Tùy Chỉnh
Đề cử

Chương 22

Buối tối hôm đó tôi gần như không thể ngủ được, cứ chập chờnchập chờn. Rất mệt mỏi. Sáng sớm khi tôi mở mắt thức dậy thì anh đã đi từ lúcnào. Khoảng mười lăm phút sau, thư kí của anh xuất hiện trước cửa phòng, thôngbáo là anh có một cuộc họp quan trọng phải đi sớm. Sau đó cô ta chuẩn bị mọi thứ,cùng tôi trở về nhà. Từ lúc nào mà thư ký cũng phải làm những công việc liênquan đến cuộc sống riêng tư của sếp thế này. Quả là bóc lột sức lao động, phâncông công việc không hợp lý mà.

- Làm phiền cô quá! – Tôi áy náy nhìn cô ta

- Không có gì đâu chị. Chị vào nhà đi! Em về công ty đây! Emchào chị! – Cô ta khẽ cúi đầu chào tôi rồi ra về

Chị Hoa chạy ra mở cửa cho tôi, vui vẻ nói: “Có cậu Khảitrong nhà. Cậu ấy đợi cô từ sớm rồi!”. Tôi tái mặt, không biết phải làm gì bâygiờ. Sao em trai lại biết tôi ở đây? Chẳng lẽ là ba nói cho nó biết? Không phảimai nó mới về sao, tôi còn chưa chuẩn bị tinh thần đối mặt. Tôi cố hít một hơithật sâu, bước vào nhà. Khải đang ngồi trên ghế salon, kế bên còn có Phúc. Cậunhóc vừa trông thấy tôi đã mừng rỡ đứng dậy, chạy tới ôm chầm lấy tôi

- Chị Vy!

- Chúc mừng em! Không phải hai đứa nói mai mới về sao?

- Dạ! – Phúc liếc mắt qua Khải

Tôi cũng nhìn về phía em trai. Nó nãy giờ vẫn ngồi yên, ánhmắt thâm trầm, không biểu lộ cảm xúc, hai tay đan chặt vào nhau.

- Tụi em đọc báo...

- Chị biết rồi! – Tôi vỗ vai Phúc, bước tới chỗ Khải – Sao vềmà không báo chị một tiếng?

- Báo hay không có gì khác nhau sao? Nếu em về sớm hơn thìchị có quay về với anh ta không? – Khải phẫn nộ chất vấn tôi

- Đây là quyết định của chị. Không liên quan đến em!

- Không liên quan? – Em trai đau lòng nhìn tôi – Được, là ýcủa chị. Em đúng thật không có quyền can thiệp. Sau này chị có bị anh ta hành hạcũng đừng gọi cho em.

Hoàng Khải đập mạnh tay lên bàn, đứng dậy, lôi Phúc bước rangoài. Thật ra tôi không có ý nói như vậy, chẳng qua là nhất thời bị hỏi ép,nên buột ra một câu làm em trai tổn thương. Tôi vội vàng chạy theo, nắm lấy taynó

- Khải, chị không có ý như vậy!

- Chị hai, anh ta ngoại tình, đánh chị, làm chị đau buồn đếnmất em bé...Chị nghĩ sao lại quay về với anh ta?

- Anh bình tĩnh đi! Chị Vy chắc là có chuyện khó nói! – Phúckéo kéo tay Hoàng Khải

- Dù anh ấy đã từng làm nhiều việc có lỗi với chị, nhưng đềuvì có nỗi khổ riêng. Chị nghĩ hai anh chị đều còn yêu thương nhau, nên cho nhaumột cơ hội.

- Nỗi khổ? Chị hai, đây không phải là phim Hàn Quốc. Em nghĩnỗi khổ của anh ta chính là không biết nên chọn chị hay công ty nhà mình. Emnói đúng không hả?

- Không phải! – Tôi cúi đầu, không dám nhìn thẳng vào mắt emtrai

- Hừ, chị thu dọn đồ đạc về nhà đi. Em nói cho chị biết, dùbây giờ anh ta chọn chị, nhưng anh ta sẽ không từ bỏ tham vọng thâu tóm công tynhà mình. Em đang lập kế hoạch để công ty không rơi vào tay anh ta. Bây giờ chịở đây chẳng khác nào làm con át chủ bài dùng để uy hiếp em.

Có thật Hoàng Khải sẽ có cách hay nó chỉ nói để kéo tôi vềnhà. Nhưng dù thế nào đi nữa cũng quá muộn rồi. Tôi đã đăng kí kết hôn, ThanhPhong sẽ không bao giờ chấp nhận ly hôn một lần nữa. Tôi cũng không thể biếtHoàng Khải sẽ có kế hoạch gì, nếu như không hoàn hảo sẽ bị anh ta làm cho thânbại danh liệt. Thanh Phong là một con cáo già, em trai tôi sẽ đấu lại sao?Nhưng nếu nó có thể đánh bại Thanh Phong, anh có dùng tôi để uy hiếp em traikhông? Nếu tôi đi sai bước này, cả đời sẽ phải hối hận.

- Khải, chị đã đăng kí kết hôn lại rồi! Với lại chị tin tưởnganh ấy!

- Chị hai! – Khải không giữ được bình tĩnh, nắm chặt lấy vaitôi, lắc lấy lắc để - Chị chính là không tin em. Chị có biết anh ta vẫn tiếp tụcmua cổ phần của các cổ đông khác không? 14%, đã 14% rồi! Chị hy sinh vô ích rồi!

Tôi cảm thấy đầu óc choáng váng, quay cuồng, mắt bắt đầu hoacả lên. Phúc trông thấy mặt tôi chuyển sang trắng bệch, vội vàng đẩy Hoàng Khảira, giữ cho tôi đứng thẳng lại

- Anh điên à? – Phúc hét vào mặt nó – Không thấy chị Vy muốnxỉu tới nơi rồi sao?

- Hừ! Đi về! – Khải quay ngoắt bước ra ngoài cổng, khôngthèm nhìn mặt tôi

Phúc áy náy nửa muốn đi theo nửa muốn ở lại. Tôi cố cười mộtcái, đẩy cậu nhóc ra cổng

- Em về với nó đi! Chị không sao đâu!

- Vậy...em về. Bữa nào chị em mình gặp nhau, em sẽ khuyênanh ấy. Nếu như chị mệt mỏi, cứ quay về. Nhà đó luôn luôn chào đón chị!

Tôi trở về phòng, leo lên giường. Sao có cảm giác đầu óc cứquay cuồng, không theo điều khiển của tôi nữa. Vì mệt mỏi mà tôi lại thiếp đi.

------------------------------

Thanh Phong không biết trở về lúc nào, nhẹ nhàng đặt tay lêntrán tôi. Lúc đó tôi cũng đã tỉnh giấc, nhưng không có ý định mở mắt đối mặt vớianh.

- Cô ấy ngủ từ lúc nào?

- Dạ, từ lúc về tới nhà là cô ngủ đến tận bây giờ! – Là giọngcủa chị Hoa

- Tôi biết rồi. Chị xuống bếp hâm nóng thức ăn đi!

Sau khi tiếng đóng cửa vang lên, anh khẽ lay tôi, dịu dàng gọi:“Bạch Vy! Bạch Vy! Dậy đi em! Ăn một chút rồi ngủ tiếp!”. Tôi khẽ cựa mình, làmra vẻ bị đánh thức, từ từ mở mắt dậy

- Em mệt lắm sao? Có cần anh gọi bác sĩ không?

- Không cần đâu! Anh xuống nhà đi! Em xuống liền!

Nói xong, tôi ngồi dậy, bước vào nhà vệ sinh, vốc một ít nướclên mặt để thanh tỉnh. Khi tôi bước xuống lần thì thấy anh đã ngồi ở bàn ăn đợitôi.

- Sao anh không ăn trước?

- Anh đợi em!

- Chiều nay anh không đi làm sao? – Tôi vừa hỏi vừa gắp thứcăn

- Đặc quyền của người làm sếp mà! Hoàng Khải đã tới gặp em rồiphải không?

- ... – Miếng cơm vừa định đưa lên miệng khẽ khựng lại – Saoanh biết?

- Một người vô tận nhà anh mà anh cũng không biết thì hìnhnhư anh hơi bị vô dụng . Nó có làm khó em không?

- Không có! – Tôi lắc đầu

- Thật sao? – Anh nhếch mép, nửa cười nửa không

- Nếu anh đã có câu trả lời cho riêng mình, cần gì phải hỏiem. Còn nếu cần em trả lời thì có thể tin tưởng em một chút không? – Tôi tức giậnđập chén xuống bàn

- Uhm, được rồi, anh xin lỗi. Không nên hỏi lại em như vậy.Là anh sai! – Thanh Phong đưa chén cơm cho tôi, làm ra vẻ thành khẩn

Tôi không thèm nhìn anh, tiếp tục “sự nghiệp” dang dở. Anhđóng kịch cho ai xem, tôi không đến nỗi ngu ngốc xem tất cả những điều anh nóilà thật. Anh biết Hoàng Khải tới nhà. Vậy chúng tôi nói gì chẳng lẽ anh lạikhông hay, còn làm ra vẻ quan tâm. Vừa muốn yêu tôi nhưng không muốn tin tưởngtôi. Mọi hành động của tôi luôn khiến anh phải đề phòng, nhưng anh lại cười cườixem như không có gì. Thanh Phong, anh không thấy đóng kịch rất mệt mỏi sao?

- Chiều nay em có kế hoạch gì không?

- Vẽ tranh!

- Vẫn còn giận?– Thanh Phong buông đũa, chăm chú nhìn tôi

- Thanh Phong! Anh...có gì muốn nói với em không?

Tôi không biết mình đang mong chờ câu trả lời gì từ anh.Nhưng tôi nghĩ nếu anh mở miệng giải thích việc mua thêm 2% cổ phần, tôi có thểsẽ bỏ qua mọi nghi ngờ, tiếp tục tin tưởng anh. Ngược lại anh không thừa nhận,tôi thật sự không biết phải làm sao.

- Chuyện gì?

- Em nghĩ nếu đã là vợ chồng thì không nên giấu giếm nhau.Anh thật không có chuyện gì giấu em chứ?

- Hahaha, em sao vậy? Không phải nghi ngờ anh ngoại tình chứhả?

- Vớ vẩn! - Tôi bắt đầu cảm thấy anh đang né tránh. Anh làmsao không biết tôi đang đề cập đến việc gì. Hay là tôi quá đề cao khả năng củaanh. – Em chỉ thuận miệng hỏi thôi. Nhưng mà em...có chuyện này muốn nói.

- Em nói đi!

- Em muốn đi làm...À ừm, công việc thư ký chẳng hạn...

- Em muốn quay về chỗ làm cũ? Bên cạnh Minh Trường? – Anhcau mày lại, vẻ mặt đã tỏ vẻ không vui

- Không phải! – Tôi vội vàng lắc đầu – Nếu không có gì bấttiện, anh có thể sắp xếp cho em vào công ty anh..Hay em kiếm việc chỗ khác cũngđược, nhưng sẽ không quay về công ty cũ. Anh yên tâm.

- Tại sao lại muốn đi làm?

- Em không muốn ở nhà mãi. Đi làm cũng rất vui... – Tôi chọcchọc đôi đũa vào bát cơm

- Được, chỉ cần em thích. Mai anh sẽ nói trợ lý sắp xếp choem. Đầu tuần sau vào công ty anh làm. Bây giờ thì vui vẻ ăn cơm, được không? –Thanh Phong mỉm cười, dịu dàng nhìn tôi

Bình luận truyện Em Không Hiểu Lòng Anh

Nhấn Shift + Enter để xuống hàng. Nhấn Enter để đăng câu trả lời.

Bình luận Facebook

Mèo Ttm
đăng bởi Mèo Ttm

Theo dõi