Tùy Chỉnh
Đề cử
Em là của riêng anh.

Em là của riêng anh.

Chap 7 : Còn có thể gặp nhau ???

[Đăng sớm vì đơn giản là mình thích đùa thôi, muốn đăng nhanh nhanh cho nó end sớm quý vị ạ]

*

Trong tuần qua, không biết bao nhiêu cuộc gọi từ ba mẹ thống thiết con mau về đi! Ba mẹ nhớ con đến chết rồi!

Nhỏ cũng tiễn nó ra sân bay, 2 đứa nhìn nhau rồi bỗng nhiên nó òa khóc:

- Tao muốn ở đây cơ!

Nhỏ vỗ vai nó an ủi :

- Về xin ba mẹ qua đây học cùng tao!

- Nhưng mày biết mà! Tao là con một! Lần này về thể nào chẳng gô cổ tao sang Mĩ...

Nhỏ thở dài đầy bất lực. Khổ thân con bé! Học toán đã dốt sẵn lại còn bị ép học Kinh tế để tiếp quản công ty. Hời ơi, ông trời đúng là không có mắt!

- Ờ … tao … tao sẽ thường gọi điện đả động đến ba mẹ mày! Khi nào về đến nơi alo cho tao ngay nhé! Yêu yêuuuu

- Ừm – Nó sụt sịt – Yêu mày con điên!

Nặng nề bước lên máy bay, từ cửa sổ nhìn xuống nó tự nhủ : “ Đợi em nhé Kook, em sẽ làm một cú ngoạn mục rồi nhanh chóng đến tìm anh! "

- Ba mẹ con về rồi ! – Nó ra khỏi chiếc taxi lên tiếng

- Cô về rồi à? Ông chủ đang đợi cô trên thư phòng – Người làm kính cẩn.

Nó khẽ bước lên tầng 3, nhẹ nhàng mở cánh cửa gỗ nặng nề:

- Linh, lại đây ba có việc muốn nói.

- Dạ ba – Nó bước đến ngồi xuống chiếc ghế nệm

- Công ty nhà mình vừa kí hợp đồng với 1 tập đoàn rất lớn và có thế lực đồng ý đầu tư mở rộng công ty của mình và thật không ngoa khi có thể nói rằng nhà mình đã trở thành 1 tập đoàn lớn chứ không còn là công ty nhỏ nữa. vì vậy ba nghĩ con phải cố gắng nhiều rồi.

- Dạ? – Nó dường như không tin vào tai mình

- Tháng sau con sẽ sang Mĩ học và nhanh thôi, chỉ mất 2 năm thôi. Con không cần biết nhiều, chỉ cần hiểu vậy thôi. – Ba nó nói 1 lúc rồi đứng dậy định đi, nó ngồi đó định thần lại, hít 1 hơi thật sâu rồi lên tiếng đầy quả quyết:

- Con sẽ không đi Mĩ!

Đây là lần đầu tiên nó cãi lại ba, trước giờ toàn là “ Ba mẹ đặt đâu con ngồi đó “ nhưng bây giờ nó lớn rồi mà, nó cũng đã đủ hiểu biết để có ước mơ của riêng mình và nó cần thực hiện được ước mơ đó….bằng mọi giá …

- Con nói gì ? – Ba nó ngồi lại vào ghế khẽ chau mày

- Con nói con sẽ không đi Mỹ. Con sẽ đi sang Hàn Quốc! – Nó quả quyết

- Không biết cái Dương đã nói với con những gì nhưng con nhanh dẹp cái ý tưởng đó ra khỏi đầu đi. Chuyện này nghe theo ba, tất cả cũng chỉ muốn tốt cho con...

- Ba à, những điều khác thì con có thể nghe theo ba nhưng mà đây là điều con không thể nghe theo ba. Ba, con lớn rồi mà, con cũng phải có ước mơ của riêng mình chứ !

- Vậy nói ba nghe ước mơ của con đi.

Nó vui vẻ, hí hửng, đầu trống rỗng, miệng đột nhiên tuột ra ba chữ " Quản lí idol "

- Hahahaa ... suy nghĩ nông cạn! Với dăm ba cái nghề trợ lí đó con có thời gian để chăm sóc cho gia đình cho chồng con không ?? Hay con lại lăn lội bên ngoài chăm sóc cho 1 người không hề quen biết? Nếu con cố gắng thì cả công ty sẽ là của con. Điều quan trọng, con là đứa con duy nhất của ba mẹ, con phải tiếp tục sự nghiệp của gia đình!

- Người nông cạn ở đây là ba chứ không phải là con!! – Nó tức hét lên mà ngay nó còn không biết mình đang nói gì.

“ Bốp “

1 cái tát đau điếng giáng xuống mặt nó. Ừ nhỉ nó quên mất, sao nó có thể hỗn với ba như vậy, lần này là nó sai, nó sai thật rồi.

- Ba, con xin lỗi, do con nóng giận nhất thời hồ đồ không tự chủ được lời nói nhưng giống như con đã nói, con sẽ đi Hàn Quốc.

- Ba sẽ khóa thẻ của con!

- Con đồng ý!

- Ba sẽ không để cái Dương giúp đỡ con đâu!

- Vậy cũng tốt, con muốn tự mình bươn chải bằng hai bàn tay trắng, con sẽ kiếm việc làm!

Rồi nó ra khỏi thư phòng, cánh cửa bị sập không thương tiếc, có người ba trong phòng lặng nhìn cánh cửa khép lại khẽ thở dài...

Nó chạy về phòng, trùm chăn kín mít đầu, rấm rứt khóc. Quả thật khi nãy chỉ là nó nói cho oai thôi chứ từ nhỏ tới giờ sự thật nó chưa phải động tay động chân vào bất cứ việc gì thì làm sao mà làm thêm? Nếu ba khóa thẻ thật thì nó chắc chắn sẽ không sống được qua ngày thứ ba.

~.~.~.~.~.~.~.~.~

Hàn Quốc, chung cư của nhỏ : “ Bính Boong “

Nhỏ khẽ nhìn qua camera gặp Kook vội thoa lại chút son rồi mở cửa:

“ Àn nhon “ – Hai người đồng thanh

JK : Shanie đâu? Anh có việc cần gặp cô ấy.

MJ : Hả? À nó … hôm qua nó mới về Việt Nam rồi ạ, ba mẹ nó bắt về.

JK : Vậy ư? Vậy khi nào cô ấy quay lại?

Mijien được thể làm mặt cún con mắt rưng rưng kể lể ngược xuôi về số phận “ ngang trái “ của con bạn
Kook mắt chớp chớp, khuôn miệng tròn tròn dễ thương hại nhỏ chỉ hận không thể lao tới cắn cho mấy cái.

Kì kèo nói chuyện tâm sự hồi lâu cuối cùng Kook cũng xin được nick facebook của nó.
Xong xuôi, bánh nhỏ lên xe trở về KTX, tay liên tục lướt xem những bức ảnh trên facebook của " Nguyễn Linh ". Bất giác, đôi môi cậu khẽ nâng lên tạo thành 1 đường cong tinh nghịch.

Bình luận truyện Em là của riêng anh.

Nhấn Shift + Enter để xuống hàng. Nhấn Enter để đăng câu trả lời.

Bình luận Facebook

Nguyễn Hoàng Thùy Trang
đăng bởi Nguyễn Hoàng Thùy Trang

Theo dõi