Tùy Chỉnh
Đề cử

Chap 2: Continue...

#Part_2

"Quán này của em á?" - Tôi hoảng hốt bì không ngờ một quán coffee lớn mà lại có một ổng chủ trẻ như thế này luôn

Cậu ấy mới chỉ là học sinh mà đã có thể tự kiếm tiền được rồi, thật đáng khâm phục. Chả bù với mình, già đầu mà nấu ăn để người ta chê thiếu thẩm mĩ, thật là mất mặt!

Mải mê suy nghĩ, tôi quên mất đang nói chuyện với cậu nhóc này mà đứng thẫn ra

"Anh này hay bị đơ nhỉ?" - Cậu ấy lay người tôi

"Ah... xin lỗi, vậy thôi em bán tiếp đi nha. Anh về đã!"

"Mai lại xuống uống cafe với em nha!"

"Ok!" - Tôi chào tạm biệt cậu nhóc ấy rồi nhanh chóng về nhà

_o0o_ Sáng hôm sau

Tôi đến công ti với tinh thần không còn phấn khởi như ngày đầu tiên nữa. Cứ nghĩ đến việc nấu ăn cho tên giám đốc ấy là tôi lại thấy chán nản.

Tôi bắt tay vào nấu bữa sáng cho tên giám đốc với sự chán nản thể hiện rõ trên mặt khiến cho mọi người cảm thấy không thể đứng không. Bọn họ chạy đến an ủi tôi.

Thật là biết ơn mọi người, nhưng nếu cứ tiếp tục thất bại thì mình sẽ bị đuổi việc mất. Tôi phải cố gắng hết sức mình thôi!

Bây giờ là 11 giờ 30 phút, tôi bắt tay vào việc nấu cơm trưa cho tên giám đốc chết tiệt...

Và cứ thế tôi làm việc đến khi nấu bữa tối...

_o0o_ Ở nhà

"Chết tiệt thật!" - Tôi tức giận khi nhận được tin nhắn chê lần thứ ba trong ngày.

Đồng nghĩa với việc tôi chỉ còn 5 lần để không bị trừ một nửa số tiền lương. Làm việc chưa được nửa của nửa của nửa tháng mà tôi sắp bị trừ mất một nửa tiền lương tháng này rồi! Thật không thể chấp nhận được mà. Những tin nhắn tôi nhận được, đa số đều vì là món ăn kém thẩm mĩ nên tên giám đốc đó không muốn ăn và đem đi đổ.

Tôi nghĩ mình chịu hết nỗi rồi. Nhất định ngày mai tôi phải dạy cho tên giám đốc một bài học...

Trong lúc bực bội, tôi bỗng nhớ đến cậu nhóc hôm qua rủ tôi xuống chơi, vì không muốn thất hẹn nên tôi đành thay đồ và xuống dưới.

"Aaaa, em đang đợi anh cả ngày đấy!" - Vừa thấy tôi cậu ấy liền chạy đến

"Chẳng lẽ em không đi học? Đừng lừa tôi" - Vì bị tôi nắm thóp nên cậu ấy lè lưỡi nhận tội

Ngồi uống cafe với cậu ấy, tôi quên mất đi áp lực của mình. Có một người bạn tâm sự thật thú vị, đây là lần đầu tiên tôi có một người để tâm sự sau cái đêm định mệnh ấy...

#Flashback: Tối ngày x tháng x vào bốn năm trước

Hôm nay tôi xin nghỉ học để dự tiệc tái hôn của mẹ tôi...

Ban đầu tôi có chút khó chịu khi nghe bà nói rằng bà muốn đi bước nữa, tôi sợ bà lại bị người đàn ông khác phản bội. Tôi và bà từng cãi nhau và im lặng trong vòng mấy ngày vì chuyện này, nhưng sau đó tôi cũng chấp nhận. Vì tôi biết mẹ tôi có đôi mắt biết nhìn người, tôi tin bà sẽ không bao giờ để mình bị tổn thương nữa đâu.

Cuối cùng ngày này cũng đến. Khi nhà trai đến rước, tôi thì đại diện cho nhà gái, vì mẹ tôi và bố dượng muốn có một bữa tiệc đặc biệt nên hai người đã thống nhất rằng đại diện nhà trai sẽ mặc đồ đỏ và đại diện nhà gái sẽ mặc đồ hồng. Tôi thì lại mặc dù đã nhận ra mình là gay nhưng tôi chưa bao giờ thích mặc đồ hồng hay mèo kitty các thứ các thứ... Mặc dù thấy ngại nhưng tôi đành chấp nhận vì là ngày vui của mẹ mà.

Sẽ không thành vấn đề nếu lúc này bộ đồ của tôi không quá chật, tôi thì không thuộc dạng săn chắc gì nên khi mặc đồ hơi bó thì nhìn tôi có vẻ hơi gầy. Thật đáng xấu hổ!!!!!

Mọi người đắm chìm không khí tưng bừng xen lãng mạn. Tất cả mọi người đều có đôi có cặp nhưng tôi thì chỉ ngồi yên một chỗ thầm chúc mừng cho mẹ mình.

Ngồi trên bàn tiệc hồi lâu, tôi cũng có uống tí bia cho có với mọi người, cảm thấy chóng mặt nên tôi không uống nữa. Cố đứng dậy đi về phòng chứ không mắc công khi say tôi lại nói bậy bạ hay làm trò cười cho thiên hạ nữa thì khổ.

Loạng choạng đi không vững, tôi men theo bờ tường để vào thang máy thì

"Choanggggg!!!"

Một nhân viên phục vụ thức ăn va vào tôi và cả cùng ngã, làm thức đổ hết lên người. Dù vậy hắn ta cũng không buồn xin lỗi tôi, chỉ lo cho cái đồng hồ hắn có bị xước không. Tôi thì đã hơi say rồi nên không làm chủ được, người khác thì có lẽ đã nhào vào đánh nhau rồi, nhưng vì tôi yếu thế hơn so với tên cao to kia thì thôi chỉ biết đấu võ mồm.

"Nè... C... Cá... Cái anh kiaaa!! Va vào tôi m... mà không biết xin lỗi hả? An... Anh có nhận thức không vậy?" - Tôi cố chỉ thẳng mặt anh ta nhưng vì say nên tôi không nhìn rõ

"Cậu là người va vào tôi trước đấy!!" - Hắn nói to

#End_Part_2

Bình luận truyện Giám đốc, anh đừng quá đáng như vậy!

Nhấn Shift + Enter để xuống hàng. Nhấn Enter để đăng câu trả lời.

Bình luận Facebook

harleyquinn69
đăng bởi harleyquinn69

Theo dõi