Tùy Chỉnh
Đề cử

Chương 23

Trợ lý Kim đang chạy xe, lâu lâu hướng ánh mắt lên kiếng để nhìn tôi ở băng ghế sau. Anh ta là một người tầm 35-36 tuổi, chững chạc, điềm tĩnh, ít nói. Phải nói là người thâm trầm, khó đoán

- Không biết anh Phong sắp xếp tôi vào vị trí nào?

- Dạ là thư ký của Tổng Giám đốc!

- Không phải vị trí đó đã có người sao?

- Thư ký Mai đã được thăng lên làm trợ lý cùng với tôi. Cô đừng lo lắng!

- À ờ! Không biết trợ lý Kim làm việc với anh Phong bao lâu rồi?

- Từ lúc anh ấy mới về công ty.

- Vậy là rất lâu rồi! – Tôi nhẩm tính trong đầu, theo tôi biết từ năm 22 tuổi Thanh Phong đã ngồi vào vị trí Phó tổng, tính ra cũng đã gần sáu năm. – Anh có lẽ rất hiểu anh ấy.

- Cũng không nhiều thưa cô!

Không khí quay lại trạng thái yên tĩnh cho đến khi xe dừng trước cổng công ty. Trợ lý Kim cùng tôi xuống xe, ngay lập tức có người bước tới đem xe vào bãi. Đây không phải là lần đầu tiên tôi bước vào chỗ này, nhưng hôm nay với thân phận là một nhân viên mới, tôi có chút hồi hộp. Chúng tôi vào thang máy, bấm tầng cao nhất. Tôi vẫn luôn thắc mắc là tại sao phòng của Tổng Giám hay Chủ tịch luôn luôn ở trên cao. Là do phong tục hay do cảm giác ở trên cao thiên hạ. Tôi không biết, chỉ cảm thấy quá bất tiện.

- Không biết có phải thông qua phòng nhân sự không?

- Không cần đâu! Mọi việc đều đã sắp xếp ổn thỏa. Thư kí Mai sẽ bàn giao công việc lại cho cô.

- Anh Phong...à không...Tổng Giám hiện tại có ở văn phòng không?

- Sáng nay Tổng Giám có cuộc hẹn với đối tác quan trọng. Đáng lẽ tôi cũng đi theo nhưng anh ấy bảo tôi ở lại sắp xếp cho cô!

- Thật là ngại quá!

- Không có gì, đây cũng là một dịp để cô Mai làm quen với công việc trợ lý.

Thang máy mở ra. Ở tầng này chỉ có một phòng duy nhất, còn lại là khu vực sảnh khá rộng.

- Cô ngồi đi! – Trợ lý Kim kéo ghế cho tôi ngồi xuống

- Cảm ơn anh! – Tôi nhìn ngó xung quanh. So với lần cuối cùng tôi tới đây, nó đã được sơn phết lại với màu sắc sáng sủa hơn. Tôi còn nhớ ngày xưa nó có gam màu trầm buồn, mang một chút không khí lạnh lẽo

- Thường thì anh ấy sẽ tiếp khách ở đây! Ngoài tôi và cô Mai thì không ai vào phòng của Tổng Giám. Chỉ một lần duy nhất...À, cô dùng gì?

- Cho tôi một tách trà. Cảm ơn!

Tôi không quan tâm lắm đến việc anh ta bỏ dở câu nói. Có lẽ lần duy nhất mà anh ta nói đến là hôm sinh nhật tôi, khi Lan Linh lần đầu tiên và cuối cùng bước qua cánh cửa đó. Trợ lý Kim đưa tách trà nóng cho tôi, sau đó xin phép tôi đi làm việc. Tôi không muốn làm phiền anh ta, với lại so ra chức vụ của tôi hơn, thật không phải phép khi cứ để anh ta đi theo chăm sóc mình. Tôi vội vàng gật đầu, ngồi ở sảnh đợi Thanh Phong về.

- Xin lỗi cô! Không biết Tổng Giám...

Tôi đang ngồi vẽ nguệch ngoạc trên giấy, bị tiếng nói làm cho giật mình ngước mặt lên. Tuy nhiên người đàn ông vừa trông thấy tôi đã vội vàng cúi gằm mặt xuống, quay lưng lại, bước về phía thang máy. Tôi đứng bật dậy, dù chỉ mới nhìn thoáng qua nhưng tôi cảm thấy người đó rất quen. Là anh Vinh. Anh ta nhanh chóng bấm nút thang máy bước vào, tôi cũng vội rượt theo anh bằng thang máy bên cạnh

- Anh Vinh! – Tôi chạy theo anh ra tới cổng công ty.

Anh không có ý định dừng lại, vội vàng băng qua đường. Tôi cũng bất chấp lao theo, mặc kệ dòng xe cộ nườm nượp. Tôi cần gặp anh, cần hỏi anh đã xảy ra chuyện gì mà lại bán hết cổ phần. Bây giờ anh còn có mặt ở công ty Thanh Phong. Thật sự có quá nhiều chuyện kì lạ.

- Bạch Vy!

Tôi giật mình vì tiếng gọi sau lưng. Theo phản xạ, tôi dừng bước, quay đầu lại. Khuôn mặt Thanh Phong tràn ngập lo lắng. Không hiểu sao lúc đó tôi lại cảm giác chân mình chôn chặt trên mặt đất, không thể cử động. Anh bước vội về phía tôi, tôi nhìn anh rồi quay lại tìm bóng dáng của anh Vinh nhưng không còn thấy nữa. Anh càng bước tới gần, tôi lại theo phản xạ lùi ra sau. Lúc đó tôi thật sự không nhớ mình đang ở giữa đường, cũng như không phát hiện một chiếc xe hơi đang lao về phía mình

“Tin tin”

Ngay khi tôi ý thức được thì đã nằm gọn trong vòng tay của Thanh Phong. Anh ôm chặt lấy tôi, kéo tôi vào chỗ an toàn. Tiếng chửi của tài xế xe hơi vẫn còn văng vẳng bên tai.

- Không sao! Không sao rồi! – Anh nhẹ nhàng vuốt lưng tôi trấn an

- Cảm ơn...anh! – Tôi vẫn còn sợ hãi, lắp bắp nói

- Sao vậy? Đang đuổi theo ai sao?

- Chỉ là thấy một người bạn đại học đã lâu không gặp...

- Sau này đừng hấp tấp như vậy!

Tôi nép sát vào lồng ngực của anh, nghe rõ tiếng tim đập còn nhanh và mạnh hơn cả mình. Tôi khẽ ngẩng đầu nhìn vẻ mặt phức tạp của anh.

- Tổng Giám! – Trợ lý Mai vội vàng chạy tới

- Không sao! – Anh buông tôi ra, bình tĩnh nói

- Chân...chân anh.. – Trợ lý Mai hốt hoảng nhìn chằm chằm chân Thanh Phong

Tôi lúc này mới để ý đến chân phải của anh. Nó đang chảy máu, vết máu đã thấm qua quần tây, tạo thành một vết sậm màu

- Anh sao thế? – Tôi lo sợ nói

- Chỉ là va quẹt lúc nãy. Đừng lo! – Anh dịu dàng nhìn tôi trấn an
- Đừng lo? Máu chảy thế kia! Em đưa anh đi bệnh viện!

- Cũng đáng mà!

- Hả? – Tôi ngạc nhiên vì câu nói của anh

- Nhìn em lo lắng cho anh như vậy, bị thương một chút cũng đáng!

- Anh...

Tôi xấu hổ đưa mắt nhìn trợ lý Mai nhưng cô ta đúng thật là quá chuyên nghiệp, với câu nói của Thanh Phong hoàn toàn không tỏ bất kì thái độ nào.

- Tổng Giám! Tôi lấy xe đưa anh đi bệnh viện!

Thế là ngày đầu tiên đi làm của tôi trôi qua như thế đấy. Đầy sóng gió và kịch tính. Tôi ngồi trên ghế, áy náy nhìn Thanh Phong. Anh lúc này nửa nằm nửa ngồi trên giường đọc sách, không để ý đến sự hối lỗi của tôi

- Xin lỗi!

- Em nói gì? – Anh đưa mắt nhìn tôi

- Xin lỗi vì làm anh bị thương!

- Em lại đây! – Anh ngoắc tay, chỉ vào chỗ trống trên giường

Tôi ngoan ngoãn trèo lên, cũng nửa nằm nửa ngồi bên cạnh Thanh Phong. Anh đưa tay khoác lên vai tôi, kéo tôi vào sát người anh. Tôi khẽ cứng người, bối rối nằm trong lòng anh. Nói thật tôi vẫn chưa thích nghi được với những cử chỉ âu yếm của anh, nó làm cho tôi bất an.

- Chỉ cần sau này em cẩn thận một chút. Đừng làm anh lo lắng nữa.

- Vâng vâng. Em sẽ cẩn thận! Thanh Phong! – Tôi khẽ gọi anh

- Hả?

- Em thật sự cảm thấy rất mơ hồ. Đôi khi rất sợ hãi. Em không biết mình phải đối xử với anh như thế nào?

Thanh Phong không trả lời câu hỏi của tôi, nhẹ nhàng nâng mặt tôi lên, đặt một nụ hôn ấm áp lên môi tôi. Anh bật cười khi thấy tôi mở tròn mắt nhìn anh

- Em chỉ cần biết anh yêu em là được. Những thứ khác cứ để thời gian trả lời.

- Nếu trải qua một thời gian dài, em phát hiện ra anh thật sự không yêu em, chẳng phải như vậy sẽ rất đau khổ sao?

- Em không tin anh? – Thanh Phong nhấn mạnh từng chữ, ý tứ đã có vẻ không vui

- Tại sao phải tin anh? – Tôi bĩu môi, cố gắng đánh trống lảng, biến câu nói thành câu đùa

– Lúc trước anh ăn hiếp em thế nào, em còn chưa quên đâu?

- Không phải đều là lỗi của em sao?
- Gì chứ?

- Lần thứ nhất là vì em muốn ra đi với Hải Lâm. Lần thứ hai là do em nói đứa bé không phải con anh. Lần thứ ba, à ừ...lần đó là do anh đóng kịch...Haha. Là lỗi của anh. Lần thứ tư là do em với Minh Trường rất mờ ám...

- Anh thật không biết nói lý lẽ. – Anh làm sao chỉ mấy câu lại đổ hết trách nhiệm cho tôi – Được, chỉ một lần thứ ba cũng đủ làm em tức giận rồi.

- Anh đền bù cho em! – Anh khẽ dụi mặt vào tóc tôi

- Không cần! – Tôi vội vàng lắc đầu vì bắt đầu cảm nhận được sự mờ ám giữa hai chúng tôi

- Bạch Vy! Em nghĩ sao về việc anh tặng em...một đứa bé...

- Á – Tôi nóng ran cả người vì xấu hổ, vội vàng đẩy anh ra – Chân của anh...

- Cho nên em càng không nên chống cự! – Anh gian tà nhìn tôi, miệng nhếch thành một đường cong

Tôi khẽ giật mình vì tiếng điện thoại rung. Thanh Phong nhẹ nhàng trở mình, khó khăn rời giường, nho nhỏ trả lời điện thoại, tránh việc đánh thức tôi

-Không phải tôi đã bảo đừng để anh ta tới công ty sao?

.....

- Tôi biết, cậu bảo anh ta sau này có gì thì liên lạc qua điện thoại với cậu. Bây giờ anh ta ở đâu?

....

- Được, cẩn thận một chút. Được rồi, chuyện hồi sáng bỏ qua đi! Cô ấy tất nhiên nghi ngờ nhưng thời gian này sẽ không đề cập thẳng với tôi. Đành vậy, tôi chỉ là bước tới đâu tính tới đó. Thôi tối rồi, cậu cũng nghỉ ngơi đi!

Thanh Phong gác máy, quay lại giường, đưa tay ôm lấy tôi. Tôi nằm im, giả vờ như vẫn còn ngủ. “Bước tới đâu tính tới đó!”. Anh thật sự không có kế hoạch gì đối phó với tôi sao? Quả thật làm tôi ngạc nhiên đấy!

Bình luận truyện Em Không Hiểu Lòng Anh

Nhấn Shift + Enter để xuống hàng. Nhấn Enter để đăng câu trả lời.

Bình luận Facebook

Mèo Ttm
đăng bởi Mèo Ttm

Theo dõi