Tùy Chỉnh
Đề cử

Chương 30


Tôi đợi mãi mà không thấy anh Vinh quay về. Bình thường thì sáng hoặc trưa hôm sau anh sẽ có mặt ở nhà, hai tháng gần đây còn sáng đi tối về nữa. Thế mà đã hai ngày rồi vẫn không thấy bóng dáng anh đâu. Tôi thật sự rất lo lắng, nhưng lại không biết làm cái gì. Điều tôi sợ hãi là không biết anh có gặp tai nạn hay gì không. Chứ nếu anh cảm thấy đã quá mệt mỏi mà giao trả lại cái trách nhiệm chăm nom tôi thì tôi cũng không có gì oán trách. Chú thím Tư cũng qua nhà hỏi thăm nhưng tôi chỉ cố gắng đánh trống lảng, tránh làm lớn mọi chuyện.

Đến ngày thứ ba, khi tôi đang ngồi trên giường đan cho xong chiếc khăn choàng cổ cho em bé thì một chiếc xe hơi đỗ xịch trước cổng nhà. Tôi vội vàng đặt que đan xuống, chống tay khó khăn đứng dậy xem xem là ai. Thế nhưng cái con người vừa mới bước xuống xe, đứng trước hàng rào, dùng cặp mắt lạnh lùng nhìn vào trong đã làm bước chân tôi khẽ khựng lại. Sau đó tôi cảm giác không khí xung quanh bị rút cạn, khó thở đến đau cả tim gan. Khi ánh nhìn của chúng tôi chạm vào nhau, thời gian dường như ngưng đọng, không gian cũng biến mất vô tăm vô tích. Tôi đã từng mong ngóng, đã từng vọng tưởng có thể gặp lại Thanh Phong, ngay cả trong giấc mơ. Thế nhưng bây giờ đây, khi nhìn thấy vẻ mặt băng giá, cặp mắt đen kịt ẩn chứa sự oán hận tầng tầng lớp lớp của anh, tôi chỉ muốn một lần nữa trốn chạy.

Tôi cụp mắt xuống, khó khăn xoay người bước vào trong nhà. Nghe được tiếng kèn kẹt của hàng rào, tôi biết anh cũng đã bước vào trong. Mất một lúc tôi mới có thể đi tới phòng khách, ngồi xuống ghế. Thanh Phong vẫn đi phía sau, không hối thúc, không quan tâm.

- Xin lỗi, em đi đứng khó khăn, không thể tiếp anh chu đáo! – Tôi cố gắng bình tĩnh

- Tôi sẽ đi ngay. Không làm phiền cô quá lâu đâu!

Thanh Phong đưa mắt nhìn cái bụng nhô cao của tôi, biểu tình lạnh nhạt, miệng khẽ nhếch thành một đường cong đáng ghét. Sau đó đưa ra trước mặt tôi một tờ giấy. Tôi đưa tay đón lấy, cố gắng lắm tay tôi mới không run lên bần bật trước mặt anh.

- Ký nhanh đi! Tôi không có thời gian!

- Cái này... – Tôi choáng váng nhìn bốn chữ nhảy múa trên mặt giấy. Chính là “Đơn xin ly hôn”

- Không cần đọc đâu! Cứ ký là được.

- Em... – Những lời muốn nói đều bị cái nhìn sắc lạnh của anh làm cho nghẹn lại. Tôi hít một ngụm khí lạnh, cảm giác như hàng vạn mũi dao đang đâm xuyên lồng ngực. Đau đến chảy cả nước mắt

- Đừng giả vờ nữa. Không phải cô đợi cái đơn này lâu lắm rồi sao. Ký mau đi, tôi không có thời gian đâu.

- Anh không biết sao? Khi vợ có thai, chồng không có quyền yêu cầu ly hôn. Kể cả khi đứa con trong bụng không phải của anh.

Tôi trả lại tờ giấy cho anh. Thật sự tôi không nỡ buông tay. Đau lắm, sẽ rất đau. Thanh Phong sa sầm nét mặt, vò nát tờ giấy quăng vào trong góc. Hai hàng chân mày cau chặt lại, ánh mắt tràn đầy sự giận dữ. Anh thật sự muốn ly hôn với tôi như thế sao? Có lẽ anh không còn yêu tôi nữa sau những gì đã xảy ra. Tôi làm sao nói với anh rằng tôi chưa bao giờ lừa dối anh, rằng tôi yêu anh nhiều như thế nào. Anh còn có thể tin những lời đó sao? Tôi nắm chặt tay, cố gắng nở một nụ cười, phải tỏ ra thật mạnh mẽ

- Sao cô còn thể níu kéo như vậy chứ! – Thanh Phong lôi một đống hình đập lên bàn

Tôi khẽ đưa mắt nhìn. Trong lòng như có một trận cuồng phong thổi qua. Những tấm hình đó đều có mặt tôi và anh Vinh, từng cử chỉ chăm sóc đều được đặc tả rõ nét, chỉ khác là mặt của anh Vinh đã được làm nhòe đi. Ý đồ của người đưa cho anh những tấm hình này quá rõ ràng. Anh chỉ cần biết tôi ngoại tình, không cần biết tôi ngoại tình với ai.

- Cái này... – Tôi lắp bắp – Anh nghe em giải thích.

- Chồng bây về rồi đó hả? – Thím Tư đột ngột bước vào nhà - Ủa không phải, ai đây?

- Dạ...đây là...

- Dạ cháu là đồng nghiệp của chồng Vy, tiện đường đi công tác nên ghé gửi lời nhắn là công ty có việc nên anh ấy phải ở Thành Phố giải quyết mấy ngày. – Thanh Phong ngay lập tức tiếp lời tôi

- Người ta đã cực khổ tới báo tin thì bây cũng nấu đồ ăn đãi khách chứ. Để thím nói hai đứa nhỏ qua phụ một tay.

- Dạ được rồi thím, anh ấy là bạn bè thân thiết trongnhà. Không cần khách sáo đâu. Để cháu được rồi. – Tôi mỉm cười với thím, khẽ quay đầu hỏi anh – Anh ở lại dùng cơm trưa nhé.

- Ừ, vậy thôi thím về lo cơm nước cho mấy cha con.

Tôi mím chặt môi. Thôi thế là hết. Bây giờ còn có thể giải thích gì nữa chứ. Ông trời đúng là trêu ngươi mà, sớm không sớm muộn không muộn lại cho thím Tư xuất hiện đúng lúc này. Thanh Phong nhún vai, bình thản nói:

- Vẫn còn muốn giải thích?

- Thôi được rồi. Ly hôn đi. Để em viết đơn, anh ký! – Tôi chầm chậm nói ra – Anh đã suy nghĩ kĩ chưa?

- Hừ, còn phải suy nghĩ sao? Mau đi, tôi không muốn kéo dài thêm khoảnh khắc nào nữa – Anh vừa nói vừa lôi từ cặp ra tờ giấy và cây viết, đập mạnh lên bàn

- Vậy thì anh về đi. Sáu tháng sau quay lại lấy đơn. Em bây giờ không có tâm trạng.

- Đừng giở trò với tôi!

- Anh đừng ép em, một là sáu tháng nữa, hai là đợi đứa trẻ này được một tuổi. Anh chọn đi!

- Cô....Ba tháng, tôi chỉ có thể chờ cô ba tháng nữa...

- Được! Với điều kiện em muốn về nhà. Em đã chán ở đây rồi!

Thanh Phong nhìn tôi, cặp mắt thâm trầm chất chứa vạn điều khó hiểu. Tôi cũng ngần ngại nhìn lại anh, thật sự không muốn bỏ sót một phút một giây được nhìn kĩ khuôn mặt mà tôi nhớ nhung mấy tháng nay. So với ánh mắt tràn đầy hận ý thì ánh mắt không nhìn ra cảm xúc của anh khiến tôi dễ thở hơn một chút.

- Anh về suy nghĩ đi! – Tôi đứng dậy, quay lưng bước vào buồng trong

- Sáng mai tôi sẽ quay lại rước cô!

Tôi hoàn toàn bất ngờ trước thông tin vừa tiếp nhận, nhưng tự dặn lòng phải thật bình tĩnh. Khẽ nắm chặt nắm tay, tôi gật đầu rồi tiếp tục bước đi, không hề quay lưng lại. Tôi không muốn để anh thấy những giọt nước mắt của tôi. Chỉ cần ba tháng, tôi chỉ muốn được ở chung với anh dưới cùng một mái nhà khi con chúng tôi chào đời. Có thể khoảnh khắc nào đó anh sẽ vô tình trông thấy con, để sau này anh có lạc mất mẹ con tôi cũng không cảm thấy quá hối tiếc.
Em không hiểu lòng anh

Tôi đưa mắt nhìn người tài xế đang xách chiếc vali của mình, trong lòng có chút thất vọng. Sau khi chào hỏi chú thím Tư, tôi lặng lẽ vào trong xe ngồi. Trợ lý Mai đứng bên ngoài nói vài câu gì đó với tài xế xong cũng nhanh chóng vào ngồi kế bên tôi. Cô ta từ đầu tới cuối không nói lời nào với tôi, vẻ mặt lãnh đạm như từ trước tới giờ. Và tất nhiên hôm nay cô ta thay Thanh Phong tới rước tôi về nhà. Tôi đã mong người xuống xe là anh, đáng tiếc lại là hai người xa lạ lạnh nhạt này. Tôi xoay mặt ra cửa kiếng, lơ đãng nhìn cảnh vật vùn vụt lướt qua, cố gắng gạt bỏ ý nghĩ hối hận vì đã kéo dài cuộc hôn nhân thêm ba tháng ra khỏi đầu

“BỘP”

Đưa mắt nhìn xấp tài liệu rớt dưới chân, tôi không có ý định sẽ nhặt lên vì cái bụng khá to không cho phép cũng như tôi không muốn tọc mạch. Thế nhưng lẫn trong đám tài liệu đó là một tờ báo với dòng tít ngay trang nhất: “Chủ tịch K xuất hiện xóa tan tin đồn đột quỵ”. Tôi chưa kịp phản ứng thì trợ lý Mai đã nhanh chóng cúi người gom đống tài liệu, ánh mắt khẽ liếc về phía tôi. Nếu tôi không hỏi gì thì quả thật đã phụ lòng kịch sĩ rồi.

- Có thể cho tôi biết đã xảy ra chuyện gì không?

- Nghe rồi cô sẽ phải hối hận đấy!

- Không phải cô đang cố gắng khiến tôi hối hận sao? – Tôi nhìn bâng quơ về phía trước – Không cần nói những câu dư thừa như vậy đâu.

- Cũng không có gì lớn – Cô ta vẫn dùng khuôn mặt điềm tĩnh đến chuyên nghiệp để nói chuyện với tôi – Giám đốc trẻ của công ty A lợi dụng tin đồn về chủ tịch K để nuôi hy vọng, kế hoạch diễn ra suôn sẻ trong ba tháng, một số cổ phần nhỏ được anh ta nắm chắc trong tay. Thật đáng tiếc chủ tịch K không chiều lòng người, tháng thứ tư xuất hiện trước báo giới thông báo việc con trai mình chính thức trở thành tân chủ tịch của công ty K. Một sáng thức dậy phát hiện toàn bộ cổ phần của bố vợ được bán đi, đến trưa lại được biết mẹ mình vì nợ cờ bạc cũng đã bán cổ phần từ lâu, vợ thì đòi ly dị. Trong một ngày từ người nắm thế chủ động chuyển sang bại trận thảm hại. Cô nghĩ xem, giám đốc trẻ ấy sẽ như thế nào? A ha, thêm một tin buồn cười hơn nữa, đối tác quan trọng của S cũng chuyển sang bắt tay với K. Tôi chợt nghĩ cái tay Minh Trường đó thật là thức thời.

Tôi mím chặt môi, nắm chặt nắm tay, cố gắng kiềm chế cảm xúc đang cuộn trào trong lòng. “Thanh Phong, cuối cùng anh cũng đã thắng. Anh có thỏa mãn chưa? Hoàng Khải, em và gia đình giờ này thế nào rồi? Ván cờ này em thua sạch không còn gì, phải làm thế nào đây?”. Phúc nói đúng, khi tôi biết tin thì chắc chắn bắt buộc phải lựa chọn. Có lẽ tôi đã có câu trả lời cho mình rồi, đáng tiếc sự lựa chọn này làm tôi đau như bị ai xé ra từng mảnh.

- Ba tôi và Hoàng Khải giờ này ở đâu?

- Tổng Giám đối xử với họ cũng không tệ. Ba cô vẫn là cổ đông lớn của công ty, nhưng ông ta đã ly dị vợ rồi. Em cô vì bất mãn mà đã rời khỏi, nghe nói là theo mẹ của mình. Mẹ con họ giờ ở đâu không phải là vấn đề cần tìm hiểu của công ty.

Tôi mỉm cười chua chát. Người đàn ông đó lúc nào cũng cư xử thật tuyệt tình. Có lẽ ông ta là người không cần người khác quan tâm nhất, vì con người máu lạnh như ông hoàn toàn có thể sống tốt trong xã hội này. Bán lần lượt từng đứa con của mình, vứt bỏ người vợ hơn 20 năm chung sống, tất cả chỉ để đến phút cuối cùng giữ lại tài sản cho bản thân. Chẳng qua là mất một chức chủ tịch, bớt việc nhẹ người. Tôi có một người ba quá xuất chúng, tự hào làm sao! Tôi không hỏi nữa, ngả người ra sau ghế, điều chỉnh lại nhịp thở khó nhọc của mình. Trợ lý Mai sau khi hoàn thành công cuộc đả kích tôi, cũng quay lại vẻ trầm tĩnh, trên mặt thoáng lộ vẽ thỏa mãn. Cô gái này từ lúc nào đã trở nên thù địch với tôi như vậy? Những lời vừa kể cho tôi nghe có lẽ đã được tập đi tập lại hàng ngày. Kể rất truyền cảm và chuyên nghiệp, khiến người nghe có cảm giác như đang theo dõi tin tức phóng sự. Có hai thứ có thể thay đổi suy nghĩ, tính cách của một người, chính là: quyền lực và tình yêu. Cô gái ngồi kế bên tôi đây chính xác là đã rơi vào lưới tình rồi.

Yêu một người bình thường chỉ cần tình yêu chân thành, yêu một người mang trái tim đầy sẹo còn cần cả tấm lòng bao dung, nhẫn nại, kiên trì. Thanh Phong, mong rằng đến lúc em ra đi, anh có thể tìm được người xoa dịu nỗi đau trong tâm hồn của anh.

Bình luận truyện Em Không Hiểu Lòng Anh

Nhấn Shift + Enter để xuống hàng. Nhấn Enter để đăng câu trả lời.

Bình luận Facebook

Mèo Ttm
đăng bởi Mèo Ttm

Theo dõi