Tùy Chỉnh
Đề cử

Chương 39


Gió thổi lồng lộng, làm cho tôi toàn thân rét run. Họ đang ở đâu? Con tôi đang ở đâu? Bãi đất trống hoang vu trải dài trong bóng đêm càng làm tăng thêm sự chết chóc. Tôi chỉ biết chạy khắp nơi, trong đầu chỉ nghĩ đến đứa con đang khóc lóc vì thiếu hơi mẹ.

- Chị Hai! – Hoàng Khải nắm tay tôi lại, chỉ về phía xa xa

Tôi đưa mắt nhìn theo hướng em trai chỉ. Quả thật ở đó có một nhóm người. Tôi không suy nghĩ nhiều, vội vàng chạy tới. Chỉ khi nhận thấy rõ ràng khuôn mặt của từng người, tôi mới dừng chân. Trợ lý Kim một tay ghì chặt ba tôi dưới đất, một tay cầm súng chĩa thẳng vào đầu ông. Ba của Thanh Phong chống gậy đứng thẳng lưng, đưa mắt nhìn người đàn bà đang run rẩy. Anh Vinh và Minh Trường đứng một bên lẳng lặng theo dõi. Tôi đưa mắt nhìn dì, người lúc này đang giữ cuộc sống của tôi. Hy Hy đang khóc, từng tiếng từng tiếng rạch từng nhát lên tim tôi

- Dì! Trả con cho con! Làm ơn!

- Không! Tao phải cứu ông ấy! Ông Văn, đây là cháu nội của ông đó. Nếu ông không thả ông ấy, đừng trách tôi ra tay độc ác

- Bà đi đi! – Ba tôi la lên – Tại sao còn quay lại, không phải tôi đã đuổi mẹ con bà sao? Chúng ta không liên can gì tới nhau nữa!

- Mẹ! Trả con cho chị hai đi! Đổi con lấy ba được không? – Hoàng Khải từ từ tiến tới

- Im đi! – Ba của Thanh Phong hét to – Các người được quyền lựa chọn sao? Dám lấy đứa nhóc đó ra uy hiếp tôi. Đừng hòng! Hôm nay một là bà, hai là ông ta.

- Nếu ông không thả ông ấy, tôi sẽ quăng chết đứa trẻ này, rồi chết theo. Tôi xem làm sao ông ăn nói với con trai mình.

- Chủ tịch! – Tôi chạy tới, quỳ sụp dưới chân ông – Xin hãy cứu Hy Hy, nó không có tội. Ngài biết rõ nó là người duy nhất vô tội trong chuyện này mà.

- Xê ra! – Ông ta đẩy tôi qua một bên – Đừng tưởng thằng Phong yêu cô thì muốn nói gì thì nói. Nó đã đi nước ngoài rồi, chưa bao giờ nó nhận đứa trẻ này là con nó. Nếu nó có ở đây, cũng không mảy may xúc động đâu.

Tôi hốt hoảng nhìn dì. Bà ta gần như hoàn toàn tuyệt vọng, run rẩy đưa con tôi lên cao. “Thanh Phong! Thanh Phong! Hãy cứu con của chúng ta! Thanh Phong!” – Tôi gào lên. Tôi gần như hóa điên rồi, ngoài gào to tên anh, tôi không biết phải làm gì nữa. “Thanh Phong! Hãy về, về cứu con chúng ta!”

- Chủ tịch! Xin người hãy cứu lấy đứa trẻ!

Tôi quay đầu về phía tiếng nói. Anh Vinh từ lúc nào đang kề dao vào cổ Chủ tịch. Ông ta hoàn toàn bất ngờ, ngay cả sắc mặt cũng trắng bệch đi.

- Bạch Vy! Anh đã hứa với Thanh Phong sẽ bảo vệ tốt mẹ con em! Em yên tâm, Thanh Phong sắp quay về rồi!

- Anh Vinh! – Trợ lý Kim tức giận hét lên

- Vinh, con nỡ phản bội ta sao?

- Chủ tịch! Xin người cho con gọi một tiếng “Thầy”. Con muốn Thầy quay lại như ngày xưa, một người thầy hiền lành mà con rất tôn trọng. Xin thầy hãy tha cho bọn họ. Đừng trả thù nữa!

- Ta không thể! Nếu con giết ta, thằng Kim cũng sẽ thay ta tiếp tục kế hoạch. Con ra tay đi! – Ông ta đã lấy lại nét mặt bình tĩnh, ánh mắt tối sầm lại

- Vậy thì một mạng đổi một mạng được không ba!

Tôi dường như không tin vào tai mình, cố gắng nhìn sâu vào trong bóng tối, tìm kiếm bóng hình đã ăn sâu vào tâm trí. Thanh Phong từ từ tiến về phía chúng tôi. Tôi hoàn toàn bị chấn động, chỉ có thể chạy tới chỗ anh

- Bạch Vy! Em không được tới đây – Thanh Phong không hề lớn tiếng ra lệnh, chỉ dịu dàng nói nhưng lại làm tôi toàn thân tê cứng. Sau đó, anh quay lại nhìn một lượt cả Chủ tịch và dì – Chúng ta trao đổi, tôi thay con tôi làm con tin của bà.

- Thanh Phong!

Tôi cắn chặt môi đến bật máu, nước mắt đã lăn dài. Nếu anh hoặc con chết đi, tôi sống còn có ý nghĩa gì nữa. Tại sao tôi không thể ở bên cả hai người, tôi chỉ muốn sống với người mà mình yêu thương, tại sao lại khó như vậy.

- Thanh Phong! Đừng mà!

- Thầy! – Anh Vinh la lên – Thầy phải bức ép con mình đến đường cùng mới cam tâm sao? Năm xưa thầy cứu Thanh Phong là để chứng kiến anh ta chết trước mặt thầy lúc này phải không?

- Ba! Tính con thế nào, chắc ba hiểu rõ hơn ai hết!

Tất cả mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía Chủ tịch. Ông ta dù cố gắng kiềm chế, nhưng vẫn có thể nhìn thấy cả người ông vì tức giận mà run lên. Tay cầm gậy khẽ chỉ về phía người đàn ông đang quỳ dưới đất, sau đó đưa ánh mắt ai oán nhìn Thanh Phong

- Được, được rồi! Kim, thả ông ta ra!

Trợ lý Kim dù rất phẫn nộ nhưng vẫn buông tay ra. Ba tôi ngay lập tức đứng dậy, chạy về phía dì. Hai người họ ôm nhau, mừng mừng tủi tủi. Đối với cảnh trùng phùng này tôi hoàn toàn không quan tâm. Tôi bước về phía dì, vừa đi vừa nói: “Dì, đưa Hy Hy cho con. Cháu nó đang khóc.”

- Không phải lúc này!

Bà ta đột nhiên lùi ra sau mấy bước. Lúc này mọi người đều sững sờ trước hành động này. Ngay cả ba tôi cũng không biết bà ta đang giở trò gì.

- Mẹ, đưa Hy Hy cho chị hai đi! – Hoành Khải hốt hoảng thốt lên

- Không! Khải, mau qua chỗ mẹ. Mau!

Hoàng Khải do dự nhìn tôi, rồi lại nhìn dì. Cuối cùng nó cụp mắt xuống, bỏ mặc tiếng kêu của dì, bước ra sau lưng tôi.

- Chị hai! Lần này em chọn chị!

- Dì, dì làm gì vậy?

Tôi sợ tới mức kêu to, muốn tiến lên ôm con nhưng bà ta càng lúc càng đưa Hy Hy lên cao. Con của tôi trở nên nhỏ bé giữa không trung, không ngừng khóc nháo, làm trái tim tôi tan nát từng mảnh một. Tôi quỳ sụp xuống, khuất nhục lê từng bước tới chân bà ta, nước mắt ngắn dài: “Làm ơn trả con cho con!”. Thanh Phong đau xót, ngay lập tức chạy tới nâng tôi dậy. Anh ôm chặt tôi vào lòng, cố gắng giúp tôi trấn tĩnh lại.

- Bà muốn gì? – Thanh Phong dùng cặp mắt sắc lạnh nhìn bà ta, giọng điệu chứng tỏ anh đã kiềm chế hết mức có thể rồi

- Làm giấy cam kết trả cổ phần cho tao, không thì đừng mong gặp lại đứa trẻ này…

- Hahaha! – Chủ tịch đột nhiên cười lớn, ánh mắt tối sầm như một hố sâu thăm thẳm – Con đã thấy chưa? Loại người này là thế đấy!

- Tôi ký là được chứ gì! Anh Vinh, trong xe tôi có giấy bút. – Thanh Phong bình tĩnh ra lệnh cho anh Vinh

- Không được! – Trợ lý Kim đột ngột bước ra, chắn ngang đường anh Vinh – Tôi không chấp nhận để công sức của Chủ tịch đổ sông đổ biển.

- Em tránh ra! Mạng người quan trọng hay tài sản quan trọng hả?

Trợ lý Kim và anh Vinh nhanh chóng động thủ. Một trận chiến hỗn loạn diễn ra, tất cả đều vì mục đích của mình mà bất chấp tất cả, không ai nhường ai. Trên mảnh đất rộng hoang vu, các nhóm người lăm le lẫn nhau, chỉ chực đối phương sơ hở là tấn công. Đột nhiên một tiếng la thất thanh vang lên. Tôi quay đầu lại, cả người chấn động vì cảnh tượng trước mắt. Hoàng Khải nằm lăn lộn trên đất, hai tay ôm chặt đùi. Dù là trong bóng tối tôi vẫn bị dòng máu đỏ tươi tuôn chảy ở chân em trai làm cho chói mắt. Minh Trường nắm cổ áo, lôi em tôi đứng dậy.

- Minh Trường! Anh làm gì vậy?

- Phu nhân cựu chủ tịch, bà muốn cổ phần hay con trai bà! – Minh Trường bất chấp vẻ mặt hốt hoảng của tôi, giơ dao đâm tiếp một nhát lên vai Hoàng Khải

- Không! Dừng lại đi! – Tôi và dì đồng loạt la lên

- Tôi cho bà năm giây suy nghĩ! Một…hai…

- Anh thả em tôi ra! Tôi không cần anh nhúng tay vào!

Tôi hét lên tuyệt vọng, nhìn em trai mình từ từ lịm đi, máu chảy ướt đẫm cả áo quần. Trời ơi, tôi phải làm sao để bảo toàn cho những người mà tôi yêu quý. Làm ơn, đừng bắt tôi chọn lựa nữa mà. Tiếng khóc, tiếng rên rỉ như xé toạc đầu óc tôi. Tôi ôm đầu, cảm thấy mình thật vô dụng.

- Dừng lại đi!

Lần này là tiếng hét của ba tôi. Trong lúc dì chưa hoàn hồn, ông bước tới đứng trước mặt dì, khẽ kéo tay bà. Con tôi từ từ được đưa xuống, ba tôi nhanh chóng ôm lấy nó. Ông bỏ qua vẻ mặt phẫn uất của dì, ẵm đứa trẻ tiền về phía chúng tôi

- Đứa trẻ đây! Thả con trai tao ra!

Tôi và Thanh Phong nhanh chóng chạy tới ôm lấy con. Con tôi khóc ngất trong tay tôi, mặt mày đã chuyển sang tím tái. Tôi đau lòng ôm chặt con, chỉ sợ rằng nếu mình lơi lỏng, con tôi sẽ lại gặp nguy hiểm. Thanh Phong giang rộng tay, ôm lấy mẹ con tôi. Tôi cảm nhận tiếng nói êm dịu của Thanh Phong, cảm nhận cái ôm ấm áp của anh. Dù trong lòng tôi có hàng vạn thắc mắc muốn hỏi anh, nhưng lúc này đây tôi chỉ muốn im lặng, cảm nhận hạnh phúc bất ngờ này. Qua khe hở, tôi nhìn thấy Minh Trường buông Hoàng Khải ra, đẩy nó về phía ba tôi. Sau đó anh ta không nói lời nào, chỉ dùng ánh mắt không thể miêu tả bằng lời nhìn tôi, rồi quay lưng bỏ đi.

- Tốt rồi! Không sao rồi! – Thanh Phong dịu dàng nói – Anh Vinh, đưa Khải tới bệnh viện mau.

Anh Vinh ngay lập tức cõng Hoàng Khải trên lưng, chạy về chiếc xe đậu đằng xa. Trợ lý Kim phủi phủi quần áo, nhìn tôi bằng cặp mắt sắc như dao, bước tới đỡ Chủ tịch. Dì sợ hãi cúi thấp đầu đi về phía ba tôi, cả người run rẩy. Tôi khẽ đẩy Thanh Phong ra, dùng ánh mắt nói với anh rằng không sao, sau đó định đi lại nói vài câu với ba và dì.

Ngay khoảnh khắc đó….

“Đoàng”

Tiếng súng xé tai, rạch ngang một đường sâu hoắm trong tim tôi. Dì gục xuống trên một vũng máu lênh láng đến rợn người. Tôi đứng một chỗ, không thể nhúc nhích. Chuyện gì vừa mới xảy ra? Tai tôi không còn nghe thấy gì, chỉ thấy ba tôi như người điên, gào lên, ôm chầm lấy thân thể của dì. Tôi lùi ra sau mấy bước, quay đầu lại nhìn hung thủ vừa mới ra tay. Hắn ta vẫn chưa buông súng xuống, miệng nhếch thành một nụ cười tàn ác. Chủ tịch đứng kế bên hắn ta, ánh mắt dửng dưng, tưởng chừng như là một người ngoài theo dõi một bộ phim hay. Thanh Phong nhìn tôi, rồi nhìn Chủ tịch, sau đó cả người chấn động, từ từ tiến tới chỗ ba và dì. Anh đứng từ trên cao, nhìn xuống hai người đáng thương dưới đất. Đến lúc tôi tưởng chừng như Thanh Phong đã đóng băng thì anh quỳ sụp xuống, đập đầu dưới đất, kêu lên chỉ vỏn vẹn một tiếng: “Mẹ!”. Tiếng kêu tang thương của Thanh Phong lọt thỏm trong bóng tối vô tận, nhưng lại thấu đến trời cao. Anh đưa tay ôm lấy dì từ ba tôi, không ngừng nói: “Mẹ! Tỉnh dậy đi! Tỉnh dậy gọi con một tiếng có được không? Mẹ!”. Tôi đau xót nhìn anh, rồi lại nhìn ba. Bao nhiêu năm sống dưới một mái nhà, dù bằng mặt không bằng lòng, dù ghét nhau hận nhau, dù tôi đối với dì không hề có chút tình cảm nào, nhưng nhìn người ra đi trước mắt mình, tôi thật sự bị đả kích. Điều tôi căm phẫn hơn cả là hai ác ma kia không hề biểu lộ một chút cảm xúc, một già một trẻ chuẩn bị rời khỏi hiện trường. Trước khi đi ngang qua hai con người đang gào khóc, ông ta ra hiệu cho trợ lý Kim đi trước, còn mình thì đứng xem trò vui một lát: “Tôi đã nói, một là bà ta, hai là ông. Một mạng đổi một mạng.”. Tiếng nói xa xăm của ông như từ địa ngục vọng về, hơi thở chết chóc bao lấy toàn thân tôi. Sau đó ông ta vừa rời đi vừa cất tiếng cười ngạo nghễ. Đến lúc này đây, ba tôi không còn giữ được bình tĩnh, cả người run lên bần bật. Tôi ôm con chạy tới, vừa quỳ xuống định giúp cho ông bình tĩnh thì ông đột ngột đứng thẳng dậy, ánh mắt căm thù xuyên thẳng vào lưng của Chủ tịch. Tôi hoảng sợ nhìn ông, mắt bị ánh sáng từ con dao ông cầm trên tay làm cho lóe mắt. Ngay khi tôi chưa kịp phản ứng giữ ông lại, ông đã chạy về phía Chủ tịch, con dao được đưa lên cao, nhắm thẳng lưng của Chủ tịch.

- Không! – Cả tôi và Thanh Phong đều hét lên.

“Làm ơn có ai ngăn cuộc chiến này đi! Làm ơn!” – Tôi nhắm chặt mắt lại, chờ đợi bản án được phán quyết. Mùi của máu một lần nữa xộc thẳng vào mũi tôi. Tôi mở mắt ra, hoảng sợ đến ngây người. Thanh Phong không biết từ lúc nào đã chắn trước lưỡi dao cho Chủ tịch. Máu tươi đỏ sẫm trên lưng anh, nhanh chóng thấm đẫm cả quần áo.

- Thanh Phong!

Tôi kinh hoàng thét lên, nước mắt ướt đẫm cả khuôn mặt. Tôi chạy tới, một tay ôm con một tay đỡ lấy anh đang từ từ khụy xuống. Máu! Máu nhiễm đỏ cả người tôi! Ngay khi Thanh Phong ngã xuống, trợ lý Kim từ xa phát hiện có biến, đã nhanh chóng chạy tới trấn áp ba tôi. Ông điên loạn vùng vẫy, miệng không ngừng gào thét: “Tao phải giết hắn! Phải giết hắn!”. Cuối cùng trợ lý Kim buộc lòng phải đánh ngất ông, sau đó ôm lấy thân hình run rẩy của Chủ tịch. Tôi mặc kệ những người đó, trước mắt tôi chỉ có hình ảnh của Thanh Phong.

- Thanh Phong ! Thanh Phong!

- Không sao! Không sao rồi! – Anh nói

- Anh không cần mẹ con em nữa sao? – Tôi vừa khóc vừa ôm chầm lấy anh

- Bạch Vy! Anh…muốn nhìn con…

Tôi vội đưa sát Hy Hy lại tay anh. Anh cố gắng nâng tay, dịu dàng vuốt ve khuôn mặt nhỏ xinh của con gái, mỉm cười hạnh phúc, thốt lên: “Con rất giống em! Rất xinh đẹp!”

- Đừng nói nữa! Anh sẽ kiệt sức mất!

- Bạch Vy! Kiếp này anh nợ em. Xin..lỗi…Kiếp sau…anh nhất định sẽ vẫn yêu em, nhưng sẽ… cầu trời để em đừng yêu anh. Chỉ như vậy em mới có thể vui vẻ mà sống! – Thanh Phong nhìn tôi, ánh mắt tràn ngập yêu thương

- Đừng mà! Nếu anh chết đi, em sẽ hận anh cả đời! – Tôi lắc đầu, nước mắt rơi cả lên mặt của anh

- Đừng hận anh. Tốt nhất là quên anh đi,….lúc đó xem như là đã trừng phạt anh rồi! Bạch Vy…em có thể nói…Em yêu anh…một lần được không?

Tiếng nói của anh càng lúc càng nhỏ, càng lúc càng vô lực. Tôi gào to tên anh, bất lực nhìn anh từ từ khép chặt mắt lại.

Bình luận truyện Em Không Hiểu Lòng Anh

Nhấn Shift + Enter để xuống hàng. Nhấn Enter để đăng câu trả lời.

Bình luận Facebook

Mèo Ttm
đăng bởi Mèo Ttm

Theo dõi