truyen
Tùy Chỉnh
Đề cử

Chương 21: Tôi Đứng Ở Đó, Vừa Khóc Vừa Cười, Trải Qua Một Đời Một Kiếp

Hậu quả của việc tám chuyện của thím là, tối hôm đó, anh không chỉ bày ra bộ mặt khó coi với Trần Phóng, còn không ngừng chuốc rượu anh ấy. Trần Phóng ban đầu uống rất vui vẻ, dần dần cũng phát hiện ra có điều không bình thường. Anh ấy liền nhanh trí, lập tức chuyển mục tiêu sang tôi, liên tục gọi “em gái”, ra vẻ thân thiết vô cùng, muốn nhờ tôi đỡ cho hai chén.

Tửu lượng của tôi bình thường, hai chai bia đã là giới hạn cao nhất, nói gì đến loại rượu mạnh này.

Phản ứng đầu tiên của tôi là định từ chối. Sau đó liếc sang anh, lại thấy anh đang nhìn mình, nụ cười như ẩn như hiện. Tôi đang tức vì bị anh giễu cợt coi thường trước mặt thím, thấy vẻ mặt này, trong lòng càng thêm căm giận, đầu nóng phừng phừng, lập tức nhận chén rượu trong tay Trần Phóng.

Rượu vừa đưa đến bên môi, đột nhiên thấy mặt anh biến sắc, vươn tay ra cướp lấy cái chén. Anh uống một hơi cạn sạch, uống xong còn trừng mắt với tôi.

Trước mặt bao nhiêu người, tôi có chút xấu hổ, những người khác cũng sững sờ. Tuy nhiên bạn anh đều là người tinh ý, tức khắc có người chuyển chủ đề câu chuyện, vì vậy trong phòng rất nhanh đã náo nhiệt trở lại.

Anh chẳng thèm để ý tôi, cũng không rót rượu cho Trần Phóng nữa mà đi đến phía bàn bida bên kia.

Trần Phóng thấy khó hiểu bèn hỏi, “Cậu ấy sao thế?”

“Bị quỷ nhập.” Tôi tức giận nói.

Một lát sau, anh đi đến, dẫn tôi rời khỏi.

“Sao về sớm thế? Ở chơi thêm chút đi.” Bạn anh nói.

Anh đưa mắt nhìn tôi, “Còn phải đưa em ấy về đi học lớp chính trị.”

Tôi lo lắng sợ hãi đi theo anh, thỉnh thoảng liếc một cái, nhưng không nhìn ra nét mặt anh là mừng hay giận. Ban nãy tôi nói anh bị quỷ nhập, không biết anh có nghe thấy không?

Lúc lên xe, tôi tự giác mở cửa sau. Anh gọi tôi lại, “Ngồi ghế trước đi.”

Tôi lắc đầu thật mạnh, vội vã ngồi xuống.

Anh cũng không lên xe mà nâng giọng cao thêm một bậc, “Em có qua đây không?”

Cho dù cách một lớp kính, tôi vẫn cảm giác được những tia sáng là lạ trong mắt anh, càng khăng khăng không chịu lên ghế trước. Tôi ngồi nghiêm chỉnh, còn cẩn thận thắt dây an toàn.

Anh không nói thêm, đóng sầm cửa xe phía trước lại, giật cửa sau, vừa ngồi vào liền cúi xuống hôn tôi.

Môi anh có mùi rượu thoang thoảng, dường như còn có hương trái cây, cũng không làm người ta ghét bỏ. Đầu lưỡi anh tiến vào miệng tôi, càn rỡ trêu đùa, tôi chỉ cảm thấy mình sắp sửa bị hơi ấm này hòa tan mất rồi. Tay anh cũng không nhàn rỗi, chẳng biết lúc nào đã kéo áo khoác tôi ra, luồn vào trong lớp quần áo...

Khoảnh khắc tay anh chạm vào da thịt, cơ thể tôi run lên, hai tay chống vào lồng ngực anh, sợ hãi kêu, “Anh trai!”

Anh dừng lại, giọng nói hạ xuống một tông trầm mờ ám, “Anh không phải anh trai em, em cũng chẳng phải là em gái anh.”

“Nhưng chúng ta thực sự là anh em mà.”

Anh nhìn tôi, hỏi, “Em có thể hôn môi với Lương Triển Bằng không?”

Cả người tôi nổi đầy da gà, trả lời, “Sao thế được, thằng bé vẫn là trẻ con mà.”

“Ý anh là Lương Triển Bằng khi trưởng thành.”

Dù thế nào tôi cũng không tưởng tượng nổi cảnh đó, nói một cách ghê tởm, “Nhất định không thể.”

“Vậy là được rồi.” Anh vui vẻ cắn nhẹ môi tôi, “Em sẽ không hôn Lương Triển Bằng, thế nhưng lại hôn anh. Xem ra em cũng không coi anh là anh trai mình.”

Thật vậy sao? Trong đầu tôi mông lung mơ hồ, tuy nhiên ngoài miệng vẫn cố chấp nói, “Em vẫn luôn coi anh là anh trai mà.”

“Thế sao?” Trong đôi mắt anh lóe lên một tia xảo quyệt, lại tiếp tục hôn tôi, “Nhưng phản ứng của em không giống thế.”

Tôi thẹn quá hóa giận, “Đấy là tại anh cưỡng bức em.”

Anh ra chiều nghiêm túc suy nghĩ một lát, đột nhiên bảo, “Vậy cứ để anh cưỡng bức tiếp đi.”

Thế rồi lại tiếp tục hôn đến quên cả đất trời.

Một lúc lâu sau, rốt cuộc môi anh cũng rời khỏi, tháo dây anh toàn của tôi, ôm tôi vào trong ngực.

Đã lâu lắm rồi tôi không có cảm giác tim đập mạnh như thế này.

Trong bóng tối, tôi nghe rõ cả tiếng tim mình đập và tiếng hô hấp của anh. Tôi biết, người đang ôm mình chính là anh trai, vậy mà lại không muốn đẩy anh ra. Cảm giác phá bỏ mọi cấm kỵ này khiến tim tôi đập rộn ràng.

Bỗng nhiên tôi cảm thấy bản thân thật vô dụng, chỉ một nụ hôn đã khiến mình lâm vào mê muội, sự chống cự trước đó hoàn toàn tan biến không dấu vết.

Có lẽ tôi nên nói gì đó để giảm bớt sự mờ ám này.

“Anh làm chuyện này sau lưng chị Đỗ, không sợ chị ấy biết sao?” Vừa nói xong tôi lập tức hối hận. Lời như vậy lại phát ra từ miệng tôi, dường như hơi kỳ quái.

Tôi bất an nhìn anh, bắt gặp đôi mắt anh sáng rực chiếu thẳng vào mình.

“Lương Mãn Nguyệt, em còn dám nói là em không có cảm giác với anh?”

“Không có thật mà.” Tôi mạnh miệng.

“Thật không? Sao anh lại cảm thấy lời này của em giống như đang ghen nhỉ?” Anh khẽ cười, “Thực ra anh đã để ý từ trước rồi, chỉ cần Đỗ Tập đến nhà chúng ta, em sẽ luôn kiếm cớ trở về phòng.”

Môi anh dán vào tai tôi, thì thào, “Mãn Nguyệt, em cũng thích anh phải không?”

Trước mắt tôi như phủ một tầng sương mù, trong lòng mơ hồ có một giọng nói đang nhắc nhở, rằng không phải, không phải vậy đâu, anh chỉ là anh trai tôi mà thôi. Thế nhưng, bên cạnh cứ quanh quẩn một hơi thở nóng rẫy, khiến tâm tư tôi bị thiêu đến hỗn loạn.

Dần dần, tiếng nhắc nhở kia trở thành một giọng nói khác. Nó nói rằng, đúng vậy, đừng phủ nhận nữa. Nếu không thích anh, tại sao luôn chú ý từng hành động của anh? Nếu không thích, tại sao không vừa mắt với bạn gái của anh ấy? Nếu như không thích, vì sao luôn muốn làm anh hài lòng? Nếu thực sự không thích... Tại sao không lập tức từ chối anh?

Qua một lúc lâu, tôi nép vào lồng ngực anh, thì thầm, “Thực ra em vẫn không thể tin nổi... rằng... anh có thể thích em.”

“Là yêu.” Anh sửa lại.

“Thế lại càng khó tin.”

Anh ôm tôi chặt hơn một chút, “Chẳng có gì là khó tin hết, bây giờ em đang ở trong lòng anh đấy thôi.”

“Nhưng anh vẫn luôn hung dữ với em, còn bắt nạt em liên tục.”

“Ừ, anh sai rồi.”

Tôi ngẩng đầu, trông đường nét nơi chiếc cằm anh, không kiềm được mà đưa tay lên chạm vào, “Anh có đúng là Lưu Thành Hề không? Mau lột mặt nạ ra cho em xem nào!”

Anh nở nụ cười, cúi đầu nắm lấy bàn tay tôi, đưa lên chạm vào từng chút, từng nơi trên gương mặt mình. Bờ môi, cái mũi, đôi mắt, vầng trán...

“Không thể giả được.”

“Vâng, hình như là thật rồi.” Tôi gật đầu, thu tay về, nhưng trong lòng vẫn không yên, “Thế nhưng, anh thông minh như vậy, xuất chúng đến thế, lại có rất nhiều cô gái thích anh, làm sao anh lại yêu em được?”

Anh trả lời đơn giản, “Luật bù trừ đấy.”

Tôi hết nói nổi.

“Trước đây em từng đọc một quyển sách. Trong sách, nam chính vô cùng đẹp trai tài giỏi, gia thế hiển hách, nhưng anh ta lại thích một cô gái không hề xinh đẹp, ngây ngô ngốc nghếch, đến đi đường cũng có thể ngã, cuối cùng còn mặc kệ sự phản đối của gia đình, nhất quyết lấy cô ấy. Thời gian đầu, cuộc sống rất vui vẻ và vô cùng hạnh phúc. Nhưng rồi dần dần anh ta nhận ra, bọn họ thực sự không thích hợp. Cô gái kia tuy rằng cũng yêu anh, nhưng khi anh nói, cô ấy không hiểu, luôn gây phiền phức, phạm vào những lỗi ngớ ngẩn, làm anh bị họ hàng chê cười... Càng ngày anh càng phát hiện, mình thực sự đã chán ngấy với việc ngày ngày phải giải quyết hậu quả cho cô ấy, chán với việc suốt ngày phải dỗ dành cô, chán cả khuôn mặt của cô... Thế rồi, anh ấy đem lòng yêu người khác.”

Anh yên lặng một lúc lâu, cuối cùng mở miệng, “Lương Mãn Nguyệt, em nghĩ anh dằn vặt bao nhiêu năm như vậy, là anh đùa giỡn với em sao? Tốn nhiều năm đến thế, để đùa với một người chẳng có gì đáng đùa? Em cho rằng anh cũng ngốc giống em sao? Huống hồ...” Anh xoa đầu tôi, nói tiếp, “Em mặc dù không đẹp, nhưng cũng không đần độn đến thế?”

Đây là đang động viên tôi, hay là đang giễu cợt tôi vậy?

Tôi đột nhiên nhớ lại, giãy ra khỏi lồng ngực anh, nói bằng giọng lên án, “Anh chẳng bảo không ai thèm để ý em còn gì?”

Dưới ánh sáng mờ ảo, khóe miệng anh hơi nâng lên, “Tiếc là mắt nhìn của anh kém quá, cứ không ngừng để ý mãi thôi.”

Tôi đỏ mặt, nhưng nhân lúc anh không nhìn ra vì ánh sáng kém, tiếp tục tố cáo, “Anh còn bảo em đến tám mươi tuổi cũng không ai thèm lấy!”

“Đấy là tại em hiểu sai.” Anh lại kéo tôi vào trong lòng, “Chẳng lẽ khi em tám mươi tuổi không thể ngồi xem phim với mẹ chồng?”

Tôi im bặt.

Một khoảng yên lặng trôi qua, sau đó tôi hỏi anh, “Vậy bây giờ có tính là anh đang theo đuổi em không?”

Anh cúi nhìn tôi, trầm mặc một lúc rồi nói, “Anh cho rằng mình đã thành công.”

Tôi lập tức đẩy anh ra, ngồi thẳng người, “Chưa, đương nhiên là chưa rồi.”

Trong lòng tôi âm thầm đắc ý. Ngô Gia Hinh, tớ bây giờ cũng không làm cậu mất mặt rồi nhé!

Trước kia Gia Hinh từng dạy tôi, “Cho dù cậu chỉ muốn gật đầu ngay lập tức thì cũng không thể để người muốn theo đuổi cậu đạt được một cách dễ dàng.”

Tôi tưởng tượng đến hình ảnh Gia Hinh trong máy vi tính kích động khen tôi, “Lương Mãn Nguyệt, rốt cuộc cậu cũng khá lên rồi.”

Anh nhíu mày hỏi, “Thế em muốn sao?”

Tôi bị anh lườm, khí thế nhất thời xẹp xuống, nhỏ giọng nói, “Dù sao người khác theo đuổi con gái cũng không như anh. Ít nhất cũng phải tặng bó hoa chứ.”

Anh bĩu môi, “Tầm thường.”

Nhìn đi, nhìn đi, đã gỡ mặt nạ xuống, lộ nguyên hình rồi đấy. Sự dịu dàng ban nãy quả nhiên là giả vờ.

Tối đến, tôi trằn trọc trên giường, lúc nhớ đến đôi mắt sáng của anh, khi lại nghĩ về khuôn mặt tuấn tú, rồi lại nhớ tới nụ hôn nồng nhiệt của anh.

Sau đó tôi chợt nghĩ, liệu anh có cảm thấy việc tặng hoa quá tầm thường mà không thèm theo đuổi tôi nữa không?

Trong lòng tôi hối hận vô cùng, nhưng lập tức lại nghĩ, không đâu không đâu, anh đâu phải người dễ lùi bước như thế chứ.

Nghĩ đến đây, tôi đột nhiên ý thức được một vấn đề... Tôi không lo lắng về mối quan hệ đang thay đổi theo chiều hướng nguy hiểm này sao? Cớ gì lại chỉ lo anh lùi bước, không cần tôi nữa?

Bỗng dưng tôi nghĩ đến lời của La Duy. Chẳng lẽ tôi đối với anh...

Nghĩ đến đây, mặt tôi đỏ bừng, chôn mặt vào trong chăn.

Hôm sau lúc tan làm, thấy anh đợi ở cửa, tôi nhất thời cuống lên. Liệu anh có làm gì trước mặt mọi người không? Xung quanh toàn là đồng nghiệp của tôi đấy.

May là anh chỉ hạ cửa kính xuống, ý bảo tôi lên xe.

Quả nhiên là chẳng có bất ngờ nào hết. Tôi vừa cảm thấy may mắn, lại vừa thất vọng, bĩu môi. Cũng chẳng thèm mở cửa xe giúp tôi nữa, đúng là không có phong độ.

Tuy nhiên tôi vẫn ngoan ngoãn lên xe.

Trên xe không hề có hoa.

Chúng tôi ăn cơm ở một nhà hàng đồ Tây ven hồ. Bên ngoài, mặt nước gợn sóng lăn tăn, lặng lẽ phản chiếu thành phố muôn màu muôn vẻ. Ngoài cửa sổ là đèn điện lấp lánh, bên trong là ánh sáng ấm áp và âm nhạc du dương.

Trong bầu không khí như vậy, khuôn mặt anh cũng trở nên dịu dàng hơn nhiều.

Mặc dù thế này có chút cổ lỗ, nhưng thôi, tôi cũng miễn cưỡng chấp nhận. Cổ lỗ mà vẫn được người ta sử dụng liên tục, âu cũng có nguyên nhân cả.

Nhưng khi bữa cơm kết thúc, cảnh anh ôm bó hoa hồng thổ lộ trong tiếng đàn violin trong tưởng tượng của tôi không hề xuất hiện. Tôi len lén thở dài, hóa ra chỉ là cho tôi đi ăn bữa cơm mà thôi.

Đúng là tưởng bở rồi.

Tôi trộm nhìn anh, lại đụng phải ánh mắt anh đang nhìn mình, nét cười thấp thoáng. Dường như tâm sự đã bị anh nhìn thấu, tôi đỏ mặt, vội vã chuyển ánh mắt, làm bộ không biết gì.

Trên đường về, tôi nhìn ra ngoài cửa sổ, thỉnh thoảng nói chuyện với anh mấy câu.

Tôi có chút chán nản.

Đột nhiên anh chuyển đường đi, nói phải về công ty lấy một tập tài liệu. Thế nhưng đến tòa nhà công ty, anh lại không vào bãi đỗ xe mà dừng ở lề đường đối diện.

Anh xuống xe, bảo tôi, “Đợi anh ở đây, anh sẽ quay lại nhanh thôi.”

Tôi “Vâng” một tiếng, nhàm chán ngồi trong xe nghịch điện thoại.

Bên ngoài bỗng dưng có tiếng ồn ào. Tôi ngẩng đầu nhìn, thấy tòa nhà đối diện đã tối sầm, liền vội vã xuống xe. Anh sẽ không bị giam ở bên trong, không thoát ra được đấy chứ?

Chỉ sau một khắc, chợt có ánh sáng từ phía dưới tòa nhà tỏa ra, từ từ dâng lên cao. Thế rồi ánh sáng khắp mọi nơi dần tụ lại vào góc bên trái tòa nhà, hóa thành một vầng trăng tròn.

Bốn phía truyền đến những tiếng hô hoán. Tôi đưa tay che miệng.

Ngay sau đó, dường như có một chiếc bút thần đang nhảy múa, ở dưới vầng trăng tròn, từ từ xuất hiện một đóa hoa được vẽ bằng những đường nét tinh tế, nở tung rực rỡ.

“Trời ơi, là tỏ tình đấy! Lãng mạn quá đi mất!” Có giọng cô gái ở phía sau hô lên, sau đó là những tiếng cảm thán và âm thanh chụp ảnh liên tục.

Tôi đứng đó, vừa khóc vừa cười. Nụ cười không sao tắt được, mà nước mắt cũng chẳng thể ngừng tuôn.

Rõ ràng chỉ là hơn mười giây, tôi lại cảm thấy dường như đã trải qua cả một cuộc đời.

-

Khi tòa nhà sáng đèn trở lại, anh xuất hiện trước mặt tôi.

Trong đôi mắt anh, nét cười ấm áp dịu dàng như ngập như tràn. Tôi vừa khóc vừa cười, chẳng chần chừ gì nữa mà lao đến bổ nhào vào ngực anh.

“Vội quá nên chỉ có thể duy trì được một lát như thế.” Anh ôm tôi trong ngực, thì thào, “Vừa có trăng tròn* vừa có hoa tươi, thế này em đã hài lòng chưa?”

(*Tên Mãn Nguyệt, như mình đã giải thích, trong tiếng Hán là “Trăng tròn”)

Lồng ngực anh vừa vững chãi vừa ấm áp, tôi tựa đầu vào, hít một hơi thật sâu.

“Chúng ta thế này có phải lừa gạt Đỗ Tập không? Rồi chị ấy có hận em không?”

“Không đâu.”

“Vậy sau này liệu sẽ có một cô gái mang thai con của anh đột nhiên nhảy ra, bảo em rời xa anh, tác thành cho hai người không?”

“Không đâu.”

“Thế liệu có một ngày nào đó anh bỗng dưng làm như chưa hề quen biết em, quay lưng đi kết hôn với một cô gái khác?”

“Không đâu.”

“Vậy lỡ như cô ấy vừa đẹp, lại còn rất giàu có, ông bà lẫn chú thím đều thích cô ấy thì sao?”

“Không có đâu.”

“Thế nếu như anh không kết hôn với cô ấy, công ty của chú sẽ phá sản thì thế nào?”

Bàn tay anh đang vuốt tóc tôi bỗng dưng ngừng lại, nói, “Lương Mãn Nguyệt, đầu óc em sao toàn chứa mấy thứ linh tinh gì thế?”

“Đây... Đây đều là những tình tiết thường xuyên xuất hiện trong TV và tiểu thuyết mà...”

Anh cốc đầu tôi, “Về sau không được xem những thứ quái đản đó nữa.”

“Thế em xem cái gì?”

“Xem anh đây này.”

“...”

Tôi rúc vào lồng ngực anh, “Nhưng em sợ bị chú thím biết...”

“Có anh ở đây, em không phải sợ gì hết.” Anh cắt ngang, sau đó nắm tay thôi thật chặt, “Mọi điều anh đều chẳng sợ, chỉ sợ em không yêu anh.”

Trên đường về tôi vẫn không bình tĩnh được, không ngừng cảm thán, “Sao có thể? Sao có thể chứ? Sao có thể tạo ra một hiệu ứng thần kỳ như vậy?”

Anh đưa tay sang vò tóc tôi, bật cười, “Ngốc ạ, đèn điện của tòa nhà đó đều sử dụng công nghệ kỹ thuật số, chỉ cần lập trình một chút là có thể điều khiển được.”

“Vậy sao có thể biến thành mặt trăng được? Lại còn là trăng tròn nữa.” Tôi vẫn không hiểu nổi.

Ngón tay anh vẽ vài đường trên cửa kính xe, nói, “Vậy đó. Chắc em chẳng hiểu đâu nhỉ?”

Tôi quay đầu ngắm khuôn mặt anh, lúc này mới chú ý ở dưới mắt anh có một quầng thâm, “Chuẩn bị cái này rất phiền phức phải không anh?”

“Chuyện đó em không cần biết” Anh nắm bàn tay tôi, “Em chỉ cần đứng một chỗ cảm động là được. Nếu em thích, sau này chúng ta sẽ mua nhà cao tầng, ngày nào anh cũng làm cho em xem.”

Tôi biết, muốn có được sự phối hợp đồng điệu của cả tòa nhà như vậy, ắt phải cần rất nhiều người, tốn rất nhiều công sức.

Cảm nhận được độ ấm trên tay và thân thể anh, tôi đột nhiên thấy, có một thứ dũng khí từ đáy tim dần dần lan ra. Cả cuộc đời tôi chưa từng làm ra một chuyện tày đình nào. Nhưng lần này, tôi thực sự có ý nghĩ muốn mặc kệ tất cả.

Có điều tôi vẫn không muốn để chú thím biết. Tôi có thể tưởng tượng được, khi người lớn biết chuyện này sẽ có phản ứng gì, sẽ nhìn tôi bằng ánh mắt ra sao. Kinh hoàng, thất vọng, giận dữ... Dù là thế nào, tôi bây giờ cũng chưa chống đỡ được.

Trong mắt người lớn, chúng tôi chẳng khác gì những cặp anh em bình thường. Quan niệm đó đã ăn sâu vào tư tưởng của các bậc phụ huynh, huống hồ, cho dù người trong nhà có thể chấp nhận, thì cũng chưa biết người ngoài sẽ nhìn chúng tôi bằng ánh mắt ra sao.

Tôi hiểu rõ sự đáng sợ của miệng lưỡi thế gian. Sự đáng sợ này, tôi đã được nhận thức từ thời còn tấm bé. Hàng xóm xung quanh bất kể có quen biết hay không, khi nhìn thấy tôi đều nói một câu, “Còn nhỏ thế mà bố mẹ đã đòi ly hôn, thật đáng thương.”

Nhưng làm gì có ai sẵn lòng tiếp nhận sự thương hại đó?

Miệng lưỡi thế gian chỉ làm mọi chuyện càng phức tạp và hỗn loạn. Người ngoài vĩnh viễn cũng không hiểu được uẩn khúc bên trong, mà chỉ có thể nhìn thấy kết quả bên ngoài. Với địa vị xã hội và những mối quan hệ của chú thím, rồi họ sẽ phải chịu đựng bao nhiêu ánh nhìn khác lạ đây?

Với tôi mà nói, chú thím chẳng khác gì bố mẹ, dù thế nào tôi cũng không muốn khiến họ phải chịu tổn thương.

Dưới sự kiên quyết của tôi, cuối cùng anh cũng đồng ý, “Cũng được, cứ từ từ, đường đột quá sợ họ không chịu nổi. Nhưng em phải chuẩn bị tâm lý trước, chuyện này không giấu được lâu đâu.”

Tôi gật mạnh đầu. Rồi sẽ có một cách giải quyết tốt khiến người lớn chấp nhận chúng tôi thôi.

Vì vậy, chúng tôi bắt đầu thận trọng mà yêu nhau ngay dưới mắt người lớn.

Anh bắt đầu về nhà đúng giờ, làm thím cũng ngạc nhiên, “Sao gần đây chăm chỉ về nhà thế, ở công ty không có việc gì làm à?”

Anh trả lời một cách vui vẻ, “Làm việc xong rồi thì về thôi ạ.”

“Trước kia con làm gì chăm về nhà thế đâu.” Thím quay sang nói nhỏ với dì Trần, “Đứa trẻ này càng lớn càng quấn quýt gia đình.”

“Chờ thằng bé kết hôn rồi, chị có muốn nó cũng chẳng về đâu.” Dì Trần cười nói.

“Được rồi, mà sạo này sao không thấy Tiểu Đỗ đến chơi?” Thím chợt hỏi.

“Cô ấy đi công tác rồi.”

“Ồ, vậy con nhớ thường xuyên gọi điện, quan tâm người ta một chút.” Thím không hề nghi ngờ, sau đó tiếp tục nói chuyện nấu nướng với dì Trần.

Anh không nói thêm gì, chỉ mỉm cười nhìn tôi.

Ánh mắt anh không có chút gì e dè, đáy mắt còn thấp thoáng nét yêu thương. Chúng tôi nhìn nhau cười, trong lòng vô cùng vui vẻ.

Thế nhưng lúc sai bảo tôi, anh vẫn chẳng có gì khác trước, mồm miệng cũng không khách khí hơn chút nào.

“Đi treo quần áo cho anh đi.”

“Để tài liệu vào trong phòng anh nhé.”

“Lương Mãn Nguyệt, đưa nước đến đây.”

“Lương Mãn Nguyệt, đưa anh cái điều khiển.”

Tôi tức giận, “Điều khiển ở ngay trước mặt anh, anh còn gọi em làm gì?”

“Anh mệt quá, không cầm nổi.” Anh đường hoàng nói.

Tôi cáu lắm, nhưng vẫn cầm điều khiển đưa cho anh, “Không ngờ anh vẫn thích sai vặt em như thế.”

Anh cười ấm như gió xuân, nhỏ giọng trả lời, “Làm sao đây, anh cứ thích nhìn em bận rộn xung quanh anh đấy.”
Tôi nhất thời ngây người, trong khoảnh khắc mọi ngôn từ đều bay biến hết.

Anh véo nhẹ má tôi, cười nói, “Ngốc lắm.”

Trêu chọc! Tôi phải phản phàng mới được, đây chính là trêu chọc gái nhà lành một cách trắng trợn mà.

Gia Hinh hỏi tôi, “Rốt cuộc cậu có thích anh ấy không? Liệu có phải cậu nghe lời anh ấy thành thói quen, anh ấy bảo cậu làm gì cậu liền làm cái đó đấy chứ?”

Tôi chột dạ, bảo với cô ấy, “Chắc không phải thế đâu...”

“Phải là phải, không phải là không phải, còn chắc cái gì. Nếu cậu không thích anh ấy mà cứ miễn cưỡng bên nhau, sau này anh ấy biết, cậu đến chỗ để khóc cũng không có đâu, biết chưa?”

Tôi lắc đầu nguầy nguậy, “Không miễn cưỡng, không miễn cưỡng chút nào...”

Gia Hinh ở trong màn hình webcam lườm tôi một cái, “Dù sao người vui vẻ là cậu, người đau lòng cũng là cậu, cứ liệu mà làm.”

Tôi đùa với cô ấy, “Tớ mà đau lòng, chẳng lẽ cậu không buồn sao?”

“Biến đi, đừng làm người ta buồn nôn nữa.” Cô ấy nguýt tôi, nhưng cũng không nhịn được mà bật cười.

Ở bên anh, điều duy nhất khiến tôi cảm thấy áp lực, đó là ham muốn chiếm hữu của anh dường như hơi lớn. Hiện giờ anh không đưa tôi đi chơi cùng đám bạn nữa, mặc dù mỗi lần ra ngoài đều lấy lý do này để ngụy trang.

Thím thấy lạ liền hỏi, “Sao suốt ngày mẹ thấy con đưa Viên Viên ra ngoài thế? Đang hợp lực với đứa bạn nào giấu mẹ phải không?”

Lần này anh giải thích rằng định đưa tôi đi chơi cùng Đỗ Tập, để cho chị ấy không bị mất tự nhiên.

Thực ra anh đã chia tay với Đỗ Tập rồi. Vốn dĩ Đỗ Tập cũng có người yêu nhiều năm, tuy nhiên bố chị ấy không đồng ý, thế nên mới lấy anh ra làm bia đỡ đạn.

Đương nhiên, đổi lại chị ấy sẽ thỉnh thoảng tới nhà ăn cơm cho thím được yên lòng.

Tôi đề nghị với anh, “Hay là em cũng tìm một người đóng giả bạn trai nhé, cho thím đỡ nghĩ em không bình thường, lớn thế rồi còn không có bạn trai.”

Anh hờ hững nhìn tôi nói, “Không được.”

Tôi vẫn ngây thơ không biết gì, còn tiếp tục lên kế hoạch, “Hay là để em nhờ Bùi Lương Vũ. Chúng em rất thân nhau, nhất định anh ấy sẽ đồng ý giúp. Trước kia thím cũng cảm thấy anh ấy không tệ...”

Sau đó tôi phát hiện mặt anh đen lại, liền lập tức ngậm miệng.

Anh bảo, “Nếu em dám đi tìm Bùi Lương Vũ, anh sẽ nói quan hệ của chúng ta cho mẹ anh biết ngay lập tức. Mà không chỉ có Bùi Lương Vũ, bất cứ ai đều không được.”

Tôi kinh ngạc nhìn anh, không nói được lời nào. Trước kia anh cũng đã từng bảo tôi không được qua lại với đàn ông, trong công việc cũng phải cố gắng tránh, tiếp xúc càng ít càng tốt.

Thế nên chỉ cần anh có thời gian, nhất định sẽ đến đón tôi vào lúc tan tầm. Kể từ khi hẹn hò, tôi mới chỉ đi liên hoan với đồng nghiệp một lần, những hoạt động khác càng miễn nói đến. Đồng nghiệp còn hâm mộ tôi, nói anh trai đối với tôi thật tốt, lớn thế rồi còn bảo vệ em gái như trẻ con. Trong lòng tôi mặc dù hơi tiếc nuối, nhưng vẫn cảm thấy hạnh phúc vô cùng.

Anh thực sự nghiêm túc.

Chúng tôi về đến nhà cũng không nói gì nhiều, mỗi người đều yên lặng vào phòng riêng.

Nửa đêm, tôi lăn lộn mãi cũng không ngủ được, suy nghĩ xem ngày mai rốt cuộc nên chủ động nhượng bộ hay cứ tiếp tục cương quyết. Trước đây ở cạnh La Duy, tôi chưa từng phải tốn công cân nhắc vấn đề này, bởi vì người nhún nhường luôn luôn là anh.

Chợt cảm thấy có người vào phòng, tôi kinh hoảng, còn chưa kịp kêu lên người đó đã xông đến đè tôi xuống.

“Yên nào, là anh đây.”

Thế rồi nụ hôn của anh phủ xuống. Anh hôn rất chậm, từ vầng trán xuống đôi mắt, gò má, cuối cùng là môi.

Ban đầu tôi bực bội nên ngậm chặt miệng, không chịu hé ra, nhưng cuối cùng không thể cưỡng lại sự dịu dàng của anh, để mặc cho anh dùng đầu lưỡi cạy mở hàm răng mình.

Dần dần, hô hấp của anh trở nên nóng rực, bàn tay không biết từ lúc nào đã kéo tấm chăn mỏng trên người tôi xuống. Đang là đầu mùa hạ, tôi chỉ mặc một cái váy ngủ, đến lúc có phản ứng, tay anh đã luồn vào trong váy ngủ, vuốt ve da thịt tôi.

Tình thế dần vượt qua tầm kiểm soát của tôi. Theo bản năng tôi cảm thấy nguy hiểm, cố gắng cự tuyệt, nhưng dù thế nào cũng không đẩy được anh ra.

“Anh mau đứng dậy đi...”

Anh không những không đứng dậy, tay còn dời đến trước ngực tôi... Trong lúc nguy cấp, cũng không biết tôi nghĩ sao mà lại dùng một biện pháp vô cùng mất mặt: nghoẹo đầu, giải chết.

Người phía trên rốt cuộc cũng dừng động tác lại. Anh ngồi dậy, hơi thở vẫn gấp gáp. Tôi không dám động đậy, hai mắt nhắm nghiền, hô hấp cũng như ngừng lại, giả chết một cách cực kỳ chuyên nghiệp.

Anh dở khóc dở cười, vỗ vỗ mặt tôi, “Dậy đi, chúng ta nói chuyện.”

Tôi vẫn không cử động, mắt càng nhắm chặt hơn, quyết tâm giả chết đến phút chót.

Anh cúi người, giọng nói trầm hẳn xuống, “Em còn không dậy, anh sẽ tiếp tục đấy.”

Tôi mở bừng mắt, lập tức bật dậy, cười nịnh nọt với anh.

Trong bóng tối, tôi chỉ nhìn thấy một ánh mắt bỏng cháy, “Lương Mãn Nguyệt, em đúng là không sợ mất mặt.”

“Không sợ!” Tôi trả lời như đinh đóng cột, tuy nhiên còn bổ sung thêm một câu lấy lòng, “Dù sao em cũng chỉ mất mặt trước mình anh mà thôi.”

Câu nói đó dĩ nhiên đã làm anh hài lòng. Anh cười bằng mắt, đưa tay ra, ôm tôi cùng nằm xuống. Tôi bất an vặn vẹo người, anh đột nhiên tiến đến gần, hôn vào vành tai tôi, nói, “Ngoan nào, ngủ đi em.”

Cảm giác khó chịu lúc trước dường như tan thành mây khói. Tôi ngoan ngoãn dựa vào lồng ngực anh, nghe tiếng trái tim anh đập mạnh mẽ, chẳng bao lâu liền đi vào giấc ngủ.

Hôm sau tôi tỉnh dậy khi trời vừa hửng sáng, vội giục anh mau trở về phòng. Anh còn đang ngái ngủ bị tôi xô đến cửa, bỗng nhiên quay đầu nói, “Em hôn anh một cái đi.”

Tôi vừa cuống vừa thẹn, cuối cùng vẫn phải nhón chân, hôn bừa một cái, trong lúc vội vã không căn chuẩn được, nụ hôn rơi xuống cằm anh.

Anh mỉm cười, chỉ vào môi rồi bảo, “Nhớ kỹ lấy, lần sau phải hôn ở đây.”

Gì chứ? Còn có lần sau? Anh nghĩ hay quá rồi đấy!

Hết chương 21
truyện

Bình luận truyện Em Chỉ Tiếc Không Ở Bên Anh Đến Già

Nhấn Shift + Enter để xuống hàng. Nhấn Enter để đăng câu trả lời.

Bình luận Facebook

Tây Tử Tiếu Đình
đăng bởi Tây Tử Tiếu Đình

Theo dõi

Danh sách chương