Tùy Chỉnh
Đề cử

Chương 35


Sau mấy ngày vất vả tìm kiếm, tôi đã tìm được chỗ ở mới vừa ý. Hoàng Khải tay xách nách mang chuyển đồ đạc vào trong nhà. Căn nhà này được tôi thuê nguyên căn, vì nó khá nhỏ lại nằm trong hẻm sâu nên giá thuê không đến nỗi nào. Tuy nhiên so với căn phòng ọp ẹp cũ của em trai thì nó vẫn còn tốt chán. Tôi bước tới phụ Hoàng Khải một tay nhưng bị em trai phẫy tay từ chối, chỉ chỉ vào cái bụng đã rất to của tôi.

Cuối cùng công cuộc dọn dẹp cũng đã đâu vào đấy, dì nhanh chóng chọn cái phòng to nhất, bước vào đóng sập cửa trước mặt chị em tôi. Hoàng Khải nhìn tôi miễn cưỡng, đẩy tôi vào căn phòng nhỏ hơn, còn mình thì lót chiếu ngủ ngoài phòng khách.

Tôi gọi điện thoại thông báo cho Phúc biết rằng tôi sẽ chuyển nhà. Tôi không muốn Hoàng Khải khó xử. Đầu dây bên kia ngoài những chữ “Dạ, dạ” thì không góp thêm ý kiến nào nữa. Cúp máy, tôi mới yên tâm chợp mắt nghỉ ngơi sau khoảng thời gian khá mệt mỏi của mấy ngày qua. Không hiểu sao lúc trước chỉ nằm ở nhà, sức khỏe của tôi rất yếu, ngay cả đứa con đầu cũng không thể giữ. Bây giờ không những động tay động chân, tinh thần cũng chẳng thoải mái nhưng đứa trẻ này lại rất khỏe mạnh. Có lẽ ông trời còn rũ một chút lòng thương xót với tôi.

—————————–

Tôi bước qua nửa tháng thứ chín với vài cơn đau do co thắt, dần dần quen thuộc, không cảm thấy đau đớn như lần đầu tiên. Ngày sinh của tôi đã gần kề. Thời gian này rất quan trọng nên em trai hầu như không cho tôi làm việc nhà, tất nhiên không thể để dì làm nên mọi việc đều đổ dồn lên Hoàng Khải. Đối với việc bất công này, em trai tôi hoàn toàn không có ý phản đối, ngược lại còn rất vui vẻ. Hoàng Khải không còn là đứa em đầy tính tự trọng, tự cao tự đại ngày xưa nữa, nhưng tôi lại thấy em mình đã thật sự trưởng thành hơn rất nhiều.

- Mẹ và chị ra ăn cơm!

Tôi từ trong phòng bước ra, nhìn một bàn đồ ăn bốc khói nghi ngút, trong lòng không khỏi cảm thán

- Tay nghề em càng ngày càng cao đó!

- Tất nhiên! Em nghĩ do gen di truyền đó chị! – Em trai đưa mắt nhìn dì – Mẹ ngồi ăn đi!

- Lại là mấy món này sao? – Dì lấy đôi đũa khẩy khẩy chén cơm – Hay mày lại không đưa đủ tiền chợ cho em mày.

- Mẹ! Ngày nào mẹ không kiếm chuyện với chị thì ăn không ngon hả?

- Thôi đi Khải, tại chị không giỏi, sau này có lẽ việc tiền bạc nên để dì đưa cho em. Con thấy dì ở nhà không cũng rất thoải mái, chắc là có nhiều tiền lắm. Hay dì đưa một ít cho Khải mua đồ ăn hợp với sở thích của dì đi!

Tôi trước giờ chưa bao giờ nhún nhường trước bà ta. Nếu không vì đứa em trai này, bà ta được ngồi chung mâm với tôi sao. Đã không làm gì, sử dụng tiền của tôi mà còn lên mặt. Tôi đâu phải con nhóc 3-4 tuổi ngày xưa chứ.

- Mày….Tao không ăn nữa! – Dì đập chén cơm lên bàn, đùng đùng bước vào phòng

Hoàng Khải nhìn mẹ rồi lại quay qua nhìn tôi, không biết phải phản ứng thế nào. Cuối cùng đành cầm chén cơm, khó nhọc lùa vội từng đũa

- Chị xin lỗi đã làm em khó xử!

- Là em phải xin lỗi mới đúng. Nếu không phải toàn bộ lương tháng này của em đều phải trả nợ cho mẹ thì chị không phải cực khổ suy tính vừa lo tiền nhà, vừa lo tiền chợ.

- Thật ra, nếu chị rút tiền trong ngân hàng thì sẽ không phải cực khổ thế này, nhưng chị không muốn dì ỷ lại. Bây giờ ngay cả đối mặt với khó khăn, dì vẫn bài bạc như thường. Chị xin lỗi, chị nói thẳng, chị vì thương em mới giữ dì ở lại, chứ dì chả phải máu mủ gì với chị mà được quyền nói nặng nói nhẹ.

- Em hiểu chị mà!

- Uhm, em hiểu chị thì tốt! Em chỉ cần biết, dù chuyện gì xảy ra, chúng ta vẫn là chị em tốt! Về phần dì, chị giao lại cho em.

Hoàng Khải nhìn tôi, trong mắt ẩn chứa vạn điều khó nói. Tôi cố tình dường như không thấy, quay lại chén cơm của mình. Tôi không ăn thì cũng phải đề con tôi ăn. Thật ra một lý do tôi không rút tiền ngân hàng vì từ lâu tôi đã để dành phần đó cho con mình. Không một ai có thể đụng vào. Tôi rút tiền lãi mỗi tháng chi tiêu là quá lắm rồi!

———————————-

Tôi ngồi trong quán cafe, đưa mắt nhìn ra cửa sổ, trông thấy dáng vẻ hấp tấp của Phúc thì bật cười. Phúc được nghỉ phép vài ngày nên lên thành phố thăm tôi.

- Chị ở đây! – Tôi đưa tay ra hiệu

Phúc mỉm cười, nhanh chóng bước tới chỗ tôi. Lấy tay lau mồ hôi, cậu nhóc ngồi xuống ghế, gọi một ly cafe đá mà không cần đọc menu.

- Làm gì mà gấp gáp vậy!

- Em sợ chị đợi!

- Chị cũng vừa tới thôi! Sao lại được nghỉ phép mấy ngày thế?

- Em chuẩn bị đi tập huấn sáu tháng. Đã được chọn rồi, đợt này được cho về nhà chuẩn bị. Em tranh thủ chạy lên thăm chị!

- Tập huấn ở đâu?

- Trung Quốc. Chỉ sáu tháng thôi, nhưng háo hức lắm chị à!

Phúc vừa trả lời, vừa đưa ly cafe uống một hớp. Tôi đột nhiên nhận ra người ngồi trước mặt tôi không còn là một cậu nhóc e thẹn, dễ đỏ mặt, mà đã trở thành một thanh niên phóng khoáng. Thời gian dù không dài nhưng thay đổi quá nhiều thứ, kể cả một con người

- Vậy thì chúc em đi may mắn!

- Chị! Em muốn hỏi ý kiến chị một chuyện.

- Chuyện gì?

- Cái này…hơi khó nói một chút… – Phúc gãi gãi đầu

- Sao đây? – Tôi buồn cười, chẳng lẽ cảm giác lúc nãy của tôi là sai sao

- Em có hứa sau khi đi tập huấn về, sẽ trả lời một người…

- Hả? – Tôi hoàn toàn bị bất ngờ trước thông tin này – Ý em nói là có một người đã ngỏ lời với em?

- Dạ, anh ấy là vận động viên bóng rổ. Lâu lâu tổ điền kinh có đi ngang qua sân tập bóng rổ. Không biết sao anh ấy lại để ý đến em…

- Em thích cậu ta chứ?

- Em không biết. Cảm giác rất khác so với ngày xưa. – Phúc đưa tay khuấy ly cafe

- Vậy thì em có sáu tháng để suy nghĩ rồi đó. Ban đêm, khi không có ai bên cạnh, em hãy nhắm mắt lại, lúc đó em sẽ có câu trả lời.

Phúc đưa mắt nhìn tôi, muốn nói gì đó nhưng lại thôi. Cuối cùng một bầu không khí im lặng kéo dài giữa hai chúng tôi. Tôi nghĩ rằng Phúc đã có câu trả lời, nhưng lại không muốn đối mặt. Người ta thường nói đau quá sẽ tự khắc buông tay, nhưng chỉ e là nhiều người thà mình đau chứ không nỡ nhìn vật mình trân trọng phải tan vỡ.

Đột nhiên nhắc đến đau, bụng tôi lại trỗi dậy một cảm giác đau đớn. Tôi nghĩ có lẽ lại là một cơn đau như mọi lần nên tìm cách chuyển tư thế một chút, nhưng lại không giảm, mà càng lúc càng đau hơn.

- Chị sao vậy?

- Đau… Chị nghĩ… phải vào bệnh viện… – Tôi khó khăn nói, mồ hôi đã tuôn ra như tắm – Điện thoại…gọi cho Khải giùm chị….

————————————

Tôi thật sự không ngờ mình có thể vượt qua được cửa ải đó. Ngay khi tiếng khóc của con cất lên, tôi biết rằng mình đã được tái sinh một lần nữa. Một cảm giác hạnh phúc, nghẹn ngào làm tôi rơi nước mắt. Do tôi sinh sớm nửa tháng nên con tôi được giữ lại theo dõi một ngày trước khi được đưa về phòng.

Nhìn đứa con bé nhỏ nằm trong nôi, tôi tự cười vu vơ một mình. Túc trực trong bệnh viện với tôi là dì, điều đó làm cho tôi rất bất ngờ, không nghĩ rằng dì có thể bỏ thời gian để chăm sóc mình. Hôm đó khi tôi được cho về phòng thì Phúc đã đi rồi, tôi nghĩ Phúc và Khải đã có khoảnh khắc rất khó xử, do đó Phúc không ở lại chờ tin của tôi cũng là một việc hết sức bình thường. Tôi có một chút tò mò, muốn hỏi Hoàng Khải nhưng thấy vẻ mặt ủ dột của em trai thì đành giữ lại trong lòng.

- Thằng chồng mày đúng là vô trách nhiệm. Con ra đời được ba ngày rồi mà cũng chưa thấy vô thăm lần nào…

- Anh Phong không biết đứa bé này là con anh ấy. – Tôi vừa nựng con vừa nói

- Vậy là sao?

- Với lại anh ấy đã đi công tác rồi, làm sao biết con đã sinh. Dù gì cũng sắp li dị, quan tâm nhiều mà làm gì.

- Đúng là… – Dì bỏ dở câu nói

- Mấy ngày nay thật cảm ơn dì.

- Tao chẳng qua không muốn nghe thằng Khải cằn nhằn, với lại nhà này bây giờ do mày nuôi mà…

- Dì! Chúng ta không thể sống thật vui vẻ với nhau sao?

Tôi không muốn ngày nào cũng phải gây gổ với dì, mở miệng ra là trong đầu phải chuẩn bị câu nói tiếp theo. Chưa kể tôi khổ một thì người ở giữa như Hoàng Khải khổ tới mười. Tôi không thể quý trọng dì, nhưng ít nhất phải sống hòa thuận, như vậy cũng tốt lắm rồi. Dì không trả lời câu hỏi của tôi, lẳng lặng đứng lên bước ra ngoài.

- Chị!

Hoàng Khải bước vào, tay xách một túi đồ khá lớn. Tôi chớp chớp mắt nhìn, đang định lên tiếng trách em trai sao lại mua lắm đồ như vậy thì Hoàng Khải đã đọc được ý nghĩ, lập tức nói:

- Không phải em mua, một chị y tá bảo có người gửi cho chị…Em không biết làm sao nên đành nhận lấy.

- Có nhầm lẫn gì không?

- Em hỏi kĩ rồi. Đúng tên đúng số phòng.

- Đưa chị xem là gì!

Hoàng Khải đưa túi đồ cho tôi. Khi từng món đồ được lấy ra, tôi dường như cảm thấy một cơn bão cát vừa thổi qua, khiến mắt tôi mù mịt, cay đến phát khóc. Đây đều là những thứ Thanh Phong từng mua cho tôi và bị tôi nhờ chị Ba trả lại. Tôi nhớ chúng vì vào buổi tối hôm đó, trước ngày anh đem chúng đi, tôi đã ngồi ngắm từng món một. Ngắm rất lâu, rất lâu, lâu đến nỗi mọi chi tiết đều ăn sâu vào tâm trí. “Thanh Phong, anh đang làm gì vậy? Anh phải làm em đau khổ đến chết đi mới vui lòng sao?”

- Để em vứt đi! – Hoàng Khải trông thấy phản ứng của tôi, dường như đã hiểu được sự tình

- Đừng! – Tôi cản lại – Chị đã vứt chúng một lần rồi. Cuối cùng chúng vẫn quay lại.

- Tùy chị! – Hoàng Khải khó chịu nói – Cháu ngoan! Cậu vào thăm này!

Hoàng Khải hôn lên trán Hy Hy – tên ở nhà của con gái tôi – sau đó ngồi bên góc giường nhìn chằm chằm cháu. Tôi xếp đồ đạc vào túi, khẽ ngã người ra giường. Hàng loạt câu hỏi chạy lung tung trong đầu, làm tôi muốn hét lên xua tan chúng đi. Có lẽ một lúc nào đó thuận tiện, tôi sẽ phải tìm người có câu trả lời để giải đáp cho tôi, không thì tôi sẽ hóa điên mất.

Bình luận truyện Em Không Hiểu Lòng Anh

Nhấn Shift + Enter để xuống hàng. Nhấn Enter để đăng câu trả lời.

Bình luận Facebook

Mèo Ttm
đăng bởi Mèo Ttm

Theo dõi