truyen
Tùy Chỉnh
Đề cử

Chương 12: Tâm động hỗn loạn

Camus mang theo ánh mắt phức tạp không nhúc nhích nhìn chằm chằm Mu, hy vọng có thể nhìn ra chút gì từ trên mặt Mu. Mu vẫn mỉm cười nhìn Camus. Camus cảm thấy hình như mình càng ngày càng không hiểu bạn mình.

Nhìn nhau thật lâu, Camus thở dài một hơi, mày kiếm cau lại, nói: "Mu, tùy ngươi đi!"

Mu vốn định lộ ra một nụ cười trong nội tâm, lại bỗng nghe được một ít lời loạn thất bát tao, sắc mặt trầm xuống, rũ mắt. Camus cũng nhíu chặt lông mày, có chút hao tổn tinh thần nói: "Xem ra, mê dược của Lạc Trần Lâu không tầm thường. Nội lực của ngươi hiện tại cực không định, không thể khống chế ngũ cảm của bản thân."

"Musmus!" Mu cảm thấy rất đau đầu. Phàm là người luyện võ, ngũ cảm linh mẫn hơn so với người bình thường, đặc biệt người nội lực siêu quần. Y bỗng nghe được cuộc nói chuyện ngoài khách điếm, mà nội dung có liên quan đến y cùng Shaka.

Tục ngữ nói, khi ngươi rành mạch nghe được người khác nghị luận gì về ngươi, ngươi sẽ hiểu rõ được cảm giác của bản thân. Nhưng khi ngươi đứt quãng nghe được người khác nghị luận gì về ngươi, ngươi rất có thể nén giận, căn bản không rõ đối phương rốt cuộc đang nói cái gì. Hiện tại Mu đang ở tình huống thứ hai. Nhưng may mắn là, nội dung những người đó nói, trùng hợp là những lời Shiryu từng nói cho Hiền Vương Mu. Mu ngượng ngùng cười nói: "Musmus cũng nghe rồi?"

"Ngươi cho rằng thế nào?" Camus rất bất đắc dĩ hỏi lại. Từ lúc hắn đi vào khách điếm này, đều không thả lỏng cảnh giác. Lấy tu vi võ học của hắn, Mu có thể nghe được, hiển nhiên hắn cũng có thể nghe được.

"Ha ha!" Mu xấu hổ cười, không biết giải thích cho bạn tốt thế nào. Mu không chú ý, bằng năng lực của dinh Bảo Bình, đồn đãi này, Camus đã sớm biết.

"Còn cười? Ta sợ một đời anh danh của ngươi, đều hủy trên người yêu nhân tóc vàng kia. Nếu ta thấy hắn, không giết hắn không được." Camus nói yêu nhân tóc vàng, trong lòng có ba phần ghen tị, ba phần phẫn nộ, ba phần căm thù, còn có một phần thân thiết không hiểu.

Mu nhìn Camus như vậy, thấy rất mới lạ. Sau khi Camus kế thừa vị trí cung chủ dinh Bảo Bình, trước giờ Mu chưa từng thấy trên mặt Camus xuất hiện biểu tình sinh động gì. Mọi người trong dinh Bảo Bình gồm đệ tử của Camus, , đều chỉ dùng"Lạnh lùng" để hình dung tính tình cùng gương mặt của Camus. Không ngờ Shaka có thể khiến Camus có nhiều biểu tình sinh động thế này. Nghĩ đến đây, Mu bất tri bất giác cong khóe miệng, Trong mắt Camus, biểu tình này của Mu tên "Khó hiểu" .

Camus khôi phục mặt than băng sơn, mang theo một chút đau lòng nói: "Mu, giờ ta đưa ngươi quay về phủ Hiền Vương đi!"

Mu căng thẳng, chuyển tầm mắt qua cửa, lo lắng nói: "Được!"

Đối với yêu cầu của Camus, Mu sẽ không cự tuyệt; đối với yêu cầu của Mu, Camus lại càng không cự tuyệt.

Camus nhíu mày, nghe ra không muốn trong lời của Mu, lạnh như băng nói: "Ngươi vẫn nên ở lại đây đi! Tuy rằng cả đế đô đều đang tìm tung tích của Hiền Vương, nhưng cái bộ dạng này của ngươi, để người ta thấy, trái lại không ổn!" Thở dài, Camus nói tiếp: " Từ trước đến nay mê dược của Lạc Trần Lâu không vì người ngoài sử dụng, ta không dám cam đoan mê dược của Lạc Trần Lâu không có tác dụng khác. Nhớ kỹ, tránh sinh chuyện rắc rối, trong vòng hôm nay, ngươi không thể uống nước, không thể ăn cơm."

Nói xong câu đó, Camus đứng dậy liền đi. Mu thấy bóng dáng của Camus có chút cao ngạo, đột nhiên có vài phần hoài niệm cùng lo lắng. Lạc Trần Lâu luôn thần bí, khẳng định Camus muốn đi Lạc Trần Lâu dò xét mê dược này. Nhìn Camus mở cửa, Mu nói: "Musmus, Shiryu trúng Tam Sắc Hương, ngươi mang theo tín vật của ta, đến vương phủ xem hắn đi! Chuyện mê dược. . . . . ."

Camus chỉ dừng một chút, gật đầu một cái, không quay đầu liền rời khỏi phòng Shaka. Mu nhìn cửa gỗ đóng lại, con ngươi xanh biếc tràn ngập xin lỗi lẫn cảm động. Tuy bề ngoài Camus băng lãnh, tâm địa lại rất thiện lương, tâm tư cũng rất nhỏ.

"Musmus, ta phải báo đáp ngươi thế nào đây?" Mu nỉ non. Trước giờ đều là Camus theo tâm ý của y, không làm trái."Musmus, chừng nào thì ngươi mới nghĩ cho bản thân?"

Mu cùng Camus nói chuyện với nhau trong phòng, Shaka lại ở trù phòng vội đến đầu óc choáng váng. Nhìn qua bộ dáng của Shaka là tiên nhân không ăn thức ăn nhân gian. Nhưng bộ dạng về bộ dạng, cuộc sống về cuộc sống, bộ dạng khuynh quốc khuynh thành, siêu phàm thoát tục, ngươi cũng phải ăn phải ngủ. Từ khi xuyên vào thế giới này, Shaka không có một xu không nói, lúc đầu còn như chuột chạy qua đường bị người đuổi đánh. Shaka sáng suốt vì tìm được nguyên nhân mình đi vào thế giới này, không thể không học để mình hòa nhập. Cái gọi là"Dân dĩ thực vi thiên" , Shaka học đầu tiên tất nhiên là"Thực" .

Phòng bếp của khách điếm Vân Lai không lớn không nhỏ, cũng rất bận rộn. Lúc này phòng bếp lại chỉ có một người đang vội —— người đó chính là Shaka. Đầu bếp, hỏa công, bác gái rửa chén, thầy phối thái đến tất cả người làm trong bếp của khách điếm, đều hai tay ôm trước ngực, thần tình khiếp sợ thêm bất đắc dĩ nhìn thấy bóng đen chuyển động cực nhanh trong bếp.

Hỏa công nhỏ giọng hỏi bác gái rửa chén bên cạnh: "Người này đến tột cùng muốn làm gì?"

Bác gái rửa chén lắc đầu thở dài, thập phần tiếc hận nói: "Hình như nấu cháo cho tiểu tình nhân! Ai, thật sự là thâm tình. Nếu lão bất tử nhà ta đối ta tốt như vậy, ta chết cũng nguyện ý." Lúc nói đến câu cuối, bác gái rửa chén nghiến răng nghiến lợi, người không biết chuyện còn tưởng cả ngày bà bị tướng công ngược đãi.

Hỏa công nhìn bác gái như nhìn khủng long, đầu đầy hắc tuyến, nhỏ giọng nói thầm: "Chỗ nào giống nấu cháo, là gạo thêm nước, nếu lửa lớn hơn nữa, hoàn toàn có thể bị bỏng ."

Đại trù thập phần tán thưởng một bên gật đầu một bên nói: "Người này là thiên tài, cứ như vậy bỏ gạo sống vào trong nồi xào lên, không thêm đầu, cư nhiên không khét. Hơn nữa bỏ thêm nước, cháo vẫn trắng tinh. Thật sự lợi hại!"

Đại trù nói vậy, người làm ở phòng bếp mỗi người lộ ra thần sắc bội phục, tất cả đều nhìn chằm chằm Shaka không dời.

Phía sau, tiếng gầm gừ nghiêm khắc đánh gãy tâm tình mọi người nhìn "Thần tượng". "Các ngươi làm cái quỷ gì! Khách nhân đều muốn đi hết rồi, cơm đâu, đồ ăn đâu? Đều đứng ở cửa làm gì?"

Đại trù có chút bất đắc dĩ tiến đến trước mặt chưởng quầy, cúi đầu khom lưng nói: "Chưởng quầy đích, sao ngài đến đây? Đây. . . . . ."

Trán chưởng quầy nổi gân xanh, giận dữ hét: "Sao ta không thể đến, nếu ta không đến, các ngươi muốn nhàn hạ tới khi nào? Phòng bếp đều thành cái dạng gì, ta tốn tiền mướn các ngươi làm gì, ngươi xem, một người. . . . . ."

"Hô!" Shaka thở dài một hơi, múc cháo, bưng lên, rời khỏi phòng bếp, nhìn cũng không nhìn người khác một cái.

Mặt đỏ một trận, trắng một trận, vừa rồi còn tưởng rằng tất cả mọi người nhàn hạ, hóa ra đang có người làm việc. Nhưng, người kia là ai?

"Chưởng quầy. . . . . ." Hỏa công thử gọi chưởng quầy.

"Còn không mau đi làm việc!" Chưởng quầy rống giận thay thế xấu hổ. Bọn tiểu nhị đều nhanh như chớp chạy về tiếp tục công việc, cộng thêm dọn dẹp tàn cục Shaka lưu lại.

Chưởng quầy nhẹ giọng gọi nhóm hỏa công, hỏi: "Người vừa rồi là ai?"

"Hồi chưởng quầy, vị khách quan vừa rồi là khách ở chữ Địa phòng 6."

Chữ Địa phòng 6? Chưởng quầy nghe thế, thiếu chút nữa ngã sấp xuống, may mắn hỏa công đúng lúc giúp ông một phen.

"Chưởng quầy, ngài làm sao vậy?" Hỏa công có chút khó hiểu.

"Không sao, trở về làm việc đi!" Chưởng quầy đỡ trán, rầu rĩ rời phòng bếp. Chưởng quầy vốn định đi giáo huấn người tự tiện chiếm dụng phòng bếp, ảnh hưởng mình kiếm tiền, nhưng Mu từng để lại ấn tượng sâu sắc cho chưởng quầy. Chưởng quầy cũng không dám tùy tiện đi giáo huấn Shaka.

Lúc Shaka bưng chén đến phòng mình, vừa vặn Camus mới rời đi, Mu còn bị vây trong lo lắng. Nghe được tiếng mở cửa, Mu theo phản xạ nhìn về phía cửa. Mu ngồi dậy, nghẹn họng nhìn trân trối. Người này là Shaka? Thật là Shaka?

"Ngươi —— ngươi —— ngươi là Shaka?" Mu thiếu chút nữa cắn đầu lưỡi.

Shaka một thân màu rám nắng vải thô, thần tình tối đen, ngay cả chu sa giữa mày cũng không thấy tung tích, mặt đen như Bao Công. Nhưng ít nhất Bao đại nhân mở mắt, ai cũng có thể thấy tròng trắng của ông, nhưng Shaka hoàn toàn nhắm mắt lại. Bởi vậy khuôn mặt của Shaka hoàn toàn tối đen, so với bảng đen còn đen hơn.

"Kinh ngạc như vậy làm cái gì? Ngươi đã tỉnh lại, ăn chút cháo đi!" Shaka vẫn hồn nhiên không phát hiện mình khác thường.

"Ăn cháo? Ta không đói bụng. . . . . ." Mu nhớ rõ lời dặn của Camus, vốn định tìm lý do không ăn, nhưng bụng y rất không hợp tác kêu ba tiếng "ục ục ục", ra vẻ đang nói "Mu nói dối" . Mu phải không nói, đỏ mặt nhìn Shaka mặt đen.

Shaka tai thính, không nghe Mu nói, rất bá đạo một tay bưng chén cháo, ngồi bên cạnh Mu, một tay đặt lên trán Mu. Mặt Mu hoàn toàn đỏ, một câu cũng nói không nên lời.

Shaka buông tay xuống, tận lực làm bộ như bình thường nói: "Không phát sốt. Ngươi cũng có thể ngồi dậy, tự mình uống đi!"

"A!Được!" Mu chất phác nhận cháo, húp trọn, ngay cả thìa cũng không dùng.

"Còn có rất nhiều." Shaka đưa lưng về phía Mu, tuy ngữ khí không hề gợn sóng, nhưng tâm Shaka đã như nai con đụng loạn. Shaka cảm thấy có thứ gì dính trên trán Mu, làm đầu ngón tay của anh đặc biệt mẫn cảm.

"Đây là cảm giác chăm sóc người khác sao?" Shaka có chút thất thần mà lầm bầm. Lúc này, Shaka vẫn không hiểu được anh đã đối Mu động tâm.

Mu nghe được Shaka lầu bầu, suy nghĩ lại nhẹ nhàng cách xa vạn dặm. Có lẽ Mu nghĩ đến, có phải Shaka là cô nhi, không có bằng hữu, không có thân nhân, không có cảm thụ qua cảm giác chăm sóc người khác và được người khác chăm sóc. . . . . .

Có lẽ lúc đối đãi người mình để ý, người tài trí cũng sẽ trở nên ngốc nghếch không biết làm sao. Mu và Shaka cũng không ngoại lệ.

truyện

Bình luận truyện [Fanfic dịch Saint Seiya][Shaka x Mu/Milo x Camus] Hoa Khai Hoa Lạc

Nhấn Shift + Enter để xuống hàng. Nhấn Enter để đăng câu trả lời.

Bình luận Facebook

SaintSeiyaDN
đăng bởi SaintSeiyaDN

Theo dõi