Tùy Chỉnh
Đề cử
EM CÓ ĐAU KHÔNG?

EM CÓ ĐAU KHÔNG?

Chương 12

Lúc này sự bi thống đã lên đến đỉnh điểm, cô thả miếng thủy tinh xuống, ánh mắt trống rỗng.

" Mười năm rồi....tôi theo các người từ năm mười tám đến năm hai mươi tám, trọn vẹn đủ mười năm. Mười qua, tôi mới hiểu thì ra phù dung sóng gió hoang tàn, cuối cùng chỉ mong bình yên cuối đời "

Cô dừng lại một chút, lấy lại ngụm khí lạnh.

" Từ nay....đừng liên quan đến nhau nữa, nếu các người ép buộc tôi, tôi sẽ khiến các người vĩnh viễn không nhìn thấy tôi nữa "

Cô chống lên vệt tường, men theo đó mà rời khỏi. Cả ba người như tường thành sụp đổ, kẻ ngồi phịch xuống ghế, kẻ gắt gao đấm vào tường, sự đau đớn của cô...họ vĩnh viễn không hiểu được, vĩnh viễn cũng không bù đắp được.

Mười qua, tôi mới hiểu thì ra phù dung sóng gió hoang tàn, cuối cùng chỉ mong bình yên cuối đời....

Câu nói này lặp lại trong đầu cả ba người, dường như nó thành một nỗi ám ảnh.

=====

Đình Bảo nhìn thấy cô bước ra khỏi nhà họ, trong lòng bàn tay nắm lại tạo nên vệt máu dài, không ngừng nhỏ máu xuống mặt đất.

Cậu ta hớt hải chạy đến nâng tay cô, bộ dạng lo lắng :" Ninh tỷ, cậu sao thế này? "

Cô dựa hẳn vào người Đình Bảo, ánh mắt mệt mỏi như có thể lả đi bất cứ lúc nào.

" Đình Bảo, đỡ tôi vào nhà đi "

" À...được " cô dựa vào cậu, cả hai cùng vào nhà, toàn bộ hình ảnh đều thu vào mắt Giản Vũ.

Cô gái nhỏ...không còn của bọn họ nữa rồi.

======

Vì muốn theo La Ninh, Đình Bảo lựa chọn cùng trường Đại Học, lựa chọn cùng khóa, tuy nhiên đối với đứa trước nay chỉ có phá phách như cậu ta, có thể vào được trường Đại Học danh giá, còn được vào lớp có học sinh giỏi, điều này đúng là vinh danh mà.

Tất cả đương nhiên là nhờ vào sự nỗ lực, lẫn ý chí muốn học chung trường với nữ thần của cậu ta rồi.

Cô tránh mặt ba người kia càng nhiều, dường như vết thương trong lòng chỉ có thể ngày càng nguội lạnh, chỉ cần họ đi Đông cô sẽ đi Tây, họ đi Bắc cô sẽ đi Nam, cả cuộc đời sau này cũng không liên quan đến nhau.

La Ninh đến bước trên phố nhỏ sầm uất, trời se se lạnh thổi qua từng tơ lông của áo khoác dày, đem dung mạo khuynh thành khuếch một màu mỹ mạo.

Người đi đường không kiềm được mà nhìn vài cái, mẹ của cô lúc trước là một mỹ nhân bậc nhất, nhà ngoại là quân nhân. Sau này bà rời đi, ông ngoại ở tận Bắc Thành, cũng không biết tình thế của cháu mình, đến khi ông mất, La Ninh đã hơn mười lăm, nhà ngoại chỉ còn người cô ở thủ đô, lâu lắm rồi không có tung tích, Bách gia cũng lụi tàn từ đó.

Cô sải bước đi qua con phố lớn, có mấy ánh mắt nhìn vào mắt, cô có chút rợn người thu mình lại trong cái áo dày ấm, đảo mắt nhìn xung quanh tìm kiếm sự bất an.

Cô bước vào con đường vắng, bên ngoài chiếc xe cứ đi theo mình, sóng lưng có phần lạnh, ánh mắt lạnh đi.

Tiếng xe dừng lại, cô tiếp tục bước với bộ dạng thông thả. Tiếng giày da càng lớn, đến gần hơn, gần hơn,một tên muốn đưa tay chụp khăn lên mũi cô

Cô xoay người, trên kẽ ngón tay là những miểng sắc nhọn cào sâu lên mặt tên đó, người gào một tiếng, mấy tên phía sau tầm bốn người bất ngờ rồi cũng nhào đến.

Tiếng gào la thống khổ vang lên trên con phố không người, La Kiều ngồi trong xe, kinh hãi nhìn cô gái đang không ngừng đấm vào mặt tên đàn ông to lớn dưới đất, bộ dạng như một thú hoang dã đang cấu xé miếng mồi.

La Kiều muốn co rúm lại trên xe, nhanh chóng kêu người lái xe đi, cô ta nhìn thấy ba người kia đã đến, trong lòng rủa thầm một tiếng.

Đồng Hinh, Giản Vũ, Hạ Văn còn có Đình Bảo hớt hải theo sau, bọn họ đều được thuộc hạ báo tin khẩn, nhanh chóng chạy đến.

Chỉ thấy La Ninh không ngừng đấm vào một tên đàn ông, hắn gào thét vài tiếng rồi cũng im bặt.

Cô thở dốc vài cái, rồi buông miếng sắc trên kẽ tay, chẳng biết máu thịt của ai lẫn lộn trên ngón tay, bộ dáng như tu la địa ngục, khát máu vô cùng.

Cô nhìn bàn tay đầy máu của mình, nở nụ cười quỷ dị. Đồng Hinh phản ứng lại đầu tiên, cổ họng khô khốc không thành lời.

" Tại sao em lại trở nên thế này...? "

La Ninh của bọn họ, cô gái nhỏ ngày nào nhu nhược không thể chống trả điều gì, nay đã như mãnh thú khát máu.

" Tại sao ư? Em cũng không biết nữa....là vì...các người. "

Phụ nữ trở nên tàn ác đều có lý do, lý do của cô là bọn họ. Đình Bảo hớt hải cởi áo ngoài khoác vào cho cô, nhẹ nhàng ôm lấy, mặc cho sự run rẩy lay động thân thể.

" Ninh tỷ, tôi đưa cậu về nhé? "

Cô khẽ gật đầu, trên mặt toàn sự lạnh nhạt, tựa như búp bê sứ trưng trong tủ kính lâu ngày.

Hạ Văn định bước đến nhưng Đình Bảo cản lại, bản thân bế cô lên rồi bước trước.

Nhìn đám người đã gục nhã dưới đất, Giản Vũ đưa điện thoại gọi ai đó, dặn dò dọn dẹp sạch sẽ rồi điều tra.

=======

Đình Bảo thành công chiếm lấy cảm tình của cô, suốt ngày bám dính sau đuôi rồi cũng trở thành thói quen.

La Kiều bị tra ra đến nơi, kết cục ảnh hưởng đến công việc của La Minh, bị khiển trách một trận.

Từ lúc Giản Vũ biết được, cũng hành hạ cô ta một trận, giống như ở kiếp trước đã hành hạ cô, chỉ có điều kiểu hành hạ này không có trên giường mà thôi.

=======

Tiếng nhạc xập xình của một quán bar, sau trong căn phòng lớn tách biệt của mấy cậu ấm cô chiêu, một thanh niên ngồi tựa vào ghế bành lớn, tay trái là một diễn viên minh tinh nào đó đang dụ ngọt.

Dáng vẻ ngả ngớn khác xa với những ông lớn bụng bệ xấu xí, nét đẹp phong tình vạn chủng, có sự xấu xa của một tên công tử, nét mặt có đường góc vài phần giống với Hạ Văn.

Hạ Đề, anh trai cùng cha khác mẹ với Hạ Văn.

Cậu thanh niên cầm một xấp giấy nhìn chăm chú, nụ cười trên môi càng đậm.

La Kiều từ bên ngoài đi vào, dáng vẻ lả lướt khiến những kẻ xung quanh không nhịn được mà muốn cấu xé. Cô ta bước đến thành thục ngồi bên phải của Hạ Đề

" Đề ca, anh phải đòi công bằng cho người ta "

Hạ Đề lúc này mới nhìn đến cô ta, lại nhìn cô gái trong bức hình, đúng là hai chị em, kẻ một trời người một vực. Nhan sắc La Kiều có thướt tha yểu điệu, thì La Ninh chính là quốc sắc thiên hương.

" Thì ra cô gái này là người khiến em trai bảo bối của tôi bỏ tất cả chạy qua thành phố này, đúng là...rất đáng đấy chứ "

La Kiều có chút căm giận, nhìn vào Hạ Đề vuốt ve tấm ảnh với vẻ mặt hứng thú.

" Cái gì mà đáng? Chị ta quyến rũ rất nhiều đàn ông đấy, chắc chắn không còn trong sạch gì, gần đây Hạ Văn còn cùng hai người khác theo đuổi chị ta "

Hạ Đề cười một cái, ánh mắt híp lại trầm tư

" Nếu đã nhiều người theo đuổi, vậy thì phải nói là rất thú vị rồi "

truyện full

Bình luận truyện EM CÓ ĐAU KHÔNG?

Nhấn Shift + Enter để xuống hàng. Nhấn Enter để đăng câu trả lời.

Bình luận Facebook

LionnaDiamond
đăng bởi LionnaDiamond

Theo dõi