truyen
Tùy Chỉnh
Đề cử

Chương 13: Ước hẹn ngắm hoa

Mưa lạnh băng đêm qua, cũng không ảnh hưởng thời tiết hôm nay. Ánh mặt trời ôn hòa xuyên thấu qua cửa sổ, chiếu trên người Shaka. Sợi tóc vàng như một đạo ánh mặt trời trút xuống xuống. Mu bưng bát trống trơn, ngồi trên giường, hai tròng mắt xanh biếc ẩn nhẫn tình cảm. Mái tóc vàng của Shaka, chói mắt như vậy, ôn hòa như vậy, như có thể dung nhập vạn vật trời đất, rồi lại tựa hồ xa rời thế gian. Shaka như vậy, trong lòng có thể có một vị trí cho một phàm phu tục tử như y không? Tâm Mu, có chút ẩn ẩn đau.

Gió mát lướt qua, cố gắng thổi vào cửa sổ khép hờ, phất bay tóc vàng của Shaka, tựa hồ không cố ý làm Shaka hoàn hồn. Shaka bị trận gió này gọi tinh thần về. Mu lại rùng mình một cái, tựa hồ đêm qua bị cảm lạnh, hôm nay còn chưa khỏi hẳn.

Shaka muốn đóng cửa sổ, Mu lại lên tiếng ngăn cản: "Shaka, cúc vàng ngoài cửa sổ rất có ý thơ, ta muốn nhìn nhiều chút, cho nên. . . . . ."

"Ba ngày sau, Lạc Trần Lâu chủ sự đại hội thưởng cúc, ngươi có thể nhìn đã mắt." Shaka vừa nói vừa đóng cửa sổ, dưới đáy lòng thở dài một hơi thật sâu. Câu "Ta vẫn luôn quan tâm ngươi" thật do chính miệng mình nói ra sao? Shaka có chút bất đắc dĩ cùng mơ hồ.

Mu sửng sốt, lập tức chuyển tâm tư, hỏi: "Shaka, ngươi đồng ý đi cùng ta không?"

Shaka cứng đờ, "Ta vẫn luôn quan tâm ngươi" lại hiện lên trong đầu anh, nhịp tim của Shaka lại tăng tốc, cho nên anh có chút luống cuống chân tay, nhất thời không nói gì. Mu thấy Shaka không có ý đồng ý, đáy lòng không khỏi mất mát, thở dài một hơi không thể nghe thấy. Hai người tựa hồ quay về trầm mặc.

"Ta, tất nhiên sẽ đi! Nếu ngươi không thể xuống giường, liền không cần đi."

Cái gì? Bát trong tay Mu "Loảng xoảng" rơi xuống, quay mấy vòng trên đất, phát ra vài tiếng ma sát, sau đó an an ổn ổn, hoàn hảo không tổn hao nằm trên mặt đất.

"Xin, xin, xin lỗi! Ta, ta ta không cố ý!" Shaka đang quan tâm mình, thật sự đang quan tâm mình. Mu càng lộ kinh ngạc, quên mình cả người vô lực, thấy bát rơi xuống đất, cuống quít đi nhặt. Luống cuống tay chân, tâm trạng không chừng, kết quả của cả người vô lực, chính là Mu từ trên giường xoay người ngã xuống đất.

"A!" một tiếng, Mu đè trên bát. Cái bát không bị rơi vỡ, giờ bị y đập hư .

Bởi vì động tác thanh âm của Mu cơ hồ là chuyện trong nháy mắt, lúc Shaka đến bên cạnh Mu, Mu đã nằm rạp trên mặt đất . Trừ bỏ vẻ mặt xấu hổ, bộ dáng của Mu thật nhếch nhác không kém Shaka.

"Xin—— thực xin lỗi! Ta. . . . . ." Mu ngậm đầy xin lỗi. Thân là Hiền Vương, y chưa từng gây phiền toái cho người khác mà cảm thấy thật có lỗi.

"Ngươi chảy máu rồi!" Shaka ôm lấy Mu, đặt y lên giường, đốt cosmo, giúp Mu trị liệu.

Mu nhìn chằm chằm Shaka không dời, hoàn toàn quên đau.

"Mu, ngươi nhìn ta làm gì?" Shaka có chút không được tự nhiên hỏi.

"Shaka, ta thích —— thích hoa cúc." Mu suýt không khống chế được miệng, rốt cuộc là làm sao vậy? Chẳng lẽ bởi vì anh là Shaka sao?

Shaka vốn có chút chờ mong, về phần chờ mong cái gì, Shaka cũng không rõ ràng. Nghe thấy Mu biến chuyển rõ ràng, Shaka có chút thất vọng nói: "Cần ta đưa ngươi về phủ Hiền Vương không?"

"Không cần!" Mu thốt ra. Lúc nói xong, lại có chút xấu hổ bổ sung: "Ta là nói, hiện tại ta bộ dáng thế này, người trong vương phủ không nhận ra." Mu có chút chột dạ, tín vật đã bị Camus mang đi, màu tóc không thể thay đổi, Hiền Vương lại không thể lộ mặt.

"Ồ!" Shaka chỉ phát ra một tiếng đơn giản, không rõ trong lòng là vui hay thất vọng.

Mu trộm nhìn nhìn Shaka, nhịn không được nói: "Shaka, mặt của ngươi bẩn quá!"

"Ta biết! Chỉ là vẻ ngoài mà thôi, để ý làm gì?" Shaka cảm thấy những lời này là nói cho mình nghe. Bắt đầu từ lúc nào, chính mình cũng nhớ nhung bộ dáng một người?

Mu không nói gì .

Ba ngày tiếp theo, Mu thường muốn nói với Shaka câu "Ta thích ngươi" , nhưng, đến thời khắc mấu chốt, Mu luôn ức chế tình cảm của mình, nuốt lời nói trở về. Mu từng hoài nghi, đó là vấn đề mê dược Lạc Trần Lâu để lại, nhưng trước sau không thể chứng thực, đại khái chỉ có chờ tin tức của Camus. Lại nói, từ biệt ba ngày, đến nay không thấy tung tích Camus. Mu đang thay quần áo, nhớ tới Camus, không khỏi có chút thất thần.

"Mu, mặc quần áo xong chưa?" Shaka cách bình phong hỏi.

"Xong rồi! Chờ một lát." Thanh âm của Mu mang theo một tia bối rối, nhiều hơn chính là hưng phấn cùng kích động. Hôm nay rốt cục có thể cùng Shaka đi ngắm hoa .

"Mu, hôm nay không cần mang mặt nạ." Ngay từ đầu Shaka cũng rất chán ghét mặt nạ lạnh băng kia.

Tay Mu vừa lúc đặt trên mặt nạ, dừng một chút, thu tay về, đáp: "Được!" Dù sao hiện tại mình không phải Hiền Vương, mà là một người bình thường trong giang hồ.

"Đi thôi!" Mu nói, đồng thời đi ra khỏi bình phong.

Chỉ thấy tóc tím của Mu chỉ dùng một dây cột tóc trắng thuần tùy ý cột, quần áo xanh lá nhạt, bên hông đeo dải lụa hồ điệp màu tím, một đôi giày vải màu đen. Quần áo hoàn hoàn toàn đều là vải thường, nhưng hơi thở cao quý thả thuần khiết của Mu, thế nào cũng che dấu không được. Shaka thiếu chút nữa mở mắt, trên gương mặt phiếm ra chút đỏ.

"Khụ khụ!" Shaka ho khan hai tiếng, xoay người đi đến ngoài cửa.

Mu khó hiểu. Chẳng lẽ mình nói sai gì rồi, khiến Shaka không vui?Ba ngày này, tuy Shaka ít ngôn ít ngữ, nhưng chăm sóc Mu cẩn thận. Mu quyết định sau này báo đáp Shaka thật tốt.

Nghĩ quá nhiều, Shaka đã không thấy bóng người, Mu cuống quít đuổi theo. Đây là sau khi y lên làm Hiền Vương, lần đầu tiên, bỏ mặt nạ, hành tẩu ở phố xá sầm uất.

Trên đường rất phồn hoa. Không hổ là đế đô, trăm nghiệp câu hưng, tiếng tiểu thương rao hàng, tiếng chiêng trống ảo thuật, người đi đường to nhỏ làm Vân Thành có vẻ phi phàm náo nhiệt. Bên cạnh, nơi nơi đều bãi bày đặt các màu cây hoa cúc, làm cho người ta đáp ứng không xuể. Mu càng ngày càng chờ mong đại hội thưởng cúc.

"Shaka, nơi này thật náo nhiệt!"Mu hưng phấn, hưng phấn đến khiến Shaka cảm thấy Mu là đứa trẻ. Thực sự, đây là lần đầu tiên Mu lấy thân phận bình dân dạo phố, hơn nữa là với người mình thích. Trước kia, không phải Mu chưa thấy qua khung cảnh này, chỉ là, mỗi lần y xuất hành, phía sau luôn có người đi theo.

Shaka không nói gì, không nói được một lời đi trước. Mu quá mức hưng phấn, không chú ý tới Shaka khác thường.

"Mu, tới rồi!" Shaka xoay người, lời nói hạ xuống, mới phát hiện, nơi này sớm đã không có tung tích của Mu. Nơi phồn hoa nhiều người, hai người luôn rất dễ lạc nhau. Huống chi hai người Shaka Mu, một người phiền muộn đi trước, một người chung quanh nhìn xung quanh.

Ý thức được đã thất lạc Mu, phản ứng đầu tiên của Shaka là đi tìm Mu. Đi hai bước, rồi ngừng lại. Rốt cuộc mình đang làm cái gì? Shaka thực mơ hồ. Nguyên nhân mình đến thế giới này, rốt cuộc là cái gì? Thần an bài như vậy, rốt cuộc là có mục đích gì. . . . . . Hết thảy đến hết thảy, Shaka một chút cũng không hiểu được.

Shaka đang mơ hồ, Mu hỏi thăm xung quanh địa điểm của đại hội thưởng cúc.

"Ngươi muốn biết đại hội thưởng cúc tổ chức ở đâu sao? Vậy. . . . . ." Thanh âm này không chán ghét, đã có vài phần không đứng đắn.

Mu xoay người, nhìn người nói chuyện. Chỉ thấy đối phương cao hơn mình một cái đầu, đầu đội kim quan, một thân hoa phục, tay cầm một chiết phiến tinh xảo, khuôn mặt coi như trắng nõn, dưới mắt người thường xem ra, cũng coi như bộ dạng không tồi, chỉ là so sánh với Shaka, quả thực trời đất khác biệt. Mu không phải người trông mặt mà bắt hình dong, nhưng người này vừa thấy chính là ăn chơi trác táng, cho Mu cảm giác không tốt. Mu không biểu hiện ra chán ghét, chỉ thản nhiên đáp: "Ta đã biết, không nhọc các hạ lo lắng." Nói xong, Mu xoay người liền đi.

Ban đầu người này nhìn thấy bóng dáng của Mu, thầm nghĩ trêu đùa một phen, không nghĩ tới dung nhan của Mu sẽ làm mình kinh diễm, nhất thời không nói gì. Thấy Mu muốn đi, người này cuống quít theo sau, cười nói: "Vị công tử này, tại hạ cũng đang muốn đi vườn cúc ngắm hoa, có thể đồng hành không?"

Mu không nói gì, gật đầu một cái, xem như đồng ý. Mu không thích đắc tội với người khác, cho dù đối phương là hỗn đản tội ác tày trời. Đây là thói quen Mu theo việc dưỡng thành.

Thấy Mu đồng ý, người này tâm hoa nộ phóng, vội vã nói: "Xin hỏi cao tính đại danh của công tử, tại hạ là thân thích của Đại tướng quân Aiolia, họ Lâm tên Thiên."

Mu ngừng cước bộ, lễ phép cười cười, nói: "Hạnh ngộ hạnh ngộ, hóa ra là Lâm công tử. Tại hạ một giới áo vải, không dám trèo cao, Lâm công tử xin cứ tự nhiên đi!"

"Đây——" Lâm Thiên có chút xấu hổ, cũng không nghĩ muốn buông tha cơ hội, kiên trì nói: "Công tử hà tất cự tuyệt người ngàn dặm? Cổ nhân nói' quân tử chi giao đạm như thủy', cái gì leo cao hay không cao, chẳng qua là cách nói của tục nhân. Người như công tử, sao để ý này đó?"

Người này nói dối cũng không đỏ mặt đỏ. Mu âm thầm cười nhạo trong lòng. Đại tướng quân Aiolia, hoàng đế Yaren cùng mình mỗi người nắm một phần ba binh quyền Vân Quốc. Có thể thấy được Aiolia toàn lực to lớn. Bản thân cũng có giao tình với Aiolia, cũng không nghe nói Aiolia có thân thích gì. Chỉ nghe nói Aiolia có ca ca mất tích nhiều năm. Mà nay, biên cương bất định, Aiolia sớm lao tới tiền tuyến, có người giả mạo thân thích nhà hắn, cũng không phải không có khả năng. Nhìn người này quần áo hoa lệ, đại khái cũng là kẻ có tiền, nhưng, tuyệt đối không thể là thân thích của Aiolia.

Mu lạnh lùng cười nói: "Ta cũng là một tục nhân!"

Lâm Thiên thấy Mu có chút tức giận, cuống quít bồi cười nói: "Tại hạ không có ý tứ này. Tại hạ chỉ thành tâm cùng công tử kết giao bằng hữu."

Mu ngoài cười nhưng trong không cười, đang muốn nói chuyện, lại nghe thấy thanh âm quen thuộc của Shaka.

"Mu, đại hội thưởng hoa bắt đầu rồi!" Shaka vẫn áo vải thô, khuôn mặt trải qua"Ngụy trang" thật sự không có mỹ cảm đáng nói. Nhưng Mu vừa thấy Shaka, lập tức mặt mày hớn hở."Shaka, sao ngươi lại tới đây?"

Shaka nhíu mi, nghĩ thầm: làm sao ta không thể tới? Hơn nữa, không phải ba ngày trước Mu ngóng trông đại hội thưởng hoa sao?Sao giờ hỏi vấn đề ngu ngốc như thế?

Mu cao hứng phấn chấn đi về phía Shaka, vứt Lâm Thiên lên chín từng mây rồi. Nhìn thấy Mu như vậy, Lâm Thiên cảm thấy đặc biệt không thoải mái. Lâm Thiên nhìn Sha Mu hai người nói chuyện, đi đến vườn cúc, cảm thấy Shaka đặc biệt chói mắt.

Lâm Thiên búng tay một cái, trong đám người bỗng nhiên tụ lại đây mấy nam tử ăn mặc trong võ lâm. Lâm Thiên tiến đến lỗ tai một người trong đó nói cái gì, liền theo đuôi hai người Sha Mu, vào vườn cúc.

Đại hội ngắm hoa này, có lẽ sẽ không yên ả.

truyện

Bình luận truyện [Fanfic dịch Saint Seiya][Shaka x Mu/Milo x Camus] Hoa Khai Hoa Lạc

Nhấn Shift + Enter để xuống hàng. Nhấn Enter để đăng câu trả lời.

Bình luận Facebook

SaintSeiyaDN
đăng bởi SaintSeiyaDN

Theo dõi