Tùy Chỉnh
Đề cử
Em nợ Anh, một lần yêu.

Em nợ Anh, một lần yêu.

Chương 2: Bởi Vì Nhớ Anh Nên Cô Đơn.



Trở về nhà với biết bao cảm xúc ngổn ngang, Mẫn Tuệ tháo nhẹ đôi cao gót đặt ngay ngắn trên chiếc kệ nơi góc cửa. Đôi chân trần chạm xuống nền gỗ, khiến cho cơn đau buốt nơi gót chân lan toả khắp cơ thể. Khẽ nhíu mày, Mẫn Tuệ chầm chậm đi vào phòng ngủ.

Cả người đã thấm dần cơn mệt mỏi, cô ngã người xuống chiếc nệm êm ái, tự hỏi bản thân lúc nãy đã làm chuyện gì. Cô chẳng thể nhớ nổi nữa.

Ánh sáng mờ ảo của chiếc đèn ngủ hiu hắt trong căn phòng yên ắng, làm cho tâm trạng của Mẫn Tuệ càng tồi tệ hơn. Cô đảo mắt quanh phòng và chợt dừng lại bởi nụ cười của người ấy, nụ cười toả nắng như ánh ban mai đang hướng về cô, mà người đó từng nói chỉ dành cho mỗi cô. Bất giác cô khẽ cười. Mẫn Tuệ ngồi dậy với lấy khung ảnh đặt ở góc giường, cô đưa tay chạm vào người con trai đứng bên cạnh cô trong bức ảnh. Vẫn nụ cười ấy, hình bóng ấy nhưng đã không còn ở bên cô nữa.

- Thần! Em sắp không chịu nổi nữa rồi. Em sợ mình sẽ quên mất anh thôi.

Nước mắt Mẫn Tuệ khẽ rơi, cô khóc. Không biết đã bao lâu rồi cô không rơi nước mắt như thế, chỉ nhớ lần cuối cùng là hơn một năm về trước. Người con trai cô yêu tận đáy lòng, đột ngột biến mất không lời từ biệt.

Còn nhớ lần ấy, cô như phát điên chạy khắp nơi hỏi thăm từng người bạn, mà cô cho rằng đều có thể biết anh, gào khóc gọi tên anh giữa đêm mưa đến khàn cổ trước nhà anh. Nhưng tất cả đều là vô vọng.

Mẫn Tuệ lau nước mắt đứng dậy, đặt khung ảnh về vị trí cũ rồi bước chậm rãi vào phòng tắm. Hôm nay quả là một ngày vất vả đối với cô.

.....

Vài ngày sau.

- Mẫn Tuệ! Tôi cần sổ quyết toán tháng này, lát nữa cô gửi qua cho tôi nhé. Cảm ơn.

Trưởng phòng gõ nhẹ vào bàn làm việc của Mẫn Tuệ, thấy cô có vẻ mệt mỏi, gương mặt hốc hác như người thiếu ngủ. Trưởng phòng nán lại vài phút hỏi thăm.

- Trông cô không được khoẻ? Gương mặt trắng bệt cả rồi kìa, nếu không ổn thì cứ xin nghỉ đi khám xem.

- À, tôi không sao. Chắc chỉ bị cảm nắng chút thôi. Lúc nãy tôi cũng đã uống thuốc rồi, lát sẽ khỏi, cảm ơn Trưởng phòng quan tâm.

- Đồng nghiệp với nhau cả mà, vả lại gần đây công ty nhận nhiều hợp đồng, việc quyết toán cũng rất khó khăn nên chỉ sợ cô làm quá sức mà sinh bệnh thì không có ai kham nổi. Lúc đó Giám đốc sẽ nổi trận lôi đình và xử trảm từng phòng cho coi.

Mẫn Tuệ phì cười trước lời nói đùa của Trưởng Phòng, huyên thuyên được vài câu thì vị Trưởng phòng kia cũng về phòng làm việc của mình.

Đúng như đã nói vì gần đây công ty đang trên đà phát triển, đối tác cũng như hợp đồng ngày càng nhiều khiến cho công việc của mỗi khu càng chất đống như núi. Nhưng việc của kế toán như cô nói nhiều cũng không hẳn là nhiều, đơn giản vì không học về kế toán sẽ cảm thấy ngán những con số ghi trên bản hợp đồng mà thôi. Nếu vô tình mà sai một con số, hậu quả đương nhiên sẽ rất khôn lường.

Lúc cô hoàn thành bản quyết toán giao cho Trưởng Phòng thì trời đã quá trưa, Mẫn Tuệ thu xếp tài liệu rồi đến căn tin dành cho nhân viên ở tầng dưới. Vì chân vẫn còn đau nên hôm nay Mẫn Tuệ chỉ mang đôi hài đế thấp, nhưng vì cảm giác buốt đau đã thấm vào chân nên việc đi lại khá khó khăn, đi được một đoạn cô phải dừng lại để nghỉ.

- Mẫn Tuệ!

Mẫn Tuệ giật mình, quay mặt nhìn người vừa gọi.

- Phó giám đốc Trương. Trùng hợp quá, anh cũng đi ăn trưa sao?

Phó giám đốc Trương chính là con trai ruột của Giám đốc - Trương Thành Vỹ- anh chính là bạn thanh mai trúc mã của Mẫn Tuệ, quan hệ cả hai khi đó khá thân thiết. Cho đến năm 15 tuổi, bố mẹ đưa anh sang nước ngoài du học, gia đình Mẫn Tuệ xảy ra chuyện ngoài ý muốn khiến cho đôi bên mất liên lạc hoàn toàn trong suốt 10 năm.

Sau khi tốt nghiệp đại học, cô được Dì ruột của mình giới thiệu vào công ty này làm việc. Chứ thật lòng cô không biết nó là của cha Thành Vỹ, và không ngờ anh ta cũng sẽ về đây quản lý. Cô từ dạo đó đã không còn hứng thú với những mối quan hệ nữa rồi.

Khoảng hai tháng trước anh về nước và được cha mình uỷ nhiệm qua phòng kinh doanh, cả hai cũng hay chạm mặt nhưng đa phần đều là anh bắt chuyện trước, cô chỉ thuận tiện trò chuyện xã giao mà thôi.

Mẫn Tuệ đưa tay bấm nút thang máy rồi khập khiểng bước vào, Thành Vỹ thấy việc đi lại của Mẫn Tuệ không được thuận tiện anh tiến lên định đỡ người Mẫn Tuệ.

- Để tôi giúp em.

- Không cần!

Mẫn Tuệ phản xạ tự nhiên né tránh đôi tay Thành Vỹ, giọng của cô cũng không hề khách khí khiến Thành Vỹ có phần ngượng ngùng, đành rút tay lại bước theo vào thang máy.

Ngẫm lại việc mình phản ứng có phần không đúng, dù sao anh ta cũng là Phó Giám đốc, dù khác phòng thì cũng là cấp trên nên Mẫn Tuệ lại nói thêm.

- Xin lỗi, Phó Giám đốc Trương. Lúc nãy tôi chỉ theo phản xạ không có ý gì. Anh bỏ qua cho?

- Không sao. Em vẫn như hồi còn bé, rất ghét con trai động vào người mình. Trong phút chốc anh đã quên mất, anh phải xin lỗi em mới đúng.

-..!!

Mẫn Tuệ không biết nên nói gì đành im lặng, bởi lúc này cô không muốn nhắc đến chuyện gì của mười năm trước. Những quá khứ đó thay vì hồi tưởng lại thì cô càng muốn tẩy sạch nó hơn.

Thành Vỹ thấy cô im lặng nên lên tiếng để phá vỡ bầu không khí.

- Chân em bị thương à?

- Ừm! Đôi cao gót mới, có chút không quen.

- Trong phòng làm việc của anh có thuốc xoa bóp dùng rất tốt, một lát anh đem qua cho em.

- Không cần đâu. Em có thuốc rồi.

- Vậy à. Ừm, anh có nghe nói về việc của ba mẹ em mười năm trước rồi, anh rất tiếc. Lúc đó anh không thể ở bên em.

- Chuyện đã qua rồi.

Cửa thang máy mở ra, Mẫn Tuệ lặng lẽ bước ra. Dù chân thật sự rất đau, nhưng cô nhất quyết không nhận sự giúp đỡ từ Thành Vỹ. Cô ghét cảm giác bị cho là vô dụng, hay không thích việc người khác giúp đỡ mình quá chân thành.

Bởi với cô, nhận sự giúp đỡ của người khác tất sẽ phải báo đáp. Mà muốn báo đáp thì lại không đơn giản, nhất định sau đó lại nảy sinh nhiều vấn đề. Phiền phức. Cô chính là ghét điều đó.

...

Thành Vỹ ngồi đối diện với Mẫn Tuệ ở chiếc bàn đặt gần cửa sổ. Anh chỉ gọi một cốc cafe nóng, vì lúc nãy trông thấy Mẫn Tuệ nên thuận tiện đi theo, chứ thật ra anh không quen dùng thức ăn ở công ty.

- Bố anh có nói một năm nay em vẫn luôn tìm kiếm người nào đó, đến bây giờ vẫn vậy ư?

- Không liên quan đến anh.

- Anh ta đột ngột biến mất không chút tin tức như vậy, liệu anh ta có còn.

Cạch.

Mẫn Tuệ đặt đũa xuống bàn, cố tình tạo ra tiếng động lớn ngắt lời Thành Vỹ, sau đó cô mới ngước lên nhìn anh, trong lòng dậy lên sự tức giận.

Cô tức giận. Không phải vì câu nói của Thành Vỹ, mà vì anh đã đâm trúng nỗi lo sợ bao năm qua mà cô giấu kín, với vẻ ngoài như không có chuyện gì xảy ra.

Cô đã từng buông xuôi và cũng nghĩ đến việc người ấy đã không còn trên cõi đời này nữa, chẳng phải một mà là rất nhiều lần rồi. Những lúc như thế cô thường tự cười khinh bỉ chính mình, bởi cô sợ. Nếu thật sự anh ấy không còn nữa, thì cô lúc đó sẽ thế nào đây. Sẽ yên ổn mà sống tiếp hay cô sẽ trở nên điên loạn như bạn bè cô vẫn thường nói, cô không biết và cũng không muốn nghĩ tới điều đó.

Cô mím môi:

- Anh ấy không sao, chỉ là đang ở đâu đó thôi. Em tin anh ấy, anh ấy hẳn là có lý do nên mới im lặng không nói với em mà bỏ đi như thế.

- Hơn một năm rồi, em vẫn nghĩ anh ta còn nhớ đến em sao.

- Đương nhiên. Chuyện của em anh không hiểu đâu. À không, anh không thể nào hiểu được.

- Mẫn Tuệ, từ bao giờ em lại như thế? Rốt cuộc em chờ đợi cái gì, nếu hắn không chết có khi hắn đã quên em và đang hạnh phúc bên người con gái khác rồi, em hãy tỉnh lại đi.

Rầm.

Mẫn Tuệ đập tay xuống bàn tạo nên âm thanh lớn, thu hút sự chú ý của rất nhiều người. Cô bật người đứng dậy, gương mặt xinh đẹp trở nên cáu gắt, giọng nói cũng mất đi vẻ ôn hoà lúc đầu.

- Đủ rồi, Trương Thành Vỹ. Chuyện của em không liên quan đến anh. Nếu anh còn xen vào, hay nói điều không tốt về anh ấy thì đừng nói đến việc anh là cấp trên, dù có là ai cũng đừng trách em nói lời khó nghe.

Mẫn Tuệ quay đầu bỏ đi, để lại tiếng gọi buồn bã của Thành Vỹ lưu lại ở phía sau.

- Mẫn Tuệ, anh chỉ muốn tốt cho em.

...

Tâm trạng Mẫn Tuệ càng lúc càng không ổn, cơ thể mệt mỏi lại khiến cô bức bối và không bình tĩnh được nữa. Sợ bản thân có thể sẽ phát hoả với người vô tội cùng phòng, nên cô quyết định xin nghỉ phép buổi trưa, những việc nhỏ nhặt còn lại cô giao cho người đồng nghiệp cùng bàn xử lý nốt.

Reng reng.

Chuông điện thoại di động reo, Mẫn Tuệ suy nghĩ đôi giây rồi bắt máy.

- Alo, Dì. Được, Con sẽ qua ngay.

...

Mẫn Tuệ đứng thẩn thờ trước cổng sân bay, tiếng ồn ào xung quanh khiến cơn đau đầu cứ ập đến liên hồi. Cô chỉ muốn rời khỏi chốn đông người này càng nhanh càng tốt. Ánh mắt Mẫn Tuệ như bừng sáng, khi trông thấy người phụ nữ trẻ trung, ăn mặc sành điệu đang vội vã bước đến, vừa tháo chiếc kính đen vừa đưa tay vẫy gọi mình.

- Tuệ Tuệ.

- Dì.

...

- Chẳng phải tháng sau Dì mới về ư?

- Ừm, dù sao cũng sắp tới ngày giỗ ba mẹ con rồi, về sớm một chút chuẩn bị mọi thứ.

Mẫn Tuệ im lặng, Dì Chung - là em gái của mẹ cô, Dì nhỏ hơn mẹ hai tuổi, ngày ông bà ngoại ly hôn Dì theo ông ngoại sang nước ngoài định cư và sinh sống. Còn mẹ thì đi theo bà ngoại, mỗi người một nơi nhưng việc liên lạc vẫn thường xuyên cho đến ngày bố mẹ cô mất. Lúc ấy vì thương cháu, cùng lúc mà mất đi hai người thân yêu nhất, sợ cô sẽ bị ảnh hưởng tinh thần sau này nên Dì Chung đã ngỏ ý đưa cô ra nước ngoài săn sóc một  thời gian.

Khoảng ba năm, tức là tròn 18 tuổi cô quyết định về nước học đại học và quen được anh, người giúp cô thoát khỏi vẻ ngoài cáu gặt và tự cô lập bản thân.

Mẫn Tuệ nhìn ra ngoài ô cửa xe taxi lòng lại lân lân bao cảm xúc về người ấy, không để ý đến cái nhìn khác lạ từ người Dì của mình.

Dì Chung thở dài, vốn dĩ bà về nước sớm đều còn nguyên nhân khác. Ngoại trừ đám giỗ của người chị và anh rể ra, thì nguyên nhân này còn quan trọng hơn gấp nhiều lần. Chả là một tuần trước, bà nhận được email nặc danh, người này nói rằng biết đôi chút về tai nạn mười năm trước khiến anh chị bà mất. Bà sẽ không chú ý nếu cuối câu người đó không nói rằng : " đó không phải là vụ tai nạn bình thường ".

Bà nghĩ : " Rốt cuộc chuyện là như thế nào? Chẳng phải năm đó cảnh sát cũng đã kết luận, đó chỉ là tai nạn thôi sao. Bây giờ lại có người bảo rằng không phải, mười năm rồi, tại sao kẻ đó mới nhắc đến chuyện này ".

Nghĩ đến đó bà lại quay sang nhìn cô cháu gái đáng thương của mình, bà biết sẽ rất bất công nếu không nói cho Mẫn Tuệ nghe điều ấy. Nhưng bà không muốn cô biết quá sớm, biết đâu đó chỉ là kẻ lừa gạt, nếu là vậy có khi lại khiến cháu gái của bà đau lòng thêm thì sao?

Đã mười năm rồi sau tai nạn đó, hình ảnh thất thần rồi gào thét của Mẫn Tuệ khiến bà cũng một phần nào ám ảnh, bà không muốn điều đó lặp lại. Cho nên bà quyết định sẽ một mình đi truy tìm sự thật này, sau đó nói với cô cũng không muộn.

- Dừng xe!

kéttttttttttt.

Chiếc xe đột ngột dừng lại bởi tiếng hét bất ngờ của Mẫn Tuệ, khiến tài xế dứt khoát đạp thắng theo phản xạ và người Dì phải giật mình chới với. Cô nhanh tay mở cửa xe, mặc cho tiếng gọi đứt quãng của Dì vang lên phía sau lưng.

Cô chạy nhanh về phía trước, len lỏi qua từng người, rồi vội vã nắm chặt bàn tay của người con trai mặc sơ mi thanh nhạt kia, dùng hết sức kéo cả thân người ấy quay lại.

- Cô làm gì vậy?

Người ta có chút khó hiểu nhìn sâu vào đôi mắt tuyệt vọng của cô.

Không phải anh. Cô buông tay, thở dài. Không quên cúi người nhận lỗi.

- Xin lỗi! Tôi nhầm người.

Bạn gái của anh ta không ngừng cằn nhằn, sau đó họ cũng kéo nhau đi. Mẫn Tuệ lại đảo mắt nhìn quanh.

- Em thấy cái này thế nào, đẹp phải không?

Giọng nói quen thuộc của người ấy vang lên phía sau, cô quay đầu tìm kiếm nhưng lại không thấy đâu.

Không thể nào nhầm lẫn, dù cho biết bao nhiêu tháng trời đã không còn nghe, nhưng cô chắc rằng đó chính là giọng của người ấy.

Quả nhiên cô không sai, bóng lưng của người ấy xuất hiện trước mắt. Cô chậm rãi bước thật chậm, từng bước tiến đến mà người đó vẫn không hay, dù cho bên cạnh người ấy vẫn còn có người con gái khác đang níu lấy tay, cô vẫn không để tâm, giọng run run, cô gọi :

- THẦN. TỪ UY THẦN!

Người ấy giật mình quay lại, vừa hay người Dì cũng vừa chạy đến. Mẫn Tuệ rơi nước mắt, như không tin vào mắt mình, cô thật sự rất vui mừng.

Đúng là anh,

Người mà cô đã tìm kiếm suốt hơn một năm trời, người mà cô trông đợi mỗi ngày trôi qua sẽ xuất hiện trước mắt cô và nói:

" Không sao đâu, anh ở đây! Ngốc, anh sao có thể bỏ em. "

Rồi sau đó nhẹ nhàng đặt một nụ hôn lên trán, cuối cùng ôm cô vào lòng để cô có thể trải lòng mà khóc thật to. Nhưng sau khi mở mắt tất cả những điều ấy chỉ là do cô tưởng tượng.

Không sao, bây giờ nó không quan trọng nữa vì cô đã tìm thấy anh rồi! Ông trời thật có mắt.

- THẦN.

Giọng Mẫn Tuệ lạc đi, người ấy nhìn cô lại càng khó hiểu, đôi mắt trong veo ấy dường như rất xa lạ.

- Xin lỗi! Cô biết tôi sao?

.

Bình luận truyện Em nợ Anh, một lần yêu.

Nhấn Shift + Enter để xuống hàng. Nhấn Enter để đăng câu trả lời.

Bình luận Facebook

Bách Diệp Tử
đăng bởi Bách Diệp Tử

Theo dõi