong não.

Chu Tử Chính đi vào cơ thể cô một lần nữa, lại kích thích một hồi run rẩy.

“Anh là ai?”

“…… Ông xã!”

“Anh là ai?”

“Ông……xã……”

Cô dựa vào anh, mặc cho anh thống trị cơ thể của cô, tri giác của cô, linh hồn của cô. Cô không nhớ được chuyện của cô với anh, nhưng cơ thể của cô lại nhớ rất rõ anh và cô đã từng quấn quýt triền miên.

……

Cô nửa nằm trên người anh, Chu Tử Chính vén những lọn tóc vương vãi của cô lên, nhìn đôi mắt quyến rũ đưa tình của cô. Trong lòng anh thỏa mãn, nhưng cơ thể lại bắt đầu đau.

“Có cảm giác không?”

Lâm Dư Hi ừ một tiếng, vuốt ve gương mặt nóng cháy của anh: “Em nhớ ra một chút cảm giác.”

“Cảm giác gì?”

Lâm Dư Hi mỉm cười không nói.

“Nhớ ra anh đã làm cho em sung sướng muốn chết?”

Lâm Dư Hi đánh một cái bốp, Chu Tử Chính kêu một tiếng “ui da”, chân mày nhíu lại: “Vợ à, xem ra anh đã dốc sức quá rồi.”

“Sao rồi?” Lâm Dư Hi ngồi dậy, kiểm tra lồng ngực của anh, ấn vào chỗ xương sườn, Chu Tử Chính kêu rên một tiếng.

“Xương sườn bị tổn thương rồi.”

Chu Tử Chính nhịn đau: “Anh đây là dùng mạng sống để kêu gọi ký ức của em thức tỉnh đó.”

Lâm Dư Hi vội vàng mặc quần áo vào, lại đỡ anh dậy mặc quần áo cho anh cẩn thận.

Chu Tử Chính nhìn cô cười: “Nỗi đau này, đáng lắm!”

Bình luận truyện Em Chạy Không Thoát Tay Anh Đâu

Nhấn Shift + Enter để xuống hàng. Nhấn Enter để đăng câu trả lời.

Bình luận Facebook

bodiennn
đăng bởi bodiennn

Theo dõi

Danh sách chương